Bãi nhiệm Madison hay không?
Người Mỹ có câu rằng, "Dù mỏng thế nào đi nữa, một chiếc
bánh bao giờ cũng có hai mặt cả". Chúng ta hãy bình tâm để khách quan nhận
định về nỗ lực hiện nay của một số cử tri gốc Việt nhằm bãi nhiệm cô Madison
Nguyễn, nghị viên gốc Việt Nam duy nhất ở thành phố San Jose, tiểu bang
California.
Có phải đây là một nỗ lực chính trị chính đáng nhằm truất phế một nghị viên
"bất xứng"? Một thể hiện sức mạnh chính trị người Việt, rằng chúng ta
"có khả năng bầu lên, thì cũng sẽ có khả năng truất bỏ"?
Hay ngược lại nó là một nhầm lẫn lớn cả về mặt chính trị cũng như về tình tự
dân tộc? Một sự phí phạm vốn liếng chính trị mà chúng ta đã mất khá nhiều từ vụ
tranh chấp Little Saigon trong suốt hơn sáu tháng qua?
Điều mà không ai có thể chối cãi là xã hội dòng chính người Mỹ đang nhìn tập thể
người Việt ở San Jose với con mắt ngạc nhiên vì tính chất nặng mâu thuẫn tiêu cực
trong cộng đồng chúng ta. Hãy nhìn những bài viết, những lá thư trên báo San
Jose Mercury News trong suốt tuần qua liên quan đến vấn đề này thì mọi người
sẽ phải thấy điều đó.
Khách quan mà nói, qua kinh nghiệm của vụ tranh chấp tên Little Saigon, Madison
Nguyễn đã không phải là một chính trị gia lão luyện và giàu kinh nghiệm. Nếu
như cô biết khéo léo hơn từ ngôn từ đối thoại đến thái độ ngoại giao trong cộng
đồng Việt Nam, thì nỗ lực bãi nhiệm này chưa chắc đã thành hình. Madison đã có
những sai lầm, vô tình hay hữu ý. Những sai lầm này đã và đang làm cho rất đông
người Việt tức giận. Tình cảm tiêu cực của cộng đồng đối với Madison phải được
hiểu và công nhận khách quan. Không thể đổ lỗi một chiều trong vấn đề này. Lại
càng không nên xem rằng nỗ lực bãi nhiệm Madison là riêng của những người
"cực đoan" hay là "tào lao" được.
Tuy nhiên, dù Madison có thiếu tế nhị và khôn khéo ngoại giao đối với người Việt,
thì chúng ta cũng nên rộng lượng mà tha thứ - cũng như chúng ta cũng đã từng
vui vẻ chấp nhận thái độ của con cháu trong gia đình khi chúng đối xử với người
lớn tuổi không theo truyền thống văn hóa lễ nghi.
Trên bình diện tích cực, dầu có thiếu tế nhị và mang thái độ mà nhiều người cho
rằng "ngang xấc" đối với cộng đồng gốc Việt, nhưng Madison đã không hẳn
là một nghị viên thiếu bản lãnh nghị trường. Về hiệu năng công việc, cô đã
thành công trên nhiều lãnh vực quan trọng trong vai trò đại diện cho khu vực 7
của thành phố San Jose. Một dự án xây chung cư cho người có lợi tức thấp, mà rất
đông là người Việt, đã được khởi công. Công trình công viên văn hóa truyền thống
của người Việt đang hình thành. Một công viên cũng sẽ xuất hiện trên đường
McLaughlin bên cạnh Chùa Đức Viên. Trung tâm sinh hoạt cho cộng đồng Việt Nam
cũng đã giành được một ngân sách trên một triệu. Những nỗ lực khác của Madison
về việc giải quyết nạn băng đảng, vấn đề giao thông, phát triển kinh tế, hạ tầng
cơ sở cho khu vực và thành phố cũng đang được tiến hành. Đây là những thành quả
mà chức năng dân cử của Madison đã và đang đóng vai trò quyết định. Cô đang được
sự ủng hộ của thị trưởng, của đại đa số nghị viên thành phố, và của các cộng đồng
người Mễ cùng các sắc dân khác. Trên phương diện quốc gia, cô là một khuôn mặt
đang lên cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ. Không lẽ riêng chỉ có người
Việt chúng ta lại đi triệt hạ một nghị viên gốc Việt duy nhất mà chúng ta đã
góp phần bầu lên chỉ vì những lỗi lầm về cá tánh và ngoại giao của cô?
Đó là chưa nói tới sự tốn kém, nếu không nói là phí phạm, ngân sách thành phố
cho một sự tranh chấp vốn giới hạn trong một cộng đồng thiểu số, khi mà những
nhu cầu khẩn cấp về an sinh, an toàn, giáo dục và hạ tầng cơ sở cho tất cả cư
dân cần phải dành ưu tiên cao.
Có lý luận cho rằng Madison đã "đánh mất chữ tín" và do đó, không còn
hiệu năng trong công việc nữa. Đây là một nhận xét trên một bình diện nào đó ít
nhiều mang tính chính đáng. Tuy nhiên, hãy bình tâm mà xét, thì sự bất tín nhiệm
này chỉ giới hạn trong cộng đồng cử tri gốc Việt mà thôi. Đối với cộng đồng
dòng chính người Mỹ, thì đây không hẳn là điều chính xác. Trái lại, có nhận xét
cho rằng, đối với các sắc dân khác thì uy tín và tên tuổi của Madison đã lên
cao sau vụ Little Saigon. Chúng ta không nên chỉ đánh giá và coi Madison như là
một nghị viên "người Việt cho người Việt"; mà hơn nữa, Madison phải
là một nghị viên Mỹ gốc Việt, phục vụ cho toàn thể khu vực 7, cả thành phố, cho
toàn thể các sắc dân, trong đó có người Việt. Và chúng ta hãnh diện là có một
nghị viên gốc Việt của một trong mười thành phố lớn nhất Hoa Kỳ.
Xin thử hỏi, nếu cuộc bãi nhiệm thành công, thì cộng đồng chúng ta sẽ còn ai là
người gốc Việt trên hội đồng thành phố tranh đấu cho những dự án và chương
trình có lợi cho người Việt? Khả năng để có một nghị viên gốc Việt khác ở thành
phố San Jose này càng ngày càng xa vời vì những gì đã xảy ra với vấn đề Little
Saigon.
Trên một mặt khác, những ai muốn truất phế Madsison hãy nghĩ thêm điều này: Nếu
cuộc bầu cử bãi nhiệm này thất bại, mà điều này rất có thể sẽ xảy ra, thì nỗ lực
tiêu cực này chỉ có thể làm cho Madison đứng vững hơn trong cuộc bầu cử vào năm
2010. Hãy đừng vì tức giận mà quên nghĩ đến chiến lược đường dài.
Từ đó, nhìn chung trên tổng thế, vế trừ so với vế cộng, thì những sai lầm hay
cá tánh của Madison, khi đặt lên bàn cân quyền lợi chung cho cộng đồng gốc Việt,
từ ngắn hạn cho đến lâu dài, từ gần đến xa, từ lý cho tới tình, so với những gì
mà cô đã làm được, thì câu kết luận chính đáng sẽ phải là: Không nên tiến hành
bãi nhiệm Madison.
Đã đến lúc, cộng đồng chúng ta, dù chống, trung lập, hay bênh vực Madison nên
phải ngồi lại để bàn chuyện hơn thiệt trên tình tự dân tộc để tìm ra một hướng
đi chung nhằm tránh đi vào con đường tự huỷ lẫn nhau. Phải nhớ rằng, quyền lợi
và tương lai của cộng đồng gốc Việt phải to lớn và quan trọng hơn cá nhân
Madison.
Tôi xin đề nghị: Về phía Madison, cô hãy mở một con đường ngoại giao khôn khéo
phát xuất từ một tấm lòng thành khẩn muốn hàn gắn. Là một nghị viên, là một
chính trị gia, cô không muốn chìm thuyền trong một con suối nhỏ của cộng đồng
thiểu số. Hãy can đảm bỏ qua cá tánh cao ngạo, ngang bướng và hãnh tiến. Đầu
tiên, Madison chính mình hãy bước tới một bước: Madison hãy chính thức xin lỗi
cộng đồng.
Sự xin lỗi này sẽ chứng tỏ Madison là một chính trị gia có bản lãnh chính trị.
Chỉ có những người tự tin mới có khả năng lên tiếng xin lỗi. Lời xin lỗi tự nó
không phải, và không thể, là một dấu hiệu của "thua trận" hay "yếu
đuối." Chuyện Little Saigon coi như là xong. Bây giờ là chuyện tương lai của
Madison, và quan trọng hơn, là của cộng đồng gốc Việt. Nhắc lại, chính cộng đồng
gốc Việt đã đóng vai trò quyết định cho sự thăng tiến chính trị của Madison. Với
thái độ khôn ngoan, nhẫn nhục và khiêm tốn, cộng đồng Việt sẽ cảm phục Madison.
Và trong tinh thần dân tộc, cộng đồng sẽ sẵn sàng bỏ qua để cùng ngồi xuống với
cô nhằm nhìn chung vào con đường trước mặt. Những cử tri đã từng ủng hộ Madison
sẽ lại càng cảm phục cô hơn.
Về phía muốn bãi nhiệm Madison, xin hãy giảm nhiệt độ chống đối cô. Chính
nghĩa, dù là chắc nịch, nhưng khi đã đi quá đà sẽ dẫn vào con đường tự huỷ. Hãy
sẵn sàng để cùng ngồi chung bàn nói chuyện với Madison. Hãy tạm "ngưng chiến".
Hãy trì hoãn nỗ lực thâu nhận chữ ký của cử tri cho việc bãi nhiệm trong vòng
hai tuần lễ. Trong hai tuần lễ này, các phía, cộng đồng, ủng hộ, chống đối bãi
nhiệm, và cá nhân Madison sẽ khai phá con đường ngoại giao đối thoại. Một vài
nhân vật uy tín nên đứng ra làm trung gian cho nỗ lực hòa giải này.
Hãy để cho cơn bão đi qua. Hãy đừng kéo dài cuộc nội chiến trong cộng đồng này.
Dầu sao, người Việt chúng ta vẫn là những khách dân mới trong một thành phố bản
xứ. Chúng ta hãy biết điều để đừng làm cái gì quá trớn. Chúng ta có quyền hạn
chính trị, dĩ nhiên, nhưng chúng ta cũng phải có đủ khôn ngoan để đừng phí phạm
quyền hạn này.
Tuần này, lại thêm một ngày 30 tháng Tư, phần đông người Việt đánh dấu 33 năm
lưu vong. Không lẽ chúng ta không học được bài học nào từ trong quá khứ đau
thương tàn khốc? Không lẽ chúng ta, sau những kinh nghiệm bi hùng như thế mà vẫn
chưa lớn lên để biết đối thoại công bằng, chấp nhận khuyết điểm, để cùng làm việc
với nhau?
Xin hãy bình tâm, lắng lòng để nhìn lại mình, nhìn lại cộng đồng. Vì thế hệ con
em gốc Việt ở khắp nước Mỹ đang nhìn kỹ và mong chờ ở chúng ta rất nhiều. Kính
mong.
1/5/2008
Nguyễn Hữu Liêm
Theo http://www.talawas.org/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét