Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2022
Nơi không có thời gian
Dường như trong cuộc đời của không ít người, hiếm khi có được
khoảng thời gian yên tĩnh kéo dài, dẫu chỉ vài tháng, thậm chí vài tuần chẳng hạn.
Hẳn nhiên, khái niệm "yên tĩnh" là để chỉ một trạng thái bình an của
tâm thức ở cấp độ cao hơn những diễn biến tâm lý bình thường hằng ngày nhưng
cũng rõ ràng, chưa phải đã vươn tới tầng nấc sâu xa trong khái niệm về sự tịch
tĩnh, hiểu như một kết quả trong quá trình tu tập. Lan man như thế, để nói rằng,
thoi gian sống của đa số người trong chúng ta thường bị tiêu phí đi khá vô ích, và cũng để nói rằng dường như tôi đã may mắn thọ nhận được niềm hạnh phúc ấy
trong những ngày mùa đông năm vừa qua, dưới mái chùa Quán Thế Am, bên ngọn Kim
Sơn thuộc khu vực Non Nước (Đà Nẵng). Trong đời, có nhiều điều đã quên đi, có
những khuôn mặt lờ mờ hiện lên trong bóng tối của ký ức, có những kỷ niệm cay đắng
hay ngọt ngào lướt qua trong ánh chớp của chiếc đèn kéo quân hoài niệm; nhưng
hơi thở tàn đông trên rặng cây nắng chiều trước sân chùa, vầng trăng sáng ấm
bên thềm núi, những trận gió đẫm mùi vị biển khơi giận dữ rung mình trên mái
tôn những đêm mùa đông Trung bộ..., tôi biết, sẽ còn đẫm nét cho đến dài lâu,
nếu như không muốn nói rằng mãi mãi, trong tôi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét