- Em thấy hối tiếc quá, em những tưởng cùng anh hưởng lại
trong đêm nay những giây phút đã qua trên thung lũng kia, khi chúng ta từ vùng
của El Sordo xuống.
- Qué va, - Chàng nói - đâu phải ngày nào cũng như vậy
được. Có được em thế này anh cũng thích y như những giây phút đó. - Chàng nói dối,
cố quên đi nỗi thất vọng - Chúng ta sẽ nằm yên như thế này, thật yên lặng và
chúng ta ngủ. Chúng ta nói chuyện cho nhau nghe đi. Em ít kể cho anh nghe về em
quá.
- Chúng ta nói đến chuyện mai sau và công việc của anh nghe?
Em muốn biết rành về những công việc của anh.
- Không - Chàng đáp, chàng duỗi dài ra thoải mái trong túi ngủ
và nằm yên, cằm tựa lên vai nàng và một cánh tay kê dưới đầu nàng - Tốt hơn hết
là đừng nói về chuyện trong tương lai, cũng đừng nói đến chuyện đã xảy ra trong
ngày hôm nay. Trong cuộc chiến này chúng ta không nên mặc cả gì hết, chuyện gì
phải làm thì phải làm. Em không sợ chớ?
- Qué va? - Nàng nói - Lúc nào em lại không sợ.
Nhưng bây giờ thì em quá lo sợ cho anh nên không còn lo nghĩ gì cho em.
- Em đừng nói thế. Anh đã từng gặp nguy hiểm, khó khăn. Nguy
hiểm khó khăn hơn thế này nữa kìa. - Chàng đáp.
Rồi bỗng dưng chàng để tâm trí mình bị lôi cuốn vào một cái
gì đó, một ý nghĩ viển vông xa vời thực tế, chàng nói:
- Mình nói về thành phố Madrid đi, nói chuyện về hai ta tại
thành phố Madrid đi.
- Hay đó - Nàng nói. Nhưng nàng tiếp lời - Roberto à, em lấy
làm buồn là phải như vầy với anh. Em có thể làm gì khác hơn cho anh không?
Chàng vuốt tóc nàng và hôn nàng rồi nằm sát vào nàng và buông
thả cho cơ thể được thoải mái bên cạnh nàng, lắng nghe sự tịch mịch của đêm tối.
- Em có thể nói chuyện với anh về thành phố Madrid - Chàng
nói và nghĩ - Ta sẽ để dành cái phần thừa này cho ngày mai. Ngày mai ta sẽ cần
đến tất cả thứ này. Bây giờ những lá thông không cần đến thứ này như ngày mai
ta cần đến nó. À, không biết trong thánh kinh ai là kẻ đã gieo giống xuống trần?
Onan à? Onan đã kết thúc như thế nào? Chàng nghĩ. Ta không hề nghe nói đến Onan
nữa? Chàng mỉm cười trong bóng đêm.
Rồi chàng lại để tâm trí cuốn trôi vào những tưởng tượng xa
lìa thực tế và nghe vui sướng như sự hưởng thụ nhục thể từ một nguồn vui chợt đến
trong đêm, khi lý trí không còn, chỉ có niềm vui hưởng thụ.
- Em yêu - Chàng nói và hôn nàng - Này em, hôm đó anh nghĩ về
thành phố Madrid, anh tưởng tượng chúng mình sẽ đến đó và anh để em lại khách sạn
để anh đến thăm mấy người nơi khách sạn của mấy người Nga. Nhưng anh nghĩ như vậy
là bậy. Anh sẽ không bỏ em lại ở bất cứ một khách sạn nào.
- Sao vậy?
- Vì anh sẽ phải chăm lo cho em. Anh sẽ chẳng bao giờ rời em.
Anh sẽ cùng em đến Seguridad để lấy giấy tờ. Rồi anh sẽ cùng em đi mua sắm những
quần áo cần thiết.
- Đâu cần phải nhiều, và em mua lấy được mà.
- Không, cần nhiều chớ. Chúng ta sẽ cùng đi mua sắm những thứ
tốt và mặc vào em sẽ đẹp lên.
- Em thích ta ở tại phòng ở khách sạn và nói người ta đem áo
quần tới. Khách sạn ở chỗ nào hả anh?
- Ở Plaza del Callao. Ta cứ ở miết trong phòng của khách sạn.
Ở đó có một chiếc giường rộng với những tấm ra sạch sẽ, trong bồn tắm có nước
nóng, có hai cái tủ nhỏ, anh sẽ để đồ đạc của anh trong một cái, em chiếm một
cái. Và phòng có những cửa sổ ta và mở toang, và ngoài kia, trên đường phố là
mùa xuân. Anh còn biết nhiều chỗ để đi ăn. Những chỗ đó tuy bất hợp pháp nhưng
thức ăn rất ngon, và anh biết nhiều tiệm có bán rượu chát và rượu huýt ky.
Chúng ta sẽ để dành trong phòng nhiều thức ăn để phòng khi đói bụng và có cả rượu
huýt ky phòng khi anh muốn uống và anh sẽ mua rượu manzanilla cho em.
- Em muốn uống thử rượu huýt ky.
- Nhưng huýt ky thì khó tìm, vả lại em thích manzanilla mà.
- Anh giành huýt ky một mình đi Roberto - Nàng nói - Trời ơi
em thích quá. Anh và huýt ky của anh mà em không được rớ tới. Anh ham ăn quá
hà.
- Không, anh sẽ cho em thử. Nhưng mà không tốt cho đàn bà
đâu.
- Vậy là em chỉ có được những gì tốt cho đàn bà thôi - Maria
nói - Vậy bộ trên giường đó em cũng sẽ mặc chiếc áo cô dâu của em à?
- Không, anh sẽ mua cho em nhiều chiếc áo ngủ và đồ bộ nữa nếu
em thích.
- Em sẽ mua bảy chiếc áo cưới - Nàng nói - Mỗi ngày trong tuần
em sẽ mặc một cái. Và em sẽ sắm cho anh một chiếc sơ-mi chú rể nữa, một chiếc
áo sơ-mi sạch sẽ. Anh không bao giờ chịu giặt áo nữa à?
- Thỉnh thoảng.
- Em sẽ giữ cho mọi thứ được sạch sẽ, và sẽ rót rượu huýt ky
cho anh và chế nước vô trong đó như là hồi ở trên nhà của El Sordo vậy. Em sẽ
tìm trái ô liu, cá khô và hạt dẻ cho anh nhậu; chúng ta sẽ ở luôn trong phòng một
tháng không ra ngoài. Phải chi em có thể luôn luôn sẵn sàng cho anh. - Nàng
nói, giọng nàng buồn đột ngột.
- Không sao đâu em - Robert Jordan bảo - Thật mà, không sao
đâu. Có thể là em đã bị đau một lần rồi bây giờ nó thành một cái thẹo và nó làm
em thấy đau trở lại. Chuyện có thể là như vậy. Tất cả cái đó sẽ qua khỏi nhanh
chóng. Và nếu thật sự có chuyện gì thì tại Madrid cũng còn có thiếu gì bác sĩ
giỏi.
- Nhưng mà trước đây thì tốt đẹp chớ đâu có gì. - Nàng nói,
giọng phân bua.
- Đó là dấu hiệu hứa hẹn mọi việc tốt đẹp trở lại.
- Thôi mình lại nói chuyện về thành phố Madrid đi - Nàng xoắn
hai chân quanh chân chàng, đầu chúi vào vai chàng - Nhưng không biết cái đầu trụi
của em nó có làm em xấu xí để anh phải mắc cỡ khi đến đó không?
- Không, em xinh đẹp lắm. Em có một khuôn mặt dễ thương và một
thân hình đẹp, thon và nhẹ nhàng; làn da em thơm dịu có màu của vàng nung;
thiên hạ sẽ tìm cách cướp em trên tay anh cho mà coi.
- Qué va, cướp em trên tay anh? Cho tới ngày em chết, sẽ
không có một người đàn ông nào khác chạm đến em. Sức mấy mà cướp em trên tay
anh! Qué va!
- Nhưng lắm kẻ sẽ ra sức. Để rồi em coi.
- Họ sẽ thấy là em yêu anh và thấy rằng chạm đến em cũng nguy
hiểm như thọc tay vào một thùng chì đang nấu chảy. Còn anh? Khi anh gặp những
người đàn bà đẹp có cùng học thức như anh? Anh không xấu hổ vì em chớ?
- Không bao giờ. Và chắc chắn anh sẽ cưới em.
- Nếu anh muốn - Nàng nói - Nhưng vì lẽ không còn nhà thờ nữa,
em nghĩ việc đó sẽ không quan trọng lắm.
- Anh muốn mình cưới hỏi đàng hoàng.
- Nếu anh muốn. Nhưng anh à. Nếu có bao giờ mình đến một xứ
khác, và nơi đó còn có nhà thờ, có lẽ mình sẽ cướ¡ nhau tại đó thì hơn.
- Ở xứ anh nhà thờ hãy còn - Chàng bảo nàng - Chúng ta sẽ cưới
nhau tại đó nếu em thấy việc đó có ý nghĩa đối với em. Anh chưa hề cưới vợ lần
nào. Như vậy không có gì rắc rối.
- Em mừng là anh còn độc thân - Nàng nói - Nhưng em vui mừng
là anh đã biết được nhiều chuyện như những chuyện anh đã kể em nghe, vì điều đó
chứng tỏ rằng anh đã có gần gũi với nhiều người đàn bà và chị Pilar bảo em rằng
chỉ có hạng người như vậy mới có thể làm chồng. Nhưng bây giờ thì anh không được
chạy theo những người đàn bà khác nghe? Vì làm như vậy là anh giết em đó.
- Anh chưa hề chạy theo nhiều bà - Chàng nói một cách thành
thật - Cho đến khi gặp em anh nghĩ rằng anh chưa hề đắm say một người nào.
Nàng vuốt má chàng, rồi hai tay nàng ôm choàng qua đầu chàng.
- Chắc là anh biết nhiều bà lắm.
- Nhưng anh không yêu họ.
- Này anh, chị Pilar có kể cho em nghe một chuyện.
- Em nói anh nghe đi.
- Không. Tốt hơn là đừng nói tới. Chúng ta lại nói về thành
phố Madrid nữa đi.
- Em vừa định nói gì đó?
- Em không muốn nói ra.
- Có lẽ em nên kể anh nghe nếu việc đó quan trọng.
- Anh nghĩ là việc đó quan trọng à?
- Phải.
- Nhưng làm sao anh biết khi anh chưa biết đó là chuyện gì?
- Qua cái lối nói của em.
- Vậy thì em không giấu anh. Chị Pilar nói là ngày mai tất cả
chúng ta đều chết hết và anh biết rõ điều đó cũng như chị ấy, và anh chẳng coi
đó là quan trọng, chị ấy nói thế không phải để chỉ trích anh, mà khâm phục anh
đó.
- Bà ấy nói như vậy à? - Chàng nói. Đồ điên, chàng nghĩ thầm
và tiếp tục - Lại ba cái điều ôn dịch của dân du mục đây rồi. Đúng là cái điệu
của mấy mụ già ngồi lê đôi mách ngoài đường ngoài quán. Thứ chuyện bá láp. -
Chàng nghe mồ hôi nách chảy dọc theo hai cánh tay bên cạnh sườn và chàng tự nhủ
thầm: “Nói vậy bộ mày sợ à?”. Và chàng cất tiếng nói - Bà ấy là một con mẹ mê
tín. Mình lại nói chuyện về thành phố Madrid nữa đi.
- Vậy anh biết chuyện đó à?
- Dĩ nhiên là không. Nhưng thôi đừng nói đến chuyện nhảm đó.
Chàng nói về thành phố Madrid nhưng lần này chẳng đưa đến một
ảo tưởng nào khả dĩ tạo được chút tin tưởng. Lần này đúng là chàng nói dối với
người bạn gái và với chính bản thân mình để giết thì giờ trong đêm trước khi xảy
ra trận đánh. Và cháng biết như vậy. Chàng thấy thích thú khi làm như thế,
nhưng tất cả cái khoái lạc của việc chấp nhận đã không còn. Nhưng rồi chàng lại
vẫn tiếp tục.
- Anh đã nghĩ về mái tóc của em rồi - Chàng nói - Và anh cũng
đã nghĩ xem ta phải làm gì cho mái tóc của em - Chàng nói - Em thấy không, tóc
của em bây giờ đã mọc giáp đầu và dài bằng nhau giống như lông thú và rờ tới
nghe thích lắm; anh rất thích mái tóc của em, nó đẹp và mỗi lần anh vuốt qua là
nó rạp xuống và lại bung lên như một đồng lúa trong gió.
- Anh vuốt tóc em đi.
Chàng làm theo và để yên bàn tay trên đó. Chàng tiếp tục nói
vào cổ người con gái, chàng nghe chính cổ họng mình phồng lên.
- Nhưng đến Madrid chúng ta có thể cùng nhau đến tiệm hớt
tóc. Người ta có thể cắt hai bên cho gọn và cả phía sau nữa, giống như họ hớt
tóc anh vậy, và trong lúc tóc em đang mọc thì ở thành phố để như vậy coi được
hơn.
- Trông em sẽ giống hệt anh - Nàng nói và ghì chàng sát vào
người nàng - Và rồi em sẽ không bao giờ muốn thay đổi kiểu tóc đó.
- Không. Nó sẽ mọc ra hoài và kiểu tóc đó chỉ làm nó gọn ghẽ
lúc ban đầu trong lúc nó còn đang mọc. Trong bao lâu tóc em sẽ dài hở em?
- Dài thiệt dài hả?
- Không. Anh muốn nói là chấm ngang vai. Anh muốn em có mái
tóc như vậy.
- Như Garbo trong hát bóng vậy?
- Phải - Chàng đáp với giọng khàn khàn và bây giờ ảo tưởng lại
ào ạt kéo về, chàng để tâm trí mình cuốn trôi trong đó và tiếp tục nói - Và tóc
sẽ buông xuống chấm vai em và đuôi tóc sẽ xoắn như sóng biển; tóc em sẽ có màu
lúa chín vàng, gương mặt em có màu của vàng nung, mắt em có màu hòa hợp với màu
tóc và nước da em, tức là màu vàng ánh với những đốm đen; và anh lật ngửa đầu
em ra sau, anh sẽ nhìn vào đôi mắt em và ôm em thật chặt.
- Mà ở đâu vậy anh?
- Bất cứ ở đâu. Bất cứ nơi nào ta đặt chân tới. Bao lâu nữa
tóc em sẽ dài?
- Em không biết vì trước đây có cắt ngắn bao giờ đâu. Nhưng
em nghĩ là trong sáu tháng nó sẽ dài quá mang tai và trong một năm thì nó sẽ
dài cỡ anh muốn. Nhưng anh có biết điều gì sẽ xảy ra trước tiên không?
- Nói anh nghe đi.
- Chúng ta sẽ ở trên chiếc giường to sạch sẽ trong căn phòng
trứ danh của anh, trong khách sạn nổi tiếng của chúng ta và chúng ta sẽ cùng
nhau ngồi trên chiếc giường trứ danh nhìn vào tấm gương của cái tủ quần áo,
trong đó sẽ có anh, sẽ có em, và rồi em sẽ quay lại như vầy, và vòng tay qua cổ
anh như vầy và em sẽ hôn anh như vầy.
Rồi hai người im lặng, nằm sát vào nhau trong đêm tối, Robert
Jordan ôm nàng vào lòng, chàng nghe người nóng ran đến đau đớn. Chàng ghì chặt
vào lòng tất cả những thứ đó mà chàng biết là sẽ không thể nào xảy ra, và chàng
tiếp tục, và chàng nói:
- Dê con, chúng ta sẽ không sống mãi trong khách sạn đó đâu.
- Sao vậy?
- Chúng ta có thể tìm một căn phố ở Madrid trên con đường chạy
dọc theo công viên Buen Retiro. Trước chiến tranh, anh có biết một người đàn bà
Mỹ cho thuê phố có đủ đồ đạc và anh có thể xoay một căn phố như vậy với cái giá
trước chiến tranh. Ở đó có những căn nhà nhìn ra công viên và từ cửa sổ em có
thể nhìn trọn công viên, những hàng rào song sắt, những khoảnh vườn, và những lối
đi trải sỏi, rồi màu xanh của những thảm cỏ chạy dọc theo các lối sỏi, những
cây cao đầy bóng mát, những vòi nước, và vào lúc này thì các cây dẻ đang trổ
bông. Ở Madrid chúng ta có thể đi dạo trong công viên hoặc bơi thuyền dưới hồ,
nếu có nước trở lại.
- Sao hồ lại cạn nước hả anh?
- Hồi tháng Mười một người ta đã tháo cạn nước ở hồ vì nó
đánh dấu mục tiêu cho máy bay đến dội bom. Nhưng bây giờ anh nghĩ là hồ đã có
nước trở lại rồi. Anh không chắc. Nhưng ngay cả khi hồ còn cạn nước chúng ta vẫn
có thể đi dạo trong công viên ở cách xa hồ, ở đó có một công viên giống như một
khu rừng với những loại cây từ khắp nơi trên thế giới, có tên của từng loại
cây, có những tấm bảng cho biết là thứ cây gì và từ đâu mang về.
- Em thích đi xem chiếu bóng hơn - Maria nói - Nhưng mà mấy
cái cây đó nghe cũng có vẻ lý thú đó chớ, và em sẽ học hết về những cây đó với
anh nếu em có thể thuộc được.
- Nó không như một bảo tàng viện đâu - Robert Jordan nói -
Chúng mọc một cách tự nhiên và trong công viên có những ngọn đồi và một phần của
công viên trông như một khu rùng già. Rồi phần dưới công viên là một chợ sách với
những quán sách cũ dọc theo lối đi, và bây giờ, từ lúc có chiến tranh có thiếu
gì sách, sách đánh cắp trong những dịp vơ vét trong mấy ngôi nhà bị trúng bom
hay những ngôi nhà của bọn phát xít, những sách này được mấy người đánh cắp đem
bày ra chợ sách. Hằng ngày anh có thể ở từ sáng tới chiều nơi những quán sách
trong khu chợ sách như anh đã từng làm trước chiến tranh, nếu anh có thì giờ tại
Madrid.
- Trong lúc anh đi viếng chợ sách, em sẽ ở nhà trông nom nhà
cửa. - Maria nói - Mình có đủ tiền để mướn người làm không anh?
- Có chứ. Anh có thể nhờ đến Patra ở trong khách sạn ấy nếu
bà ta làm em vừa ý. Bà ta nấu nướng giỏi mà lại sạch sẽ. Anh có ăn ở đó với mấy
người nhà báo và chính bà ấy nấu. Họ có lò điện trong phòng họ.
- Nếu anh muốn mướn bà ấy cũng được - Maria nói - Hoặc giả em
có thể nhờ một người nào khác. Nhưng anh có phải đi miết với công việc của anh
không? Người ta sẽ không cho em theo anh trong những công việc như thế này đâu.
- Có lẽ anh có thể tìm công việc làm tại Madrid. Anh đã làm
công việc này đến nay cũng lâu rồi và anh đã chiến đấu ngay từ khi phong trào nổ
ra. Có thể là bây giờ người ta sẽ giao cho anh công việc làm tại Madrid. Anh chưa
bao giờ xin xỏ. Anh lúc nào cũng ở ngoài mặt trận hoặc trong những công tác như
thế này. Em có biết là cho đến khi gặp em, anh chưa bao giờ xin một điều gì,
hay muốn một điều gì, anh cũng không hề nghĩ đến một điều gì ngoài phong trào
và sự chiến thắng trong trận giặc này. Thật sự anh rất trong sạch trong các
tham vọng của anh. Anh đã làm việc nhiều và bây giờ anh thương em - Và chàng
nói điều này với tất cả sự say mê về những gì không thành tựu bao giờ - Anh yêu
em như yêu thương tất cả những gì mà chúng ta đã chiến đấu để giành lấy. Anh
yêu em như yêu tự do, nhân phẩm, và cái quyền được làm việc, được sống no đủ của
mọi người. Anh yêu em như yêu thành phố Madrid mà anh đã bảo vệ, như yêu tất cả
những đồng chí đã nằm xuống của anh. Và nhiều người đã ngã gục. Nhiều. Nhiều lắm.
Nhiều đến nỗi em không tưởng tượng được. Nhưng anh yêu em như yêu những gì anh
yêu quý nhứt trên đời và anh yêu em còn hơn thế nữa. Anh yêu em nhiều lắm, dê
con à. Nhiều hơn là anh có thể nói với em. Anh nói với em những lời này để cố
cho em có chút ý niệm về tình anh yêu em. Anh chưa hề có vợ và bây giờ anh có
được em là vợ và anh thấy hạnh phúc.
- Em sẽ hết sức cố gắng làm một người vợ tốt của anh - Maria
nói - Em không thành thạo nhưng sẽ cố gắng. Nếu mình sống ở thành phố Madrid
thì tốt lắm. Nếu mình phải sống ở bất cứ một nơi nào khác, cũng không sao. Nếu
chúng ta không ở hẳn một nơi nào thì em có thể đi theo anh, lại càng tốt hơn. Nếu
chúng ta về xứ của anh, em sẽ học nói tiếng Inglés như hầu hết người Inglés trên
thế giới. Em sẽ học cách ăn ở của họ và họ làm thế nào em sẽ làm thế ấy.
- Trông em sẽ buồn cười lắm.
- Hẳn là vậy. Em sẽ phạm những lỗi lầm nhưng anh sẽ dạy cho
em và em sẽ không bao giờ phạm lại lần thứ hai, hay có thể chỉ lần thứ hai
thôi. Rồi về xứ anh nếu anh thèm món gì em sẽ nấu cho anh ăn. Và em sẽ đi học ở
một cái trường dạy làm vợ, nếu có trường nào như vậy, và em sẽ học được.
- Loại trường như vậy thì có nhưng em đâu cần phải học.
- Pilar bảo em là chị ấy nghĩ là có loại trường như vậy ở xứ
anh. Chị ấy có đọc một bài nói về trường đó trong một tờ báo có hình ảnh. Và chị
ấy còn bảo em là phải học nói tiếng Inglés và phải nói cho giỏi để
anh đừng bao giờ xấu hổ vì em.
- Bà ta nói với em chuyện này bao giờ?
- Bữa nay, lúc chúng em đang thu dọn đồ đạc. Chị ấy luôn luôn
nhắc nhở em nên làm những gì để xứng đáng là vợ của anh.
Tôi đoán là bà ta cũng sẽ đến Madrid, Robert Jordan nghĩ, và
nói “Bà ta còn nói gì nữa không?”
- Chị ấy bảo em phải chăm sóc cơ thể của em, giữ gìn từng nét
trên khuôn mặt như thể em là một tay đấu bò vậy. Chị ấy nói là điều này quan trọng
lắm.
- Đúng vậy - Robert Jordan nói - Nhưng em sẽ không phải lo lắng
về chuyện này trong nhiều năm.
- Lo lắng chớ anh, chị ấy nói dòng giống của em phải luôn
luôn để tâm tới chuyện đó vì nó có thể xảy ra bất ngờ. Chị ấy nói với em là trước
đây chị ấy cũng mảnh mai như em nhưng thời đó đàn bà không biết tập thể dục. Chị
ấy chỉ cho em những động tác em nên tập và chị ấy khuyên em không được ăn nhiều.
Chị ấy chỉ cho em những thứ không nên ăn. Nhưng em quên rồi, để em hỏi lại chị ấy
mới được.
- Khoai tây. - Chàng nói.
- Đúng rồi - Nàng tiếp tục - Đúng là khoai tây và đồ chiên,
xào. Lúc em kể cho chị ấy nghe về cái vụ đau rát này chị ấy cũng bảo em là đừng
nói cho anh nghe mà phải rán chịu đau, đừng để anh biết. Nhưng em đã nói cho
anh biết vì em không bao giờ muốn nói dối với anh và cũng tại em sợ là anh có
thể nghĩ rằng chúng ta không còn chung hưởng niềm vui sướng nữa, và cái chuyện
xảy ra sau lần ở trên thung lũng đó đã không thật sự xảy ra.
- Em kể cho anh nghe là phải lắm.
- Thật vậy hả anh? Tại em xấu hổ và em muốn làm bất cứ chuyện
gì anh muốn em làm. Chị Pilar có cho em biết những chuyện có thể làm cho chồng.
- Em không cần phải làm gì cả. Ta có được gì thì ta chia xẻ với
nhau và ta sẽ cố giữ gìn nó, anh thích được nằm bên em như thế này ve vuốt em
và biết rằng em thật sự có đó và khi nào em sẵn sàng trở lại chúng ta sẽ tận hưởng
tất cả.
- Nhưng anh không có những nhu cầu mà em không thỏa mãn được
chứ? Chị ấy có cắt nghĩa với em chuyện đó.
- Không, chúng ta có những nhu cầu chung. Anh không có nhu cầu
riêng tư cho mình anh.
- Vậy là em yên tâm lắm rồi. Nhưng anh phải hiểu rằng cái gì
anh muốn là em sẽ cố làm. Nhưng anh phải nói cho em biết vì em dốt lắm và có
nhiều chuyện chị ấy nói cho em nghe mà em cũng không biết rõ lắm. Tại vì em mắc
cỡ quá nên không dám hỏi, vả lại sao cái gì chị ấy cũng biết hết.
- Dê con - Chàng nói - Em tuyệt lắm.
- Qué va - Nàng nói - Nhưng mà cái việc cố gắng học
tất cả những chuyện phải làm trong đời sống làm vợ trong khi chúng ta đang nhổ
trại và thu dọn để chuẩn bị cho một cuộc đánh nhau cộng thêm một trận đánh đang
xảy ra trên kia thì quả là một việc làm hiếm có và nếu em có phạm phải những lỗi
lầm nghiêm trọng thì anh phải nói cho em biết vì em thương anh. Có thể là em
không nhớ đúng và có nhiều chuyện chị ấy kể cho em nghe rất là rắc rối lôi
thôi.
- Bà ta kể cho em nghe chuyện gì nữa?
- Puès, nhiều chuyện lắm em không nhớ hết. Chị ấy nói em
có thể kể cho anh nghe những gì đã xảy ra cho em nếu chuyện đó còn trở lại
trong tâm trí em vì anh là một người tốt và anh đã biết hết tất cả rồi. Nhưng tốt
hơn là đừng nói tới chuyện đó trừ phi chuyện đó trở lại trong tâm trí em với những
ý tưởng đen tối như trước đây, và khi ấy em có thể thoát ra khỏi những ý nghĩ
đen tối đó nếu em kể ra cho anh nghe.
- Bây giờ thì chuyện ấy có ám ảnh em không?
- Không. Từ lúc lần đầu chúng ta thương nhau em thấy dường như
chuyện ấy không hề xảy ra. Em luôn luôn thấy buồn đau cho cha mẹ em. Nhưng em
muốn anh hiểu điều đó để anh hãnh diện nếu em có về làm vợ anh: em đã không bao
giờ xuôi tay trước bất cứ một tên nào. Em đã luôn luôn chống cự và chúng luôn
luôn phải có đến hai tên hay hơn nữa mới làm được cái chuyện buồn đau đó cho
em. Một tên ngồi lên đầu em và giữ em lại. Em kể anh nghe chuyện này để anh
hãnh diện.
- Sự hãnh diện của anh là ở em đây. Thôi đừng nói tới chuyện
đó nữa.
- Không. Em nói đến sự hãnh diện mà anh phải có nơi người vợ
của anh. Và còn chuyện này nữa. Cha em là một xã trưởng, một con người đáng
kính. Mẹ em là một người đàn bà đáng kính và là một người tốt theo đạo Thiên
Chúa, chúng giết mẹ em và cha em vì chánh kiến của cha mẹ em, ông thấy theo đảng
Cộng Hòa. Em đã trông thấy hai người bị bắn. Lúc đó cha em đứng dựa vào tường
lò heo trong làng và hô to “Viva la Republica” [1]. Mẹ em cũng đứng tựa
vào cùng một vách tường đó, hô “Viva Chồng tôi, xã trưởng làng này”. Lúc
đó em mong chúng bắn em luôn và sửa soạn hô “Viva la Republica y vivan mis
padres” [2] nhưng chúng lai không bắn em. Và thay vì bắn em chúng lại gây
cho em những chuyện đó.
Anh nghe em đây, em sắp kể anh nghe một chuyện có liên quan đến
chúng ta. Sau cái vụ xử bắn tại matadero [3], chúng bắt bọn em là những
người bà con đã chứng kiến vụ bắn giết dẫn đi khỏi matadero đưa lên
ngọn đồi cao và vào quảng trường chính trên chợ. Gần như tất cả đều khóc, nhưng
vài người chết lặng vì những điều trông thấy, vì nước mắt họ đã cạn. Em thì
không khóc được. Em không còn để ý đến bất cứ điều gì xảy ra vì em chỉ thấy
hình ảnh ba em và mẹ em lúc người ta đem bắn và lời nói của mẹ em, “Chồng tôi,
xã trưởng của làng này, muôn năm”. Nó ăn sâu vào đầu em như một tiếng gào thét
không bao giờ tắt lịm, còn mãi, còn mãi. Vì mẹ em không phải là người theo Cộng
Hòa nên mẹ em không hô “Viva la Republica” mà chỉ hô viva cha
em đang nằm úp mặt dưới chân bà.
Lời của mẹ em nói thật to, nghe như một tiếng thét, rồi chúng
bắn mẹ em. Mẹ em ngã xuống. Em cố rời khỏi hàng, chạy tới mẹ em nhưng tất cả bọn
em đều bị trói. Bọn guardias civiles đã làm cái công việc bắn giết đó
và bọn chúng vẫn ở lại để bắn giết thêm khi bọn lính chánh quy tới lùa bọn em
lên đồi, bỏ bọn guardias civiles đứng tựa lên súng, bỏ mấy cái xác chết
nằm sát bên tường đó. Tụi em bị cột cổ tay thành một xâu dài gồm toàn đàn bà
con gái. Bọn chúng lùa tụi em lên đồi qua những thành phố, tới quảng trường. Và
tới đây chúng ngừng lại trước một tiệm hớt tóc nằm đối diện với tòa thị chính.
Rồi hai tên nhìn bọn em, một tên nói: “Con gái của lão xã trưởng
đó”, và tên kia nói: “Bắt đầu bằng con này đi”.
Kế đó chúng cắt dây trói tay cho em, một tên nói với mấy tên
khác: “Cột xâu lại”, và hai tên kia nắm hai cánh tay em lôi vào tiệm hớt tóc,
chúng nhấc bổng em lên và đặt em ngồi vào chiếc ghế hớt tóc và giữ em lại đó.
Em trông thấy mặt em trong tấm gương của tiệm hớt tóc và những bộ mặt của mấy
tên đang giữ em và ba tên khác đang cúi xuống em, em không quen mặt nào nhưng
trong gương em thấy được mặt em và chúng, nhưng chúng chỉ thấy mình em. Giống
như đang nằm trong chiếc ghế nhổ răng có nhiều thợ nhổ răng vây quanh và tất cả
đều điên. Khuôn mặt của chính em, em cũng không nhận ra vì sự đau khổ đã làm nó
thay đổi, nhưng nhìn vào em biết đó chính là em.
Sự đau buồn của em quá lớn nên em không còn cảm thấy sợ hãi
hay bất cứ một cảm giác nào ngoài sự đau buồn.
Hồi đó tóc em để thành hai bím. Lúc em nhìn vào gương thì một
trong mấy tên đó kéo một bím tóc lên và kéo mạnh làm em đau nhói lên rồi hắn
dùng dao cạo cắt phăng bím tóc của em sát vào da đầu. Em trông thấy em với một
bím tóc và một chòm tóc chỗ bím tóc kia. Rồi hắn cắt cái bím tóc còn lại mà
không kéo thẳng nó ra và lưỡi dao cắt một vết nhỏ ở tai của em, em thấy máu rỉ
ra. Lấy ngón tay sờ anh có thấy cái thẹo không?
- Có. Nhưng đừng nói tới chuyện đó có hay hơn không?
- Không có gì đâu. Em sẽ không nói đến điều gì xa đâu. Thế là
hắn dùng dao cạo cắt hai bím tóc sát vào đầu em, mấy đứa kia cười rú lên và lúc
đó em cũng hận ra là tai mình bị đứt. Rồi hắn đi đến trước em, lấy hai bím tóc
quất vào mặt em, trong lúc mấy tên khác giữ chặt lấy em và nói: “Muốn làm bà
phước Cộng Hòa thì làm như vậy đó. Như vậy sẽ giúp mày cách đoàn kết với các
người anh em vô sản của mày, người đẹp của Chúa đỏ!”.
Và hắn quất em tới tấp bằng những bím tóc của em, rồi hắn
nhét cả hai bím tóc vào miệng em, quấn chặt qua cổ cột gút phía sau để khớp miệng
em, và hai đứa có phận sư giữ chặt em cười rú lên.
Và cả bọn thấy vậy cười lên. Khi em nhìn trong gương thấy bọn
chúng cười thì em bắt đầu khóc lên. Từ lúc thấy chúng dùng súng mà bắn người
ta, em như tê dại. Bây giờ thì em bật lên khóc.
Rồi tên đánh em lấy toong đơ đẩy khắp đầu em, trước tiên một
đường thẳng từ trán ra sau ót, rồi đẩy ngang qua đỉnh đầu rồi khắp đầu và sát
phía sau hai tai. Chúng giữ chặt em lại để em luôn luôn nhìn thấy được trong tấm
gương của tiệm hớt tóc trong suốt thời gian chúng làm việc này. Em không thể
tin nổi những gì em thấy xảy ra cho em, em cứ khóc, khóc mãi nhưng không thể
quay đi chỗ khác để tránh gương mặt hãi hùng của em với cái mồm há hốc có hai
cái bím tóc thò ra và đầu em trọc đi dưới cái toong đơ.
Khi tên cầm toong đơ hớt xong hắn lấy một chai thuốc i-ốt
trên kệ tiệm hớt tóc (trước đó chúng cũng đã bắn ông thợ hớt tóc vì lão có chân
trong một nghiệp đoàn, lão chết, nằm sóng soài trước cửa tiệm và lúc chúng đem
em vào tiệm chúng phải nhấc bổng em ngang qua xác lão), và rồi với chiếc cọ
lông trong chai i-ốt, hắn chấm thuốc xức vào chỗ bị đứt trên tai của em, em
nghe một chút đau nhức hòa lẫn với nỗi khổ sở và hãi hùng.
Rồi hắn đứng trước mặt em và viết mấy chữ U.H.P lên trán em với
chất i-ốt, hắn viết một cách chậm rãi và cẩn thận như một họa sĩ, em nhìn trong
gương thấy tất cả. Em không còn khóc được nữa. Tim em đã lạnh buốt trở lại vì
nghĩ đến ba má em, em thấy những điều đang xảy ra cho em chẳng thấm thía vào
đâu và em biết thế.
Và khi xong công việc vẽ chữ, tên phát xít bước lùi lại nhìn
em để quan sát cái công trình của hắn, rồi hắn để chai i-ốt xuống, cầm toong đơ
lên và nói, “tiếp theo”, và bọn chúng lôi em ra khỏi tiệm hớt tóc, bọn chúng giữ
chặt hai cánh tay em, em vấp vào xác chết lão thợ hớt tóc nằm bất động trước cửa,
lão nằm ngửa, gương mặt xám ngắt, em và bọn chúng suýt đụng phải Concepcion
Gracia, người bạn thân nhứt của em, hai tên đang lôi chị ấy vào, và khi trông
thấy em chị ấy không nhận ra, và rồi chị ấy nhận ra em, chị ấy thét lên, em còn
nghe tiếng chị ấy khóc trong lúc bọn chúng lôi em đi băng qua quảng trường, vào
cửa, lên lầu tòa thị chính và vào văn phòng của ba em, tại đó chúng đặt em nằm
trên chiếc ghế dài. Và chính tại đó những chuyện xấu xa ô nhục nhất đã xảy ra.
- Dê con - Robert Jordan nói và ghì nàng thật chặt, thật dịu
dàng. Nhưng lòng chàng đầy căm hận - Cưng đừng nói về chuyện đó nữa. Đừng kể
anh nghe nữa, anh không còn dằn được cơn tức giận nữa.
Nàng tê cóng, buốt giá trong vòng tay chàng. Và nàng cất tiếng:
“Không, em hứa sẽ không nói nữa. Nhưng tụi nó là quân tàn ác, nếu giết được em
sẽ cùng anh giết mấy tên. Nhưng em nói anh nghe chuyện này là để anh hãnh diện
nếu em được về làm vợ anh. Để anh hiểu rõ em”.
- Anh rất mừng là em đã kể anh nghe - Chàng nói - Vì mai đây,
nếu được may mắn, mình sẽ giết chúng thật nhiều.
- Nhưng mình sẽ giết bọn phát xít chớ? Chính tụi đó đã làm việc
ấy.
- Tụi nó không có ra trận - Chàng buồn bã đáp - Chúng chém giết
ở hậu phương. Chúng ta không đánh nhau với bọn chúng ngoài mặt trận.
- Nhưng mình không có cách nào giết tụi đó sao anh? Em muốn
giết vài tên cho hả dạ.
- Anh đã từng giết bọn đó - Chàng nói - Và mình sẽ còn giết
chúng nữa. Bọn anh đã giết bọn đó trong các trận đánh xe lửa.
- Em muốn theo anh để tấn công một chiếc xe lửa - Maria nói -
Trong trận đánh xe lửa, khi Pilar mang em về, em hơi điên điên. Chị ấy có kể
cho anh nghe lúc đó em ra sao không?
- Có. Em đừng nói tới chuyện đó.
- Đầu óc em có lúc đó chết điếng, tê dại và em chỉ còn biết
có khóc mà thôi. Nhưng có một điều khác mà em phải kể anh nghe. Điều này thì em
phải nói. Và có thể là anh sẽ không cưới em nữa. Nhưng, Roberto à, nếu anh
không muốn cưới em thì lúc đó mình không ở mãi bên nhau được sao anh?
- Anh sẽ cưới em.
- Không. Em còn quên điều này nữa. Có lẽ là anh không nên cưới
em. Có thể là em không bao giờ sanh cho anh một con trai hoặc một đứa con gái.
Vì chị Pilar bảo là nếu em có con được thì em có rồi vì những gì bọn chúng đã
làm đối với em. Em phải nói cho anh nghe điều đó. Trời ơi, không biết sao em lại
quên cho anh biết điều đó.
- Điều đó không quan trọng gì cả, cưng à - Chàng nói - Thứ nhứt
là điều đó có thể không đúng. Đó là chuyện của bác sĩ. Kế đến anh cũng không muốn
cho ra đời dù là một đứa con trai hay con gái trong khi cuộc đời như thế này
đây. Và ngoài ra tất cả tình yêu mà anh có, em giành hết rồi.
- Em muốn có với anh ruột đứa con trai và một đúa con gái -
Nàng bảo chàng - Và làm sao thế giới khá hơn được nếu không có những đứa con của
chúng ta để đánh lại bọn phát xít.
- Em - Chàng nói - Anh thương em. Em có nghe không? Và bây giờ
mình phải ngủ đi, dê con. Vì anh phải thức dậy thật sớm trước khi trời sáng. Và
tháng này trời sáng mau lắm.
- Vậy cái chuyện chót em nói với anh không sao hả anh? Mình vẫn
có thể cưới nhau hả anh?
- Bây giờ mình đã cưới nhau rồi. Anh cưới em bây giờ rồi đây
này. Em là vợ của anh rồi. Nhưng thôi ngủ đi cưng. Còn ít thời giờ lắm.
- Và mình sẽ cưới nhau thật hả anh? Không phải chỉ nói suông
thôi chớ?
- Đúng.
- Vậy em sẽ ngủ và nếu không ngủ được em sẽ tưởng đến điều
đó.
- Anh cũng thế.
- Hãy ngủ ngon nghe mình!
- Hãy ngủ ngon - Chàng nói - Vợ anh ngủ ngon nghe.
Bây giờ chàng nghe hơi thở nàng đều đều và biết là nàng đã ngủ.
Chàng vẫn thức nằm đó và im lặng, không dám trở mình sợ làm nàng thức giấc.
Chàng nghĩ về tất cả những điều nàng đã không kể ra, chàng nằm đó nghe căm tức.
Và chàng cảm thấy hài lòng là sáng mai chàng sẽ được bắn giết. Nhưng ta chẳng
nên để chuyện riêng tư xen vào, chàng nghĩ.
Tuy nhiên làm thế nào ta có thể đừng được? Ta biết rằng bọn
ta cũng đã gây những điều khủng khiếp cho chúng. Nhưng vì những người trong bọn
ta kém học thức và hiểu biết. Còn bọn chúng thì đã làm những điều đó có mục
đích, có chủ tâm. Những kẻ đã làm những điều đó chính là những tinh hoa mới nhứt
của cả một nền văn minh. Chúng là tinh hoa của truyền thống hiệp sĩ Tây Ban
Nha. Thật là một dân tộc quá sức tưởng tượng. Thật là bọn khốn nạn từ Cortez,
Pizarro, Menéndez de Avila, cho tới Eurique Lister, cho tới Pablo. Và cũng thật
là một dân tộc phi thường. Không một dân tộc nào xuất sắc hơn và cũng không một
dân tộc nào tồi tệ hơn. Không một dân tộc nào hiền từ hơn, cũng không một dân tộc
nào độc ác hơn. Và ai mà hiểu nổi họ? Tôi thì không hiểu rồi, vì nếu tôi hiểu họ,
tôi sẽ tha thứ tất cả. Hiểu là tha thứ. Điều đó không đúng. Người ta đã lạm dụng
lòng tha thứ. Sự tha thứ là một quan niệm của Thiên Chúa giáo, và Tây Ban Nha
chưa bao giờ là một xứ theo Thiên Chúa giáo. Từ trước họ vẫn có thần tượng riêng
để thờ phượng trong Nhà Thờ. Otra virgen mas [4]. Ta cho rằng đây
chính là lý do tại sao chúng phải hủy hoại những trinh nữ của phe địch. Chắc chắn
là cái lý do đó thấm sâu nơi bọn chúng, bọn cuồng tín của tôn giáo Tây Ban Nha
hơn là trong dân chúng. Dân chúng tự xa lánh Giáo hội vì Giáo hội là chánh quyền,
và chánh quyền lúc nào cũng thối nát. Đây là quốc gia duy nhứt mà phong trào cải
cách tôn giáo đã chẳng đến được. Và bây giờ thì bọn chúng chịu tội trước pháp
đình Giáo hội là phải lắm.
Phải, đó là những gì đáng cho mày nghĩ tới. Những gì giữ cho
tâm trí mày khỏi lo lắng vì công việc của mày. Thế vẫn tốt hơn là giả vờ. Chúa
ơi, đêm nay chàng giả vờ nhiều quá. Và Pilar thì giả vờ suốt ngày. Hẳn là thế.
Nếu mai đây bọn chàng bị giết chết thì sao? Điều đó có quan trọng gì nếu cây cầu
nổ tung như đã định. Vì đó là tất cả những gì bọn chàng phải thi hành vào ngày
mai.
Điều đó chẳng có gì quan trọng. Tôi không thể làm cái nghề đó
mãi được. Tôi không thể sống hoài. Có thể cuộc đời tôi chỉ gom trọn trong có ba
ngày, chàng nghĩ. Nếu đúng thế, ước gì tôi và nàng tận hưởng đêm cuối cùng này
khác đi. Những đêm cuối cùng có bao giờ là những đêm trọn vẹn đâu. Bất luận cái
gì cuối cùng cũng đều không trọn vẹn. Chỉ có những lời nói cuối cùng là đôi khi
đẹp. “Viva chồng tôi xã trưởng của làng này”. Đó là một lời nói đẹp.
Chàng biết nó đẹp vì khi chàng lặp lại lời cuối đó, chàng
nghe trong người run lên. Chàng cúi xuống hôn Maria, nàng vẫn còn ngủ. Chàng
nói thật khẽ bằng tiếng Anh: “Anh thật sự muốn cưới cưng, cưng à. Anh rất hãnh
diện về gia đình của em”.
Chú thích:
[1] Nền Cộng Hòa muôn năm.
[2] Nền Cộng Hòa và cha mẹ tôi muôn năm.
[3] Lò sát sinh.
[4] Một Đức Mẹ đồng trinh khác.
Chương 32
Cũng trong đêm đó, tại Madrid, khách sạn Gaylord rất đông người.
Một chiếc xe hơi vào đậu dưới mái hiên trước cửa của khách sạn, hai đèn trước
kiếng tráng màu xanh, và một người đàn ông vóc người nhỏ thó mang ủng kỵ mã màu
đen, mặc quần sọt màu xám và chiếc áo vét ngắn cũng màu xám cài khuy lên tận cổ,
hắn bước xuống xe, mở cửa chào đáp lễ hai tên lính gác, gật đầu với người cảnh
sát chìm ngồi ở văn phòng trước cổng và bước vào thang máy. Có hai nhân viên
canh gác ngồi trên ghế ở hai bên tiền đình bằng cẩm thạch, và hai người này chỉ
ngước mắt nhìn lên khi người đàn ông nhỏ thó đó bước ngang qua họ để vào trong
thang máy. Phận sự của họ là khám xét mọi người lạ mặt bằng cách mò hai bên cạnh
sườn dưới nách và túi quần phía sau xem người lạ đó có mang theo súng lục
không, nếu có họ sẽ bắt hắn gởi lại ngoài cổng. Nhưng vì họ biết quá rõ người
đàn ông nhỏ thó mang giày đi ngựa kia nên họ cũng không buồn ngước mắt nhìn.
Căn phòng nơi hắn ở, tại khách sạn Gaylord, hôm đó rất đông
người. Nhiều người ngồi đứng rải rác trong phòng và đang trò chuyện với nhau
như trong bất cứ một phòng khách nào. Các ông các bà đang uống rượu Vodka,
Whisky, soda và rượu bia bằng những chiếc ly nhỏ được châm đầy từ một cái bình
lớn. Có bốn người đàn ông mặc quân phục. Những người khác mặc bờ-lu-dông hoặc
áo vét bằng da, ba trong số bốn phụ nữ mặc thường phục, người thứ tư, người ốm
nhom và nước da sậm nâu, mặc bộ quân phục cắt đứng đắn với chiếc váy và giày ống
cao.
Khi đặt chân vào phòng, Karkov bước ngay đến bên người đàn bà
mặc quân phục, nghiêng người chào và bắt tay, nàng là vợ của hắn và hắn nói điều
gì đó với nàng bằng tiếng Nga mà không ai nghe được, và trong phút chốc nét ngạo
mạn trong đôi mắt hắn lúc bước vào tan biến mất. Nhưng rồi chúng lại lóe lên
khi thoáng thấy mái tóc nhuộm màu gỗ đào hoa tâm cùng gương mặt lờ đờ tình tứ của
người con gái có thân hình tuyệt mỹ, nàng là nhân tình của hắn. Hắn bước thẳng
đến nàng, nghiêng mình bắt tay với cái lối chào mà ai cũng thấy rõ là cái lối
chào mà hắn đã dành cho vợ hắn. Vợ hắn không để mắt theo dõi lúc hắn đi ngang
qua căn phòng, nàng đứng bên cạnh một viên sĩ quan Tây Ban Nha, to lớn và đẹp
trai, họ nói với nhau bằng tiếng Nga.
- Người tình vĩ đại của em đang mập lên - Karkov nói với người
con gái - Tất cả những người hùng của chúng ta đều lên cân, chúng ta ở đây gần
được hai năm rồi. - Hắn nói không đưa mắt nhìn người đàn ông mà hắn ám chỉ.
- Đồng chí xí trai đến đỗi với một con cóc mà đồng chí cũng
ghen được. - Người con gái nói với hắn một cách vui vẻ. Nàng nói bằng tiếng Đức
- Mai tôi theo đồng chí để tham dự cuộc tấn công có được không?
- Không. Mà cũng không có cuộc tấn công nào cả.
- Ai cũng biết về chuyện này - Người con gái nói - Đừng ra điều
bí mật. Dolores sẽ đi. Tôi sẽ đi với cô ta hoặc với Carmen. Có nhiều người đi lắm.
- Ai dắt đồng chí thì đồng chí cứ theo - Karkov nói - Nhưng
tôi thì không - Rồi hắn quay lại người con gái và cất giọng hỏi một cách nghiêm
nghị - Ai bảo cho đồng chí biết chuyện đó. Nói thật nghe nào.
- Richard. - Nàng nói, không kém phần nghiêm nghị.
Karkov nhún vai và bỏ đi để nàng đứng đó.
- Karkov! - Một người đàn ông vóc người cao trung bình, gương
mặt xám xậm, nặng nề và nhão nhẹt với hai túi thịt dùn dưới mắt và môi dưới xề
xệ cất tiếng kêu lên nghe nặng nhọc - Đồng chí có nghe cái tin vui đó không?
Karkov bước đến bên hắn và người đàn ông tiếp tục nói:
- Tôi vừa mới hay đây. Không đầy mười phút. Tuyệt lắm. Bọn
phát xít đang đánh nhau suốt ngày gần Ségovie. Chúng bắt buộc phải dẹp một đám
nổi loạn bằng súng máy. Đến chiều chúng phải dùng đến phi cơ để oanh tạc chính
quân lính của chúng.
- Thế à? - Karkov hỏi.
- Đúng vậy - Người đàn ông có cặp mắt sưng húp nói - Chính
Dolores mang tin này đến. Đồng chí có mặt tại đây và tỏ vẻ vui tươi, xúc động
chưa từng thấy. Sự thật của nguồn tin rưc sáng trên gương mặt của đồng chí ấy.
Khuông mặt tuyệt vời đó... - Hắn nói một cách vui vẻ.
- Khuôn mặt tuyệt vời đó. - Karkov nói với một giọng hết sức
bình thản.
- Nếu mà đồng chí có dịp nghe đồng chí ấy nói chuyện - Người
đàn ông mắt húp nói - Cái tin tỏa ra từ con người của đồng chí ấy bằng một thứ
ánh sáng chưa từng thấy trên đời này. Người ta nghe trong giọng đồng chí ấy sự
thật của những gì đồng chí ấy kể. Tôi đang viết một bài về tin này cho tờ Izvestia.
Đây là một trong những giây phút trọng đại nhứt trong cuộc chiến này đối với
tôi khi tôi nghe được lời phúc trình này bằng cái giọng tuyệt vời đó với sự xót
thương trắc ẩn và lòng chân thành pha trộn nhau. Lòng từ tâm và chân lý tỏa ra
từ người đồng chí ấy như từ một bậc thánh nữ chân chính của nhân dân. Người ta
gọi đồng chí ấy là La Pasionara không phải là không có lý do.
- Không phải là không có lý do - Karkov nói bằng một giọng buồn
buồn - Tốt hơn đồng chí nên viết về điều này cho tờ Izvestia ngay trước
khi quên đi cái nét đẹp cuối cùng đó.
- Đó là một người đàn bà mà ta không nên đem ra đùa cợt, dù
là với một người trắng trợn như đồng chí - Người đàn ông có mắt híp lại nói -
Phải chi đồng chí có mặt tại đó và được nghe những lời của đồng chí ấy và nhìn
thấy mặt đồng chí ấy.
- Giọng nói tuyệt vời đó - Karkov nói - Gương mặt tuyệt vời
đó. Viết ra đi - Hắn nói - Đừng nói điều đó với tôi. Đừng tốn giấy mực về tôi.
Đi, viết đi.
- Không phải ngay bây giờ.
- Tôi nghĩ đồng chí nên viết ngay đi. - Karkov nói và nhìn hắn,
rồi quay đi nơi khác. Người đàn ông có đôi mắt húp đứng đó thêm giây lát, tay cầm
ly Vodka, đôi mắt hắn vẫn hum húp, chìm đắm trong vẻ đẹp của những gì hắn đã chứng
kiến, nghe thấy và rồi hắn rời khỏi căn phòng để tìm chỗ ngồi viết.
Karkov bước tới một người đàn ông khác trạc bốn mươi tám, thấp
lùn, phục phịch, vẻ mặt vui vẻ với đôi mắt xanh lơ mái tóc vàng đang thưa dần,
với chiếc miệng tươi cười dưới bộ râu mép cứng màu vàng. Người đàn ông đó mặt
quân phục. Hắn là tướng lãnh chỉ huy sư đoàn, người Hung Gia Lợi.
- Anh có hiện diện tại đó lúc Dolores tới không? - Karkov hỏi
người đàn ông kia.
- Có.
- Chuyện gì đó?
- Chuyện bọn phát xít bắn nhau. Nếu đúng thì tuyệt lắm.
- Người ta nói rùm về chuyện ngày mai.
- Cà chớn! Tất cả bọn nhà báo đều đáng bị bẳn cũng như hầu hết
những người có mặt trong phòng này, chắc chắn là phải kể cả tên Đúc mưu mô, khó
hiểu tên Richard nữa. Tên nào đã trao quyền chỉ huy một sư đoàn cho cái tên
đàng điếm đó cũng nên đem bắn đi. Có thể cả anh lẫn tôi cũng cần đem bắn đi nữa.
Có thể lắm - Viên tướng mỉm cười - Nhưng đừng có nói ra điều này.
- Đây là một chuyện mà tôi không bao giờ muốn nói - Karkov
nói - Cái tên người Mỹ vẫn thỉnh thoảng tới đây đang có mặt dưới kia kìa. Đồng
chí biết hắn mà, tên Jordan, hắn có chân trong đội partizan. Hắn có mặt ở
đó, nơi mà người ta cho rằng câu chuyện đang bàn đây phải xảy ra.
- À, trong trường hợp đó, tối nay hẳn hắn phải báo cáo đầy đủ
về chuyện đó - Viên tướng nói - Họ không muốn tôi có mặt ở đó, nếu không, tôi sẽ
đích thân xuống đó tìm biết tin tức cho anh. Hắn làm việc với Golz phải không?
Ngày mai anh sẽ gặp Golz.
- Ngày mai vào lúc sáng sớm.
- Anh hãy lánh mặt cho tới khi đâu đấy êm xuôi - Viên tướng
nói - Hắn ghét bọn các anh không kém gì tôi. Tuy nhiên hắn trầm tĩnh hơn tôi.
- Nhưng về chuyện...
- Có thể là bọn phát xít đang giả bộ để đánh lừa - Viên tướng
mỉm cười - À, để coi Golz có thể chơi lại chúng được chút nào không? Hãy để cho
Golz thử xem sao. Chúng ta đã chơi chúng tại Guadalajara rồi.
- Tôi nghe nói ông cũng sắp đi du lịch. - Karkov nói, mỉm cười
đưa hàm răng xấu xí của hắn ra. Viên tướng bỗng nổi giận.
- Lại tới tôi nữa à. Bây giờ họ lại đồn đãi cả về tôi. Và
luôn cả bọn chúng ta không trừ ai. Thiệt là bọn thối mồm bép xép. Một người có
thể cứu được quê hương mình, nếu biết kín miệng.
- Cái ông bạn Prieto của ông là kẻ biết kín miệng.
- Nhưng hắn không tin là hắn có thể thắng, nếu không tin tưởng
vào nhân dân thì làm sao mà thắng được?
- Cái đó thì để cho ông trả lời lấy. Tôi phải đi ngủ một
chút.
Hắn rời khỏi căn phòng đầy ấp khói thuốc và những mẩu chuyện
tào lao, đi thắng vào phòng ngủ ở phía sau và ngồi xuống giường, cởi giày ra. Hắn
vẫn còn nghe tiếng họ nói chuyện. Hắn đứng dậy đóng cửa và mở của sổ ra. Hắn
không buồn thay quần áo vì đúng hai giờ hắn lại sẽ bắt sẽ lên đường qua
Colmenar, Cerreda và Navacerrada để tới mặt trận nơi Golz sẽ bắt đầu mở cuộc tấn
công vào hừng sáng.
Chương 33
Pilar đánh thức chàng dậy vào lúc hai giờ khuya. Lúc bà ta đặt
bàn tay thô tháp lên vai chàng, Jordan cứ tưởng là Maria, chàng lăn qua sát vào
nàng và nói, “Dê con”. Nhưng rồi bàn tay to lớn của người đán bà lắc mạnh vai
chàng, và chàng bỗng tỉnh hẳn ra, sờ tay vào báng súng lục đặt nằm dài theo
chân phải của chàng, toàn thân chàng ở trạng thái sẵn sàng cũng như khẩu súng
đã mở khóa an toàn.
Trong bóng đêm, chàng nhận ra Pilar và nhìn vào mặt đồng hồ
tay chàng thấy hai cây kim chói sáng hợp thành một gốc nhỏ trên gần vị trí mười
hai giờ, chàng biết là đã gần hai giờ, chàng nói: “Chuyện gì đó bà?”
- Pablo đi rồi. - Người đàn bà to lớn bảo chàng.
Robert Jordan mặc quần và mang giày vào, Maria chưa thức.
- Hồi nào? - Chàng hỏi.
- Chắc được một tiếng đồng hồ rồi.
- Sao nữa?
- Hắn có mang cái gì của đồng chí đi nữa.
- À, cái gì vậy?
- Tôi cũng không biết - Bà ta bảo chàng - Tới đó mà coi.
Trong đêm tối hai người lần đến chỗ cửa hang, cúi đầu bước
qua dưới chiếc mền và vào trong. Robert Jordan bước theo bà ta trong mùi tro
tàn, mùi không khí ô uế và hơi người ngủ trong hang. Chàng dùng đèn bấm để
không dẫm lên những người đang nằm ngủ dưới đất. Anselmo thức dậy và cất tiếng
hỏi: “Tới giờ rồi hả?”
- Chưa - Robert Jordan nói - Ngủ đi ông bạn già.
Hai chiếc ba lô nằm trên đầu giường của Pilar được che khuất
với phần còn lại của hang bằng một chiếc mền treo ngang. Lúc Robert Jordan quỳ
gối và soi đèn bấm vào hai cái bao. Chiếc giường xông lên một mùi ngai ngái của
mồ hôi khô, mùi ngột ngạt nghe phát ói giống như giương ngủ của bọn da đỏ. Mỗi
chiếc ba lô có một đường rọc từ đáy lên đầu. Robert Jordan cầm đen bấm nơi tay
trái, thò tay phải lục soát trong chiếc bao thứ nhứt. Đây là chiếc ba lô mà
chàng đựng chiếc túi ngủ và nó hẳn không đầy lắm. Nó không đầy lắm. Mớ dây điện
vẫn còn trong đó nhưng chiếc hộp bằng gỗ hình vuông thì đã biến mất. Chiếc hộp
xì gà đựng các kíp nổ được gói cẩn thận cũng thế, chiếc hộp thiếc vặn nắp dựng
ngòi nổ cũng không còn.
Robert Jordan lục chiếc ba lô kia. Chất nổ vẫn còn đầy trong ấy.
Có thể là mất chừng một gói.
Chàng đứng dậy và quay về phía người đàn bà. Một người bị
đánh thức dậy vào lúc trời còn sớm quá có thể có cảm giác về một sự trống trải
y như lúc đứng trước một tai ương khủng khiếp. Cảm giác của chàng lúc ấy trống
rỗng gấp ngàn lần như vậy!
- Như vầy mà đồng chí nói là giữ đồ đạc cho tôi hả? - Chàng
nói.
- Tôi ngủ gối đầu lên chúng, tay đặt lên chúng. - Pilar bảo
chàng.
- Đồng chí ngủ ngon thiệt.
- Đồng chí nghe đây này, - Người đàn bà nói - hắn thức dậy
lúc đang đêm và tôi hỏi anh đi đâu đó Pablo? Đi tiểu, bà à. Hắn bảo tôi như vậy
là tôi ngủ trở lại. Lúc thức giấc lần nữa, tôi không biết là đã được bao lâu,
nhưng khi biết hắn không có ở đó tôi nghĩ là hắn đã đi xuống coi mấy con ngựa
như thói quen thường ngày. Và rồi, bà ta kết thúc câu chuyện một cách thảm não:
Lúc không thấy hắn trơ vơ, tôi đâm lo quá, tôi sờ lại mấy cái bao để yên tâm là
không có gì xảy ra và tôi thấy mấy đường rọc nên tôi đi tìm đồng chí.
- Thôi ta đi ra đi. - Robert Jordan nói.
Bây giờ thì hai người đã ra ngoài. Trời còn khuya quá nên
chưa thấy tăm hơi gì của bình minh cả.
- Hắn có thể đi khỏi đây bằng mấy con ngựa theo lối mòn này
hay còn lối đi nào khác không?
- Có hai lối đi khác.
- Ai ở phía trên?
- Eladio.
Robert Jordan chẳng nói một lời nào cho tới khi hai người tới
bãi cỏ chỗ mấy con ngựa được đóng cọc cột cho ăn. Có ba con ngựa đang ăn cỏ
ngoài bãi cỏ. Con ngựa to màu hồng và con màu xám đã biến mất.
- Đồng chí nghĩ là hắn đã bỏ đi được bao lâu trước khi đồng
chí phát giác ra?
- Chắc chừng một tiếng đồng hồ.
- Vậy là chịu thôi - Robert Jordan nói - Tôi sẽ đi gom những
gì còn sót trong hai cái ba lô và đi ngủ trở lại.
- Để tôi coi chừng chúng.
- Qué va, đồng chí sẽ coi chừng à. Đồng chí đã coi chừng
một lần rồi.
- Inglés, - Người đàn bà nói - về chuyện này thì tôi
cũng đau như đồng chí. Không có cách gì mà tôi không làm được để lấy lại những
đồ đạc đã mất của đồng chí. Đồng chí đâu cần phải mắng chửi tôi. Cả hai ta đều
bị Pablo lừa gạt.
Nghe bà ta nói thế, Robert Jordan nhận ra rằng mình không thể
nặng nhẹ hay gây gổ với người đàn bà này. Chàng còn phải làm việc với người đàn
bà này ngay trong ngày hôm nay, và hôm nay đã mất đi hết hai giờ hơn rồi.
Chàng để tay lên vai bà ta: “Không có gì đâu Pilar à - Chàng
bảo - Những thứ đã mất không quan trọng mấy, chúng ta sẽ ứng biến ngay một thứ
gì đó để công việc vẫn tiến hành tốt đẹp như thường”.
- Nhưng hắn đã lấy cái gì vậy?
- Không có gì hết Pilar à. Mấy thứ không cần thiết.
- Một bộ phận trong dụng cụ làm nổ của đồng chí phải không?
- Phải! Nhưng còn cách khác để cho mìn nổ. Này, Pablo có mồi
nổ và ngòi nổ không? Chắc chắn là người ta có cung cấp cho hắn những thứ đó.
- Hắn đã đánh cắp những thứ đó - Mụ nói một cách buồn bã -
Tôi xem lại ngay mấy thứ đó và chúng cũng đã biến mất.
Hai người đi qua lùm cây, trở lại miệng hang.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét