Thứ Hai, 4 tháng 4, 2022
Chuông gọi hồn ai 2
Chương 12
Tại Otero, đêm đó, lần đầu tiên, lão đã giết người, và lão sẽ
không phải giết nữa. Chính ở Otero, Pablo đã đâm chết tên lính gác trong khi
Anselmo chụp chiếc mền lên đầu hắn. Tên lính gác bị quấn tròn lại trong chiếc mền
và bị kềm cứng dưới chân Anselmo, kêu thét lên những tiếng thất thanh, hãi hùng.
Anselmo mò mẫm bên trong chiếc mền và cầm dao đâm vào người hắn cho tới khi hắn
xuội lơ và im bặt. Lão đã dùng đầu gối chận ngang cổ họng của hắn để bắt hắn im
khi Pablo ném bom vào căn phòng qua khung của sổ nơi tất cả bọn người trong đồn
đều ngủ say. Khi tiếng nổ phát ra người ta tưởng cả thế giới đang nổ tung dưới
mắt, và hai trái bom khác được Pablo ném vào tiếp theo đó qua ngả cửa sổ. Bọn
chúng nếu không chết ngay trên giương ngủ thì cũng chết vì tiếng nổ của trái
bom thứ nhì khi chúng lạng quạng đứng dậy. Đó là thời vàng son của Pablo, thời
mà hắn gây sôi sục khắp nơi như một tên giặc Mông Cổ và là thời mà không có một
đồn bót Phát xít nào được an toàn vào ban đêm.
Hắn đang hừng chí, Robert Jordan nghĩ. Có thể Angustin sắp sửa
ra tay rồi đây. Chắc chắn là hắn thù ghét Pablo. Còn tôi, tôi không thù ghét gì
hắn. Không, tôi không thù ghét gì hắn. Hắn làm tôi nản chí thì có chớ tôi không
thù ghét gì hắn. Mặc dù chuyện chọc đui mắt kẻ thù đã là quái chiêu rồi. Dù sao
đây cũng là cuộc chiến của họ. Trong hai ngày tới đây, hắn chẳng giúp ích được
gì. Tôi sẽ đứng ngoài việc đó, chàng nghĩ. Tối nay tôi đã một lần dại dột với hắn
và tôi đã quyết định thanh toán hắn. Nhưng tôi không muốn làm trò dại dột bây
giờ. Sẽ không có cuộc đấu súng cũng như sẽ không có chuyện gì đáng tiếc xảy ra
khi tất cả thuốc nổ còn đây. Dĩ nhiên là Pablo đã biết điều đó. Còn mày, mày có
biết hay không? Chàng tự hỏi chính mình. Không. Và Angustin cũng không biết.
Chàng nghĩ, mày thật đáng nhận tất cả những gì có thể xảy ra cho mày.
- Tôi chắc chắn rằng không. - Robert Jordan nói. Pablo nhìn
chàng kinh ngạc, và Pilar thì nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của chàng, về chuyện
anh chàng đồng chí người Nga, hắn ta trở nên nóng nảy khi ở mãi ngoài mặt trận.
Hắn đã chiến đấu ở Iran, nơi mà các đồng chí thừa biết là tình trạng thật xấu
xa, tệ hại. Thật tệ hại. Sau đó, hắn chiến đấu tại miền Bắc. Và tiếp theo, khi
những bộ đội đầu tiên làm việc sau phòng tuyến được thành lập, hắn làm việc tại
đây, tại Estramadure và tại Andalousie. Tôi nghĩ hắn phải mệt mỏi, căng thắng
và hắn phải nghĩ tới nhiều điều ghê gớm.
- Khi trông thấy những điềm xấu thì kẻ nhát gan mường tượng
ra ngay cái chết của mình và hắn xem những điều hắn tưởng tượng ra chính là những
linh cảm. Tôi tin tất cả là như vậy. Tôi không tin chuyện chằn tinh, chuyện thần
thánh cũng như tất cả những sự việc phi thường. - Robe Jordan kết luận.
- De la muete [2], nghe đây này - Pilar nói - Khi
còn làm việc theo lịnh của Granero, Blanquet, một peón de brega [3]
xuất sắc từ nào tới giờ đã kể với tôi rằng, vào cái ngày Manolo Granero chết,
khi họ dừng chân bên nhà nguyện trước khi tới sân đấu trường, thì mùi vị của
cái chết nó mãnh liệt trên người Manolo đến nỗi Blanquet muốn phát bịnh. Và hắn
đã tháp tùng theo Manolo trong khi hắn tắm rửa, mặc quần áo tại khách sạn trước
khi lên đường tới đấu trường. Khi mọi người chen chúc lên xe để tới quảng trường
thì không còn ai nghe mùi vị đó nữa, ngoài Juan Luis de la Rosa, cả Marcial, cả
Chicuelo cũng không nghe thấy gì, và cả bọn họ nữa khi ra đứng thành hàng cũng
không nghe thấy gì. Nhưng mà Juan Luis lúc bấy giờ trông như chết rồi, Blanquet
đã kể lại với tôi, và lúc bấy giờ Blanquet bảo hắn: “Anh cũng vậy nữa à?”.
- Tôi không tin - Robert Jordan nói - Lại nữa, đồng chí bảo rằng
Blanquet đã cảm thấy điều đó đúng vào lúc sắp sửa vào cuộc đấu. Nhưng tại đây,
đồng chí và Kachkine đã thành công trong vụ đánh xe lửa. Hắn không chết ở đó. Vậy
bằng cách nào đồng chí thấy trước được điều đó.
- Được rồi, Inglés ạ. Hãy học. Phải thế mới được.
Hãy học. Được rồi. Sau cái mùi vị dưới tàu kia, buổi sáng sớm, phải bước vào lò
sát sinh ở cầu Toledo, Madrid, và dừng chân trên lớp đá ướt, khi sương mù đùn
lên từ Manzanares, và đợi những mụ già sẽ tới trước bình minh để uống máu những
con vật bị thọc huyết. Và khi một trong những mụ già đó bước ra khỏi lò sát
sinh, quấn mình trong chiếc khăn với với một khuôn mặt xám ngắt, đôi mắt sâu hoắm
và những cọng râu của tuổi già mọc dưới cằm, trên má của mụ ta, thứ râu mọc từ
lớp da mặt trắng bệch giống như những mầm non nảy ra từ một hột đậu phọng,
không phải là lông, mà là những mầm nhợt nhạt mọc trên khuôn mặt đầy sự chết
chóc, lúc đó đồng chí hãy ôm chật lấy mụ ta, ghì mạnh mụ ta vào lòng mình, hôn
lên miệng mụ ta và đồng chí sẽ biết tới cái phần còn lại của mùi vị đó.
- Câm họng đi nghe không? - Pilar nói, nghiêm sắc mặt lại. Đừng
có ngốc quá và tôi thì tôi sẽ cố tránh những điều xuẩn ngốc khi nói với những
người không thể hiểu kẻ khác nói gì.
Fernando cùng bước ra ngoài với chàng. Hắn đứng lại giây phút
nơi Robert Jordan trải rộng cái túi ngủ ra.
Có lẽ nàng sẽ không tới trước khi mọi người đã đi ngủ, chàng
nghĩ. Rõ phí thì giờ, đêm đã trôi qua đến một nửa. Ôi, Maria. Đến mau lên,
Maria, chúng ta không có nhiều thì giờ. Chàng nghe tiếng động êm ái của tuyết từ
trên một cành cây rơi xuống mặt đất trắng xóa. Gió thoảng tới. Chàng nghe gió
thoảng qua mặt mình. Một niềm xao xuyến bất chợt xâm chiếm lấy chàng trong ý
nghĩ nàng không thể đến được. Gió nổi lên, nhắc chàng nhớ rằng không còn bao
lâu nữa bình minh ló dạng. Tuyết vẫn cứ rơi từ những cành cây trong tiếng gió
lay động trên những ngọn thông.
- Có thể - Nàng nói nhỏ, đôi môi đặt trên vai chàng - Nhưng
em vẫn thích nói như vậy. Bởi vì mình khác biệt nhau, em rất hài lòng vì anh là
Roberto, em là Maria. Nhưng mà nếu anh muốn đổi thì em cũng chịu đổi nữa. Em sẽ
là anh vì em yêu anh vô cùng.
Nhưng trong đêm, chàng chợt thức giấc và ghì nàng vào lòng
như thể nàng là tất cả sự sống và người ta toan tước đoạt lấy nàng. Chàng ôm
nàng và chàng cảm thấy nàng là tất cả sự sống, quả đúng như vậy. Nhưng nàng đã
ngủ một cách bình yên, say sưa. Lúc đó, chàng dang ra khỏi nàng và quay sang
bên cạnh. Chàng kéo cái túi ngủ trên đâu Maria, chàng hôn vào cổ nàng trong túi
ngủ, đoạn chà kéo sợi dây súng lên đặt khẩu súng sang bên đúng trong tầm tay,
và chàng tiếp tục nằm đó, thân thể duỗi dài trong bóng tối, và chàng bắt đầu
nghĩ ngợi.
Con ngựa bắt đầu chạy nhanh trong đám cây, kéo lê người thanh
niên đang cố chồm lên, mặt va xuống đất. Roben Jordan đứng dậy, một tay còn cầm
khẩu súng lục.
Mọi người đã bước ra khỏi hang với các bin cầm tay, lựu đạn
giắt trong dây nịch. Pilar trao cho Robert Jordan một cái túi da đầy lựu đạn.
Chàng lấy ra ba trái bỏ vào túi. Chàng bước trở vào hang, đến bên hai cái ba
lô, mở cái ba lô đựng khẩu tiểu liên, lấy ra báng và nòng súng, ráp lại những bộ
phận của khẩu súng tháo rời, lắp vào một băng đạn, và bỏ ba băng khác vào túi.
Chàng nghĩ, túi mình tra bị đầy ắp miễn đừng có bung ra. Chàng bước ra khỏi
hang, nói với Pablo:
- Em không thấy gì đâu. Một người đàn ông. Một người đàn ông
ngã ngựa. Vete [4]. Đi đi.
- Phải đặt nó xa hơn - Chàng nói - Xa hơn chỗ kia nữa. Tốt.
Chỗ đó. Trong lúc này thì được rồi. Chỗ kia kìa. Hãy để đá ở đây đi. Có một hòn
đây rồi. Đặt một hòn khác chỗ kia. Hãy để cho nòng súng có chỗ xoay trở. Hãy để
hòn đá kia xa hơn. Anselmo, lão trở xuống hang và mang lên cho tôi một cái rìu.
Mau lên nào.
Mặt trời đã lên cao, gió thổi ấm áp, bầu trời trở nên quang
đãng trên những dải núi đá. Robert Jordan nghĩ thầm, bốn con ngựa, hai người
đàn bà và tôi, Anselmo, Primitivo, Fernando, Angustin và anh chàng tên gì nữa
trong hai anh em vậy kìa? Tất cả tám người. Không kể đến tên du mục. Như vậy là
chín. Cộng thêm Pablo là mười. À đúng rồi, anh chàng tên Andrès. Còn người kia
là Eladio. Cả thảy mười một người. Không đủ cả ngựa cho hai người trên lưng mỗi
con. Ba người có thể giữ chỗ này và bốn người ra đi. Với Pablo nữa là năm. Còn
lại hai. Với Eladio là ba. Quỷ dịch, hắn ở đâu rồi kìa?
- Đừng, Roberto. Đừng nói vậy chớ. Tôi rất buồn. Tại tôi bận
với hai con thỏ này. Trước bình minh, tôi nghe con đực nhảy trong tuyết. Đồng
chí không thể nào tưởng tượng được cuộc vui đùa của chúng. Tôi lặng lẽ bước đến
gần nhưng chúng vọt ngay. Thế rồi tôi lần theo dấu chúng để lại trên tuyết và
trong khi bước lên dốc, tôi lại trông thấy chúng và tôi hạ cả hai. Hãy coi
chúng mập thế này. Hãy tưởng tượng những món ăn Pilar sẽ tự tay nấu nướng với
chúng. Tôi buồn lắm, Roberto ạ, buồn không thua gì đồng chí đâu. Tên kỵ binh bị
giết chết rồi chớ?
- Tôi ở đàng kia, bên trái. Ở trên kia kìa, để có thể nhìn thấy hết mọi sự và tôi sẽ bắn che cánh trái của đồng chí với khẩu tiểu liên. Nếu chúng tới, phải tàn sát chúng. Nhưng không nên bắn trước khi chúng đến thật gần.
Chú thích:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét