Thứ Hai, 4 tháng 4, 2022
Chuông gọi hồn ai 1
Chương 1
- Tại sao? - Golz nói, giọng nóng nảy - Đồng chí đã thấy bao
nhiêu cuộc tấn công rồi và đồng chí hỏi tôi tại sao? Có gì bảo đảm lịnh của tôi
đưa ra sẽ không thay đổi? Có gì bảo đảm rằng cuộc tấn công sẽ không bị hủy bỏ?
Có gì bảo đảm cuộc tấn công sẽ không được hoãn lại? Có gì bảo đảm rằng nó sẽ
không bắt đầu trong sáu tiếng đồng hồ sau phút ấn định? Không cuộc tấn công nào
xảy ra ngoài điều dự liệu hết sao?
- Khi tôi còn ở tuổi đồng chí, tôi thích việc đó lắm - Golz
nói - Nghe đâu đồng chí phá cầu cừ lắm. Rất khoa học. Người ta bảo tôi vậy. Tôi
chưa hề thấy tận mắt đồng chí hành động. Sau hết, có thể người ta không cho tôi
biết rành. Đồng chí phá chúng sập ngon lành đó chớ? Lần này thì tôi nói đùa đó.
Đồng chí uống cái này đi - Ông ta nói vừa đưa cho Robert Jordan ly rượu mạnh
Tây Ban Nha - Chúng sập ngon lành đó chớ.
- Phải rồi, tôi đã thấy con dấu này. Nhưng ở đây chỉ có tôi
chỉ huy - Người đàn ông nói, giọng gay gắt - Cái gì trong mấy cái ba lô này
đây?
- Phải rồi - Anselmo nói một cách cay đắng - Đó là quan điểm
của con chồn nhưng chúng tôi cần một con chó sói.
Phía trước họ, một con ngựa hí vang sau những lùm cây và một
ánh nắng yếu ớt chiếu rọi qua những ngọn cây dày khít khao nhau. Robert chợt
trông thấy khoảng đất rào bằng những sợi dây cột chặt vào những thân cây. Những
con ngựa ngẩng cổ lên khi bọn người đến gần. Bên ngoài khoảng đất đó, dưới một
gốc cây, những cái yên ngựa đặt chồng lên nhau dưới một tấm vải bố.
- Kachkine - Robert Jordan nói - Kachkine chớ không ai khác.
- Tôi chỉ đến đây làm tron bổn phận của tôi - Robert Jordan bảo
hắn - Tôi đến theo lịnh của những kẻ điều khiển cuộc chiến tranh này. Nếu tôi
xin đồng chí giúp đỡ tôi, đồng chí có thể từ chối, và tôi sẽ tìm những người
khác giúp tôi. Tôi cũng chưa nhờ đồng chí giúp nữa. Tôi phải làm điều người ta
ra lịnh tôi phải làm và tôi có thể đoan chắc với đồng chí rằng đây là việc quan
trọng. Nếu tôi là kẻ lạ mặt đến đây, điều đó không phải là lỗi ở tôi. Tôi thích
sinh ra ở đây hơn.
Tất cả những người tốt đẹp hơn hết đều vui tính khi người ta
nghĩ tới họ. Điều tốt hơn hết là nên vui và ngoài ra đó là dấu hiệu một cái gì
bất diệt trên trái đất. Tế nhị làm sao! Vậy mà không còn lại bao nhiêu người
vui tính. Chỉ còn lại ít xỉn. Và nếu mày tiếp tục nghĩ ngợi như thế thì kể cả
mày nữa, thằng bé ạ, mày sẽ nhổ trại thôi. Bây giờ thì hãy đổi giọng đi người
hùng, đồng chí thân mến. Giờ đây mày là một thằng phá cầu. Mày không là một nhà
tư tưởng. Chàng nghĩ, mày đang đói đó chú nhỏ. Miễn sao được ăn ngon ở nhà
Pablo là được rồi.
Robert Jordan bước đến những cái ba lô, mở ra một cái, mò mẫm
một cái túi bên trong và lấy ra những cái hộp dẹp đựng thuốc lá Nga mà chàng kiếm
được ở tổng hành dinh của Golz. Chàng dùng móng ngón tay trỏ vạch quanh một cái
hộp, mở nắp, đưa hộp thuốc về phía Pablo. Pablo lấy ra sáu điếu, giữ lấy chúng
trong lòng bàn tay, rồi cầm lấy một điếu đưa lên nhìn cho rõ. Đó là điếu thuốc
dài, nhỏ ở đầu có mang một cái ống bằng giấy cứng.
Người con gái đặt bốn cái nĩa trên rìa mâm. Họ ăn ngay trong
mâm, không ai nói với ai, theo tục lệ người Tây Ban Nha. Thỏ nấu rượu chát với
củ hành, ớt và đậu. Thức ăn được nấu kỹ, thịt chín rục rời hẳn khỏi xương, và
nước sốt ngon tuyệt. Robert Jordan uống thêm một tách rượu trong bữa ăn. Những
người khác thì nhìn vào thức ăn của họ trong lúc ăn. Robert Jordan dùng mẩu
bánh mì quệt vào mớ nước sốt sau cùng trước mặt chàng, chất xương thỏ thành đống
ở một nơi, đoạn quệt nước sất ở chỗ của những khúc xương, chàng dùng mẩu bánh
mì chùi chiếc nĩa, chùi con dao, đoạn xếp nó lại và cho bánh mì vào miệng.
Chàng cúi xuống múc đầy tách rượu. Người con gái vẫn nhìn chàng không chớp mắt.
- Để đó cho bọn này. - Tên du mục nói. Hắn cho cái tách vào
hũ rượu, múc đầy và trao cho Robert Jordan. Robert Jordan nhìn người con gái
bưng mâm, khẽ cúi đầu xuống để bước trở vào trong hang.
- Trừ lúc nó bị kẹt, hết đạn hay nóng đến phát chảy ra. -
Robert Jordan nói bằng tiếng Anh.
- Đúng rồi. Một cái tên mà tôi không tài nào nhớ nổi. Bọn tôi
có hai người với một khẩu liên thanh Bọn họ cũng được quân đội phái tới. Họ
không mang nổi khẩu liên thanh, họ đã đánh mất nó rồi. Chắc chắn nó không nặng
nề bằng cô bé kia đâu và nếu có mụ già trên lưng thì hẳn là họ đã mang theo khí
giới được rồi. (Hắn lắc đầu khi nhớ lại chuyện này, đoạn nói tiếp). Trong đời
tôi chưa từng thấy một trận nào như vậy. Chuyến xe lửa lù lù tới. Người ta
trông thấy nó từ đàng xa. Và tôi đã sống trong một trạng thái căng thẳng đến
không nói năng gì được nữa. Bọn tôi trông thấy khói xe lửa bay lên và rồi có tiếng
còi rúc lên. Đoạn nó tiến tới gần và kêu xình xịt, xình xịt, xình xịt, mỗi lúc
một to hơn. Sau đó lúc xảy ra tiếng nổ, những bánh trước của chiếc xe lửa tung
lên cao. Có thể nói là tất cả đất cát đều tung lên trong một vùng mây mù đen kịt.
- Đáng tiếc. Tôi chưa bao giờ trông thấy một trận đánh mìn
như vậy. Đó là một người rành việc. Tôi rất hài long với hắn. Người ta không thể
làm một trận xe lửa khác sao? Trong vùng núi này hiện có rất nhiều người. Quá
nhiều và vấn đề tìm lương thực đã trở nên khó khăn. Tốt hơn là nên tìm cách đi
khỏi nơi đây. Và ta đã có sẵn ngựa.
- Năm người đáng kể. Tên du mục không ích lợi nhưng hắn có
nhiều thiện ý. Hắn tốt bụng. Tôi không tin ở Pablo nữa.
Con đường rộng, tráng nhựa, thực hiện công phu, rẽ sang phía
trái ở đầu cầu bên kia mất hút trong một khúc quanh chạy về phía tay phải. Ở
đây, nó trải ra và nới rộng con đường cũ bằng một dải đất, khoét vào vách đá
kiên cố ở bên kia khe núi. Ở mé trái tức về phía Tây từ đèo và cầu ngó xuống,
có một dãy đá tảng chạy dọc theo bờ dốc đứng. Ở vào chỗ con suối có chiếc cầu bắc
qua đang chảy vào dòng nước lũ từ đèo đổ xuống, cái khe kia trông giống như một
cái hố dài.
- Đã. Nhiều lần nhưng không vui thích, với tôi, đó là một tội
lỗi khi phải giết một người. Ngay cả bọn phát xít mà người ta phải giết. Với
tôi có một sự khác biệt lớn lao giữa một con gấu và con người, và tôi không tin
ở sự khoác lác của dân du mục về tình huynh đệ với loài vật, không, tôi chống mọi
hình thức giết người.
Chàng cảm thấy nàng tươi thắm hẳn lên, nàng mới mẻ và trơn mịn,
trẻ trung và kỳ diệu trong cái vẻ tươi thắm và nóng bỏng của nàng, và điều
không thể tin được chính là sự hiện diện của Maria trong cái túi ngủ này vốn đã
quen thuộc với chàng, không khác gì quần áo chàng đang mặc, giày dép chàng đang
mang, bổn phận chàng thi hành, và sau cùng, nàng nói, giọng sợ sệt: “Bây giờ
thì mình hãy làm ngay những gì phải làm để tất cả không còn nữa”.
Chàng nằm ngả người trên lưng, chàng trông thấy chúng, phi
đoàn tuần thám của bọn phát xít gồm ba chiếc Fiat, nhỏ, sáng, bay vút qua vùng
trời miền núi, hướng về phía mà Anselmo và chàng đã tới vào bữa trước. Ba chiếc
đó biến mất, đoạn chín chiếc khác bay tới ở trên cao hơn nhiều, đội hình ba chiếc
một.
Chàng vẫn còn nghe tiếng gầm thét đang xa dần. Chàng nhìn đồng
hồ. Bây giờ hẳn chúng đã bay trên các phòng tuyến, chắc hẳn là các phòng tuyến
đầu tiên. Chàng bấm nút điều khiển cây kim chỉ giây và nhìn nó quay. Không, có
thể chưa đâu. Bây giờ. Rồi. Bây giờ thì chúng bay xa rồi. Bốn trăm cây số một
giờ cho những chiếc 111. Phải năm phút chúng mới tới dưới đó được. Bây giờ
chúng đã bay khỏi đèo, đang lượn trên vùng Castille toàn màu vàng và màu hung
hung trong buổi sáng, màu vàng bị kẻ ngang dọc bởi những con đương trắng xóa, lấm
tấm điểm những làng mạc nhỏ, bóng của những chiếc Heinkel lướt trên vùng thôn
dã trông như bóng những con cá mập trên bãi cát dưới đáy đại dương.
- Tốt. Đồng chí hãy làm một cái dấu khác, hai cái bánh xe và
một cái thùng cho những chiếc xe cam nhông. Xe trống thì vẽ một hình tròn. Xe đầy
thì hình một cây gậy. Vẽ một cái dấu cho những khẩu đại bác. Lớn thì thế này.
Nhỏ thì thế này. Một dấu cho xe hơi. Một dấu cho xe hồng thập tự. Như thế này,
hai cái bánh xe và một cái thùng với một dấu chữ thập ở trên. Một dấu cho từng
đại đội bộ binh, như thế này, đồng chí thấy chớ? Một hình vuông và một dấu cho
kỵ binh, như thế này, đồng chí thấy chớ? Giống như một con ngựa. Một hình chữ
nhật có bốn chân. Như vầy là một đội gồm hai chục con ngựa. Đồng chí hiểu rồi
chớ? Mỗi đội một cái dấu.
- Không, Rafael ạ. Điều rất hệ trọng là đồng chí phải làm việc
rất cẩn trọng và đừng để lộ tung tích.
- Tôi nghĩ, chúng sắp sửa oanh tạc một phi trường. Chúng cũng
có thể tới Escurial hay Colmenar. Có thể cả ba điều.
- Pues nadas [2], không có gì. Tình hình tiếp tục tệ
hại ở miền Bắc. Không mới lạ gì. Ở miền Bắc tình hình tệ hại từ lúc đầu.
- Bọn tôi đi đây. - Lão già nói và cả hai đứng dậy. Robert
Jordan cảm thấy một bàn tay đặt lên vai chàng. Đó là Maria: “Anh phải ăn - Nàng
nói, và nàng để tay nàng nằm yên trên vai chàng - Anh ăn cho nhiều để bao tử
anh còn có thể chịu được những câu chuyện tào lao khác”.
- Chính món này đồng chí thích đây phải không - Người đàn bà
hỏi Fernando - Ừ - Bà ta nói tiếp - Tôi thấy mà. Món ra gu, như thường lệ. Como
siempre [5]. Công việc tệ hại ở miền Bắc, như thường lệ. Một cuộc tấn công
ở đây, như thường lệ. Bộ đội đến đây săn đuổi chúng ta, như thương lệ. Đồng chí
có thể ngồi làm mẫu cho một bức tượng, như thường lệ.
- Chị làm gì ở đó vậy? - Maria hỏi. Vợ Pablo ngồi nơi bàn với
một chén cà phê, một mẩu bánh mì và một chút ra gu.
- Chúng tôi làm tình trong phòng, với những bức mành mành rũ
xuống bao lơn và với một làn gió nhẹ thổi qua cửa sổ mà người ta có thể mở
toang. Chúng tôi làm tình ở đó, trong gian phòng tối tăm, ngay vào lúc ban ngay
nhờ những tấm mành mành, và từ ngoài đường vọng tới mùi thơm của chợ hoa và mùi
thuốc pháo đốt vang trên khắp các ngã đường vào mỗi buổi trưa trong suốt kỳ Hội
Chợ. Người ta đốt pháo bông trong khắp thành phố và những tiếng nổ chuyền đi
trên những cây cột và những dây xe điện, và nó nổ từ cây cột này sang cây cột
khác với những ánh chớp và những tiếng động vang dậy mà người ta không thể nào
ngờ được.
- Nhưng mà đau đít. Ta sẽ đi bộ. Còn ông. - Bà ta quay sang
Pablo - Ông hãy đi xuống dưới và đếm những con vật của ông xem tụi nó có bay
theo chúng không?
Rồi gió nổi lên và bây giờ thì bụi bặm đã khô ráo trên plaza,
người ta đi, đứng, chà, lết làm tung bụi lên. Một người đàn ông trong chiếc áo
ngày Chúa nhựt màu xanh sậm hét lên. Angua! Angua! Nước! Nước! Người
phu quét plaza với công việc là dùng một vòi nước để tưới lên plaza mỗi
buổi sáng, đến quay vòi nước và bắt đầu dồn bụi từ bìa plaza vào giữa.
Rồi hai hàng người lùi ra sau để lão tưới bụi ở chính giữa plaza, vòi nước
quét thành những vòng cung rộng và nước lóng lánh dưới ánh mặt trời, những người
đàn ông chống đòn gánh, hoặc gậy gộc hoặc chĩa gỗ màu trắng đứng ngắm tia nước
quét qua. Và rồi khi plaza đã được thấm đều nước và bụi bặm đã lắng
xuống, những hàng người được tái lập, và có một người nông dân la lớn: Chừng
nào chúng tôi mới có được tên phát xít đầu tiên? Chừng nào tên thứ nhất chui ra
đây?
- Qué va - Pilar nói - Hẳn không phải chỉ có thế
thôi đâu. - Bà ta nhìn vào gương mặt sạm nắng, thân hình nhỏ nhắn, mớ tóc bù
xù, và dáng đi thoăn thoắt của hắn - Sao đồng chí lại không thành công về vụ
đó?
- Lúc quay về sau trận đánh xe lửa - Robert Jordan nói - Vụ chiếc xe lửa thì thành công. Lúc trở về trong đêm chúng tôi đã gặp một toán tuần tiễu của bọn phát xít và trong lúc bọn tôi tháo chạy hắn bị bắn trúng ở phần trên lưng, không trúng xương sống mà trúng xương bả vai. Hắn đã đi được một khoảng khá xa, nhưng vì vết thương nên không đi được nữa. Hắn không muốn bị bỏ lại một mình và tôi đã bắn chết hắn.
Chú thích:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét