Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2022
Cây lan trà
Ở tuổi Quyên, chuyện gia đình còn chưa là đâu là muộn. Có lẽ vì
mấy năm thời con gái, chị đều dành dụm cho công việc. Khi công việc đã ổn định,
chị giật mình thấy đời mình còn thiếu một bóng đàn ông. Bà nội Quyên đã già.
Tuy vậy bà vẫn duy trì nghề làm gốm. Cứ vài tuần, bà cùng mấy người làm nghề đốt
chung một lò rồi mang ra chợ huyện bán. Mỗi lần Quyên về, bà đều giục Quyên
chuyện gia đình như là bắt vạ: “Cái khổ nhất của người đàn bà là không có chồng.
Không có chồng cũng như là nhà vô phước. Xem có người nào thương đến thì lấy
đi. Đối với tao, giàu nghèo không thành vấn đề, cốt là cái nhân cách. Tìm trong
đám trai làng ấy, khối người cũng được”. Mỗi lần bà nói thế, Quyên chỉ mỉm cười:
“ Bà ơi, thế thì bà nhắm người nào mà bà cho là hợp với cháu đi”. “Được rồi!
Chị nói đấy nhé! Để tôi lo”. Quyên ôm lấy bà, giụi đầu vào khoảng lưng đã héo
mòn sự sống, nũng nịu:” Bà không sợ người ta rước cháu đi bỏ bà lại một mình
à?”. Bà làm ra điều giận dỗi:” Tôi có thân tôi tự lo, không cần phải nhờ đến
cô. Cốt sao có người rước cô đi là tôi nhẹ nợ rồi”. “Bà nhớ nhé. Vậy thì sau
này lấy chồng cháu sẽ lôi cả về đây ăn vạ bà cho đến hết đời”.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét