Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2022
Cây lan trà
Ở tuổi Quyên, chuyện gia đình còn chưa là đâu là muộn. Có lẽ vì
mấy năm thời con gái, chị đều dành dụm cho công việc. Khi công việc đã ổn định,
chị giật mình thấy đời mình còn thiếu một bóng đàn ông. Bà nội Quyên đã già.
Tuy vậy bà vẫn duy trì nghề làm gốm. Cứ vài tuần, bà cùng mấy người làm nghề đốt
chung một lò rồi mang ra chợ huyện bán. Mỗi lần Quyên về, bà đều giục Quyên
chuyện gia đình như là bắt vạ: “Cái khổ nhất của người đàn bà là không có chồng.
Không có chồng cũng như là nhà vô phước. Xem có người nào thương đến thì lấy
đi. Đối với tao, giàu nghèo không thành vấn đề, cốt là cái nhân cách. Tìm trong
đám trai làng ấy, khối người cũng được”. Mỗi lần bà nói thế, Quyên chỉ mỉm cười:
“ Bà ơi, thế thì bà nhắm người nào mà bà cho là hợp với cháu đi”. “Được rồi!
Chị nói đấy nhé! Để tôi lo”. Quyên ôm lấy bà, giụi đầu vào khoảng lưng đã héo
mòn sự sống, nũng nịu:” Bà không sợ người ta rước cháu đi bỏ bà lại một mình
à?”. Bà làm ra điều giận dỗi:” Tôi có thân tôi tự lo, không cần phải nhờ đến
cô. Cốt sao có người rước cô đi là tôi nhẹ nợ rồi”. “Bà nhớ nhé. Vậy thì sau
này lấy chồng cháu sẽ lôi cả về đây ăn vạ bà cho đến hết đời”.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thăm thẳm nỗi niềm trong "Ngõ gió" của Lưu Hồng Vân
Thăm thẳm nỗi niềm trong "Ngõ gió" của Lưu Hồng Vân Thâm trầm và lặng lẽ, Lưu Hồng Vân miệt mài với những con chữ đượm tình, sau...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét