Chạm vào ánh trăng
Về nhà. Ngủ không được, cô ôm laptop nhập vào voiceroom nghe nhạc, rồi cô đăng
nhập vào một chatroom.
Ở trong chatroom lúc nào cũng đông người nhưng hỗn loạn xì ngầu,
hiếm khi cô vào, thường chỉ để chat vu vơ hoặc nhặng xị rồi biến mất chẳng cần
biết ai là ai, như một nơi để vào xả rác. NhuGioNhuMay. Nick của cô lập tức nhận
được những tin nhắn, từ đểu giả, dâm tục, non nớt, cà chớn đến vu vơ, bình thường
Ngày cuối cùng của hội chợ, cô ngồi bệt trên nền sân vương
vãi đủ thứ mảnh vụn rác từ gian hàng đang được gỡ dọn lẫn của người đi qua lại
vừa làm vừa ăn uống. Những món tóc không còn gọn ghẽ trong cọng thun xanh rủ
qua trán thấm mồ hôi. Nhìn những vật dụng dùng để chơi những trò chơi suốt năm
ngày qua giờ đang nằm chất đống ở góc gian hàng, cô bật cười. Những dụng cụ
nhìn vớ vẩn thế thôi mà mất hết cả một tháng trời để nghĩ ra những hoạt động
thu hút người đến gian hàng, lên kế hoạch và chuẩn bị sản xuất, hoạt động.
Sếp lại, cười một cái nhoẻn hết hàm răng. Sếp thì lúc nào
cũng cười tươi được ngay cả khi đang cáu, miễn là ở một nơi có thêm ai đó khác
không phải là nhân viên mình có thể nhìn thấy sếp.
- Mệt hả?
- Thở phào mới đúng sếp! Ngày mai cho em nghỉ xả hơi một bữa
nha sếp?
Môi sếp hơi trề ra:
- Mai họp tổng kết đó em. Kỳ này thấy khá hơn nhiều nhưng chắc
cũng có nhiều thứ để rút kinh nghiệm.
Hừ hừ hừ... Trong lòng cô tự nhiên rên lên. Cô quăng kiệt cả
sức mình vào những sự kiện thế này, từ ý tưởng đến thực hiện, lúc nào cũng thật
chu đáo và mới lạ nhưng sếp thì kiệm lời khen đến mức đáng nản. Cô đứng dậy rất
nhanh, phủi phủi hai mông quần kaki, mặt tỉnh rụi:
- Mai thứ bảy làm nửa ngày, em lấy ngày nghỉ phép, có gì qua
tuần em góp thêm vào bản báo cáo.
Nụ cười khoe răng của sếp tắt ứ. Cô xốc cái ba lô lên vai cười,
chun chun mũi:
- Em về trước, sắp kiệt sức luôn rồi.
Cô vừa đi vừa lẩm bẩm:
- Ở lại dòm cái mặt sếp chắc còn tí lửa nào sếp cũng dập cho
tắt ngúm hết. Muốn cho nghỉ thì cứ việc, cóc cần nữa!
Về nhà. Ngủ không được, cô ôm laptop nhập vào voiceroom nghe
nhạc, rồi cô đăng nhập vào một chatroom. Ở trong chatroom lúc nào cũng đông người
nhưng hỗn loạn xì ngầu, hiếm khi cô vào, thường chỉ để chat vu vơ hoặc nhặng xị
rồi biến mất chẳng cần biết ai là ai, như một nơi để vào xả rác. NhuGioNhuMay.
Nick của cô lập tức nhận được những tin nhắn, từ đểu giả, dâm tục, non nớt, cà
chớn đến vu vơ, bình thường. Cô chọn lọc vài khung chat, nhắn tin lại. Qua đến
dòng chat thứ tư thì cô tắt hết các khung trừ lại một nick còn có vẻ đàng
hoàng. HoaiNiem. Có một chút gì đồng cảm và cuốn hút.
12 giờ đêm. Câu chuyện trên bàn phím vẫn thân quen lẫn xa lạ.
< NhuGioNhuMay > Em thich nhin vao thuc te de co gang
cho moi dieu tot hon.
< HoaiNiem > Anh thi thich nghi ve ky niem de co gang
song cho tot.
< NhuGioNhuMay > Hì, cung deu chung một muc dich.
< NhuGioNhuMay >... Nhung huong nhin thi khac nhau.
< HoaiNiem > U. Em co hay vao day khong? Minh lam sao
lien lac duoc?
< NhuGioNhuMay > Khong can thiet dau anh.
< HoaiNiem > Chi nhu gio nhu may thoi phai khong? Khong
mot lan gap nhau?
< NhuGioNhuMay > Co le vay.
< HoaiNiem > Tam biet em, nhu gio nhu may.
Cô gõ “Chao anh, chuc mot dem ngon giac” rồi ngưng lại không
gửi.
< NhuGioNhuMay > Anh la nguoi ca tinh! Nguoi ca tinh
gap nguoi ca tinh se co nhung dieu gi xay ra nhi?
< HoaiNiem > Neu biet truoc thi dau phai la nhung nguoi
co ca tinh nua.
< HoaiNiem > Cuoi tuan em thuong lam gi?
< NhuGioNhuMay > Neu em biet truoc thi em dau phai la
nguoi co ca tinh.
< HoaiNiem >:) Vay chieu toi mai gap nhau duoc khong?
< HoaiNiem > Anh moi em uong ruou va ngam trang ben mot
dong song, xung quanh rat yen tinh.
< NhuGioNhuMay > Ra ngoai o ha?
< HoaiNiem > Khong, ngay giua SG. Anh den noi nay moi
thang mot lan.
< NhuGioNhuMay > Giua SG ma co mot noi thu vi the sao?
< HoaiNiem > La mot noi day ky niem cua anh voi nguoi
ay. No la mot khach san. O do se thay song va trang.
Em muon den khong? Den thi phai uong ruou, anh khong thich
uong mot minh trong khi nguoi ben canh khong uong.
Cô ngồi lặng đi một lúc. Ngồi uống rượu trong một khách sạn với
một người đàn ông lạ đầy hoài niệm và ngắm trăng? Đúng là một chuyện thử dây thần
kinh cảm giác. Nhưng ít ra cô cảm thấy thú vị một chút.
< NhuGioNhuMay > Duoc roi, nhung khi em da khong muon
uong nua thi khong ep nhe...
Chiều tối, cô chạy qua cây cầu nhỏ rồi dừng ở điểm hẹn rất
đúng giờ. Đó là một con đường vắng, một bên là dòng kênh nước đen khá rộng, một
bên là nhà cửa. Bên kia dòng kênh giống như vùng ngoại ô heo hút, không thấy
nhà cao tầng hay những ánh đèn phố. HoaiNiem đến sau đó 2 phút, nhoẻn cười nói
cô chạy vào đi rồi phóng thẳng xe vào trong khách sạn, nói chuyện rất quen với
người trực tiếp tân, lấy chìa khóa. Khuôn mặt rắn rỏi, phớt đời nhưng nội tâm.
Đúng dạng của một người đàn ông cá tính. Cô bước sau anh lên phòng lầu hai. Vào
phòng, HoaiNiem thản nhiên thả giỏ đồ mới đi làm về cạnh tivi, bỏ bịch ni lông
đựng đồ nhắm lên bàn, kéo hai chiếc ghế quay ra cửa sổ nhìn ra dòng kênh. Cô trấn
tĩnh và lấy lại thế chủ động, cũng thản nhiên rửa tay bước lại bàn xem qua những
món nhậu rồi bóc nem bỏ ra dĩa anh vừa mượn của khách sạn. Hai người nói chuyện
tỉnh rụi như bạn thân quen lâu ngày nhưng vẫn rất khoảng cách.
- Chút nữa có trăng lên em sẽ thấy đẹp lắm.
- Thế này mà anh gọi là sông?
- Ngồi xuống đi, em sẽ thấy sông.
Cô ngồi xuống ghế. Trước mặt là khoảng kính rộng hết đến hai
bên tường, đủ cho cô nhìn vào khoảng không gian phía trước, nhưng phần tường dưới
khung kính vừa chắn tầm nhìn xuống nên cô chỉ thấy mé con kênh bên kia mà không
thấy mé kênh bên này. Có thể tưởng tượng là dòng sông được trong ánh sáng mờ mờ
bao phủ quanh đó.
Có tiếng gõ cửa. Thằng bé dưới quầy mang lên một cây đàn
guitare. Anh ôm cây đàn ngồi xuống ghế bên cạnh, rót rượu ra ly, đẩy về phía cô
một ly rượu pha nước ngọt như thỏa thuận trước khi gặp mặt, cô không uống rượu
được vì sợ đắng. Ly đầu tiên cho cuộc gặp mặt. Cô uống rất dễ dàng. Chẳng buồn
quan sát khuôn mặt hay thái độ của cô, HoaiNiem rải ngón tay trên dây đàn. Cô bất
ngờ khi nghe anh chơi những giai điệu flamenco. Cả hai vẫn còn thấy lúng túng.
Anh uống liên tục, không nói gì. Thỏa thuận cũng là như vậy. Ai uống được bao
nhiêu cứ uống, chẳng cần nói gì. Mỗi người có quyền chạy theo suy nghĩ riêng của
mình. Nhưng cô chẳng tập trung nghĩ được điều gì, vẫn cảm giác bất ổn thế nào
đó.
Trăng lên, yếu ớt bên kia sông. Anh ngưng đàn đứng dậy tắt
đèn trong phòng sau khi nói ngắn gọn “Anh xin lỗi!”. Cô khựng người vài giây
khi đột nhiên chìm trong bóng tối. Tiếng lạch cạch của cây đàn va vào thành ghế.
Không khí căng lên, một thoáng hỗn loạn trong cô. Tiếng đàn vào hợp âm xuống một
nhịp rất mạnh, gỡ bung sự căng thẳng của cô.
- Anh thường hay ngồi trong bóng tối. Như thế này em sẽ thấy
khác hơn, phải không? Cứ là chính mình đi.
Anh đàn, giọng hát trầm và khỏe khoắn như của người Gypsy.
Trong không gian im lặng của căn phòng, của bóng đêm, tiếng đàn mỗi lúc cháy bỏng,
hoang dã. Cô nhìn ra phía trước. Trăng sáng in rõ trên bầu trời. Mờ mờ phía dưới
là dòng sông. Phía bên kia sông cũng tối, lùm lùm những bóng đen như những bụi
cây. Cô thả người vào bóng tối, vào men chuếnh choáng, vào tiếng đàn của những
giai điệu tâm hồn cháy hết mình, sống hết mình. Bao nhiêu năm đến Sài Gòn sống
và làm việc cô chưa thấy lại ánh trăng này. Cũng quên mất. Mọi bon chen, nghi
ngờ, căng thẳng, chán nản, mệt mỏi vụt tan biến. Cô trở về tuổi thơ trong ánh
trăng dịu mát. Tưởng chừng như hơi thở của đêm len khẽ lên làn da. Cô thấy mình
chạm vào chính mình, vẫn hồn nhiên, nhiệt huyết và đầy niềm tin, vẫn năng động
nhưng đầy lãng mạn. Cô chạm vào những buổi tối lạnh trong những bản làng xa xôi
ngày trước, bên những đống lửa vùi khoai, đọt mây, trời đầy sương mù và tiếng ếch
nhái, có những đôi mắt ngây ngô và rất thật của người trong bản, của những sinh
viên tình nguyện. Kỷ niệm và cảm giác mơn man trên má cô. Anh cũng đang chìm
vào trong hoài niệm riêng. Tiếng đàn và giọng hát bật ra từ trong tâm hồn, cháy
đến rát lòng. Bất chợt cô cười thành tiếng, giơ tay về phía trước. Anh ngưng đàn
quay sang nhìn cô.
- Em đang chạm vào ánh trăng!
- Em cảm thấy thế nào?
- Bình yên! Với những hoài niệm của mình.
- Anh cũng vậy, dù cô ấy chẳng bao giờ quay lại nữa.
Anh lại đàn, lần này là những bài hát mênh mông day dứt. Cô uống,
chìm trong hơi men nồng ấm, hai chân co lên ghế vòng tay ôm bó gối lại. Ánh
trăng tràn đầy lên tóc cô, mặt cô, người cô, trên người anh, trên cây đàn
guitare. Chẳng có gì để nói, chỉ có hai con người đang hoài niệm và đối diện với
chính mình, sống như chính mình. Khi anh buông cây đàn guitare xuống, ngón tay
mỏi rã, cô đã nghẹo đầu ngủ say như một đứa trẻ. Ấm áp!
Ngày thứ hai vào công ty, cô kiểm tra hộp thư, nhận được
email thông báo của sếp dời ngày họp cuối tuần sang chiều thứ hai. Cô cười mỉm.
Tưởng đâu nhận được email thông báo chuẩn bị bàn giao việc. Khi lên phòng họp,
mọi người ngán ngẩm nhìn nhau than phiền lại sắp bị sếp giũa về sự kiện vừa
qua.
- Sếp lúc nào chẳng thế, có cố gắng cách mấy thì sếp vẫn là mẫu
người chỉ thích lôi khuyết điểm ra chỉ trích thôi.
Cô vào, cười toét nói mặc kệ sếp đi, ta cứ là ta, ta hài lòng
về ta và tự rút kinh nghiệm cho ta là được. Thế đi, cho đời bớt buồn tẻ! Chị
trưởng phòng nheo nheo mắt:
- Sau hội chợ ai cũng oải hết, chỉ thấy em là vẫn còn tỉnh rụi
à.
- Cuối tuần rồi đi đâu thư giãn mà lên tinh thần vậy em?
- Không đi đâu hết, em đi ngắm trăng uống rượu bên một dòng
sông, ở một nơi rất thanh vắng ngay giữa Sài Gòn.
- Với ai?
- Một người... mới quen...
Mọi người nói cô đùa dai, không tin được. Làm gì có một nơi
như thế ở ngay giữa Sài Gòn. Cô nhún vai cười. Ai đó bảo con bé này cũng hay có
những chuyện không bình thường lắm.
Sếp vào, nói đã xem ý tưởng chương trình cho khách hàng cô gửi
lên sáng nay.
- Tôi vừa gửi cho mọi người rồi, ngày mai mọi người xem xong,
làm brainstorm triển khai chương trình.
Mọi người nhìn cô, như thế nghĩa là tốt rồi. Cô đưa mắt nhìn
sếp chờ đợi. Thế nào sếp chẳng lèm bèm lôi ra một điểm nào đấy chưa hài lòng.
Và sếp cười thật, nửa như khen nửa như chê:
- Ý tưởng chương trình toàn trăng là trăng... lạ!.
1/1/2001 Sưu tầm
1/1/2001


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét