Thứ Ba, 1 tháng 11, 2022

Tiếng dỗi hờn của thân xác

Tiếng dỗi hờn của thân xác

Nắng đưa hàng cây về trời
Những hàng cây vắng mặt trong thành phố
Đổ xuống bóng tối quanh chung
Cuốn lấy nhớp nhúa tôi
Không một ngọn gió mùa.
Tôi ẩn mình trong thành phố
Buốt giá những ngón chân
Lỏng
Nắng chói ngợp bức tường loang xanh bên căn nhà kế tay trái. Nắng nổ đom đóm trên diện tích mặt đen sì vách tường nứt nẻ của nhà phía bên tay phải. Cửa sổ án ngữ trước mặt thì có những thanh sắt chắn ngang dọc tầm mắt nhìn ra ngoài thành phố Sài Gòn đương trưa.
Giấc ngọ ngày tháng bảy như một khúc nam châm lửa lụi xuống Sài Gòn. Nắng rốc hết nước trên khuôn mặt những thị dân thành phố. Nắng bôi đen ma rốc cốc cô nhan sắc những thiếu nữ phóng xe gắn máy chạy cuồng nhiệt trên Nguyễn Đình Chiểu, Nguyễn Văn Tần, Lê Lợi, Tự Do... Nắng làm cho những đường phố ngại chân đi. Nắng thiêu hết nhiệt tình của khoe áo quần tươi đẹp.
Nắng nhốt nó trong nhà đã ba ngày từ khi nó trở lại thành phố sau hơn hai mươi năm xa cách.
Ngủ. Giờ này cả nhà lăn quay lăn kềnh ra ngủ trưa. Cái xứ gì mà ngủ lắm thế mà không ngủ gì cả. Ngủ trưa ngủ đêm mà ngủ cũng chả được bao nhiêu. Nóng quá. Cả nhà chỉ có hai cái máy quạt nhỏ nhít. Mà ở bên ngoài thì như cái lò đúc nướng bánh tráng. Nắng trơ dại hai con ngươi.
Những người trong nhà đang chia nhau căn lầu ba trong một con hẻm ngay trung tâm thành phố. Mọi người đang đánh một giấc ngủ trưa.  Còn nó thì không có khái niệm ngủ trưa. Hai mươi năm trôi qua nó không bao giờ biết thế nào là một giấc ngủ trưa. Nó chỉ biết rất nhiều lần nó thiếu những giấc ngủ nửa đêm về sáng. Những múi giờ thay đổi làm cho nó vật vờ ngủ tùm lum mà vẫn thấy mình chưa ngủ đủ.
Nó nằm trên cái nệm mới mua về cho nó và con gái. Bé May đang phè bụng ra ngủ một giấc sau khi bắt mẹ xoa lưng mỏi tay.
Cái quạt máy mở tối đa mà vẫn không đủ gió. Ngó thì không biết ngó đi đâu và ngó cái gì. Sách thì cũng không có mà đọc. Báo thì hai ba tờ mà liếc qua liếc lại thì hết chữ để đọc. Nhạc không. Truyền hình cả nước xế trưa chỉ bắt được một đài phát tuyến mà lại đang giảng toán điện tử.
Lan Hương đứng dậy rị mọ và mon men đi xuống cầu thang. Mới hay nãy giờ nó cởi trần khúc trên chỉ mặc một cái top hở rốn và dưới chỉ mặc cái quần xì. Nó đứng lên phải kiếm cái quần lụa dài mặc vào cho giống mọi người.
Mon men. Ở trong ngôi nhà của những người ruột thịt nó đang mon men mòn mèn.
Đụng ngay một người đang ngồi ở cửa sổ lầu hai. Một người đàn bà ương con gái. Thân xác tròn tru. Tóc tém rối bù. Người không ngước mắt lên cũng không cúi xuống mà chỉ ngó ngang ngang vào cái mép chăn cũ sì. Người đang lần qua lần lại và mỉm cười một mình trong bóng tối.
Đó là chị Hai của nó.
- Chị Quỳnh không ngủ trưa. Nó dừng lại và nói với chị.
Chị Quỳnh Trâm không trả lời nó. Tiếp tục lần mép chăn.
Lan Hương xuống lầu một. Kiếm một ly nước lạnh uống xong. Nghe tiếng leng keng mở cửa chính. Nó nhìn ra thấy chị thứ Năm của nó vừa về.
- Lan không ngủ trưa.  Hoa Soan nhìn nó và nói.
- Em chưa quen với giờ giấc. Nó nói. Cũng muốn chợp mắt mà chưa quen với khí hậu nên hơi khó ngủ.
Hoa Soan đi thay một bộ đồ phin xanh biển mỏng ngoằn ngoèo dây hoa tím thấy hết mọi cơ sở bình nguyên bên trong. Chị Hoa Soan của nó ngồi xuống cạnh tủ lạnh, lôi ra trong túi nào là nhãn, xoài, mít và vô số các thứ trái cây cho vào tủ lạnh.
- Ở bển có qủa na không Lan. Hoa Soan hỏi.
- Na là trái gì đâu?  Nó nói.
- Chời. Chị nó la lên. Không nhớ quả na là quả gì hả.
Hoa Soan xòe ra những quả na màu ngọc lốm đốm những mảng da đen cho nó xem. Chị lấy con dao cắt một mớ trái cây để lên đĩa sứ xanh và bảo nó "Em ăn đi. Ăn đi"
Nó ngồi xuống và cầm một múi mít vàng rực rỡ đưa lên miệng.
- Anh Thiều nói em giống chị. Soan nheo nhéo giọng ngược lên óc.
- Anh Thiều là ai . Nó nói.
- Ảnh nói em giống chị làm chị mắc cười quá. Hoa Soan vừa nói vừa cười khúc khích đưa hàm răng hơi đùng đục của cư dân một thành phố có rất nhiều người thiếu can xi cho nên răng không được khoẻ. Nó biết điều này vì lúc mang thai bé May, nghe bác sĩ bên Mỹ giảng cho một tăng là nó cần phải uống thêm can xi như thế nào.  Nếu thiếu can xi thì hậu quả răng của cả con lẫn mẹ sẽ ra màu đùng đục như màu da trâu.
Lan Hương nói:
- Anh gì tối hôm qua đến đây thăm chị đó hả.
- Học trò của ba đó. Hoa Soan nói, làm nhạc hay lắm đó. Cũng nổi tiếng lắm đó. Đệ tử ruột của ba đó. Ảnh nổi tiếng với bài Lý Con Vân. Hồi đó ảnh viết bài trên báo Tuổi Thanh Niên khen ba là nhà thơ cách mạng số một của thời Cọng. Bài báo được nhiều người khen hay. Ba thích lắm, nhận ảnh làm đệ tử ruột liền.
- Vậy sao. Nó nói. Mới nói chuyện với em có chút xíu sao biết em giống ai.
- Cái ông đó mắt quáng gà hay sao. Chớ em nước da trắng chị nước da đen. Em tóc mềm chị tóc cứng. Đứa giống má đứa giống ba.
- Ủa tóc má mềm lắm hả. Nó nói.
Soan đưa tay lên vuốt tóc Lan từ gốc đến ngọn. Vuốt đi rồi vuốt lại dăm bảy lượt. Soan luồn những ngón tay vào trong tóc Lan lơi ra từng mảng một cách thân ái. Hình như chỉ có má và chị em gái mới hay chơi cái màn vuốt tóc này. Mấy chục năm rồi nó mới có người vuốt tóc cho nó kiểu này.
- Ừ tóc má giống Lan. Soan nói. Trong nhà này chỉ có tóc chị Quỳnh với tóc Lan mềm giống tóc má. Tóc mềm sợi nhỏ. Còn tóc chị với thằng Hiếu giống tóc ba. Khô mà sợi to. Cứng ngắc hà.
Nó khám phá ra trong nhà này mọi người gọi tên nhau lung tung. Thường cắt cụt cái tên mỹ miều của nhau. Ví dụ Quỳnh Trâm thì gọi thành Quỳnh, Hoa Soan thì thành Soan, tên nó Lan Hương thì thành Lan. Ồ thế là nó đã mang theo điều bí mật này sang Mỹ mà nó không biết. Trong giấy tờ nó là Nguyễn Thế Lan Hương, nó kêu người ta gọi nó là Lan Nguyên ở Mỹ.
Nó cười và nói:
- Ở bên Mỹ bạn em nó xịt cả đống keo cho cứng và khô tóc lên. Vậy nó mới kêu là làm đẹp đó chị.
- Ngộ quá ha. Hoa Soan nói. 
Nó im lặng nhìn đôi bàn tay gầy nhẹ nhàng của chị thoăn thoắt lượn qua lượn lại trên đĩa trái cây vàng mít, nâu sa bô chê, và xanh những lát xoài nõn nịu. Bốn ngón tay chị có bốn chiếc nhẫn vàng mỏng.
- Ở bên đó em cũng ưa mang cả đống nhẫn giống chị. Nó nói.
- Ờ. Tụi mình giống má. Hôm qua chị thấy cái nhẫn xâu lại thành chùm của Lan ở bên mang về. Cũng giông giống cái của chị.
- Thì cái đó em đi mua ở tiệm Việt Nam mà.
- Ủa tiệm vàng bên đó cũng làm kiểu Việt Nam nữa hả.
- Má cũng thích nữ trang hả chị.
- Khỏi nói. Hồi mà mất. Má dặn chị Hai đưa ống nữ trang ra phát cho mỗi đứa một ít. Có phần của Út nữa. Bị hồi đó thằng Hiếu nó lấy nó bán. Chớ không giờ chị chỉ cho em xem. Má cho em một cái mặt ngọc với một cái nhẫn cà rá chớ ít sao. Má nói để khi nào em lấy chồng thì tìm cách trao lại cho em.
Nó vừa khám phá ra nó còn có thêm một cái tên nữa, tên "Út".
- Lúc má mất chị Quỳnh còn tỉnh trí hả chị. Nó nói.
- Ừ. Chị Quỳnh mới bị mất trí từ hồi mà em gửi thư.
- Là từ mười năm nay.
- Hình như vậy.
Chị đứng lên và ra cái bệ nước rửa tay.
Phựt.
Cả nhà tối om.
- Mất điện. Có tiếng người trên lầu đi xuống và nói.
Một thanh niên tóc tai bờm xờm. Mình gầy đét dẹp. Đi chân trần. Cao 1m7. Mặc cái quần đùi vải sồ đỏ choét. Bước xoèn xoẹt xuống cầu thang và cười to:
- Mất điện. Hi hi hi. Mất điện rồi. Đã quá. Đã quá ta. Mấy bà nào ế chồng hổng thấy chồng. Hi hi hi.
Đấy là Hiếu.
Hiếu ở trần vừa ngủ dậy. Hiếu đến ngồi ở cái bàn ăn đối diện với Lan Hương, tức là nó.
Hiếu hút điếu thuốc thả khói bay mù mịt vào mặt nó.
- Chiều nay có cái gì ăn. Hiếu vỗ một cái bạch lên bàn ăn và nói.
Chị Năm, tức là chị Hoa Soan, vừa múc nước dội sạch một khúc sân vừa nói:
- Hỏi chị Tư sao hỏi tao mày.
- Thì bà cũng ở trong nhà này vậy.
Một khúc im lặng gầm gầm gừ gừ. Nắng thông từ lỗ mặt trời chiếu xuống nhà bếp. Nhà nó cũng hay hay. Bịt bùng trước. Bịt bùng sau. Ba ngõ bịt bùng. Chỉ trừ cái cửa ra vào đằng trước. Thế nhưng lại ngay nhà bếp có cái lỗ trời nắng chiếu chan hòa xuống khoảng xi măng.
Nó đứng lên mở tủ lạnh kiếm chai nước lọc.
- Cho ít tiền đi đổ xăng coi. Hiếu nói.
Nghe tiếng hát bên nhà hàng xóm giọng con nít nam vẳng sang: "Bao nhiêu em bé thơ không cửa nhà…"
Hiếu cũng ư ử hát theo cho hết bài hát.
Hát xong Hiếu lại ngồi ngay trước mặt Hoa Soan và Hương Lan xòe bàn tay nám và đầy móng đen ra.
- Chị Tư đâu cho ít tiền đi đổ xăng coi. Hiếu nói.
- Chị đi rồi. Mới đưa mày hôm qua mà. Hoa Soan nói.
- Hôm qua tui bị hư lốp tui sửa lốp xe hết rồi.
Lan Hương đứng dậy và bước về hướng cầu thang. Đi lên lầu.
Hiếu đứng lên đi theo Lan Hương và nói sau lưng:
- Út có tiền cho anh mượn đỡ ít đi đổ xăng. Em muốn đi đâu anh chở đi.
Lan Hương quay lại và nói:
- Anh cần bao nhiêu.
Chị Năm xen vào.
- Ơi. Đừng em. Đừng cho nó tiền. Út mà nghe lời cái thằng đó là bán nhà mà nuôi nó không lại. Suốt ngày nó mở miệng ra là xin tiền xin tiền.
Khi Lan Hương mang ít tiền lẻ xuống cho Hiếu. Hoa Soan kéo nó vào một góc và nói: "Em đừng có nghe lời cái thằng Hiếu mà cho nó tiền. Nó theo nó xin hoài cho mà xem. Nó xài tiền không biết bao nhiêu mà đủ"
Hai tuần trước khi rời Cali, Michele và nó đi thể dục ở cái gym Exclusive vào buổi trưa trong giờ ăn. Con nhỏ còn mừng dùm cho nó và hỏi:
- Mày rời Việt Nam lúc mày mấy tuổi hả Lan, Michelle hỏi.
- 10.
- Bây giờ mày mấy tuổi.
- 30.
- Tốt cho mày. Tao ước tao có một chỗ để trở về như mày. Michelle nói.
- Tao không biết, Lan Hương nói. Nửa muốn nửa không. Có khi tao muốn cắt bỏ luôn quá khứ. Tao muốn ở lại Mỹ đời đời. Tao muốn quên luôn Việt Nam. Nhưng đôi khi tao cũng có nhu cầu tìm lại nơi đã đưa tao vào đời sống này. Tao muốn gặp ba má và anh chị em của tao. Nhưng tao sợ khi về lại Việt Nam tao đã thành một kẻ xa lạ. Lúc ra đi tao còn nhỏ. Tao không biết nhiều. Nhưng tao ghét mấy cái chính phủ tạo ra chiến tranh để người ta phải xa lìa những nơi thân yêu. Tao ghét mấy chính phủ đánh nhau vì những quyền lợi gì mà để bọn người như tao bị bứt ra khỏi cái gì đó hình như gọi là quê hương. Nhưng ôi, tao có biết quê hương là cái gì. Tao nói đại nó là quê hương. Chứ tao có biết quê hương là cái gì đâu. Tao cũng hơi hồi hộp khi nghĩ đến ngày về gặp lại gia đình. Nhưng có khi tao chán quá. Tao cũng chẳng tha thiết bất cứ điều gì. Michelle, thực sự là tao không biết tao muốn gì. Vì tao đã muốn quá nhiều thứ mà tao có được đâu. Tao muốn yên ổn với một chồng. Mà rồi tao cứ ngủ với nhiều thằng khùng khác. Tao với mày giống nhau. Ôi Michelle, hai đứa mình giống nhau.
- Lan.  Bạn Mỹ Đen Michelle thân mến của nó nói. Ít ra là mày có một chỗ thân yêu nào đó của tuổi nhỏ để thương nhớ. Người ta nói tuổi nhỏ là tuổi thần tiên. Còn tao, tao nghĩ đến cái thời tuổi nhỏ của tao mà tao muốn mửa. Mày có thể tưởng tượng không. Má tao nhốt tao và thằng em tao trong một cái trailer để bà đi chơi với những bạn trai của bả. Tụi tao ở trong đó suốt một ngày một đêm không có thức ăn đói gần chết. Đói quá tao biểu thằng Brian Đẹp Trai với tao hai đứa bắc ghế leo qua cửa sổ, nhảy ra ngoài đi kiếm cái gì ăn. Bọn tao phải đi bộ gần một mile kiếm ra nhà cousin để xin thức ăn. Tởm. Tao nghĩ đến má tao mà tao tởm. Má mày theo lời mày kể là bà tiên dịu hiền thương mày nhất trần đời. Mày nên về thăm xứ sở cũ của mày. Là cái chỗ mày sinh ra và má mày đã chết ở đó. Nếu tao có một bà má như má mày tao sẽ về thăm mộ của bả. Mua hoa hồng cắm lên.
- Sao ba mày không nuôi tụi mày.
- Ba thằng Brian Đẹp Trai em tao thì đỡ hơn. Ba nó gửi tiền cho má tao nuôi thằng Brian. Nhưng bả lấy tiền xài drugs với bồ của bả hết. Tao ghét bả dễ sợ. Còn ba tao hả. Ổng là thứ nát bét rượu, đứng ngửa tay xin tiền đâu đó ở Memphis.
- Michelle, nó nói, nhưng nếu má tao là bà tiên thì ông ba tao cũng tệ. Má tao nuôi ổng, nuôi mấy chị em tao. Vậy mà ba tao đi lấy nhiều người đàn bà khác. Thế rồi bả là người không được ai nhắc đến. Khi người ta nói về ổng người ta ca ngợi mối tình của ổng với một bà ca sĩ nổi tiếng kia. Ai cũng ngợi ca một mối tình đã để lại trong thơ ông những bài thơ nổi tiếng. Tao ghét ổng dễ sợ.
- Sao mày biết.
- Tao đọc báo. Ba tao là một thi sĩ nổi tiếng ở Việt Nam.
- Thôi. Tao tưởng chỉ có mình tao phàn nàn my dady thế này my dady thế nọ. Này Lan. Để tao hỏi mày cái này. Mày nghĩ là tao nên tiếp tục gặp tên luật sư đó không. Thằng cha xạo với tao là thằng cha được nhiều con gái theo. Coi đi, he lùn tịt, tóc không có. He phải đắp phấn lên mấy cái chân tóc cấy. Tóc vẫn không có. Vậy mà he cứ nói với tao là he có nhiều con gái theo.
- Nhưng còn Michael thì sao.
- Michael. Oh Michael. Oh Michael.
- Mày thương Michael quá hả.
- Hắn hỏi tao sinh nhật tao muốn gì.
- Mày nói muốn cái lockset, đúng không. Tao biết mày như thế.
- Dĩ nhiên rồi. Nhưng mày biết Michael nói gì không. Hắn nói là hắn không bao giờ mua nữ trang cho đàn bà. Điều đó có nghĩa là gì hả Lan.
- Chắc là hắn sợ mày hiểu lầm.
- Nghĩa là gì tao không hiểu.
- Michael sợ mày xem như đó là một lời hứa là hắn tặng mày nữ trang thì có nghĩa là hắn commit một chuyện gì đó nghiêm chỉnh mà hắn thì chưa muốn vậy.
- Đúng rồi. Mày giỏi qúa Lan. Mày thiệt là thông minh. Hèn gì tụi con gái Á Châu tụi bay đang lên giá. Ai cũng muốn bồ một đứa con gái Á. Ngay cả thằng em tao cũng đang bồ với một con Việt Nam.
- Michelle. Mày đẹp.
- Tao không thông minh được như mày Lan. Mày biết cách giữ đàn ông. Tao không biết cách giữ đàn ông. Nhưng mà đừng bỏ Song. Anh là người chồng tốt.
- Đúng. Song là người chồng tốt.
- Ô mày im đi Lan. Tao với mày cùng chung thuyền. Mày nói cái gì. Này mà anh chàng trên Net của mày với bà Thanh đến đâu rồi.
- Sút. Mày đừng kể cho bả nghe. Bả chửi tao chết. Tụi tao hẹn nhau đi Việt Nam gặp hắn.
- Oh thế sao. Nghe hấp dẫn vậy.
- Ly kỳ lắm. Hắn đang làm cho một hãng truyền hình của ở Chicago và đang ở Việt Nam. Bọn tao hẹn gặp hắn ở đó.
Con bạn rú lên cười:
- Ố ồ. Rồi tụi bay làm sao. Mày sẽ ngủ với hắn hay Thanh sẽ ngủ với hắn. Mày có ngủ với hắn lần đầu không hả Lan. Đừng Lan. Đừng bao giờ ngủ với đàn ông lần đầu gặp nhau. Tao không bao giờ ngủ với đàn ông ở buổi hẹn đầu tiên.
- Chưa biết. Lan Hương cũng cười to vang một góc phòng Gym.
- Nhưng mà này Lan ơi. Michelle hạ giọng trầm và nói. Mày đừng bỏ chồng. Chồng mày là chồng tốt. Tao ước gì tao gặp được một người đàn ông như Song. Tao không bao giờ bỏ một ông chồng như vậy.
- Mày đẹp mà Michelle. Làm cái gì mà mày thiếu tự tin hoài vậy. Sẽ có ngày mày gặp một thằng đàn ông theo đúng ý mày.
- Không. Đàn ông Mỹ Đen có học ở thành phố này chỉ thích đàn bà khác trắng hơn bọn tao. Bọn nó không thích cặp với con gái Mỹ đen. Mày thấy bà Lori trưởng phòng kỹ sư phải dọn đi San Leandro ở để kiếm chồng. Bà ta thông minh, đẹp, lại có địa vị và đang độc thân. Vậy mà không có aị Bà Paulette dạy tâm lý cũng không có bồ. Melinda còn trẻ và độc thân dạy anh văn đó. Cô kiếm bồ quá mà cũng không có. Bọn đàn ông Mỹ Đen không được như đàn ông Việt Nam của mày.
- Đàn ông Việt Nam nào. Nó nói. Mày chỉ nghe tao kể về đàn ông Việt Nam của tao thôi. 
Nó bỗng thấy nhớ Michelle tha thiết. Nó ước gì gặp Michelle lúc này để chỉ nói với nó tao thấy hơi kỳ kỳ, là những điều tao mong đợi như sẽ rung động khi vừa gặp lại chị em ruột thịt thì chả thấy đâu. Mà tao chỉ thấy nhớ mày tha thiết. Chỉ muốn ước gì có mày ở đây để tâm tình kể lể.
Những ngày cùng Michelle trò chuyện không dứt. Hai con thư ký hạng clerical 1 entry level trong phòng học chánh của quận hạt. Michelle là một con Mỹ Đen to. Nước da ngăm ngăm. Khuôn mặt đều đặn. Mắt mũi miệng cong to đầy cân đối và hoàn hảo như những đường nét của một pho tượng kiểu. Con nhỏ cao như một người mẫu.
Thế nhưng Michelle chưa bao giờ có được một liên hệ êm đẹp nào với đàn ông. Mười tám tuổi Michelle lấy chồng. Cả vợ cả chồng nghiện ngập. Sanh ra đứa con xong không tiền bạc nhà cửa Michelle phải mang con đi cầu bơ cầu bất kiếm sống. Táp về một thành phố ít Mỹ Đen vừa xin trợ cấp vừa bị bắt đi kiếm việc. May thay kiếm được chân thư ký hạng bét trong trường này.
Lan Hương và Michelle bắt đầu bằng những chuyện về đàn ông. Đàn ông đều là con heo. Michelle luôn luôn mở miệng nói. Không có chi sao đâu. Lan à. Tao luôn luôn nói như vậy với những thằng bồ của tao và chúng chỉ cười thôi. Tao chỉ muốn tìm được một người đàn ông như Jamel. Jamel là giáo sư Mỹ Đen dạy môn thông tin trong trường. Một người đàn ông dễ thương đàng hoàng với mọi người. Và biết yêu thương lo lắng cho vợ con. Chắc tao phải kiếm một tên đàn ông Việt Nam như  Song của mày. Mày đừng có bỏ Song nghe Lan .
Mọi chuyện cũng qua cái lỗ miệng của Lan Hương.
Nó kể cho Michelle nghe hết mọi chuyện. Từ chuyện một mình nó năm lên 10 tuổi, năm 1975, Lan Hương được một người cô dẫn đi tị nạn cộng sản bên Mỹ. Người cô độc thân của nó đã mất vì chứng ung thư tử cung sau khi sang Mỹ vừa được hai năm. Để nó lại với gia đình một người quen có chín người con. Sống không được. Lan Hương bỏ Houston về Cali năm vừa tốt nghiệp trung học. Cố gắng lắm nó mới đi học college hai năm về ngành tâm lý học. Nhưng rồi một tai nạn xe cộ làm nó cắt đứt việc học từ đó đến bây giờ.
Đến chuyện những kinh nghiệm về đàn ông. Cả hai đứa đều trải qua không biết bao nhiêu mối liên hệ với đàn ông. 
Nó nói thật tất cả mọi chuyện. Trừ chuyện Song. Mà không phải là vì Lan Hương không kể thật cho bạn nghe tất cả mọi tâm tình giữa nó và Song. Lan Hương chỉ giữ lại một số chi tiết nào đó không kể cho Michelle nghe. Thế là trong mắt Michelle, Song là một người đàn ông hoàn hảo. Đôi khi nó tự hỏi có phải vì xót xa cho cả hai đứa cùng đi tìm kiếm một điều nào đó nơi những người đàn ông mà nó phải tạm thời tôn thờ một hình ảnh Song hoàn hảo cho cả hai đứa.
Thôi. Dù sao đi nữa nó cảm thấy đáng đời cho nó mang tiếng là đứa con gái trắc nết hư thân manh nha bỏ chồng. Người đáng tội là nó. Chứ Lan Hương muốn khơi dậy một bức tranh không tốt nào đó về Song.
Song của nó! Ôi Song của nó. Song của nó như một bài hát sến khó quên. Những người đàn ông sến là những người đàn ông khó bỏ hay sao ấy.
Lan Hương nói với Michelle: "Lần này tao đi Việt Nam tao mang con gái theo. Để xem thử sao. Có thể lúc trở về tao sẽ ly dị Song. Tao đã nói chuyện li dị từ lâu. Nhưng Song năn nỉ tao đừng li dị. Coi đi, gia đình Song không cho tao và con gái tao đến nhà họ. Họ luôn luôn bảo Song bỏ tao, họ sẽ cưới cho Song một con gái trẻ đẹp hơn tao. Tao ghét gia đình họ"
Nó nhớ hai đứa vừa ngồi bỏ hai đôi giày lội bộ để mang hai đôi giày cao gót vào để trở lại phòng làm việc. Michele mặt lặng xuống và nói nhẹ nhàng: "Lan. Mày đừng bỏ Song. Anh là người cha tốt. Làm ơn đừng bỏ Song"
Nó bỏ cái xứ Houston sau sinh nhật năm mười hai tuổi. Nó nhìn lại Houston với đôi chút sợ hãi. Năm học lớp sáu, sau khi  O Thủy mất, nó sợ ma kinh khủng. Thế mà người ta bắt nó tan học xong, đi về căn phòng tro có cái hình của O Thủy trên bàn thờ ngó nó, chờ người ta cho đến 6 giờ,  mới được đón về đại gia đình ông bà Hoạt, một gia đình hàng xóm hờ mà O Thủy của nó táp vào quen trong những ngày ra khỏi trại Pendleton ở Nam Cali.
Cái đại gia đình ông bà Hoạt thì nó không có chỗ mà ngủ.  Nó phải ngủ trên sàn nhà, hằng đêm bị đánh thức vì Ly, con gái của bà Hoạt, nằm trên giường hai từng, té bịch đè lên người nó. Khi nó lên lớp bảy, nó bắt đầu gặp thằng Joe người Mễ ở cái bến xe bus. Thế là nó bị ông Hoạt đánh cho một trận. Kể từ đó, nó càng giấu thì lại càng bị khám phá. Nó thấy chỉ có những đứa con trai còn cho nó ít phút gần gũi che chở. Còn thì chẳng có thể nào nương tựa vào lòng tử tế của đại gia đình ông Hoạtt được nữa. Gia đình ông bà quá đông con.  Không có chỗ cho nó nữa.
Hành lý một cái trunk xe toàn là áo quần dày dép. Lan Hương rủ được Quốc lái xe cùng với nó qua Cali
Quốc, bồ Việt Nam đầu tiên. Trước đó nó chỉ chơi toàn với ngoại quốc. Gary là bồ Mỹ đầu tiên năm mười ba tuổi. Bồ một năm. Sau theo Brent đẹp trai hơn. Tương đối nó thương Brent nhiều nhất. Hai năm ôm chăn quấn sau cái xe truck của Brent là hai năm khù khờ trải qua hai lần phá thai làm nó ớn lạnh mình. Nó dứt Brent sau lần phá thứ hai. Brent sàng sê theo Lan Hương khiến nó phải vội vàng kiếm một một đứa con trai Việt Nam bảo vệ. Người đó là Quốc. Một trong những tên con trai Việt trong những năm lớp mười, mười một, và mười hai, vẫn theo tán tỉnh nó.
Quốc nhỏ hơn Lan Hương hai tuổi. Quốc vừa dzọt sang Cali đã bị bố sang tận nơi túm cổ về. Nó táp vào Sanh, anh họ của Quốc. Đời Lan bắt đầu khác. Sanh học kỹ sư mới ra trường, thuê được một cái phòng khá bảnh. Lan Hương dọn vào ở luôn. Nó ghi tên học thêm ở đại học buổi đêm. Nó thích học và học khá. Ban ngày đi trả lời điện thoại trong Sears. Nếu không vì một tai nạn xe cộ phải vào nhà thương. Có lẽ nó đã học xong bằng đời nó đã khác chăng.
Ở nhà thương ra nó bỏ học luôn. Lan Hương bắt đầu cuộc đời nữ thư ký từ văn phòng này sang văn phòng khác kể từ đấy.
Nó gặp Song vào khoảng thời gian này.
Hồi đó Lan Hương ở khu Palmtree Apartments trên đường Tropical. Nó chia phòng chung với con Julie người Phi ở lầu ba.
Song ở một phòng ngay chân cầu thang lầu hai.
Hai đứa con gái mỗi đứa một phòng cuối tuần mạnh đứa nào khiêng bồ về phòng đứa đó. Những sáng sớm Lan Hương mở cửa đi làm thấy Song thỉnh thoảng mở cửa đi ra chung giờ. Những chiều tối Lan Hương bá lưng quàng vai với những bồ của nó đi về phòng cũng thấy Song mở cửa nhìn ra.
Mùa hè trời nóng. Chiều tối Lan Hương thỉnh thoảng xuống hồ bơi trong chung cư. Gặp Song ở đó đều đặn. Áo tắm hai mảnh lá răm vàng Hawaii ỏn ẻn đi quanh hồ gặp quần đùi rộng Adidas nhảy ùm xuống bể bơi. Lan Hương nói: "Hi. Hình như anh là người Việt Nam"
- Yes. Song trả lời nhát ngừng .
Cứ "Hai" qua "Hai" lại như vậy cho đến một khi xảy ra cái biến cố ở phòng số 315.
Đó là cái ngày Julie chia chung phòng của Lan Hương tự tử. Julie, con nhỏ Phi đen, mập thù lu, từng làm cho chợ Lucky một thời gian dài. Đến khi Julie bị trặc xương sống vì khuân đồ trong chợ nên nghỉ mấy năm nay ăn tiền tàn tật và đi học lại. Con nhỏ chán đời sẵn lại nghe tin bị bệnh ung thư tử cung đến thời kỳ không chữa nổi thế là mang cả đống thuốc ra uống. Sáng chủ nhật ngủ dậy Lan Hương nhận điện thoại đập cửa gọi Julie. Gọi hoài gọi mãi cửa phòng khóa kín không nghe Julie ư hử.
Linh tính báo cho nó biết chuyện không hay có thể xảy ra. Vì một tháng nay kể từ ngày biết bệnh nặng Julie đã nói những điều gì đó nghe lung tung. Lan Hương hốt hoảng chạy xuống phòng Song kêu cứu.
- Nhờ anh giúp Lan tí. Cô bạn cùng phòng sao không chịu mở cửa phòng. Lan sợ quá.
Song gọi cảnh sát. Cảnh sát đến tông cửa phòng thì Julie đã tắt thở.
Sợ hãi qúa Lan Hương ôm áo quần xuống phòng Song ngủ nhờ ngay đêm hôm đó. Sẵn cái lúc nó đang muốn nghỉ chơi với Tài. Nên nó đục vào Song. Chứ thật tình nó không có ý định gá tình với Song dài lâu.
Song là kỹ sư điện IBM. Mới ra trường và đi làm. Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ có bạn gái. Ở apartment mà chiều chiều lái xe về nhà bố mẹ ăn cơm tối. Rồi còn xách thức ăn của mẹ cho mang về để dành cho ngày hôm sau mang đi ăn trưa trong sở nữa.
Nó là đứa con gái đầu tiên đến với Song.
Nhưng Song là người đàn ông thứ mười mấy mà nó ngủ chung một giường. Nó không còn nhớ hết nữa. Nhiều quá nhiều quá. Mới có hai mươi mấy tuổi đầu mà nó tự thấy mình là chằng tinh trên giường ngủ với Song. Nó quơ một cái là Song thay đổi liền.
Song hết về nhà bố mẹ ăn cơm chiều mà ở lại đây ăn cơm do nó nấu. Lan Hương lười nấu ăn nhưng khi quyết tâm phục vụ món ăn cho ai thì nó làm cơm rất ngon rất khéo. Song hết về nhà bố mẹ cuối tuần vì đi theo nó hết trượt tuyết trên Lake Tahoe rồi đi leo núi ở Yosemite. Kèm kèm những cuối tuần khác là cả hai đi shopping, đi xi nê, đi ăn nhà hàng...
Gia đình Song đẩy cửa Lan Hương ngay từ đầu. Chuyện gì chứ chuyện tranh giành trận chiến những tình nhân thì Lan Hương nhuần nhuyễn lắm. Nó rủ Song dọn đi nơi khác và không cho gia đình biết số điện thoại.
Phải mất một năm sau Song mới làm theo nó. Kể từ đó Song cũng giao luôn cả quyển sổ trả tiền nhà hằng tháng cho nó.
Lúc đầu Lan Hương cũng thấy Song không khác những người đàn ông trước đã đến với nó: Những người đàn ông sẵn sàng chiều chuộng nó để được leo lên giường ngủ. Lan Hương biết nó chỉ có một miếng mồi để làm cho những người đàn ông đang từ những con hùm beo ngoài đường bỗng trở thành giống chó ngoan trong chuồng ngủ: Là thân xác nó và một chiếc giường.
Những người đàn ông đã huấn luyện nó thành miếng mồi ngon.
Lan Hương đã biết làm sao để đàn ông trao tiền cho xài. Làm sao để cặp bồ tay đôi tay ba. Ngủ với một bồ trong khách sạn mà tối về bồ kia không ngờ gì hết. Lan Hương đã biết nàng say đắm đàn ông thì ít mà nó cần họ thì nhiều hơn. Không phải nó yêu thương những người đàn ông nhưng không có họ nó không còn một chỗ nào để nương tựa.
Với họ thân xác của nó được cưng chiều và thờ phượng. Với họ, nó chỉ có cái body. Với đàn ông, nó là một đứa con gái tuyệt nhất trên giường ngủ.
Những người đàn ông rót những câu thương nhớ vào hồn nó chân thành. Những người đàn ông đã trút bao nhiêu con tinh trùng vào tử cung nó. Những người đàn ông lấy cho nó bao nhiêu cái gối kê đầu. Những người đàn ông năn nỉ nó đừng bỏ rơi họ. Những người đàn ông sẵn sàng bỏ bồ bỏ vợ theo nó. Những người đàn ông mút từng ngón chân của Lan Hương tê mê. Những người đàn ông dộng vào túi nó bao nhiêu cái áo mưa che tinh trùng chưa bóc vỏ.

Lan Hương chưa có thời giờ để kiểm điểm. Nó không thể nói nó yêu ai nhiều hơn ai. Tất cả họ đều muốn nó ở lại. Kẻ bỏ đi trước luôn luôn chính là Nguyễn Thế Lan Hương.
Đến khi định sống đời với Song, Lan Hương đã quyết định giữ lại cái bào thai. Đã nhiều lần phá thai nên nó không còn cảm giác nữa. Và bỗng lần này nó để lì cho đến tháng thứ bảy. Tự nhiên bụng phình lên. Cái thai ngo ngoe trong bụng. Nó mới thấy thứ cảm giác liên kết giữa bào thai và một mạng người trong bụng mình. Nó thấy là lạ. Nó thấy thích thích. Nó thấy ô trời đất ơi thế là bao nhiêu nay đó là những đứa con đấy ư.
Hồi hộp sanh bé May ra. Lan Hương tự thề quyết không bao giờ phá thai nữa. Sẽ cẩn thận ngừa thai. Không ẩu tả như trước. Và nó cũng tự hứa với mình là sẽ dừng lại trong mái ấm của Song khi nhìn thấy đứa con gái xinh xắn đỏ hỏn trong nôi.
Nó muốn chấm dứt mọi bến mọi phà tình ái lăng nhăng. Nó muốn một mái ấm gia đình như trong sách chụp hình một vợ một chồng tung đứa con lên trời trước một cái xe Van màu xanh đại dương.
Lan Hương thề có mặt trời mặt trăng ban ngày và ban đêm làm chứng. Nó thèm muốn cái hình ảnh này lắm. Lan Hương đã cố yên ổn xây đắp được ba năm. Năm năm không còn gặp gỡ đàn ông nào. Năm năm chỉ biết Song và con gái. Chỉ năm năm thôi.
Song không một vết trầy thanh niên. Song to và đẹp trai. Tính ít nói. Sống cạnh Song, cuộc đời bớt rắc rối. Lan Hương thấy vậy. Song không đòi hỏi gì ở nó ngoài tối tối rúc vô nằm cạnh nó được no nê ân ái. Một người đàn ông cực kỳ đơn sơ và dễ tính.
Nó cũng không phải làm gì cả. Ăn cơm tháng hay ăn cơm tiệm Song cũng OK. Mua nhà trên núi hay khu đông gần Việt Nam cũng được. Mọi chuyện gần như Lan Hương đòi hỏi lẫn quyết định. Những người quen biết đều bảo vợ chồng nó đẹp đôi ở cái vỏ bên ngoài. Và nó may mắn lắm mới có một ông chồng dễ như Song.
Không phải là Song không ghen với những chớp nhá tình ái của Lan Hương. Ghen hai lần rồi. Cả hai lần, người cuốn gói xách con đi là nó chứ không phải là Song. Song không có khả năng tiêu diệt tình địch. Song không có khả năng đập bàn đập ghế. Và Song cũng không đủ can đảm bỏ đi. Những lần ghen tuông là những lần Song nói làu bàu rồi xách xe chạy đi Reno đánh bài. Đánh bài về thấy vợ con biến mất tiêu. Chờ mãi không thấy vợ con về, chàng lại đi năn nỉ con đàn bà ngang ngược ngỗ ngáo là nó, về lại đi em, về đây với anh đi em, "Tôi xin người cứ gian dối, nhưng xin người đừng lìa xa tôi". Song để bài hát này của ca sĩ Duy Quang ở đầu giường.
Có lẽ vì lòng tử tế này của Song mà nó cứ trở về sau những lần nổi cơn thịnh nộ trở chứng không đâu vào đâu cả. Lan Hương được đàn ông chiều như vậy quen rồi. Đối với mọi người đàn ông cái quy luật muôn thuở của nó là muốn cái gì ở nó thì trước hết phải chiều chuộng nó và phải chứng tỏ là họ cần nó.
Song không những chiều Lan Hương mà Song còn chịu thua nó. Bại trận vì cái chứng lì lợm im im của nó. Đầu hàng để được nó đền bù ban bố những cơn tình ái nồng nàn như vũ bão sau những lần người đàn ông im lặng để mặc cho nó nổi cơn tam bành la hét om sòm hết bỏ đi rồi lại quay về.
Và cứ như vậy nó sống cạnh người đàn ông này đã hơn bảy năm.
Song. Song của nó! Song như một cục bột mà nó có thể nắn mắn mày mò theo ước muốn của nó. Người đàn ông này cuối cùng bị chỉ huy bởi hạ bộ phía dưới. Nó cà giựt tới đâu. Nó không giống ai tới đâu đi nữa. Song có giận đến đâu đi nữa. Song có thấy không thể chấp nhận nó đến đâu đi nữa. Chỉ cần một buổi tối trên giường. Chỉ cần mang đến cho Song say đắm khoái lạc. Thế là mọi chuyện xong và qua. Thế là đời sống tiếp tục trôi đi. Hai đứa lại tiếp tục như không có gì xảy ra.
Và Song càng lúc càng không còn để ý gì đến những lời đay nghiến của gia đình: "Cái con vợ mày là đồ hư thân trắc nết. Mày là thằng ngu xuẩn. Mày bị vợ mày nắm đầu. Đồ ngu".
Cả nhà xúm lại xỉ vả Song và anh chị em chàng không nhìn nhận sự có mặt của Song trong đời sống của họ nữa.
Song! Song của nó! Ôi Song của nó!
Và bây giờ nó loay hoay với cái chữ "cha tốt" đọng lại trong trí nhớ về một hình ảnh Michelle và niềm mong mỏi về một người cha tốt của hai đứa.
Trong cơn tuyệt vọng bị xiết xe xiết tiền bạc do Ron giáng họa đến. Michelle tìm về thành phố này, nơi cha đang làm một chức vụ lớn trong thành phố. Michele năn nỉ cha giúp đỡ cho nó ở tạm trú trong nhà một thời gian. Thiệt là thô bỉ, Michelle tả, bà ta là một bà Mỹ Trắng. Tao không ưa bả. Bả chỉ mới lấy ổng năm năm nay thôi. Mà bây giờ mọi thứ ba tao làm giấy tờ để lại tên bả. Tao và thằng em tao không được một cái gì hết. Mày biết ổng nói với tao sao không. Ông nói dối với tao đủ thứ. Ông hứa ký tên giùm cho tao mua xe. Rồi cũng không làm. Ông hứa giúp tao một món tiền dọn ra. Rồi cũng không giúp. Chỉ vì bà ác quỷ đó không bao giờ có con nên khi bả thấy thằng con Brian Xinh Đẹp của tao thì bả vồ lấy. Bây giờ kẹt quá tao mới phải cho nó về đấy vào cuối tuần. Chứ mày biết ông ba tao ổng chỉ muốn trả thù mẹ tao và con ổng mà thôi. Cha gì mà thấy con không xe không nhà không việc mà không cho tao lấy một xu. Mà phải ổng nghèo thì đành. Ông có đến mấy căn nhà cho thuê. Tao không hiểu được. Má tao thì không biết đến ai ngoài bả. Bả thương bả còn chưa đủ. Còn ba tao thì không biết đến ai ngoài vợ ổng. Tao ghét cả ba lẫn má tao.
Còn nó. Lan Hương nhớ mình gặp cha thảy chỉ có hai lần trước khi rời Việt Nam.
Chỉ với Michelle, Lan Hương mới có thể nói đôi điều về ý nghĩ về cha. Với cái cộng đồng Việt Nam hải ngoại, Lan Hương phải câm họng suốt hai mươi năm trời. Sự nổi tiếng của ông bọc lấy chung quanh nó như một lớp áo giáp. Nó không thể phát biểu một điều gì về cha. Mọi người ai cũng nhìn nó và thương hại cho sự chia cắt cha mẹ quá sớm. Lan Hương ở yên trong sự thương hại và nỗi im lặng ấy. Nó đã thành pháo đài cố thủ.
Rồi bỗng khi không xách đầu về Việt Nam. Việt Nam. Xứ sở nó mang tên mà sống rất ít ỏi với nó. Nhưng tất cả bí mật mà nó ao ước khám phá về nó nằm trong hai chữ Việt Nam này.
Để khi đặt chân vừa xuống phi trường Tân Sơn Nhất, nó bị khủng cụ ngay vì cái nóng của Việt Nam. Cái xứ gì đâu mà nóng ơi là nóng. Ở xứ Texas nắng cháy ngày nào nó đã sống tuy nóng khủng khiếp nhưng bước vào nhà có máy lạnh bước lên xe hơi có máy lạnh. Nên nó không biết sự đau khổ của thân xác khi gặp phải nhiệt độ bên ngoài quá nắng. Ở đây, trên xứ sở quê ba quê má nó. Trời thì như một tấn lửa đổ xuống trần gian. Thế mà xe không có mà đi nhà không có quạt máy. Chứ đừng nói chi cao sang đến cái máy điều hòa không khí. Nó không thể tưởng tượng vào cuối thế kỷ hai mươi vào năm một nghìn chín trăm chín mươi lăm, ở một nơi như đất Cali nếu trời nóng lên nó có thể ra Kmart lấy thẻ tín dụng mua hai chục cái quạt máy mang về nhà cũng được. Trong khi ở căn nhà nơi các anh chị nó sống. Trời nắng hừng hực, quạt máy thì mỗi lầu có một cái quạt trần mà còn không dám mở vì sợ trả tiền điện. Sao có nơi thì quá đầy đủ dư dật no nê mà có nơi thì lại thiếu thốn nghèo nàn khủng khiếp.
Cái gia đình mà nó mong muốn gặp lại bao nhiêu năm xa cách gồm các anh chị nó sống lui cui trong một cái hẻm ở ngay trung tâm thành phố. Nhà ở sát sát nhau như những miếng bánh mì kẹp. Cái này nhét cạnh cái kia. Cửa nhà nào cũng mở và nhà nào cũng đầy nhóc người. Trái với xứ Cali nhà nào cũng đóng cửa và nhà nào cũng ít người. Ba bữa về đến đây, các chị nó đã kể sơ sơ tông tích giòng họ từ nhà này sang nhà nọ từ trong hẽm ra tới ngoài đường. Mấy con nhỏ làm tiệm tóc ngoài hẽm nói tóc em cắt kiểu đẹp. Hai anh em thằng Thái học kiến trúc bên kia khen sao nhỏ trắng bóc dzị. Bác Giàu nói khi nào Lan rảnh dẫn con sang nhà bác chơi. Qua lời các chị kể, nó có cảm tưởng như mọi người biết rõ về nó hơn cả nó biết.
Bao nhiêu năm sống xa mọi người trong căn nhà này, Lan Hương không biết cái gì hết. Nó đã lớn lên như một cành cây mang đi trồng đất khác. Nhưng bỗng dưng nó thấy vừa khít vào trong một cái khuôn nào đó trong nhà này.
Đó cái cái đuôi mày cong dài. Đó là miệng chẹp chẹp liếm môi thích ăn thịt hơn ăn cá. Đó là cái tính ít thích giao thiệp. Đó là những lóng tay lóng chân khòng quắp ra sau. Đó là cái tật xài đồ là phải xài đồ sang và mới chứ không thích xài đồ cũ và rẻ.
Ba ngày. Ba ngày Lan Hương như cuộn chỉ rối ngồi tò vò những sợi dây thân thế. Con gái nó thì được các cô cưng chiều. Ôm ấp May như âu yếm một búp bê mới. Vọc tóc May như vân vê tóc công chúa Cá. Chăm chút thức ăn cho May như đút cho nữ hoàng Xíu. Con bé sà vào và chịu quấn quýt lấy cô Hoa Soan cô Mai Phương ngay. Nhưng còn Lan Hương. Nó thấy như mình đang từ từ rơi thêm vào một chỗ bóng tối. Đang dúi sâu vô một mớ bòng bong của cái thân đời mà bao nhiêu lần, ở những nơi xa xôi, nó đã ngồi một mình trầm tư và loay hoay không thể cắt nghĩa nổi.
Sầu lên, sầu lên, sầu cố lý
Những đường sầu về dạ khúc thâm sâu.
Chùa nhỏ nằm sâu ẩn giữa một cái hẻm trên một đại lộ lớn giữa lòng thủ đô Sài Gòn. Trong một khu dân cư đông đúc. Đường hẻm đã tráng xi măng. Lề đường vách nhà khít nhau vách liền vách tường liền tường. Chỉ khác là đường có nhiều cứt chó ỉa qua đêm và không có chủ đường chủ hẻm nào thu dọn giùm. Nín thở đi qua những bãi cứt chó. Hít hà đi qua những quán bún bò bún riêu bún mắm, những hàng cóc ổi xoài ngâm, những dàn chè đậu chè dừa chè táo sọn. Trước khi quẹo phải quẹo trái la liệt nhà phó thường dân, thì đến chùa.
Chùa cao lầu. Đó là một ngôi nhà ở, nay xây sửa lại thêm nóc treo cột mở cổng thêm phòng chùa. Trước sân cây cối xanh um, sạch sẽ. Khác hẳn với cái ngõ dẫn vô chùa. Bàn thờ lớn ngay dưới sân có hai vị sư một già một trẻ đang ngồi quay mặt vào làm lễ.
Leo lên đến lầu, Mai Phương dẫn Lan Hương vào một phía trước. Có cái bàn thờ phật ở giữa. Ba tường chung quanh có những cánh cửa kính sáng bóng. Bên trong những cánh cửa kính có những hũ lọ sành màu sền sệt cũ kỹ. Sán lại gần nhìn kỹ thấy trên mỗi lọ sành lớn nhỏ có một tấm hình. Bên dưới tấm hình ghi tên họ nơi sanh ngày sanh và ngày tử.
Mùi hương thoảng bay ngờn ngợt. Sàn nhà lát gạch hoa lau láng lẫy mát mẻ đôi chân trần. Những bông cúc đại đóa rực rỡ trên bàn thờ. Những cành lá xanh cây phật thủ tươi tốt giữa những bình đồng vàng nhang đèn lui bên trong. Chết chui vào chùa này nằm cũng đỡ. Vậy mà trước đây khi nghe nói tro cốt của má cần tiền của nó gửi về để được mang vào chùa thờ nó vừa gửi tiền về vừa lẩm nhẩm. Chết thì đốt thành tro vứt mẹ nó ra biển cho đẹp đời. Đem vào chùa để đó chi nữa.
May níu chân mẹ. Con bé mặt xanh nghét rau dền dáo dác: "Me. Me, con muốn đi ra" "Lại đây mẹ chỉ hình bà ngoại cho" Nó kéo lê chân trái bị con gái ôm rịt. "No. No. I want to get out of here." Con bé vừa lết theo chân mẹ vừa bải hoải tiếng Anh.
Nhưng khi thấy hình bà ngoại nó buột miệng nói: " Hở. Sao có picture mẹ here, momy" "Suỵt. Không phải hình mẹ đâu. Đó là grandmom đó" Lan Hương nói.
Cái hình má nó chụp lúc má tuổi thanh xuân hai mươi. Và nó đúng y boong một má trong trí nhớ Lan Hương. Má tóc rẽ bên. Má son phấn kỹ nhưng nhẹ nhàng. Má ấm áp tràn tình thương yêu trên khuôn mặt. Má mà. Nó rán nhìn thật kỹ. Cặp mắt của má dịu dàng quá. Ước chi mình có được nét thanh thản của má.
Lan Hương phải nhận là nó giống y hệt hình thể má. Từ cái chiều cao đặc biệt, bờ vai to, cho đến lông mày mỏng cong, mũi dài, môi dễnh hai bờ trên dưới.
Lan Hương là khuôn đúc của má.
Nó lặng lự người ra một lát khi nhìn thấy tấm hình của má. Tim hơi đập nhịp nhanh. Má của nó. Nước mắt nó ứ ra. Má ơi. Nó khẽ run lên bần bật và khóc hm hưc hưc hmm.
- Thắp nhang cho má đi. Chị Tư vừa nói vừa đưa cho nó mấy que nhang.
- Thắp làm sao. Từ nhỏ đến lớn đâu ai bày cho em vái lạy làm sao đâu. Nó lấy tay lau nước mắt và nói
- Thắp làm dzậy nè.
Chị nó xổ tiếng Nam dzéo dzéo cứ như người Nam. Lúc Huế lúc Nam. Bà chị này của nó nói lung tung giọng.
- Làm dzị nè, Mai Phương nói. Chụp hai tay lại. Cúng như bình thường. Đưa hai tay lên cao cỡ này. Ba má ông bà tổ tiên thì dzái bốn dzái. Mà hễ thấy có phật ở trên thì nhớ dzái phật trước. Làm vậy nè...
Lan Hương đứng phía sau chị. Bắt chước cũng vái qua vái lại. Mà cái đầu nó rỗng tác hoác. Rồi bỗng dưng ký ức thuở nhỏ chợt trở về và trào dâng nhanh. Tự nhiên nó bỗng nhớ ra thuở nhỏ đã có những tối mấy chị em nằm chung giường với má. Mai Phương nằm ngoài rìa và không bao giờ phàn nàn. Người chị bé bỏng nằm rớt xuống giường hoài nay đứng trước mặt nó. Không giống má. Không giống ba. Thường bị chọc là con hàng xóm
Khi từ trên cầu thang xuống lầu vào chỗ chiếc bàn có một ông sư già vừa tụng niệm lễ lạy xong, chị Mai Phương ghé vào tai nó nói nhỏ: Lan nhớ bác Trân bạn của ba không. Bác nào. Không nhớ. Bác Trân nào. Bác Trân dạy trường Hưng Đạo hồi đó hay lại nhà mình đó. À cái bác có cái xe gắn máy đen. Có khi chở má đi dạy về hả. Ừa bây giờ bác là sư trụ trì chùa này đó. Ủa bác đi tu hồi nào vậy. Sút. Nói nhỏ thôi
Hai vị sư một già một trẻ đang ngồi ở một cái bàn bên điện chánh. Sư già mập. Sư trẻ ốm. Ông da trắng. Ông da ngăm. Trên bàn một bộ ly trà nhỏ sạch sẽ. Nước trà nóng còn bay khói phảng. Họ mặc áo nâu chứ không phải áo cà sa vàng.
- Thầy. Dạ chào thầy
- Đây là thầy Tâm Đạt và đây là thầy Chân Không.
Mai Phương chị nó giới thiệu xong thì đi lại bàn thờ chính lễ phật. Không kịp đợi cho nó lên tiếng
Ông thầy chùa già trầm trồ:
- Ui chu cha con ni giống mạ hắn chi lạ rứa. Lan Hương mới về được mấy bữa hả. Khỏe chưa rứa con.
Giọng Huế nhựa đặc có pha màu nâu. 
- Dạ cũng khoẻ rồi ạ. Nó nói.
- Lớn qúa rồi hí.
- Dạ.
Ông thầy có cặp mắt và lông mày sếch. Da mịn. Mắt sáng như dao. Nhìn ai là như muốn dọi thấu tim can người ta làm Lan Hương thấy lúng túng.
Nhưng mà mắt nó liếc thấy ông thầy trẻ kia đẹp trai quá trời. Ông thầy trẻ đi ra đi vào lướt qua lướt lại ở đâu là mắt nó lướt theo đó.
- Ba mi bây chừ khá quá rồi. Ba con bây chừ khỏe quá rồi. Quyền hành một vùng. Danh vọng cao vời vợi...
Ổng kể một tăng. Nào là hồi nhỏ hai người thi nhau ăn hột vịt lộn đến ói ra. Nào là hai người học chung trường từ tiểu học lên đến đại học. Nào là sau đó ba nó đi theo Cách Mạng.
Nó nhìn ra những bông hoa sứ ngoài sân và nói lảng:
- Chùa này cũng khá quá vậy thầy
Mai Phương ở đâu lại xí xọ:
- Cũng nhờ công thầy mình đó. Chị nói. Thầy thuyết giảng hay lắm. Người ta thích đến chùa này nghe thầy giảng lắm. Có bữa chật hết gian trong, ngồi ra đến ngoài sân này nữa nè.
- Bữa mô cuối tuần Mai Phương dẫn Mai Lan đến đây. Cứ mỗi chiều chủ nhật là đây có chương trình dành cho thanh niên thanh nữ lúc ba giờ chiều.
- Dạ con tên Lan Hương chớ không tên Mai Lan. Nó nói
- À Lan Hương hả. À Mai Phương vô đây.
Khi chị đi vào phía bên trong với Thầy Tâm Đạt, bé May vin cái cành cây gẫy cả cành hoa. Con gái nó đang nhìn ông thầy trẻ tưới nước vào mấy cái cây được trồng trong những bình sứ trắng. Hoa cũng màu trắng.
- Con muốn hoa. May mếu mặt nói. Hoa này có tên của momy.
- Con không được làm như vậy. Con hư quá. Hoa gì.
- Đây là hoa Ngọc Lan. Vị sư trẻ nói. Tôi thấy bé đòi cô nãy giờ mà vì cô bận nói chuyện nên bé ra đó bứt lá bứt hoa nãy giờ mà cô không thấy.
Quả đúng. Trên sàn lá vãi đầy sân.
- Trời ơi. Xin lỗi thầy. Sao thầy thấy mà không nói cho biết.
Nói xong nó mới thấy mình lỡ lời. Nó nói như một lời trách cứ.
Sư già đi ra và trao cho nó hai quyển sách kinh mỏng, nhỏ tí xíu bằng lòng bàn tay, mà những dòng chữ thì in thành câu ngắn to chàng hảng.
Ổng nói cái gì đó nhiều lắm. Nó chỉ nhớ cái gì mà tụng câu chú Lăng Nghiêm để trừ dục vọng. Năm đệ Lăng Nghiêm tụng mỗi ngày vào khoảng bốn năm giờ sáng là trừ được tham dục. Câu chuyện đưa đẩy khi nó hỏi lá bồ đề là lá gì. Trong chùa này có cây bồ đề không. Nó nghe nói mà chưa bao giờ thấy chiếc lá bồ đề. Ông thầy kể ông phật Thích Ca đi tu ngồi dưới cây bồ đề. Đến chỗ đoạn đệ tử của ông phật tên là ngài A Nan đẹp trai thì ông thầy già cười cười nhìn ông sư trẻ ví von ngài A Nan đẹp trai như thầy Chân Không rứa. Rồi ổng đi vô trong và khi đi ra thì cầm theo kinh chú tặng nó. Nó cầm nhận mà mắt thì vừa nháy Mai Phương đi về lẹ lên. Nó phải đi mua hộp băng vệ sinh vì cái dạ con đang nhéo nhức lên theo từng cơn kinh nguyệt ứa ra dưới háng. Nó thầm nghĩ tên kinh gì mà đọc lên thấy xa lạ vô cùng: Lăng Nghiêm. Cái tên đối với nó nghe xa vời còn hơn nghe tên Neptune trên cõi thiên hà mênh mông nào đó.
Chị nó thì toe toét chào thầy chào thầy và nhét những gói những bọc lên cái giỏ trước xe. Khi dẫn chiếc xe gắn máy ra khỏi sân chùa, Mai Phương chị nó xòe ra khoe với nó một xấp tiền.
- Ủa. Tiền đâu ra nhiều vậy. Nó hỏi
- Thầy cho. Mai Phương nói. Bữa nay thầy còn cho thêm tiền. Nói là để mua quà cho hai mẹ con em ở Mỹ mới về nữa nè.
- Sướng vậy. Nó nói. Tự nhiên được ông thầy chùa kêu lên chùa cho tiền. Sướng quá.
- Cũng nhờ thầy đó mày. Chớ ba đưa tiền chỉ đủ đi chợ điện nước tiêu vặt tí xíu. Thầy hay cho tao tiền lắm. Thiếu tiền tao lại chạy lên xin là thầy cho. Tụi tao sống nhờ vô lòng từ bi của thầy. Thầy là ba đỡ đầu, là ba tinh thần của cả nhà mình đó. Con Hoa Soan mà thích cái áo nào đẹp mắc tiền là xúi tao chạy lên xin thầy. Mày coi nó có sướng không. Thầy thương chị em mình còn hơn ba thương chị em mình nữa. Vì ngày xưa thầy là bạn nối khố của ba má mà. Hồi thầy chưa vô chùa thầy đã từng ở nhà với ba má mình mà.
Lan Hương nhìn mái tóc vàng khô của chị nhấm nháp mồ hôi. Tóc cột túm tụm lại ra sau. Mũ nhựa rộng vành bạc thếch. Không đìu hiu cưu mang chút son phấn nào trên mặt. Kẹp lép như con tép rang luồn lách giữa những ngách ngoéo Sài Gòn. Lanh ơi là lanh. Lái xe gắn máy chạy tét cả tóc sạm thui cả da mặt miền nhiệt đới. Mai Phương còn là người lãnh tụ tài chính trong nhà. Mọi chuyện chi tiêu trong nhà là Mai Phương nắm giữ. Cái tính lanh lẹ về tiền bạc này không thể có ở Hoa Soan và ở Lan Hương.
Chị nó đi vô sau chùa.
Đi ra một cái là mang theo những là chuối, na, và xoài. Xôi một bịch to. Một xấp tiền nữa.
Mặt mày Mai Phương tươi tắn nhanh nhẹn hẳn lên. Chở mẹ con nó phăng phăng nữ quái lượn lách đại lộ Sài Gòn giữa trưa nắng chang chang.
Nó không hiểu.
Nó không hiểu nhiều bí mật trong nhà. Và càng không hiểu những bí mật ngoài đường phố Sài Gòn.
Nó nhớ trước khi về Việt Nam, bà Diệu người vẫn đi đi về về Việt Nam nhiều lần gửi cho nó năm trăm đô la nhờ trao lại cho người nhà của bả ở Sài Gòn dặn nó: Nhớ nhét tiền trong ngực. Đổi thành tiền trăm đô. Tiền trăm đổi ra tiền Việt Nam lời hơn tiền hai mươi đô. Tiền trăm xếp lại rồi nhét vô trong xú cheng. Đi đâu khỏi lo. Tối ngủ khỏi lo ai lấy trộm.
Cái gì mà ghê ghê, nhét tiền vô xú cheng. Chuyện nó không bao giờ có thể làm.
Ở Mỹ mỗi ngày nó tắm một lần vào ban mai khi vừa thức dậy. Lau người sấy tóc trang điểm rồi mới ra khỏi phòng. Còn ở đây, hễ mỗi lần đi ra đường rồi về đến nhà là nó phải tắm một cái. Nóng và bụi Sài Gòn đen kịt hai lỗ mũi. Mồ hôi tuôn ra dít dịt. Nhét tiền vô bra nữa thì có đường mồ hôi chảy rò rò qua tiền, chảy qua núm vú, chảy xuống đọng thành vũng trên ngực nó luôn. Mỗi ngày nó tắm không biết bao nhiêu lần. Có hôm gặp giờ nước tắt, mấy bà chị cưng em gái ở xa về, lật đật chạy đi mua thêm một cái thau về hứng nước để sẵn cho nó tắm. Nó lấy làm phiền và nói thôi đi, em không cần đâu. Để em chờ khi nào có nước thì tắm cũng được. Nhưng mấy chị nó không nghe bất cứ ý kiến gì của nó. Miệng mấy chị luôn luôn đồng loạt: Tắm đi. Tắm đi. Ăn đi. Ăn đi. Xuống đi. Xuống đây. Ngủ đi. Đi ngủ đi.
Nó vớ một bịch bánh kẹo nào là những gói chip, kẹo chocolat, vào một thùng mang về cho con gái. Cái thùng bánh kẹo bữa đầu đựợc các chị thu xếp cho để đầu nệm. Bữa thứ hai, khi nó theo chị Hoa Soan ra xem cái chợ nhỏ đầu ngõ về, con gái nó nước mắt như mưa, đang khóc lóc sưng húp cả mặt, không ai dỗ được, vừa thấy mặt mẹ đã nức nở to lên: "Momy he stole my candies. He stole my candies".
Hai mẹ con phải hủ hỉ rù rì mãi. Con gái nó mới chịu nằm yên cạnh mẹ. Để cái thùng giấy đầy nhóc bánh kẹo đồ chơi và chip vào trong góc và trùm một cái mền lại. "We have to hide them, Ok, momy", con gái nó dặn đi dặn lại. "OK, nhưng mà con phải nói tiếng Việt rồi momy mới thương", nó nói với con gái. "Momy, he lấy money của momy". "Cái gì, nó giật bắn người lên và nói". "I saw him mở wallet của momy ra lấy tiền đó", May nói.
Nó soát lại cái ví và thấy tiền lọc xọc. Sau đó mấy bà chị nó xúm lại la rầm rì: "Đã nói rồi. Em đừng có dễ dãi với thằng Hiếu. Nhà này nó lấy đủ thứ đưa đi bán. Bọn chị khổ lắm. Em không biết sao. Áo quần mà nó còn ăn cắp đưa đi bán nữa là".
Mấy bà chị dẫn nó xuống lầu, chỉ cho nó một cái tủ to lớn ngay sau cái giường mà chị Quỳnh vẫn ngự từ sáng đến tối, khi nằm khi ngồi lừ đừ nhìn qua cửa sổ. Muốn mở tủ ra phải leo lên giường kêu chị Quỳnh ngồi sang một bên, ngồi chồm hổm mở tủ ra. Cái tủ gỗ gụ có ba ổ khoá. Mấy bà chị nó có chìa khoá xâu vào hai lớp kim băng chắc chắn, khâu vào lưng quần. Trong tủ bao nhiêu là "đồ đạc quý giá" . Sau vụ nó bị mất hai chục đô la. Mấy bà chị nó đề nghị nó cất tiền đô la vào cái tủ ấy cho chắc ăn.
Bắt đầu là chữ "na". Khi nó hỏi quả "na" là quả gì. Các chị sừng sộ nhìn nó như trách móc sao lại có thể quên quả "na". Tại sao nó lại có thể quên cái "Con Na" thân mến. Quên những quả na mà thuở nhỏ nó rất mê. Quên cái nick "Na" mọi người đặt cho nó, lúc nó lên một lên hai. Phải nói là nó cũng có chút bùi ngùi khi nghe chữ "na". Một ký ức mơ hồ nào đó từ từ tái hiện. Nó cảm thấy có cái gì dính dính trong tiếng nói mà nó lần lượt lỏng lơi trong lỗ tai nó.
Và nó lần lượt thấy nỗi xa cách nghìn trùng giữa nó, con gái, và cả nhà. Hai mẹ con suỵt suỵt, nho nhỏ, du dú, nói Tiếng Anh với nhau ở trong phòng trên lầu. Nhưng khi con nó ra trước các dì, nó bắt đầu khích lệ con gái học nói "mít", "nhãn", "kẹo kéo", "bong bóng", "ông ngoại".
Nó chợt nhận ra nỗi đau đớn lớn lao nhất của một kẻ tách rời xứ sở là nỗi đau đớn về ngôn ngữ. Nó bị bóc tách ra khỏi lớp ngôn ngữ mẹ đẻ. Nó có cảm tưởng như nó bị ngôn ngữ cưỡng hiếp lúc bước chân đi Mỹ và cưỡng hiếp lần nữa lúc bước chân về Việt Nam.
Nó không thể quên được lúc mới sang Mỹ nó học tiếng Mỹ chậm. Hình như nó lười nói trong lớp nên bị bà cô cho vào học lớp đặc biệt với mấy đứa khờ trong trường. Bà Harris cho nó vào một lớp có ba đứa con trai phá và la hét luôn miệng. Có lần nó bị thằng Jim bóp mũi gần nghẹt thở. Lớp học chỉ có bốn đứa, suốt ngày cứ bị thằng Jim chui xuống gầm bàn cởi giày nó ra. Cho đến khi có một cô giáo lạ đến trường cho nó một bài thi. Nó làm bài xong bỗng nó nghe lỏm bỏm cô giáo lạ nói với bà Harris là không biết nó bị bệnh hay thực ra nó chỉ cần học những lớp ESL mà trường này không có. Thế là sau đó nó phải cố gắng học nói tiếng Mỹ cho thật nhiều. Nó hy vọng nói nhiều lên hơn, thì nó sẽ được ra khỏi lớp đặc biệt đó. Kể từ đó nó luôn luôn cố gắng nói tiếng Mỹ cho thật giỏi để khỏi bị đưa vào những lớp học đặc biệt. Quả đúng như thế, hai tháng sau, nó được trở về lớp bình thường. Từ năm lớp Bảy, nó trở thành đứa giỏi Anh Văn có hạng trong lớp. Năm lớp Tám, nó được cô giáo đề cử làm chủ bút tờ Spartan.
Nó và con gái nói Tiếng Mỹ với nhau quen rồi. Bây giờ về đây con nó phải học nói Tiếng Việt. Và nó chợt nhận ra mình nói lại Tiếng Việt cũng ba xí ba tú nhanh nhẩu thần sầu khiến cả nhà ai cũng ngạc nhiên.
Phiền quá. Tại sao tôi bị đẩy xa cha mẹ và học thứ tiếng nói khác. Để khi trở về nơi chốn cũ tôi chợt nhận ra có một nỗi đau đớn khi đứa con phải bị tách rời tiếng nói.
Nó cảm thấy đau đớn hơn nữa khi thấy con gái nó về Việt Nam và bị dạy cho biết là: "Cháu phải học tiếng Việt". Phải biết nói "o" "cậu", "ông ngoại" bằng Tiếng Việt. Con gái nó đang bị tra tấn. Nó nhìn sự ngơ ngác trên khuôn mặt con gái nó và nó hiểu cú giao tiếp đầu tiên của con gái nó là một sự sợ hãi khủng khiếp. "Cháu phải nói giọng Huế mới đúng" "Thôi dạy nó giọng Nam đi". Bao nhiêu mụ O nhọn mồm chu vào thọc tai con bé với những tràng âm thanh rào rào ào ạt ào ạt. Con bé ôm chặt cứng lấy ống chân mẹ.
Nó nhỏ nhẹ bảo con gái: "Con học nói đi rồi mẹ thương." Nó hối lộ con gái tình cảm. Nó cảm thấy đau đau tê tê trong long. Nhưng bên ngoài nó mỉm cười nhỏ nhẹ nói với con gái những lời ngon ngoan để con học Tiếng Việt
Không ai nói cho nó biết nỗi đau. Nếu cho nó một sự chọn lựa, nó chỉ nên ở Mỹ hoặc nên ở Việt Nam. Người ta mang nó sang Mỹ. Bây giờ nó trở về Việt Nam
Và bỗng nhiên nó bị dồn đẩy vào mớ nhận thức của một người bị giằng co giữa hai thứ tiếng. Không ai biểu nó con phải yêu tiếng Mỹ nhưng ai cũng chồm hổm năn nỉ nó phải nhớ mà giữ lấy Tiếng Việt
Đó là một sự đày đọa tâm thần rất kinh khủng. Nó tự cảm thấy như thế. Cơn đau đầu tiên làm nó thấy nặng nề khi trở lại quê hương không phải là ngôi nhà dơ bẩn nghèo nàn của ba nó để lại cho các chị nó. Không phải là những con muỗi hút máu nhân dân. Không phải là trời nóng và nắng quá. Mà nó cảm thấy rất khó chịu là ai đó đã bứng nó ra khỏi một cái chỗ nào đó của nó. Tại sao ai đó đã bứng nó ra khỏi một khung cảnh địa lý nào đó. Tại sao nó lại có một đứa con không ở Việt Nam mà cứ phải học nói tiếng Việt. Tại sao mọi người lại cứ muốn con nó phải biết nói tiếng Việt trong khi con nó ở Mỹ. Như thế là không công bằng cho con nó. Tại sao tiếng nói làm khổ nó và con nó quá thế.
Đáng lẽ nó không phải học nói Tiếng Mỹ. Đáng lẽ nó nói Tiếng Việt.
Chắc chỉ có những người giỏi language thì mới sống được trong hai ba thế giới khác nhau.
Còn nó chỉ là một người bình thường. Nó rất đau khổ khi đang từ Tiếng Mỹ. Nay chạy về đây bị dí vô trong tai là phải yêu tiếng Việt.
Ngôn ngữ mạnh hơn cả đời sống, nó nghĩ. Ngôn ngữ chính là đời sống nhân đôi, nó cảm thấy thế. Con người sống hai đời sống, một đời sống thường và một đời sống ngôn ngữ. Mà người ta không để ý. Cho đến khi phải trải qua ba đời sống thì người ta mới nhận ra. Như nó có một đời sống thường rất bình thường. Nó cảm thấy ok về cái việc rời Việt Nam lúc nhỏ. Nó không cảm thấy phiền hà lắm khi chạy xọoc từ Việt Nam sang Mỹ. Rồi bây giờ từ Mỹ về Việt Nam. Cũng ok thôi.
Nhưng rõ ràng là nó thấy not ok về việc phải sống giữa ba đời sống. Một đời thường rồi còn thêm hai đời ngôn ngữ nữa. Tiếng Việt và Tiếng Mỹ mỗi bên tranh dành ảnh hưởng trên nó. Đấy là một cảm giác tức tủi. Một vết sẹo trong u tối của cái cuống nhau chia lìa. Một vết chém dưới lỗ đít. Một cái hố ở một chỗ ẩn khuất trong hồn. Một cái bẫy sập có thể làm rơi giòng lệ khi quay mặt. Một cái gì dở dở ương ương. Nó cảm thấy nó là đứa trẻ nhỏ còi trong hai thứ tiếng. Nó không thể đi trọn một chu kỳ như các chị nó. Sống một đời chỉ với một thứ tiếng như các chị nó hình như đem lại cho họ có một sự vạm vỡ nào đó, mà nó cảm thấy ghen tương và thiếu hụt.
Nó lan man nghĩ và thấy thật kinh hoàng. Nó đã trải qua những điều vĩ đại của đời sống mà nó không bao giờ nghĩ. Nếu không có chiến tranh thì không có di tản 1975. Không có di tản 1975 thì nó không đi sang Mỹ. Không đi sang Mỹ thì nó đâu bị mất tiếng Việt, đâu phải học tiếng Mỹ. Chiến tranh là cục cứt gì. Nó nghe người ta lên án, nó nghe người ta biểu tình chiến tranh, nhưng chẳng bao giờ để ý. Cho đến những ngày này ngồi nhìn con nhìn mình bị vây khốn ba cái vụ nói tiếng Việt Tiếng Mỹ, nó mới cảm thấy có cái gì đau đau, có cái gì bất lực, có cái gì đó bị kiểm soát bởi những tổng thống, bởi những chế độ, bởi những guồng máy của những người đàn ông nào đó nắm hết quyền sinh sát trên số phận của nó.
Nó nhìn con rồi nhìn lại nó. Nó mang con nó vào đời nhưng đúng là kể từ ngày con nó và nó chào đời thì đời sống của nó và con nó bị điều động bởi những người nào đó nắm giữ số mệnh của những quốc gia. Con Michelle Mỹ Đen bạn nó biết là tổ tiên Michelle là những kẻ nô lệ được buôn sang làm đầy tớ ở America. Những người đàn ông cai quản những quốc gia quyết định hết mọi số mạng của nhân loại. Họ là những nhà vĩ mô đời sống. Những người đàn ông quyền uy trên những quốc gia họ định vị cả cuộc đời nó và đời con nó mà nào ai để ý.
Nó chia sẻ điều này với một chị bạn thân, và có lần nó đã được nghe ca một bài đậm đặc làm nó khó quên: "Có gì lạ. Đàn bà mang tiếng là thượng đế sanh ra những nhân loại. Nhưng đúng là thượng đế chín tháng. Trong khi mang thai đàn bà có ảnh hưởng tuyệt đối trên con cái từng miếng ăn cho đến hơi thở. Nhưng sanh con xong đưa nó vào đời, là đàn bà trở thành kẻ bất lực ngay. Những người đàn ông tạo nên những quốc gia, những tôn giáo, những lãnh thổ. Những người đàn ông tạo nên những luật pháp, những tín điều, những phong tục. Ôi đàn ông! Cuộc đời này đúng là thuộc về những người đàn ông", Thanh Nguyệt đã nói. Thanh Nguyệt là một triết gia không chồng nói nhiều chuyện dở hơi.
Nó chợt nghĩ đến người đàn ông mà không hiểu sao nó không muốn gặp mặt chút nào lại chính là ba nó.
Nó có rắc rối quá chăng.
Và điều kinh khủng hơn nữa là nó không thể chia sẻ điều này với chị em của nó. Nó thấy nó buồn bã heo hút như một ngọn nhang sắp tàn. Lẻ loi. Cô đơn. Nó và con nó. Thứ người hổ lốn cám bèo giữa hai ba thứ tiếng, mà không hết lòng hết đời với một thứ tiếng nào.
Mẹ và con té xuống đời
Hai đứa trẻ nắm tay nhau
Bay xuống miền những số không vô tận.
Những bầu trời đất thấp xám khô buồn bã
Mãi mãi chúng ta là những đứa trẻ
Của một mặt đất không bao giờ lớn dậy
Bay bay mải miết bay
Bay xuống những hang hố đầy cọp beo cùng đớn đau
Nơi tiếng nói bất lực mẹ
Cái cuống nhau đã bị vứt ngoài tên gọi quê hương
Hoa Soan có khuôn mặt ú núc. Dáng tròn tròn người tầm tầm của "con gái Việt Nam da vàng yêu quê hương như yêu đồng lúa chín". Nhạc Trịnh Công Sơn. Mái tóc xõa ngang vai cắt thẳng băng trước trán và úp vào hai má. Hoa Soan được làn da mặt nâu mịn. Trên sân khấu ca sĩ Hoa Soan nhún nhẩy nhẹ nhàng nhí nhảnh ngơ ngơ quê quê.
Cái váy xẻ trước lên điểm giới hạn thật thách đố mà Hoa Soan đang mặc là áo của Lan Hương mua cho mình hôm giáng sinh vừa qua. Áo em chưa mặc một lần. Khi soạn áo quần về xứ nóng, nó nhét theo chiếc váy này vì nghĩ xứ nóng có thể mặc đi đâu đó được. Hàng nhung đỏ điểm những sợi kim tuyến dạ hội và nó đã nghĩ về đây lỡ có rập rượng một lần thì cũng có đồ để diện. Vậy mà khi vừa thấy cái áo ấy, Hoa Soan đã vồ lấy và nói để mượn mặc lên sân khấu hát hôm nay.
Chiếc áo vừa vặn thân hình Hoa Soan. Hoa Soan là chị kế nó chỉ hơn nó một tuổi. Thì ra nó gầy nhưng to xương và chị nó tuy có da có thịt nhưng nhỏ xương. Hai chị em mặc áo quần vừa vặn của nhau
Hoa Soan khởi đầu liến lung bằng một bài hát Nhớ Chùm Hoa Ngũ Sắc. Nhưng khi Hoa Soan ca qua bài thứ hai tả mối tình xe đạp học trò thì tiếng vỗ tay ủng hộ gia tăng
- Biết bài này? Người thanh niên ngồi đối diện hỏi cô em trong khi cô chị biểu diễn trên sân khấu thành đô.
- Dạ cũng có nghe vài lần ở hải ngoại. Nó nói. Bài này khá nổi tiếng. Đâu biết là bài của người yêu chị mình viết tặng cho chị mình.
Người thanh niên nhỏ và gọn như một chú bé trung học. Mang mắt kiếng dày. Dáng khắc khổ như một đồng tu giả vờ. Tự nhiên nó nghĩ thế. Đấy chỉ là ý nghĩ của nó. Ôi, nó thì luôn luôn có những ý nghĩ cà giựt không giống ai.
- Nhìn anh không thấy giống người trong nhạc. Nó nói.
Nhạc sĩ bật cười lên hớn hở:
- Người sáng tác sáng tác bằng tâm hồn đâu phải bằng thể xác. Tôi nghe nhiều người nói khi gặp tôi, họ không thấy tôi giống như trong trí tưởng của họ. Vì họ cứ nghĩ tôi mạnh mẽ cao ráo và vui tính như những lời nhạc hồn nhiên trong các nhạc phim trẻ tôi được mời viết cho Hãng Phim Phương Đông.
- Còn Lan thì tưởng anh là người Huế. Có cảm tưởng tất cả mọi người đàn ông Việt Nam đều là đàn ông Huế.
Người thanh niên bật cười tươi tình:
- Sao kỳ thế nhỉ. Đây người Hà Nội chính thống. Đứa con của cỗ máy chiến thắng Đế Quốc Mỹ đấy.
Có chút gì chua chát trong mỗi lời nói ra. Giọng Hà Nội kéo dài ấy nghe thì hết có biết đường trả lời. Về đây nó vừa nghe được một từ là "hóm hỉnh". Người Hà Nội đúng là "hóm". Nó không biết "hỉnh" là gì. Nhưng tự nhiên nó thấy người Việt Nam thích nói hóm nhiều quá. Hóm là gì. Hóm là nói mà ý thì bị mắc hóm vào góc kẹt nào đó. Lời một đàng ý một nẻo. Ai mà biết người đó muốn nói gì. Ở bên Mỹ nó có cảm tưởng nó đã bị gạt văng ra khỏi đời sống ấy vì màu da. Về Việt Nam nó có cảm tưởng nó bị gạt văng ra khỏi Việt Nam vì lời nói.
- Nói tiếng lai lai. Thiều nói. Nghe hay hay. Không Huế không Nam nhỉ. Nghe Lan Hương nói thì không biết là người miền nào.
- Người Việt Hải Ngoại. Nó bỗng bật cười.
- Điều gì vui thế. Người thanh niên nói
- Không. Nó nói. Không có gì. Có lẽ em đang định nói chị Soan em mê anh vì giọng nói Hà Nội của anh
Hà Nội nhìn nó một hồi và nói:
- Lan đẹp giống mẹ nhưng có lẽ tính tình giống bố.
- Giống cái gì.
- Có cái lối nói thẳng điều mình đang nghĩ.
Hoa Soan vừa hát xong nở miệng cười toe và đang đi xuống.
Vừa lùn vừa đen. Khuôn mặt phẳng bẹt. Mắt sụp miệng mỏng. Lông mày mọc lộn xộn một đám. Chỉ có đôi mắt và một nụ cười tươi của chị thì không biết giống ai. Trên khuôn mặt chị có nụ cười và phía trong ánh mắt long lanh là cứu vãn được phía ngoài không lấy gì làm thanh tao. Nhất thiết Hoa Soan không thể nào là một thứ nhan sắc trở thành ca sĩ được.
Nhạc sĩ kéo ghế cho ca sĩ ngồi. Mắt châu mỏ hướng qua Lan Hương:
- Lan thích quán Thi Sĩ này không?
Hoa Soan vừa ngồi xuống đã quệt tay Thiều một cái và gạt phăng:
- Ôi đừng có hỏi Lan. Vì nó không biết cái gì đâu
Người thanh niên quậy một muỗng đường trong ly nước chanh xanh cho cô chị nhưng mắt không rời cô em:
- Nói vậy chứ biết hết chứ. Hắn kéo kẹo kéo giọng phía cuối câu.
Hoa Soan cười xoe:
- Nó ở bên đâu có biết ai ở bên đây. Nhạc Việt Nam nó nghe được vài bài. Còn sách thì hỏi sách ba nó còn chưa đọc quyển nào hết. Ở bển với ở đây đâu có liên lạc nên đâu có biết. Về đến đây nó mới biết thêm chút xíu đó.
Em chị không nói mà cầm ly nước lắc lư rồi đưa lên miệng uống một hơi.
Người thanh niên nói nhanh:
- Tác phẩm của thi văn sĩ Nguyễn Thành vừa được đưa vào giảng dạy môn văn của trung học mấy năm nay đấy. Ông được kể là một tác giả quan trọng của Các Nhà Văn Cách Mạng Miền Nam trong thời chiến tranh. Quyển thơ Lá Ngủ Trên Sông của ông được Hội Nhà Văn tái bản đi tái bản lại đến lần thứ năm rồi đấy.
Hoa Soan cười hồn nhiên và tiếp lời:
- Anh Thiều là học trò của ba đây em. Chị vừa vỗ vai người thanh niên vừa nói. Đệ tử ruột của ổng đó em. Đang làm trưởng ban Thông Tin Văn Hóa trong đài phát thanh. Mới nghe đài truyền hình đọc tin tối qua nên thuộc bài dữ
- Cũng lạ là sao Lan chưa đọc tác phẩm của bố mình. Người thanh niên cười cười nhìn trân trân vào mắt nó và nói
Hoa Soan không chờ cho Lan Hương trả lời vội nói ngay:
- Thôi đừng hỏi nó nữa. Nó xa nhà lúc còn nhỏ. Sang bên đâu có học tiếng Việt. Bên đó không có in sách ba thì nó chưa đọc. Đi hai mươi hai năm rồi mà về còn nói tiếng Việt rành là quý lắm rồi. Cái anh này ưa thắc mắc
Người thanh niên vẫn không buông tha:
- Thế ở ngoài đấy Lan có nghe đến tên ba không
- Có. Nó nói
- Nghe thế nào
- Những người phe Quốc Gia tố cáo Nguyễn Thành là một nhà văn Cọng Sản. Bên đó họ thù ghét những nhà văn Cộng Sản lắm.
- Có thấy tác phẩm của ông bao giờ chưa.
- Có
- Ở đâu
- Muốn kiếm loại sách trong chiến tranh thì vào thư viện đại học lớn. Nước Mỹ nơi lưu trữ tài liệu của nhiều nước nhỏ. Nhưng thấy ngoài tiệm Việt Nam bán sách mới xuất bản gần đây của ông. Loại sách tuổi hoa tím
- Loại sách này của ba bán chạy ở đây lắm em. Hoa Soan nói.
Thiều lại tiếp tục câu chuyện với Lan Hương:
- Không đọc vì không thích hay vì lý do gì.
- Dự tính là sẽ đọc. Nó nói
Người thanh niên bật cười:
- Cô trả lời thông minh lắm. Nghe Soan nói từ hôm về đến nay Lan chưa gặp mặt ba
- Ừ. Nó gật gù cái đầu.
- Ba của cô được rất nhiều người ngưỡng mộ
- Được nhiều người ngưỡng mộ thì đâu phải lúc nào cũng được tất cả mọi người ngưỡng mộ và không có nghĩa là con gái của ông ta bắt buộc phải ngưỡng mộ ông ta
- Cô không tin những lời khen ngợi về ba cô à?
- Tin vào họ thì dễ hơn là không tin vào họ. Đâu phải khi nào sự yêu thích của số đông cũng giống mình.
Lan Hương đứng dậy và nói:
- Xin lỗi anh chị. Em đi ra ngoài một tí
Nó đứng dậy đi ra cái hàng hiên phía trước. Khoảng sân rộng tiếp nối nhà ăn có một vườn cây. Nó đứng đây nhìn cây mà thiệt là không muốn bước trở vô ngồi với chị và bồ của chị nữa.
Về Sài Gòn đã được một tuần. Đêm nay thứ bảy chị Hoa Soan hát ở đây và rủ nó đi nghe nhạc chơi.
Nó đã thấy có chút gì kỳ lạ trong sự vồ vập hỏi thăm của hắn từ cái buổi gặp gỡ ban đầu. Người đâu mà nhìn nó như gìm những quả lựu đạn trong mắt. Thêm cái kiểu khiêu khích của Lan Hương một khi gặp một tên đàn ông mà nó bắt được cái mùi. Nó chỉ muốn thử lửa xem người đối diện lao theo nó đến đâu. Một trò chơi mà nó đã quen vui đùa bao lâu nay. Một câu nói thách đố. Một cái liếc tình thình lình. Một cách ưỡn người. Cái trò chơi ngôn ngữ thân xác của nó. Nó có của hồi môn gia bảo nhử trai của nó. Chỉ là thói quen bắt miếng mồi của Lan Hương
Lan Hương hơi cảm thấy hối hận là tối nay nó ăn mặc cố ý quá. Phía trước cổ áo đen cắt sát xuống hở thấy một phần hai bầu ngực. Cái nịt da to bản trễ tràng. Lại còn cái váy da đỏ bó mông và ngắn hai tấc nữa. Nó liếc một vòng ước lượng cả thành phố Sài Gòn chưa có đứa con gái nào mang vớ panty đen. Nó leo lên xe cắm đôi panty nạnh hai chân ra sau lưng chị. Nó là đứa con gái đầu tiên bóc trinh vớ panty đen hiệu Picans, bấm huyệt nửa đêm đèn đường Sài Gòn. Cả thành phố nhìn theo nó. Gió mát rười rười trên những con đường đêm làm người nó rung rinh.
Lần đầu tiên nó lúng túng. Bồ của chị nó trời ạ. Nó muốn ngưng lại ngay. Nhưng hình như đã hơi bị vướng. Và nó thì không muốn tiếp tục trò chơi này với người chị hiền của nó.
Cái mùi gì chứ mùi này thì nó rất nhạy.
Mùi đàn ông đang tiến gần đến nó. Không phải chỉ tiến sau lưng. Đằng kia. Cuối phố. Hay giữa đám đông. Những người đàn ông lúc họ tiến đến một con mồi nào là đã nghe tiếng lèo xèo gầm gừ không gian. Huống hồ gì khi người đàn ông đang mang theo mỗi ám ảnh hay cái quải kỉnh gì gì đó.
Nó đang bước ra và đứng chỗ bóng tối dưới những gốc cây. Nơi có mấy cái xe gắn máy sắp hàng ngang. Khoảng sân nhỏ và chật trong cái sân nhạc lộ thiên ban đêm. Quán nhạc đêm nơi gặp gỡ của giới trẻ trong một thành phố nóng hâm hấp thiếu quạt máy của phòng trà lạnh. Trước mặt nó là một bức tường cạnh một cái cửa là nơi soát vé vào cửa luôn.
- Trong đấy ồn nhỉ. Tiếng giống đực tiến sát lại phía sau lưng và nói.
- Ra đây kiếm chút gió. Nó nói.
Cái mửng gặp nó là lập tức đeo theo sát nút một cách lộ liễu thế này là đúng mồi nhắm của nó lắm rồi. Lan Hương bật cười nhỏ và đưa mắt thả một tia nhìn tình xéo véo miếng mồi.
Người thanh niên cứ hết nhìn nó đăm đăm rồi lại nhìn lạng quạng cái khoảng không cửa mở ra con đường ngoài thành phố. Nhìn như thế là đã bén mồi rồi. Mi là con đàn bà chỉ tính chuyện cua trai trong tất cả mọi tình huống. Nhưng đây là bồ của chị mi. Thôi ốp lại đi cho rồi Lan Hương ơi. Nó đã nghĩ như vậy.
Hai thiếu nữ chở nhau trên xe gắn máy vừa đến. Họ đỗ xịch lại ngay trước chỗ hai người đang đứng. Người thanh niên ra dáng nhường chỗ cho hai thiếu nữ giắt xe vào Được thời cơ lối mòn hẹp nên đứng sát vào người bên cạnh hơn.
- Ô anh Nguyễn Thiều. Hai thiếu nữ reo lên. Làm gì ra đứng đây. Chị Soan hát chưa
Thiều nói gọn:
- Giới thiệu đây là đôi song ca Xanh Tím. Và đây là Lan Hương con gái của nhà thơ Nguyễn Thành mới ở bên Mỹ về.
Hai ca sĩ bỏ đi. Giống đực không dời vị thế vẫn đứng sát vào cái kẻ khác giống đang lửa bỏng đập hừng hực trong người. Mùi rượu đế hay rượu nếp than toả ra từ hơi thở hắn. Mới về đây mà cũng biết mùi rượu này phải là rựu nội. Chứ không phải Vodka như bên bển.
Nó có thể nghe thấy hai thân thể như muốn ép vào nhau rồi đó. Và nó lại mỉm cười liếc qua người đàn ông liếc xéo tình một cú gôn mạnh đá tung lưới.
Nó muốn thử con trai Hà Nội.
- Stop it. Nó bỗng bật nói lên bằng tiếng Anh
- Lan đang nói điều gì. Giọng người đàn ông rất ngựa.
- Không. Đang nói cho một mình mình nghe. Nó hất nhẹ mái tóc và nói nhỏ.
- Và tôi có nghe được nó. Giọng người đàn ông hơi trầm.
Thiên địa quỷ thần ơi. Nó thầm nghĩ. Hắn tán tỉnh cũng khá. Thế này thì làm sao mà mình có thể từ khước đây. Lan Hương vội quay người đi và cố tính quệt ngang người Thiều một cái nhẹ. Giày đinh cao gót nện mạnh về chốn ngồi cũ. Hoa Soan từ bàn khác trở về, nói với nó:
- Ông Thiều có xoay gì về chuyện chị em mình thì đừng có nói gì hết nghe Lan. Cái ông đấy ưa hỏi ba điều bốn chuyện vậy đó. Em đừng có để ý cái tật dở hơi ấy của anh Thiều. À để chút xíu kêu anh Thiều lên hát cho Lan nghe chơi.
11/7/2007
Lê Thị Huệ
Theo http://www.gio-o.com/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời

Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...