Cảm tưởng về
một bài phỏng vấn
Bài phỏng vấn Vương Trí Nhàn do VieTimes thực hiện và
đăng tải ngày 2.11.2007 là một món quà quý cho các giáo sư ngành báo chí, vì khó
có thể tìm thấy một ví dụ đời thực nào minh hoạ được rõ ràng hơn những gì
ta không nên làm trong một cuộc phỏng vấn. Nhưng đó, theo tôi, chưa
phải là đóng góp lớn nhất của nó cho nhân loại. Tôi cho rằng công ích hàng đầu
của bài phỏng vấn này là nó cho ta thấy được rõ sự ngớ ngẩn của một số quan niệm
có bề ngoài khá bình thường và vô hại. Ta phải cám ơn đội ngũ phóng viên của VieTimes –
mà tôi sẽ gọi tắt là VieTimes – vì họ đã bày tỏ những quan niệm này một
cách thản nhiên và kiêu hãnh đến mức sự ngớ ngẩn của chúng hiện ra rõ như một
tiếng kèn đồng oai hùng nhưng lệch nhịp giữa một bản giao hưởng. Dưới đây, tôi
sẽ trình bày một vài trong số những quan niệm nói trên.
Trong cuộc phỏng vấn, VieTimes hỏi Vương Trí Nhàn tại sao ông không
viết về "thói hay tính tốt" của người Việt. Ý của họ rất rõ: người Việt
có những cái tốt, tại sao ông cứ phải viết về những cái xấu. Để nghĩ được như
thế, rõ ràng họ phải quan niệm rằng nếu X có những cái tốt, thì ta không nên
nói về những cái xấu của X. Gọi đây là quan niệm I. Vì mang quan niệm I trong đầu
nên Vietimes không hiểu được tại sao Vương Trí Nhàn lại viết về những
thói hư tật xấu của người Việt trong khi người Việt có những thói hay tính tốt.
Nhưng quan niệm I rất ngớ ngẩn, vì nó cho phép ta lên án đại đa số các hành động
phê phán, kể cả việc VieTimes phê phán Vương Trí Nhàn. Cụ thể, ta có
thể hỏi tại sao VieTimes không nói về các "thói hay tính tốt"
của Vương Trí Nhàn.
VieTimes bảo Vương Trí Nhàn rằng "dân tộc nào mà chẳng có những thói
hư tật xấu". Một lần nữa, ý của họ rất rõ: ông cứ chê người Việt, nhưng
dân nào mà chả có những cái xấu. Quan niệm làm nền tảng cho ý nghĩ này – quan
niệm II – nói rằng ta không nên phê bình cái xấu của X nếu ai cũng có cái xấu. VieTimes tin
vào chân lý của quan niệm II, và vì thế, họ không hiểu được tại sao Vương Trí
Nhàn lại viết về thói hư tật xấu của người Việt trong khi rõ ràng là dân nào
cũng có những thói hư tật xấu cả. Quan niệm II rất ngớ ngẩn, vì nếu nó đúng thì
chẳng ai nên phê phán ai hết.
VieTimes nói "nếu như một dân tộc có quá nhiều tật xấu thì nó đã bị đồng
hoá, tan biến từ rất lâu chứ không thể có một dân tộc Việt như ngày hôm
nay". Vậy, VieTimes quan niệm là nếu X tồn tại thì X phải tốt,
hoặc ít nhất là không được quá xấu. Gọi đây là quan niệm III. Vì tin vào quan
niệm III nên VieTimes không hiểu được tại sao Vương Trí Nhàn lại bảo
dân tộc Việt có nhiều tật xấu khi rõ ràng là nó vẫn đang tồn tại. Quan niệm III
rất ngớ ngẩn. Có lẽ VieTimes không biết rằng sự tồn tại và phát triển
của các loài, kể cả loài người, đều phụ thuộc phần lớn vào những tính chất khó
mà gọi là "tốt" được: tham lam, hung dữ, mưu mô, ích kỷ, v.v. Vấn đề
của loài người là làm thế nào để tồn tại được mà vẫn tốt, tức vẫn "tử
tế, yêu thương, giúp đỡ, không vụ lợi", theo như lời của Vương Trí Nhàn. Vậy,
tốt và tồn tại – khi ta hiểu "tốt" theo nghĩa quan yếu – không phải
hai mặt của một đồng xu. Ngoài ra, những câu hỏi hiện lên lù lù trước mắt như
liệu "dân tộc Việt như ngày hôm nay" và dân tộc Việt cách đây vài
ngàn năm có phải là một không, hay liệu việc chúng ta mặc Âu phục, viết chữ
Latinh, và dùng từ vựng 70 phần trăm gốc Hán có phải dấu hiệu của sự đồng hoá
không, hình như không mảy may làm VieTimes bận tâm.
Khi Vương Trí Nhàn nói "Việt Nam xếp loại tham nhũng rất cao, đứng đầu thế
giới", VieTimes đáp lại rằng "đó là những kẻ đứng ngoài Việt
Nam để xếp hạng", và do "những người nước ngoài sống trong một thể chế
chính trị khác, đời sống văn hóa khác" nên họ không thể biết được Việt Nam
như thế nào, vì "một con cá chỉ bơi trong nước thì làm sao biết loài chim
bay trên trời như thế nào". Quan niệm của VieTimes ở đây – quan
niệm IV – là nếu không phải X thì đừng có nói gì về X, hay theo nguyên văn của
họ thì "người ta đứng ở thế giới khác thì không thể đánh giá khách quan về
một thế giới khác." Vậy nên "những kẻ đứng ngoài Việt Nam" tốt
nhất là nên yên lặng. Sự ngớ ngẩn của quan niệm này quá rõ. Nếu thế giới bên
ngoài không thể biết được Việt Nam, thì Việt Nam cũng không thể biết được thế
giới bên ngoài, và vì vậy, Việt Nam cũng không thể biết được liệu thế giới bên
ngoài có biết được Việt Nam hay không, và kết quả là chẳng ai nên nói gì hết.
Nhưng VieTimes lại không nhất quán trong lập luận của họ. Một mặt, họ
nghĩ rằng "người nước ngoài" không thể biết được Việt Nam, nhưng mặt
khác, họ lại tin rằng họ, VieTimes, không những biết rõ Việt Nam, mà còn
biết rõ rằng người nước ngoài không biết Việt Nam. Ta tự hỏi không hiểu VieTimes đứng
bên bờ sông nào? Ngoài ra cũng phải thấy rằng VieTimes dùng từ
"khách quan" một cách hết sức kỳ quặc, theo nghĩa là ta chỉ hiểu được
X một cách "khách quan" khi ta ở trong X.
Những quan niệm tương tự có thể tìm thấy được ở nhiều đoạn khác trong bài phỏng
vấn. Một ví dụ nữa là câu "lòng người như thế nào thì sẽ tràn ra ngoài miệng
như thế đó", được VieTimes dùng với hàm ý rõ ràng là Vương Trí
Nhàn phải xấu thì ông mới nhìn ra được cái xấu. Tôi xin để bạn đọc tự đánh
giá mức độ trẻ con và lố bịch của cái "logic" này. Nói thật, tôi
không tin VieTimes thực sự ngớ ngẩn như những gì họ nói. Tôi có cảm
giác rằng trong bài phỏng vấn này, hoạt động não bộ của họ bị ảnh hưởng nặng nề
vì lúc nào trong tai họ cũng văng vẳng "phải bẻ Vương Trí Nhàn, phải bẻ
Vương Trí Nhàn…". Kết quả là nhiều lúc, VieTimes phát ngôn những
câu nói của mình một cách tự động, máy móc, theo phương thức hô khẩu hiệu chứ
không phải đối thoại. Hãy đọc đoạn văn hùng hồn sau đây của VieTimes, được
ca lên để đáp lại nhận xét của Vương Trí Nhàn là "dân tộc Việt chưa nhận
thức được mình".
Nếu [dân tộc Việt] không nhận thức được mình thì chúng ta sẽ không có những triều
đại rực rỡ như Lý, Trần, Lê, sẽ không có những anh hùng hào kiệt, các vị anh
quân của các triều đại. Nếu không nhận thức được thì sẽ không có các tác phẩm
nghệ thuật kinh điển. Nếu không nhận thức được chúng ta sẽ không có cuộc sống ngày
hôm nay. Nếu không nhận thức được thì dân tộc Việt không thể có một nền văn hoá
như vậy.
Những câu trên có tiền giả định rằng chúng ta có những tác phẩm nghệ thuật kinh
điển, có một cuộc sống tươi đẹp, có một nền văn hoá đáng tự hào v.v. Nhưng qua
những gì Vương Trí Nhàn đã nói và viết, ta thấy rõ rằng ông không chia
sẻ những tiền giả định này! Như vậy, việc VieTimes nói những câu trên
để đáp lại câu "dân tộc Việt chưa nhận thức được mình" của Vương Trí
Nhàn cho thấy họ hoàn toàn không hiểu thế nào là đối thoại. Giả sử A bảo với B
rằng C học kém và có điểm thấp, nhưng B lại trả lời rằng nếu C học kém thì điểm
của C đã chẳng cao như vậy, thì chúng ta sẽ kết luận rằng B có vấn đề: một là
ngẫn, hai là nói mà không nghĩ. Tôi không (muốn) tin rằng các phóng viên VieTimes là
những người ngẫn.
VieTimes trực thuộc VietNamNet, một tờ báo mạng mà tôi nghĩ rằng thuộc
loại có tầm vóc tại Việt Nam. Tôi hy vọng rằng bài phỏng vấn này là một ngoại lệ
đáng tiếc của VieTimes, và cả VieTimes lẫn VietNamNet sẽ
có đủ tinh thần hiệp sĩ để xin lỗi Vương Trí Nhàn về cách hành xử mà ai cũng phải
thấy là hoàn toàn thiếu chuyên nghiệp của họ đối với ông trong bài phỏng
vấn ngày 2.11.2007.
3/11/2007
Trịnh Hữu Tuệ
Theo http://www.talawas.org/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét