Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2023

Đường trường hạnh phúc 1

Đường trường hạnh phúc 1

CHƯƠNG 1
Cho xe chạy chầm chậm trên con đường đông đúc nhất trong thành phố, Thoại Anh vừa lo điều khiển chiếc xe đạp cũ kỹ vừa chú ý nhìn lên số nhà, miệng cô lẩm nhẩm đến từng con số..212, 214... 240. Đây rồi, số nhà cô muốn tìm đã hiện ra trước mắt đây rồi.
Nhưng hiện ra trước mắt thì sao chứ! Lúc sáng, khi đạp xe ra khỏi nhà, cô hồ hởi là thế, mà giờ đây, cô lại đứng như chôn chân xuống đường, không tài nào nhấc lên được để đạp những vòng bánh xe cuối cùng hầu tiến đến nơi cô cần đến.
Tại sao Thoại Anh lại có thái độ như thế, vì khi nhìn lại mình, một cô gái đơn giản trong bộ quần áo tuy sạch sẽ và ủi ắp thẳng tắp, nhưng cái dáng vẻ nghèo nàn của cô làm sao có thể đường hoàng đi vào toà nhà uy nghi và sang trọng thế kia.
Cố gắng lắm, Thoại Anh mới có thể đạp chiếc xe của mình lại gần một gốc cây to lớn, Thoại Anh lẩn thẩn nghĩ. Không biết đã bao nhiêu anh chàng trồng cây si dưới gốc cây này rồi? Và những anh chàng đó có mang một tâm trạng như cô bây giờ không nhỉ?
Mà tâm trạng cô như thế nào Thoại Anh cũng không thể phân tích được, bởi vì cô rất muốn vào trong tòa nhà đó, đồng thời cô lại cũng chùn chân không dám bước vào. Và cùng lúc đó, cô vừa mong ngóng một người, lại cũng vừa cầu cho ông ta đừng xuất hiện. Bởi vì nếu như gặp ông ta rồi, cô sợ rằng niềm hy vọng của cô sẽ tan biến mất. Chẳng thà cứ để đó thì hy vọng cứ còn mãi với cô chứ không mất đi.
Nhưng rồi nhìn từng tốp người sang trọng cứ lũ lượt vào ra tòa nhà trước mặt, Thoại Anh lại thấy ý định của mình lung lay. Bởi vì nhút nhát đâu phải là bản tính của cô! Vậy thì tại sao cô lại đứng đây mà đầu hàng số phận? Phải thử sức một lần chứ! Nếu như cô được nhận thì sao? Khi đó cô không vào thì sẽ bỏ lỡ đi cơ hội duy nhất của mình.
Nghĩ mãi rồi, Thoại Anh quyết định. Nhìn lại mình một cái, cô thấy mình cũng tươm tất chán. Và cô mạnh dạnh dắt chiếc xe cà tàng của mình đi tìm chỗ gửi.
Dựng chiếc xe đạp của mình vào sát bờ tường, Thoại Anh nhìn quanh bãi xe một vòng. Tất cả những chiếc xe trong bãi giữ xe này đều là xe gắn máy, từ chiếc Dream đến chiếc Club bóng láng. Cái xấu xí nhất mà Thoại Anh nhìn thấy cũng là chiếc Honda Dame, chứ có đâu như chiếc xe đạp đáng cất vào Viện bảo tàng của cô. Hèn chi mà vừa rồi, người giữ xe đã trợn mắt khi thấy cô dắt chiếc xe của mình vào bãi.
Thoại Anh nhún vai một cái, biết làm sao được bây giờ. Gia tài cô chỉ có thế thôi mà. May là hôm nay không giở chứng, chứ không thì giờ này cô làm gì mà có mặt nơi đây?
Bước đến cánh cửa kính to và nặng trịch của căn tiền sảnh, Thoại Anh dừng lại một chút. cô cố gắng trấn tĩnh lại mình bằng cách hít một hơn thật dài và mạnh dạn đẩy cửa bước vào. Ngay lập tức Thoại Anh bị chặn ngày bởi một người bảo vệ.
- Xin lỗi, cô đi đâu?
Thoại Anh dừng chân lại, cô trả lời:
- Tôi muốn vào đây.
Một câu nữa:
- Cô vào làm gì?
Một chút bực mình dậy lên trong lòng Thoại Anh, câu hỏi gì mà vô duyên thế! Đương nhiên người ta vào đây thì phải có việc cần thiết rồi. Ai mà rảnh rỗi đến độ đi chơi vào giờ này được. Cô nhìn anh chàng bảo vệ với đôi mắt chứa đầy ác cảm.
- Tôi vào đây có việc.
- Việc gì?
Lần này thì Thoại Anh không còn nhịn được nữa rồi. Cô cau mặt nhìn anh chàng bảo vệ.
- Ai vào đây cũng phải khai bái mục đích của mình với anh sao?
Anh chàng bảo vệ lúng túng vì câu hỏi của Thoại Anh, cô đã hỏi anh ta một câu thật khó trả lời. Bởi vì đúng như lời cô vừa hỏi, nào ai tới đây mà phải khai bao mục đích bao giờ. Chỉ tại cô gái này có dáng vẻ khác với những người lui tới đây nên anh mới phải hỏi han như thế.
Thấy anh chàng bảo vệ đứng thừ mặt ra nhìn mình mà không biết nói sao, Thoại Anh biết là câu hỏi của mình đã có câu trả lời,. Cô dấn tới thêm một bước:
- Vậy thì tôi không cần phải khai báo với anh, đúng không?
Anh chàng bảo vệ đã lấy lại được bình tĩnh, anh ta lại nói:
- Cô không cần phải khai bái, mà tôi chỉ muốn biết ý định của cô để hướng dẫn thôi mà..
Thoại Anh lắc đầu:
- Tôi tự biết tìm nơi mình đến, không cần sự giúp đỡ của anh đâu. Bây giờ tôi đi được chưa?
Nói xong, không đợi anh ta kịp trả lời, Thoại Anh lách người sang một bên và đi thẳNg vào trong. Anh chàng bảo vệ chỉ còn biết đứng nhìn theo.
Vào tới quầy tiếp tân, Thoại Anh chưa kịp nói gì thì cô lễ tân đã hỏi:
- Chàn cô, tôi có thể giúp gì được cho cô?
Thoại Anh gật đầu:
- Chào cô, tôi muốn gặp một người trong khách sạn này, có được không ạ?
Cô lễ tân vui vẻ trả lời:
- Được chứ! Chẳng hay cô muốn tìm ai?
Thoại Anh ngập ngừng:
- Tôi có thể gặp... Ông giám đốc được không hở cô?
Cô lễ tân ngạc nhiên nhìn Thoại Anh, cô không thể nào nghĩ đến việc cô gái trông nghèo nàn này lại đòi gặp mặt Giám Đốc một khách sạn lớn như khách sạn cô đang làm việc. Không biết cô bé quen biết ra sao hay là có một lý do n ào đó lkhiến cho cô ta đến đây?
Thấy cô lễ tân cứ mãi lặng thinh mà mắt thì nhìn mình chòng chọc, Thoại Anh không cần đóan cũng biết cô ta nghĩ gì. Cô gằng giọng:
- Sao, bộ giám đốc của chị khói gặp lắm hay sao?
Cô lễ tân còn đang lúng túng vì không biết trả lời sao với cô gái trước mặt vì cô không lạ gì tính ý của ông giám đốc thì may thay, ngay lúc đó, một người đàn ông khoảng trên ba mươi tuổi đang lững thững đi tới. Trông thấy vẻ bối rối của cô lễ tân, ông ta hỏi:
- Có chuyện gì phải không?
Mừng quá vì được gờ rối, cô lễ tân nói ngay:
- Dạ, thưa giám đốc, có cô này muốn gặp giám đốc ạ.
Ông Giám đốc - Phải, người đàn ông vừa mới xuất hiện nơi quầy lễ tân chính là giám đốc của cái khách sạn Hoàng Hoa này - ngạc nhiên nhìn Thoại Anh:
- Cô muốn tìm tôi?
Thoại Anh ngớ ra nhìn người đàn ông trước mặt. Tại sao ông ta lại trẻ như thế nhỉ? Theo lời mẹ nói thì bác Phan là bạn của ba, tức là ông ta cũng phải ngoài sáu mươi mấy chứ. Thế mà tại sao coi ông ta chỉ mới khoảng ngoài ba mươi thôi nhỉ? Chẳng lẽ khách sạn này đã đổi chủ rồi hay sao? Nếu mà như vậy thì đúng là cô đã đi không đúng chỗ rồi..
Thấy Thoại Anh cứ trợn tròn mắt lên nhìn mình mà không nói tiếng nào, người đàn ông có vẻ bực mình. Ông ta sẵng giọng:
- Sao, tôi có quen với cô à? Hay là tôi thiếu nợ thiếu nần gì cô mà cô phải kiếm tìm tôi để đòi?
Câu hỏi của người đàn ông đã kéo Thoại Anh về với thực tại. Cô đã lấy lại được phần nào bình tĩnh. Nhưng ánh mắt sáng quắc của ông ta cứ chiếu thẳng vào mặt lại làm Thoại Anh đâm ra khớp. Cô ấp úng;
- Ông là...là...Giám đốc khách sạn này ư?
Người đàn ông sầm mặt xuống:
- Cô nói vậy là nghĩa gì? Chẳng lẽ cô cho rằng tôi mạo nhận hay sao?
Biết là câu nói của mình đã gây sự hiểu lầm nơi người đàn ông đó, và ông ta đang giận dữ, Thoại Anh vội vã xua tay:
- Không..không phải như vậy đâu, chỉ tại tôi không nghĩ ông chủ khách sạn lại trẻ như ông vậy?
Mặt người đàn ông càng cau có hơn:
- Cô có ý đồ gì đây? Tôi không phải trẻ như tôi có nghĩa là người mà cô muốn tìm không phải là tôi chứ gì? Thật ra cô muốn tìm ai đây? Và tìm người đó với ý định gì?
Thoại Anh cụp mắt xuống. Xem ra công trình cô tìm tới đây coi như công cốc mất rồi. Lại cũng mất toi một buổi sáng như những buổi sáng cô đã vác đơn đi xin việc đã qua. cô nhỏ giọng:
- Có lẽ tôi đã lầm. Xin lỗi ông vậy.
Thoại Anh cúi đầu chào ông chủ khách sạn. Cô quay người định bước đi nhưng vướng phải một tốp người đang bước vào nên phải đứng nép mình sang một bên nhường lối. Trong tốp người mới vào đó, Thoại Anh trông thấy người đi đầu là một ông già khoảng sáu mươi tuổi, có nét mặt khá quen thuộc. Thoại Anh cố tìm kiếm trong đầu mình xem cô đã gặp người đàn ông đó ở đâu, nhưng rồi cô đành chịu thua không thể nào nghĩ ra được.
Người đàn ông đi đầu dường như cũng nhận thấy sự hiện diện của Thoại Anh. Ông ta hỏi ông giám đốc khách sạn:
- có chuyện gì phải không?
Ông giám đốc khách sạn lắc đầu:
- Một chút chuyện lầm lẫn nho nhỏ thôi, ba đừng quan tâm.
- Chuyện nhỏ cũng phải chú ý, không được bỏ qua đâu Tùng ạ. Đâu, con nói ba nghe xem chuyện gì?
Không dám cãi cha, Tùng vội chỉ Thoại Anh.
- Là cô bé này đến đây tìm ông giám đốc, nhưng khi gặp con, cô ấy bảo là không phải, vì có lý nào ông giám đốc lại trẻ như con.
Ông già quay sang nhìn Thoại Anh chăm chú, đột nhiên ông ta vẫy tay gọi cô:
- Nào, cháu gái! Lại đây cho ta hỏi một chút.
Nghe ông ta goi, Thoại Anh dè đưa mắt nhìn mọi người. Bắt gặp ánh mắt đầy ác cảm và khinh thường của cô gái đứng sát lưng ông già, tự ái của cô nổi lên. Cô thầm nhủ trong lòng: Đến thì đến chứ, có gì hại đâu mà sợ! Cô mạnh dạn bước đến trước mặt ông già, đĩng đạc hỏi:
- Thưa, ông hỏi cháu ạ?
Ông già gật đầu:
- Phải, cháu muốn tìm ai ở đây?
Tự nhiên, nỗi e dè trong lòng cô tan biến. Cô mạnh dạn nhìn thẳng vào mắt ông trả lời:
- Cháu muốn tìm ông Phan, chủ khách sạn này. Nhưng ông kia là chủ thì không phải rồi ạ.
- Bộ cháu biết ông Phan à?
Không chú ý đến những ánh mắt kinh ngạc của những người đi cùng với ông già, Thoại Anh thản nhiên trả lời:
- Cháu không biết ạ.
- Vậy sao cháu lại biết đó không phải là ông Phan?
Thoại Anh thành thật nói:
- Vì khi bảo cháu tới đây, mẹ cháu bảo rằng ông ấy là bạn của ba cháu đã nhiều năm. Thế thì không có thể là người trẻ như thế được.
Ông già có vẻ xúc động, ông hỏi một cách vội vã:
- Ta là Phan đây, cháu có thể cho ta biết cha cháu là ai được không?
Biết là đã gặp người muốn tìm, Thoại Anh mừng rỡ. cô gật đầu:
- Thưa ông, cha cháu là giáo sư Viễn ạ.
Ông Phan cũng mừng rối lên, ông chụp lấy tay Thoại Anh:
- Cháu là con gái anh Viễn à? Vậy cháu là con bé Ti Ti ốm nhom hồi đó phải không? Mấy hôm trước bác vừa mới nhắc tới cháu với bác Hải, không biết bác ấy có nói với mẹ cháu không?
Thoại Anh gật đầu:
- Thưa bác, chính vì bác Hải nói với mẹ cháu nên hôm nay mẹ cháu mới bảo cháu tới đây đấy ạ.
Ông Phan cười thật tươi:
- Cháu vào đây với bác, bác muốn hỏi thăm cháu mấy chuyện.
- Vâng ạ!
Thoại Anh mỪng rỡ đi theo ông Phan, mấy người đi theo ông cứ ngẩn ra nghe cuộc đối thoại giữa hai người, ai nấy đều im lặng chứ không dám lên tiếng. Mãi đến khi ông Phan gọi Thoại Anh đi theo ông, cô gái đi sát bên ông mới kéo tay ông.
- Ba, để sau rồi nói chuyện đi ba. Giờ ba giải quyết chuyện này cho tụi con đã.
Ông Phan không ngừng bước, ông quay qua con gái:
- Chuyện đó để một lát nữa rồi ba tính, giờ để ba hỏi chuyện cháu...
Quay sang Thoại Anh, ông hỏi:
- Cháu tên là gì?
Thoại Anh Lễ phép thưa:
- Cháu tên là Thoại Anh, thưa bác.
- Ờ, để ba nói chuyện với Thoại Anh đã. Con nói bạn con đợi ba đi.
Nói rồi, ông Phan vầy tay gọi Thoại Anh vào căn phòng gần đó, mặc cho cô con gái ông xụ mặt giận dỗi.
CHƯƠNG 2
Vào tới phòng, ông Phan chỉ vào ghế bảo Thoại Anh:
- Cháu ngồi đi!
Vâng lời, Thoại Anh nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế ông vừa chỉ cho mình.
Ông Phan lại thân mật hỏi:
- Lúc này mẹ cháu khỏe không?
Thoại Anh lễ phép thưa:
- Thưa bác, mẹ cháu không được khoẻ lắm ạ.
- Thế lâu nay mẹ con cháu sống như thế nào?
- Thưa, mẹ cháu may quần áo trong xóm cũng tạm đủ sống ạ. Nhưng lúc này bệnh thấp khớp của mẹ cháu phát ra nặng hơn nên cũng không làm được bao nhiêu. Vì vậy cháu rất muốn có việc làm để đỡ đần cho mẹ cháu.
Ông Phan có vẻ suy nghĩ:
- Thế cháu có thể làm được việc gì?
Thoại Anh mạnh mẽ trả lời:
- Thưa, bất cứ việc gì lương thiện thì cháu cũng đều làm được ạ.
Nhìn Thoại Anh một thoáng, ông Phan lại hỏi:
- Thế cháu học đến đâu rồi?
- Cháu vừa tốt nghiệp, thưa bác.
Ông Phan kêu lên:
- Cháu chỉ mới tốt nghiệp phổ thông thôi à? Còn bé quá thì làm sao mà làm việc được.
Thoại Anh lắc đầu:
- Dạ không, thưa bác, cháu đã tốt nghiệp đại học rồi ạ.
Ông Phan lại kêu lên:
- Sao, cháu đã tốt nghiệp đại học rồi à? Trông cháu còn bé quá, ai mà dám nói là
cháu đã tốt nghiệp đại học nhỉ? Thế cháu học ngành nào?
- Thưa bác, cháu tốt nghiệp kinh tế, ngành quản trị kinh doanh ạ!
Vừa nói, Thoại Anh vừa rút tấm giấy chứng nhận tốt nghiệp của mình đang kẹp trong xấy hồ sơ cô đang mang theo. Ông Phan xua tay:
- Không cần đâu cháu, bác tin cháu mà.
Nhưng Thoại Anh vẫn cứ đưa, và ông Phan vì nể cô cũng cầm lấy. Thuận mắt, ông nhìn vào tấm giấy và kêu lên lần nữa:
- Chà, cháu tốt nghiệp loại giỏi cơ à! Như thế này thì bác biết xếp cháu vào việc gì cho xứng đáng nhỉ?
Cho rằng câu nói của ông Phan là một lời từ chối khéo, Thoại Anh hơi lo sợ. Vì hiện giờ, cô đang cần việc làm biết bao. Mẹ cô đã yếu quá rồi, không hiểu bà còn làm việc được bao lâu nữa đây? Những năm tháng dài đăng đẳng vừa qua, việc mưu sinh cho hai mẹ con và việc học hành của cô đã ngốn đi hết sức lực của bà. Giờ cô đã ra trường, đã học hành xong xuôi, cô phải làm sao để đỡ đần cho mẹ trong những ngày tháng về chiều của bà đây?
Thoại Anh vội nói với ông Phan:
- Cháu làm việc gì cũng được ạ, không cần bác phải sắp xếp cho đúng chuyên môn đâu ạ!
Nhìn nét mặt lo lắng của Thoại Anh, Ông Phan dường như hiểu được nỗi lo của cô gái nhỏ đang ngồi trước mặt m`inh. Ông lắc đầu mà mỉm cười:
- Nào tao có nói là không có việc cho cháu đâu nào? Ta chỉ nói là sắp xếp cho cháu như thế nào mà thôi - Suy nghĩ một chút, ông Phan bỗng à lên một tiếng - À, ta nghĩ ra rồi, có chỗ cho cháu làm việc rồi. Cháu có biết sử dụng máy vi tính không nhỉ?
Thoại Anh gật đầu:
- Thưa bác, cháu biết.
- Thế khả năng Anh ngữ của cháu như thế nào?
Hiểu đây là lời phỏng vấn, Thoại Anh cân nhắc cẩn thận:
- Thưa bác, cháu giao tiếp được ạ! Cháu có chứng chỉ ngoại ngữ đây.
Vừa nói, cô vừa rút tấm bằng C Anh Văn của cô trao cho ông Phan nhưng lần này, ông không cầm lấy mà còn trả luôn cả tấm giấy chứng nhận tốt nghiệp của cô. Rồi ông ngồi im một lúc, có vẻ nghĩ ngợi ghê lắm.
Thoại Anh ngồi im nhìn ông, trong lòng cô hết sức nôn nóng. Nhưng cô không dám thúc hối, cũng như hỏi han gì thêm nữa, mà cô chỉ còn biết chờ đợi, kiên nhẫn mà chờ đợi.
Cuối cùng, ông Phan cũng nhìn tới Thoại Anh, ông chậm rãi nói với cô:
- Bây giờ có hai công việc để cháu chọn lựa, một là làm trợ lý giám đốc, hai là trưởng phòng khai thác khách. Cháu thích làm ở đâu?
Thoại Anh thận trọng nhìn ông Phan:
- Chau muốn hỏi bác một câu, có được không ạ?
Ông Phan dễ dãi gật đầu:
- Cháu cứ hỏi đi!
- Nếu làm trợ lý giám đốc, nghĩa là cháu phụ việc với bác ạ?
ÔNg Phan lắc đầu:
- Giám đốc, không phải là bác, mà là con trai của bác, anh Tùng mà hồi nãy cháu vừa gặp đó.
Thoại Anh nhớ ngay đến người đàn ông cô gặp khi nãy. Nhớ đến gương mặt khó đăm đăm của anh ta, rồi liên tưởng đế việc suốt ngày phải trực tiếp làm việc với anh ta, chưa làm mà cô đã thấy ngán ngẩm. Thoại Anh vội nói:
- -Vậy thì cháu xin được làm việc trong phòng khác thác khách ạ.
Ông Phan nhìn Thoại Anh bằng ánh mắt chăm chú, rồi bỗng nhiên ông bật cười:
- Sao thế? Mới gặp anh Tùng mà đã có ác cảm với anh ấy rồi ư? Tại cháu mới gặp anh Tùng lần đầu, lại ngay lúc anh ấy không vui nên mới thấy anh ấy khó khăn như thế chứ bình thường anh Tùng cũng vui vẻ dễ chịu lắm đấy. Mà thôi, cháu đã chọn rồi thì bác cũng xấp cháu vào nơi cháu thích, nhưng mà bác báo trước, là việc ở phòng khai thác thì vất vả lắm đấy. Công việc ở đấy thì nhiều, mà người thì lại ít. Liệu cháu có kham nổi không?
Câu nói của ông Phan làm Thoại Anh hoang mang. Nhưng cô không có thì giờ lựa chọn nữa rồi, vì hiện tại cô đang cần việc làm. Thôi thì đành phải cố gắng vậy chứ biết làm sao bây giờ. Chẳng những bao nhiêu năm dài học tập, giờ đến lúc đem ra sử dụng mà cô lại hèn nhát đầu hàng khi chu8a lâm trận hay sao đây?
Nghĩ thế, Thoại Anh mạnh dạn gật đầu.
- Cháu sẽ cố gắng học hỏi để làm tốt công việc, thưa bác.
Ông Phan gật đầu ra vẻ hài lòng:
- Vậy mới được chứ, mới đúng là con gái giáo sư Viễn chứ. Thế bao giờ cháu có thể nhận việc đây?
- Cháu có thể làm việc ngay ngày mai thưa bác.
Ông Phan mỉm cười:
- Thế thì không cần phải gấp như vậy đâu, cháu cứ từ từ chuẩn bị tinh thần làm việc -
Đưa mắt nhìn lên quyển lịch treo trên tường, ông Phan lẩm nhẩm tính toán.
- Hôm nay cũng là hai mươi lăm rồi, đầu tháng cháu đến làm việc có được không? Hôm đó cũng là đầu tuần, thuận lợi đấy.
Thoại Anh gật đầu:
- Thưa bác, được ạ! Bây giờ, cháu xin phép bác, cháu về. Đầu tháng cháu xin đến.
Ông Phan gật đầu. Thoại Anh đứng lên, cô chưa kịp bước đi thì ông Phan rút trong ngăn tủ một xấp tiền trao cho cô.
- Cháu cầm lấy cái này về mua sắm một ít quần áo để đi làm chứ đến đây mà mặc như cháu thì không thích hợp lắm..
Thoại Anh nhìn xuống người mình thật nhanh. Đúng là bộ quần áo của cô trông thật tồi tàn trong cái khung cảnh xa hoa này, nhưng đây là bộ quần áo tươm tất nhất của cô, làm sao cô có thể làm hơn được?
Thoại Anh hiểu là làm việc ở những nơi như thế này, người ta rất trọng hình thức, vì khách khứa tới đây toàn là những người sang trọng. Nhưng cô biết lấy đâu ra những bộ cánh phù hợp bây giờ? Mà nếu nhận tiền của Ông Phan mua sắm thì thật là cô không muốn chút nào. Vì cô còn có lòng tự trọng của mình nữa chứ.
Trong lúc nhất thời, Thoại Anh không biết làm gì nên cứ đứng im nhìn ông Phan. Với một người bén nhạy như ông, làm sao ông lại không hiểu được những gì cô đang suy nghĩ.
Ông Phan đứng lên, rời khỏi chổ mình đang ngồi bước đến bên Thoại Anh. Đặt tay lên vai cô, ông nhẹ nhàng nói:
- Không cầu suy nghĩ nhiều như vậy đâu, con gái. Nếu như con biết tình thân và mối giao hải giữa ta và cha con thì con không phải ngần ngại như thế này đâu.
Thoại Anh không ngờ ông Phan lại đối xử với cô như thế, cô ấp úng:
- Nhưng mà cháu không thể...
- Thôi thì cứ coi như là ta tạm ứng lương trước cho con vậy, được chưa nào? Rồi đây, ta sẽ trừ dần vào lương hàng tháng của con, có chịu không?
Trước sự ưu ái của ông dành cho cô, Thoại Anh không có cách nào để từ chối. Cô đành nhận số tiền ông Phan trao cho:
- Cháu cám ơn bác.
Ông Phan vui vẻ:
- Thôi được rồi, đừng khách sáo quá mà mất tình thân cháu ạ. Mai này, cháu cũng là người thân trong gia đình của bác đấy, không cần phải giữ kẽ như thế đâu.
Thoại Anh ngạc nhiên mở to hai mắt nhìn ông Phan:
- Bác nói như thế nghĩa là sao?
Ông Phan phẩy tay ra vẻ bí mật:
- Chuyện đó để sau này rồi cháu sẽ biết, mẹ cháu sẽ nói cho cháu nghe. Còn bây giờ, cháu có thể ra về được rồi, bác còn một số việc phải làm.
Nghe ông Phan nói thế, Thoại Anh vội vã cúi đầu chào ông:
- Cháu chào bác, cháu về.
Thoại Anh bước ra ngoài rồi, ông Phan còn nhìn theo với nụ cười trên môi. Con bé ngoan thật, lại xinh xắn nữa. Thế này thi lời hứa năm nào, nhất định mình phải thực hiện rồi.
Ông Phan không ngờ, lời hứa năm nào tưởng đã lãng quên theo ngày tháng, khi mà ông và người bạn thân thiết bặt tin nhau đã bao nhiêu năm dài. Thế nhưng chỉ do một sự tình cờ, ông đã gặp được con gái bạn, và ông nhất quyết giữ đúng lời giao ước năm nào.
Thằng con trai của ông chắc sẽ ngạc nhiên lắm đấy! Mà không ngạc nhiên sao được khi mà cách đây một tháng, chính ông cũng không ngờ tới chuyện gặp lại mẹ con cô bé này. Và ông, vì bận rộn, cũng còn một điều thiếu sót là chưa đến thăm vợ con người bạn thâm giao năm nào. Nhưng mà chuyện đó cũng chẳng đáng lo, vì Thoại Anh đã đến đây làm việc rồi, thiếu gì cơ hội cho ông đến thăm.
Nhưng rồi không biết Quang sẽ nghĩ sao nhỉ? Không biết nó chấp nhận cuộc hôn nhân này không? Vì ông còn lạ gì cái tính phóng túng của nó nữa! Nhưng mà không sao, ông đã có cách để ràng buộc nói rồi. Và ông tin là nó sẽ không dám cãi lại ông đâu.
Ông Phan còn đang trầm ngâm với bao ý nghĩ trong đầu thì cánh cửa phòng đột nhiên mở ra khiến ông ngạc nhiên đưa mắt nhìn. Thì ra cô con gái út của ông vừa mới bước vào, có lẽ đợi ông lâu quá nên nó sốt ruột đây mà.
Nở nụ cười hiền, ông Phan hỏi con gái:
- Đợi ba lâu quá hở con? Nào vào đây, cha con mình nói chuyện.
Phương Dung, cô con gái rượu của ông Phan sà xuống bên cha nũng nịu:
- Ba đó, nói chuyện gì mà nói lâu quá trời làm con đợi muốn chết hà.
Vỗ nhẹ vào tay con gái, ông Phan dỗ dành:
- Thôi nào, công việc mà con gái, phải giải quyết cho xong đã chứ.
Phương Dung tò mò:
- Mà con nhỏ đó là ai vậy hở ba? Tại sao ba lại mừng khi gặp nó?
Ông Phan có vẻ không bằng lòng với câu nói của con gái, ông rầy nhẹ:
- Coi con đó, tại sao lại gọi Thoại Anh là nhỏ này nhỏ nọ! Cháu ấy lớn hơn con đó, phải gọi là chị nghe chưa!
Phương Dung không vui khi bị cha sửa lưng, cô xụ mặt xuống:
- Chưa gì mà ba đã bênh cho người ngoài để la con rồi đó.
Ông Phan bật cười:
- Gì nữa đây, mới đó mà đã đổ oan cho ba rồi. Ba chỉ khuyên con nên nói năng tử tế chứ nào có la rầy con đâu. Mà thôi, con theo ba tới đây có chuyện gì, nói đi?
- Đương nhiên là phải có rồi, nếu không thì con đâu có tới cái nơi chán ngắt này. Con định nói ba hỏi anh Hai coi nhận bạn con vào làm việc ở phòng khai thác khách có được không? Con mới nghe nói ở đó còn thiếu người đó ba.
Ông Phan nhìn con gái một thoáng, rồi lắc đầu:
- Không được đâu con ạ, chỗ đó có người rồi.
Phương Dung sững người nhìn cha, rồi cô la lên:
- Sao lạ vậy ba? Con mới nghe anh Hai nói hồi hôm qua mà, mới đó mà đã tuyển dụng người rồi hay sao?
Ông Phan gật đầu:
- -Có rồi, ba vừa mới nhận Thoại Anh vào là ở khâu đó. Bạn con không may mắn rồi.
Phương Dung đứng phắt dậy, cô la lên:
- Con không chịu đâu, con theo ba từ nhà tới đây chưa kịp nói thì con nhỏ đó đã hớt mất phần của bạn con rồi. Con phải đi kiếm anh Hai mới được, con nhỏ đó là gì mà ba ưu đãi quá vậy?
Nói xong, không kịp để cho ông Phan kịp có phản ứng, Phương Dung đùng đùng dậm mạnh gót giày đi thật nhanh ra ngoài. Ông Phan chỉ còn biết nhìn theo con gái mà lắc đầu. Đúng là ông đã cưng chiều con gái quá mất rồi! Chắc chắn nói sẽ mè nheo với ông không ít đấy! Nhưng lần này thì ông không thể chiều nó như mọi khi được rồi!
CHƯƠNG 3
Đúng như ông Phan đã nghĩ, chỉ một thoáng sau, Phương Dung đã trở vào, theo sau cô là Hoàng Tùng. Vừa trông thấy cha, Tùng đã hỏi ngay:
- Có chuyện gì mà nhỏ Dung lôi kéo con vào đây cho bằng được vậy hở ba?
Ông Phan cười cười:
- Con bận tâm là gì, nó nhõng nhẽo với cha con ta đấy mà.
Phương Dung dậm chân hét lên:
- Con không có nhõng nhẽo với ba - Quay sang Hoàng Tùng, cô phân bua - Anh hai biết không, nghe anh nói là trưởng phòng khai thác khách vừa mới nghỉ việc, em định xin chỗ đó cho bạn em, không ngờ ba lại dành cho cái con nhỏ nhà quê đó mất rồi. Thử hỏi anh có tức không?
Hoàng Tùng quay sang nhìn cha:
- Cha đã chọn được người rồi à?
Ông Phan gật đầu:
- Phải!
- Nghe nói cô gái này còn nhỏ?
Hoàng Tùng lại hỏi, ông Phan gật đầu:
- Phải, nhưng cô ta có đủ điều kiện để ba tuyển dụng. Đầu tháng này cô ấy đến nhận việc, con coi chỉ dẫn cho cô ấy nhé.
Phương Dung chen vào:
- Nhưng điều kiện của bạn con còn cao hơn.
Ông Phan nghiêm mặt nhìn con gái:
- Thế nào là cao hơn? Con có biết cô gái này quan hệ với gia đình ta như thế nào không?
Phương Dung ngơ ngác nhìn cha:
- Chẳng phải là ba vừa mới gặp cô ta hay sao? Ngay cả tên cô ta, khi nãy ba cũng chưa biết cơ mà.
Ông Phan gật đầu xác nhận:
- Đúng thế, nhưng chỉ là tại ba quên tên cô ấy vì đã lâu ba không gặp gia đình họ. Nhưng còn tình thân giữa ba và họ thì không thể nào ba quên được.
Phương Dung dậm chân phản đối:
- Từ lâu rồi ba và họ không có gặp lại nhau, ba biết gì về họ mà giao công việc quan trọng như thế? Biết đâu bây giờ họ thấy nhà mình giàu sang nên tìm đến lợi dụng thì sao?
Ông Phan nghiêm hẳn nét mặt, ông gằn từng tiếng với con gái:
- Con biết gì mà nói như thế? Chỉ tại hoàn cảnh làm cho xa cách mà thôi. Đã bao nhiêu năm nay, ba âm thầm tìm kiếm họ, bây giờ mới gặp được. Con đừng tìm cách gièm xiểm họ với ba nữa.
Từ nãy giờ đứng im lặng nghe câu chuyện giữa cha và em gái, bây giờ Tùng mới chen vào:
- Thưa ba, có phải cô gái ấy là con người bạn mà ba vẫn nhắc hay không?
Ông Phan gật đầu, Tùng quay sang em gái:
- Chuyện này thì em không thể phải đối ba được, cô gái ấy mai này sẽ là người trong gia đình ta đấy.
Phương Dung trợn tròn đôi mắt nhìn anh:
- Hồi nãy ba cũng nói với em như vậy, bây giờ tới anh Hai nữa. Vậy thì chuyện này nghĩa là sao?
Tùng nhìn cha:
- Con nghĩ là nên nói cho Phương Dung biết chuyện này để em con không còn đối kỵ nữa ba ạ?
Nhíu mày suy nghĩ sau câu nói của Tùng, rồi ông Phan gật đầu:
- Cùng được! - Quay sang Dung, ông trầm giọng nói - Con đừng phản đối nữa Dung à, Thoại Anh sẽ là chị dâu của con đó.
Câu nói của ông Phan hoàn toàn bất ngờ đối với Phương Dung, vì từ trước tới giờ, cô chưa được nghe nói tới chuyện này bao giờ.
Trợn tròn mắt lên mà nhìn cha một hồi, mãi một lúc sau, Phương Dung mới nói được:
- Cái gì? Ba mẹ chọn con nhỏ nhà quê đó làm chị dâu con hay sao?
Vừa nói cô vừa đưa mắt nhìn Tùng dò xét. Ánh mắt cô vừa ngạc nhiên vừa soi mói khiến Tùng nhột nhạt. Anh vội nói:
- Không phải là cưới cho anh đâu, em đừng hiểu lầm đấy nhé!
Phương Dung hất mặt:
- Vậy thì cưới cho ai? Chẳng lẽ..
Ông Phan gật đầu:
- Còn chẵn với lẽ gì nữa..Thoại Anh là vợ hứa hôn vủa anh Quang con đấy.
Lại thêm một lần nữa Phương Dung ngạc nhiên, nhưng lần này thì sự ngạc nhiên của cô lên đến tột độ. Cô nhìn ông Phan chăm chú:
- Ba ơi, ba có lầm không vậy ba? Con cứ tưởng bé My cần có bảo mẫu nên ba mới chọn con nhỏ đó làm con dâu để chăm sóc cho cháu nội của ba, chứ còn anh ba con phong độ hào hoa như vậy mà cưới một con nhỏ nhà quê như vậy hay sao? Đời nào anh ấy chịu hả ba!
Lần này ông Phan có vẻ giận thật sự. Nét mặt ông nghiêm hẳn lại, và giọng nói của ông thì sắc lạnh đến không ngờ:
- Con có thôi những lời lẽ hồ đồ của con không vậy Dung? Thoại Anh không phải là một cô gái nhà quê, cô ấy sống ở thành phố này bao nhiêu năm nay, làm sao mà không thấu hiểu cách sống của chung ta, có điều vì hoàn cảnh khó khăn nên trông đơn giản như thế thôi, con đừng khinh thường người ta. Thoại Anh đã tốt nghiệp đại học loại giỏi đấy, ngoài ra cô ấy còn có bằng C Anh văn nữa. Như thế thì đã hơn con chưa?
Nghe cha nói một hơi với âm điệu giận dữ, Phương Dung biết rằng không nên chọc cho ông giận thêm nữa. Ngoài ra, những điều ông vừa nói về Thoại Anh cũng là cho cô e dè. Con nhỏ nhà quê đó mà giỏi như vậy hay sao? Thế nhưng cô vẫn lẩm bẩm:
- Làm như mấy cái bằng cắp đó ngon lắm hay sao? Thiên hạ có thiếu gì!
Không nghe rõ con gái nói gì, ông Phan hỏi to:
- Con nói gì đó Dung? Coi chừng đó nghe không?
Dung cãi liền:
- Con có nói gì đâu mà ba bảo con phải coi chừng! Con chỉ muốn biết là ba đã hứa hôn cho anh ba với con nhỏ đó khi nào?
Nghĩ rằng điều con gái thắc mắc là chính đáng, ông Phan vui vẻ kể:
- Hồi đó, ba với bác Viễn, cha của Thoại Anh là bạn chí thân đấy, mà ngay cả anh Quang con cũng quyến luyến với Thoại Anh. Ba với bác Viễn thấy vậy mới cùng hứa với nhau sẽ cho hai đứa nên một đôi khi chúng nó lớn lên. Không ngờ sau này do công việc phải thay đổi chổ ở nên ta với bác Viễn mới mất liên lạc với nhau. Hôm rồi, ba đã tìm biết được tung tích của mẹ con Thoại Anh nên mới có ngày hôm nay đấy chứ.
Nghe rõ mọi chuyện rồi, biết là không thể nào thay đổi được ý muốn của cha, nhưng Phương Dung cũng ráng nói thêm một câu:
- Thế nếu anh ba không chịu cuộc hôn nhân này thì ba tính sao?
Ông Phan lắc đầu:
- Anh Ba con là đứa con có hiếu, làm sao anh ấy lại có thể cãi lời ba được.
Phương Dung vẫn ngoan cố:
- Biết đâu được đó ba, anh ấy đã đi du học bao nhiêu năm nay rồi, nếp sống Tây phương ít nhiều gì cũng ảnh hưởng tới tính tình anh ấy. Con nghĩ là anh ấy không chấp nhận chuyện sặp đặt của ba đâu.
Ông Phan tự tin:
- Con đừng có bà ra tán vào nữa, không thể lung lạc ba được đâu.Anh ba con đã rất yêu mến Thoại Anh ngay còn nhỏ, và ba có cách để anh con thực hiện điều ước muốn của ba. Thôi, bây giờ ba phải đi gặp mấy ng` khách, Tùng lo điều hành công việc nha con. Còn Dung, có ở đây giúp anh không hay là về nhà?
Nghe cha nói như thế, Phương Dung ngúng nguẩy:
- Con biết gì đâu mà giúp anh Hai, còn về nhà thì chán chết. Thôi để con tới an ủi bạn con vậy, con lỡ hứa với nó rồi mà không được gì hết.
Ông Phan lắc đầu nhìn con gái:
- Cái tánh bao đồng của con mãi mãi cũng không bỏ được. Thôi hỏi anh Hai coi có việc gì sắp cho bạn con làm đỡ đi.
Ông Phan về rôi, Phương Dung bỏ chỗ đang ngồi của mình. Cô sà xuống bên Hoàng Tùng, nhõng nhẽo:
- Anh Hai à, anh cũng nghe ba nói rồi đó. Anh coi sắp xếp cho bạn em một công việc đi.
Hoàng Tùng nhìn cô em gái hay mè nheo, suy tính:
- Thế khả năng bạn em thế nào?
Phương Dung lắc đầu:
- Em đã thấy nó làm việc bao giờ đâu mà biết.
- Vậy thì làm sao mà anh sắp xếp việc được? Thế cô ấy đã học ở đâu, đã có những bằng cấp gì rồi?
Phương Dung lại lắc đâu lần nữa:
- Nó cũng rớt đại học như em, chỉ có mỗi cái bằng tốt nghiệp phổ thông thôi à.
Hoàng Tùng ngán ngẩm nhìn cô em gái út:
- Vậy thì biết giao cho cô ta làm gì bây giờ,? Em quen cô ấy bao giờ mà lo kiếm việc cho bạn giữ vậy?
Phương Dung cong môi:
- Là Kim Oanh chứ ai, bạn thân với em từ nhỏ mà.
Hoàng Tùng nhìn em gái với vẻ ngạc nhiên:
- Kim Oanh thì đâu có khó khăn tới nỗi phải đi kiếm việc làm?
Phương Dung lắc đầu:
- Nhìn vậy chứ không phải như mọi người nghĩ đâu anh Hai à. Đúng là gia đình nó giàu thật, nhưng ba nó cứ bắt nó thi đại học hoài, nó không chịu thi nữa thế là ông ấy cắt bớt viện trợ. Vì vậy mà nó phải kiếm việc làm chứ không thì lấy gì mà tiêu xài.
Không lạ gì cô bạn thân của em gái, đó là một cô gái chỉ biết chưng diện và mua sắm, rong chơi chứ không hề chịu khó học hành hay làm một việc gì động đến móng tay. Hoàng Tùng lắc đầu:
- Chuyện này thì chắc là anh không giúp em được rồi Dung à. Trong khách sạn của mình không có chỗ nào phù hợp với Kim Oanh đâu.
Phương Dung năn nỉ:
- Anh coi ráng giúp nó được không anh Hai? Tại em lỡ hứa với nó rồi.
- Không được đâu Dung à, mọi việc ở đây đều đã vào nề nếp sẳn rồi. Bây giờ chen một người vào là mọi việc rối tung lên đó. Nhất là bạn em lại chẳng có một chút chuyên môn nào.
- Nhưng mà nó là bạn thân của em, chẳng lẽ thấy nó khó khăn mà không giúp sao anh Hai?
- Em phải thông cảm cho anh Dung à, tình cảm bạn bè là một chuyện, công việc làm ăn lại là chuyện khác. Không thể lẫn lộn hai cái đó với nhau được đâu em.
Nghe Tùng từ chối lần nữa, Phương Dung đứng phắt dậy, cô hét lên:
- Hồi nãy rõ ràng là ba nói anh sắp xếp cho bạn em một chỗ, vậy mà bây giờ anh Hai lại không chịu làm. Chuyện này để em về hỏi lại mẹ coi có được không nha?
Chuyện Phương Dung giận dữ la hét chẳng có tác động gì đến Hoàng Tùng, vì đó là một trong những thói quen của cô em gái anh mà. Vì vậy, anh mệt mỏi xua tay:
- Được rồi, em muốn hỏi ai thì hỏi. Còn bây giờ, em để cho anh làm việc nhé. Từ sáng đến giờ anh cũng mất nhiều thời gian rồi.
Biết là không thể lay chuyển được anh trai, vì trong công việc, Tùng vô cùng nghiêm túc. Khi anh đã nói thế thì đừng trông mong anh thay đổi, Phương Dung giận dữ quàng túi xách lên vai, giận dữ nện mạnh gót giày đùng đùng tiến ra cửa sau khi ném cho anh một cái lườm thật sắc.
Cánh cửa phòng đóng lại với một tiếng đập thật lớn. Hoàng Tùng lắc đầu chán nản. Đúng là những phiền nhiễu không đáng có làm anh mệt mỏi vô cùng.
CHƯƠNG 4
Rời khỏi khách sạn Hoàng Hoa, Thoại Anh lên xe chạy thẳng một mạch về nhà. Trong lòng cô tràn ngập niềm vui, vì hôm nay cô đã có được một công việc để làm.
Tuy có hơi em sợ trước công việc được giao, vì kinh doanh trong khách sạn là một việc mà cô chưa hề nghĩ đến bao giờ, nhưng Thoại Anh cũng có một chút tự tin, vì bao nhiêu năm học hành chẳng lẽ cô lại không áp dụng được một chút nào vào công việc hay sao?
Nhìn quanh con đường đi, Thoại Anh thấy khung cảnh hôm nay đẹp quá. Mọi thư xung quanh cô đều mang một dáng vẻ vui tươi. Không biết tại cảnh vật thay đổi hay tại hôm nay lòng cô thấy vui nên mọi vật đều rộn ràng như thế.
Chiếc xe của Thoại Anh hôm nay cũng như cùng vui với chủ, vì nó đã mang cô về đến tận nhà mà không trở chứng lần nào. Không như mọi lần, với một quãng đường xa như thế, ít nhất sợi dây xích cũng phải hành cô một lần lấm lem tay chân.
Dùng bánh xe trước xô nhẹ cánh cổng đang mở hé, Thoại Anh phóng thẳng vào sân. Nhìn thấy chiếc xe club quen thuộc đang dựng ngay bậc thềm, cô réo lên ngay từ ngoài cửa:
- Hạ Mai à..mày hay thật đó. Tao vừa có tin vui là đã có mặt mày rồi.
Đúng như Thoại Anh vừa gọi, Hạ Mai từ trong nhà chạy ra, miệng cũng nói to:
- Mầy đi đâu mà từ sáng tới giờ mới về? Tao đợi mày lâu ơi là lâu!
Thoại Anh dựng vội chiếc xe vào vách nhà, cô nhảy vội mấy bước đến bên Hạ Mai, ông choàng lấy bạn rồi quay tròn một vòng:
- Vui quá Mai ơi, tao xin được việc làm rồi..
Hạ Mai cũng vui mừng không kém Thoại Anh, cô rối rít:
- Thật không? Mày nói thật không hở Thoại Anh? Mày đừng có gạt tao đấy nhé.!
Buông Hạ Mai ra, Thoại Anh cười tươi rói:
- Tại sao tao phải gạt mày? Tao xin được việc thật rồi chứ bộ.
Vừa lúc đó, bà Viễn từ trong nhà bước ra. Nghe được câu nói của con gái, bà cũng vui mừng reo lên:
- Thật không? Thoại Anh, có đúng như vậy không?
Thoại Anh đến bên mẹ, cô nắm lấy tay bà kéo vào nhà:
- Mẹ Ơi, mẹ vào đây con kể cho mà nghe.
Ấn mẹ ngồi xuống ghế, Thoại Anh cũng ngồi xuống theo. Cô líu lo kể:
- Mẹ biết không, lúc con mới đến đó, ông giám đốc khách sạn đã làm cho con một phen hết cả hồn vía...
Thoại Anh mới nói tới đó, bà Viễn đã hoảng hốt hỏi:
- Tại sao vậy?
Thoại Anh nũng nịu:
- Mẹ đừng làm con cụt hứng, để yên con kể cho mà nghe. Mẹ biết không, khi ông giám đốc khách sạn ra gặp con, anh ấy nói là không biết con.
Bà Viễn lại hỏi:
- Sao lại là anh? Bác Phan già như cha con cơ mà.
- Thì đã nói là có chuyện mà, anh ấy chính là con trai của bác Phan. Chính vì vậy mà anh ấy không biết con là ai. Nhưng cũng rất may, ngay lúc ấy, bác Phan tới. Vì vậy mà con đã gặp được bác ấy. Và cuối cùng thì bác ấy đã nhận con vào làm.
Nét mặt bà Viễn giãn ra, bà reo thầm trong bụng: Tạ Ơn trời, cuối cùng thì mọi việc cũng sẽ tốt đẹp. Bà thở ra một hơi nhẹ nhỏm:
- Vậy mà nãy giờ con cứ vòng vo làm mẹ cũng lên ruột.
Thoại Anh lại líu lo:
- Mà mẹ biết không, việc điều hành khách sạn bác Phan giao cho con trai lớn của bác, mà ông này thì trông khó khăn lắm đó mẹ. Mai mốt con sẽ làm việc với ông ấy, không biết sẽ có trở ngại nào không nữa.?
Bà Viễn có vẻ suy nghĩ:
- Con có biết cậu ấy tên gì không:?
Thoại Anh gật đầu:
- Con nghe bác Phan gọi tên anh ấy là Tùng đó mẹ.
Nét mặt bà Viễn lại trở nên nhẹ nhàng.
- Vậy thì con phải cố gắng làm việc để người ta không có lý do phê phán mình.
- Đương nhiên là con phải cố gắng rồi.
Hạ Mai chen vào:
- Thế mày được sắp xếp làm công việc gì?
Thoại Anh cười thật tươi:
- Chắc là mẹ và Hạ Mai không ngờ đâu, bác Phan cho con làm trưởng phòng khai thác khách hàng đó mẹ.
Bà Viễn thắc mắc:
- Thế việc đó là việc gì?
Thoại Anh ngẩn người ra nhìn mẹ:
- Thật ra con cũng không biết là con phải làm việc gì nữa. Bác Phan chỉ nói là đầu tháng con đến làm việc thì sẽ được hướng dẫn, thế thôi. À, mẹ này...
Thoại Anh ngập ngừng, bà Viễn hỏi tới:
- Chuyện gì nữa đây, con nói mau đi!
Mở túi xách rút ra xấp tiền, Thoại Anh đưa cho mẹ:
- Bác Phan ứng trước cho con nè mẹ.
Bà Viễn ngạc nhiên nhìn xấp tiền:
- Tại sao chưa làm mà đã ứng tiền? Mà con cầm làm gì hở Thoại Anh, mình không được làm điều gì để cho người khác coi thường mình con ạ. Biết đâu họ sẽ nghĩ là con lợi dụng thì sao?
Thoại Anh lắc đầu:
- Không có đâu mẹ, bác Phan nói con phải may mấy bộ áo tươm tất để đi làm chứ không đơn giản như thế này được đâu. Mà mẹ biết không, khách sạn này lớn lắm, nhân viên ở đó ai cũng mặt đồng phục sang trọng lắm. Vì thế nếu mà mình ăn mặc xấu xí quá thì không được đâu. Chắc vì vậy mà bác Phan mới bảo con phải đi may quần áo đó mẹ. Số tiền này mai mốt sẽ trừ dần vào lương của con.
Bà Viễn ngồi lặng thinh, trong lòng bà ngập đầu những ý nghĩ mâu thuẫn với nhau. Những lời con gái nói thì thật, là đúng với hoàn cảnh mẹ con bà hiện nay, nhưng nhận tiền của người ta như thế này thì có ảnh hưởng gì đến tương lai của con gái bà hay không thì thật bà không thể nghĩ ra được. Nếu như chỉ vì món tiền nhỏ này mà con gái bà bị người ta khinh rẻ thì bà thật ân hận đến suốt cuộc đời.
Nhìn thái độ của bà Viễn, Hạ Mai dường như cũng đoán được tâm trạng của bà. Cô rụt rè chen vào:
- Bác ơi, cháu có một ý kiến...
Bà Viễn quay sang Hạ Mai:
- Cháu cứ nói đi!
- Cháu nghĩ là số tiền này Thoại Anh đừng có sử dụng, nếu như công việc có gì trục trặc thì mình sẽ trả ngay lại cho người ta.
Thoại Anh nhăn mặt:
- Nhưng mà như thế thì Thoại Anh làm sao có quần áo để đi làm. Ít nhất mình cũng phải may hai bộ đó Mai à.
Hạ Mai gật đầu:
- Mai biết rồi, Thoại Anh cùng cỡ người với Mai, Thoại Anh mặc đỡ quần áo của Mai đi. Mai có mấy bộ váy theo kiểu văn phòng, nhưng khi mặc vào Mai thấy nó nghiêm túc quá, không hợp với Mai nên Mai có mặc đâu. Thôi thì Thoại Anh làm ơn mặc nó giùm Mai đi.
Thoại Anh nhìn bạn, cô biết đó chỉ là một lý do để Hạ Mai giúp mình thôi. Nhưng từ trước tới giờ Hạ Mai đã nhiều lần giúp cô một cách khéo léo như thế này rồi, cô không thể nào lạm dụng mãi lòng tốt của bạn được.
Nhìn bạn, Thoại Anh lắc đầu:
- Mai à, mình hiểu lòng tốt của bạn lắm. Nhưng mà Thoại Anh không thể nào cứ làm phiền Mai mãi như thế được.
Hạ Mai bật kêu lên:
- Cái gì mà làm phiền? Bộ Thoại Anh không coi mình là bạn hở? Đã nói là Thoại Anh măc giùm mình đi, hay là Thoại Anh chê quần áo của mình cũ nên không thèm mặc
- Mai đừng nói như vậy, chỉ tại Thoại Anh thấy mình cứ phải nhờ cậy Mai mãi nên ngượng quá, không dám đó thôi.
- Cái gì đâu mà ngượng, tụi mình thân nhau cả chục năm nay rồi, có khác gì ruột thịt đâu. Thoại Anh mà không nhận thì đừng có mà nhìn mặt ta đó. Thôi
Mai về lấy đồ qua cho Anh thử đâu, đừng có mà từ chối nữa.
Nói xong, Hạ Mai đứng lên ngay. Thoại Anh vôi. gọi:
- Gì mà vôi. vã vậy Mai, lúc khác cũng được mà.
Mai bước nhanh ra cửa:
- Cái tật của ta bộ Anh không biết hả? Có chuyện gì là ta phải làm liền, để lâu mất công ta cụt hứng. Thôi để Mai về, Thoại Anh đợi đó chứ không được đi đâu đó nghe. Thưa bác cháu về!
Mấy tiếng cuối cùng vừa dứt thì xe Hạ Mai cũng phóng nhanh ra cổng. Thoại Anh lắc cái đầu nói với mẹ:
- Nhỏ này cứ như giông gió vậy, nói cái là làm liền à.
Bà Viễn mỉm cười:
- Con có bạn như Hạ Mai là một trong những điều may mắn nhât'' đời con đó. Cố gắng giữ cho tình bạn luôn luôn tốt đep. nhé con.
Thoại Anh gật đầu:
- Con biết rồi, thưa mẹ. Mà mẹ Ơi, hồi nãy bác Phan có nói một câu mà con không hiểu. Hỏi lại thì bác bảo về hỏi mẹ nói cho con nghe.
Bà Viễn có vẻ chú ý vào câu hỏi của con gái:
- Bác ấy nói câu gì?
- Dạ, bác ấy nói mai mốt con cũng là người thân trong gia đình bác ấy, con không hiểu như thế nghĩa là gì?
Bà Viễn im lặng, bà có vẻ trầm mặc suy tư. Nhìn con gái vô tư mà lòng bà phân vân. Không hiểu chuyện tình cờ gặp lại ông Phan này sẽ đưa Thoại Anh đến bến bờ hạnh phúc hay điều gì sẽ xảy đến cho cô thì thật bà không thể nào lường trước được. Hai mươi năm cách xa, hiện mọi điều có giống như trước hay không?
Nhưng rồi bà Viễn quyết định sẽ nói với con gái nguyên nhân của sự gặp gỡ này, vì nay Thoại Anh cũng đã lớn khôn rồi, cô cũng phải hiểu biết để có cách cư xử cho đúng mực. Cân nhắc rồi, bà Viễn từ tốn nói với con gái:
- Ngày trước nhà mình và bác Phan kế bên nhau, hai gia đình giao thiệp rất thân thiết. Lúc đó, con mới hai tuổi, còn Quang, cậu con trai thứ nhì của bác Phan đã sáu tuổi, nhưng các on rất quyến luyến nhau. Vì thế ba con với bác Phan đã hứa hẹn với nhau là sau này sẽ kết sui gia với nhau. Chính vì lời hứa đó mà hôm trước, khi gặp bác Hải, biết được tin tức mẹ con mình, bác Phan con đã nhờ nhắn lại lời hứa trước kia.
Mắt Thoại Anh càng lúc càng mở to hơn theo từng câu nói của bà Viễn. Lại còn có chuyện như thế nữa hay sao? Bây giờ thời đại nào rồi? Ông Phan trông tiến bộ thế kia mà trong đầu óc ông vẫn còn phong kiến thế hay sao? Cái chuyện hứa hôn tưởng như chỉ có trong lịch sử xa xưa, không ngờ ngay hôm nay cô lại là nạn nhân của nó hay sao? Càng nghĩ, Thoại Anh càng thấy bối rối. Cô không biết mình phải làm sao bây giờ nữa. Bởi vì không bao giờ cô lại có thể ngờ là mình sẽ rơi vào tình huống oái oăm như thế này. Nhưng cô làm sao từ chối được bây giờ?
Vì như thế cùng có nghĩa là cô từ bỏ công việc cô mới vừa tìm được. Mà việc làm bây giờ đâu phải dễ kiếm biết phải làm làm thế nào cho cuôc. sống được ổn định đây?
Mà không có ý kiến gì để cứ nhận việc làm đó thì có khác gì với cô bằng lòng với lời hứa từ đời nào của những người lớn trong lúc trà dư tửu hậu? Và khi đó, cuộc sống của cô trong tương lai sẽ thế nào khi cô phải trói cuộc đời mình với một người mà giờ này cô không hề quen biết.
Cuối cùng, Thoại Anh cũng tìm được cách nói với mẹ:
- Mẹ Ơi, con trai bác Phan là ai thì giờ này con cũng chưa hề thấy mặt, huống chi là tính tình thì con lại càng không biết nữa. Vậy mà bảo con phải lấy người đó thì không thể được đâu mẹ à, biết con với người đó có hợp nhau hay không?
Lời từ chối của Thoại Anh thật hợp. lý, bà Viễn gật đầu:
- Chính vì thế mà bác Hải đã gợi ý, và bác Phan cũng như mẹ cũng đồng ý là để con đến làm việc trong cơ sở của gia đình bác Phan để các con có cơ hội tìm hiểu nhau. Nếu như các con thật sự có duyên nợ thì lời hứa xưa mới được thực hiện, còn không thì chỉ cần một đứa không bằng lòng, sẽ không ai ép buộc các con hết.
Thoại Anh mừng rỡ nhìn mẹ:
- Có thật không hở mẹ?
Bà Viễn gật đầu, cô lại reo lên:
- Thế thì tốt quá, con không nghĩ là mình sẽ lấy một ông chồng mà bây giờ con còn chưa biết mặt biết người, nói chi tới tính nết - Nhưng rồi cô lại xụ mặt xuống - Nhưng mà mẹ Ơi, cứ nghĩ tới chuyện hứa hôn xưa rích đó, con lại thấy ngượng ngùng khi làm việc ở đó, sẽ phải tiếp xúc với bao nhiêu là người trong gia đình họ. Hay là con đừng tới làm ở đó nữa nha mẹ?
Bà Viễn lắc đầu:
- Không được đâu con, con đã tới nhận việc rồi, đừng để bác Phan con phải phiền lòng. Con cứ coi như không biết gì hết, như thế con sẽ không phải ngại ngùng gì cả.
Ngẫm nghĩ một chút, Thoại Anh thấy chỉ còn một cách đó mà thôi. Vậy thì cô đàng phải chấp nhận công việc này, nhưng tận trong lòng cô, cũng có một chút tò mò. Cái anh chàng mà được gọi là chồng hứa hôn của mình ra sao nhỉ?
CHƯƠNG 5
Dựa lưng vào quày tiếp tân, Tùng đưa mắt nhìn quanh tiền sảnh. Số khách ra vào khách sạn khá đông khiến anh phải luôn để ý đến mọi việc, vì đôi khi có những sự việc xảy ra thình lình, nếu như anh không kip. thời can thiệp, chắc hắn hậu quả xảy ra sẽ vô cùng đáng tiếc.
Bóng một người khách vừa bước vào khiến Tùng chú ý. Đôi mày anh nhíu lại khi nhận rõ người mới vào là ai. Miệng anh lẩm bẩm:
- Cô ta lại tới làm gì nữa đây?
Tuy tự hỏi mình như thế nhưng Tùng vẫn không để lộ một nét gì ra ngoài. Mặt anh vẫn kín như bưng không để cho người ngoài biết được trong lòng anh đang nghĩ gì, mặc dầu trong lòng anh đang có nhiều ý nghĩ rối rắm đan chen vào nhau.
Người phụ nữ mới vào nhún nhảy tiến đến trước mặt Tùng, cô ta nở nụ cười thật tươi:
- Chào, chúng ta lại có cơ hội gặp nhau rồi.
Nét mặt Tùng vẫn bình thản như thường, anh lơ đãng đáp lời:
- Chào!
- Rốt cuộc rồi chúng ta cũng có cơ hội gặp nhau, anh có thấy là quả đất này tròn không?
Tùng lạnh lẽo hỏi:
- Cô tới đây làm gì hở Khánh Ngọc? Tôi đâu có hoan nghênh sự có mặt của cô ở đây?
Khánh Ngọc bật lên tiếng cười vui thú:
- Đâu cần phải có sự hoan nghênh của anh tôi mới đến đây được.
- Nhưng mà tôi đã cấm cô léo hánh tới những chỗ của gia đình tôi rồi mà, tại sao cô còn tìm tới đây?
Khánh Ngọc ngửa mặt lên trời cười to:
- Tôi mà tìm đến đây à? Là do người ta mời tôi đó chứ!
Tùng quắc mắt lên:
- Là ai mời cô, tôi sẽ đuổi người đó liền.
Khánh Ngọc ngưng cười, cô có vẻ ngạc nhiên trước phản ứng của Tùng. Cô ta nhìn anh chăm chú:
- Coi bộ anh không biết chuyện gì đã xảy ra rồi. Thôi để tôi nói cho anh nghe. Chuyện là vầy, tôi được mời tới đây để hát trong nhà hàng. Tuy tiền thù lao không cao lắm, nhưng tôi vốn có hứng thú với nơi này, vì thế tôi đã nhận lời. Hôm nay tôi đến để ký hợp đồng.
Tùng nhìn cô trừng trừng, điều cô ta vừa nói hoàn toàn lạ lùng đối với anh. Tại sao trong khách sạn xảy ra chuyện này mà anh không hề hay biết gì cả vậy? Ai đó đã qua mặt anh mà làm chuyện không tưởng này?
Nhìn nét mặt nhơn nhơn của Khánh Ngọc, Tùng tức đến điên người. An nghiến răng nhìn cô:
- Ai đã ký hợp đồng với cô?
Khánh Ngọc lắc đầu:
- Tôi không biết tên cô ta, chỉ biết đó là trưởng phòng khai thác gì đó.
Tùng chỉ tay ra cửa:
- Được rồi, chuyện này cô hãy cứ đợi đấy đã. Bao giờ ký hợp đồng tôi sẽ cho người báo với cô. Bây giờ cô hãy về đi, để tôi hỏi lại việc này đã.
Nhìn nét mặt của Tùng, Khánh Ngọc hiểu là mọi chuyện êm xuôi được như cô đã nghĩ. Cô biết, nếu như bây giờ cô về, việc tới nhà hàng của khách sạn Hoàng Hoa này hát sẽ không bao giờ có được. Vì thế cô không thể nào để cho anh đi trước cô một bước được, cô lắc đầu:
- Không được, hôm nay là ngày tôi đã hẹn để ký hợp đồng. Tôi không thể sai hẹn được, anh cũng thừa biết tính tôi mà.
Nhìn Khánh Ngọc, Tùng cũng thừa biết cô ta nghĩ gì. Anh còn lạ gì tính ý của cô nữa. Vì thế anh cương quyết:
- Không được, hợp đồng nay chưa thông qua tôi, hôm nay chưa thể ký được vì vậy cô cứ về đi đã, bao giờ ký tôi cho người báo với cô sau.
Biết Tùng đã quyết thì không thể nào làm khác được. Khánh Ngọc đàng phải chiu. lùi. Ném cho Tùng một cái nhìn bực tức, cô hậm hực ngoa nguẩy đậm mạnh gót giày ra về.
Đợi cho Khánh Ngọc đi khuất, Tùng bước ngay vào thang máy. Anh trở về phòng thật nhanh và bấm điện thoại nội bộ gọi phòng khai thác khách. Đầu máy bên kia vừa có tín hiệu trả lời, Tùng đã nóng nảy nói ngay:
- Gọi trưởng phòng đến gặp tôi ngay.
Người nghe ở đầu dây bên kia là cô thứ ký, nghe giọng giận dữ của Tùng, cô bỏ ống nghe xuống nói với Thoại Anh:
- Giám đốc gọi cô đó.
Thoại Anh ngạc nhiên:
- Ông ấy có nói chuyện gì không hở chị Trinh?
Trinh lắc đầu:
- Không nghe, nhưng mà giọng nói của ổng có vẻ giận dữ lắm đó.
Xếp xấp giấy tờ trước mặt lại, Thoại Anh băn khoăn:
- Không biết chuyện gì nữa đây? Sao em ngại gặp Giám đốc quá chị Trinh à, ông ấy cứ lạnh lùng thế nào ấy.
Trinh trấn an Thoại Anh:
- Tính ông ấy từ trước tới nay vẫn vậy, nhưng mà ông ấy cũng tình cảm và tốt với nhân viên lắm. Chắc là không có chuyện gì đâu, có khi ông ấy đang bực chuyện gì nên giọng nói của ông ấy mới như thế đó thôi.
Thoại Anh đứng lên, cô rùn vai một cái:
- Dù ông ấy có giận mình thì em cũng phải qua đó gặp ông ấy chứ đâu có trốn được.
Đứng trước cánh cửa gỗ nâu bóng nặng nề, Thoại Anh hít vào một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng đưa tay lên gõ vào cánh cửa ba tiếng. Trong phòng, tiếng Tùng khô khan vọng ra:
- Mời vào!
Mở cửa, Thoại Anh nhẹ bước di vào. Cô trông thấy Giám đốc ngồi nơi bàn làm việc, mắt nhìn ra phía cửa như đang trông ngóng một điều gì. Tới trước mắt Tùng, Thoại Anh dừng lại:
- Giám đốc gọi tôi ạ?
Chỉ tay vào chiếc ghế trước mặt. Tùng nói:
- Cô ngồi đi!
Nhẹ ngồi xuống ghế, Thoại anh đưa mắt nhìn Tùng chờ đợi. Gương mặt anh hàm chứa một sắc giận khiến cô e ngại không dám lên tiếng hỏi. Từ trước tới nay, Thoại Anh vẫn cố gắng tránh né để ít quên được cái ấn tượng của lần gặp mặt anh đâu tiên. Thế mà hôm nay, cô lại bị anh gọi đích danh trong không khí nặng nề như thế này.
Đợi cho Thoại Anh ngồi xuống xong, Tùng cắt tiếng hỏi ngay:
- Ai mời cô Khánh Ngọc về hát tại nhà hàng đó?
Thoại Anh ngạc nhiên nhìn Tùng, việc nầy có gì là quan trọng thế nhỉ khi mà nhà hàng của khách sạn vẫn có nhặc sống hàng tuần vào những tối thứ bảy và chủ nhật. Ngoài ra, chuyện ký hợp đồng với cắc ca sĩ là việc của những người trưởng phòng trước kia, nay cổ cứ như thế mà làm. Có gì là sai trái ở đây nhỉ?
Câu hỏi của Tùng làm Thoại Anh hoang mang, cô nhìn anh một thoáng và thận trọng hỏi lại:
- Có vấn đề gì thế ạ?
Tùng nghiêm mặt nhìn Thoại Anh:
- Tôi hỏi thì cô cứ trả lời câu hỏi của tôi đi đã.
Thoại anh bỗng thấy tức, anh ta làm gì mà ra lệnh cho cô thế kia. Cũng vẫn biết anh ta là Giám đốc, nhưng điều đó không có nghĩa là anh ta có quyền hạch hỏi cô như tội phạm khi mà cô không làm gì sai trái. Việc anh ta vừa mới hỏi thuộc phạm vi quyền hạn và công việc của cô cơ mà. Và chính vô đã được ông Tổng Giám đốc tuyển dụng, có gì mà cô phải sợ anh ta chứ!
Nhìn thẳng vào mặt Tùng với vẻ thách thức, Thoại anh thản nhiên trả lời:
- Người mời cô ấy cộng tác với nhà hàng là tôi, và người chuẩn bị ký hợp đồng với cô ấy cũng là tôi.
Tùng trừng mắt nhìn Thoại Anh, cô ta lộng quyền đến thế thì thôi! Tại sao cô ta lại tự ý làm điều đó, chẳng lẽ trong cái khách sạn này, cô ta chẳng coi anh ta ra cái gì nữa hay sao?
Nghiến chặt hai hàm răng lại để kềm nén cơn giạn của mình, Tùng đã phải cố gắng lắm để khỏi phải hét lên một tiếng thật to cho hả cơn tức đang tràn ngập lòng ngực anh. Anh dằn từng tiếng với Thoại Anh:
- Chuyện hợp đồng với cô ca sĩ này phải hủy bỏ ngay lập tức, không có ký kết gì cả. Cô muốn ký hợp đồng với ai cũng được nhưng với cô ta thì không.
Đến lượt Thoại Anh trợn mắt lên nhìn ông Giám đốc của mình. Chuyện gì thế nhỉ? Sao ông ta lại can thiệp vào việc của mình? Chẳng phải những việc cô làm đều thuộc phạm vi quyền hạn và trách nhiệm của cô hay sao? Hay là anh ta muốn tỏ ra quyền hành với mình?
Càng nghĩ càng tức, cái tính ngang bướng của Thoại Anh nổi lên. Cô cũng trừng mắt đương đầu với Tùng:
- Tôi đã được giao nhiệm vụ, và tôi thấy là tôi không làm sai, vì vậy mà tôi không thể nào hủy bỏ được.
Câu nói của Thoại Anh làm cho cơn giận của Tùng lên đến cực điểm, mặt anh đỏ tía lên. Tùng nói như hét:
- Nhưng mà tôi bảo cô phải hủy bỏ hợp đồng này. Đó là lệnh!
Thoại Anh cũng giận không kém Tùng, cô đứng phắt dậy:
- Tôi cũng xin thưa với ông Giám đốc là tôi sẽ không hủy bỏ nó. Bởi vì tôi đã được phân công hẳn hoi, và tôi không làm sai. Vì thế lệnh của ông không thể nào tôi chấp nhận được. Còn nếu như ông vẫn khăng khăng không chịu nhận việc làm của tôi thì ông cứ cho tôi nghỉ việc luôn đi.
Nói xong, không để cho Tùng kịp phản ứng, Thoại Anh đi thẳng ra ngoài cửa.
Về tới phòng làm việc của mình rồi, Thoại Anh vẫn không nguôi cơn giận. Co buông người ngồi phịch xuống ghế, miệng lẩm bẩm:
- Làm Giám đốc bộ ngon lắm hay sao? Hở chút la ra lệnh.
Cô nhân viên ngạc nhiên nhìn "xếp" của mình. Từ hôm Thoại Anh vào làm ở đây, chưa bao giời Trinh thấy cô giận dữ đến như vây. Tuy còn nhỏ, nhưng Thoại Anh cũng khá chững chạc. Cô lại cũng biết hoà đồng với mọi người và cũng biết cầu tiến bộ nên Trinh cũng quý. Vì thế, tuy lớn hơn Thoại anh và rành rẽ công việc, Trinh cũng không lấy đó làm phiền khi phải dưới quyền một "cô nhóc" nhỏ hơn mình cả tuổi đời lẫn kinh nghiệm nghề nghiệp.
Nghiêng đầu sang nhìn Thoại Anh, Trinh hỏi nhỏ:
- Có chuyện gì vậy Thoại Anh?
Được câu hỏi của Trinh, Thoại Anh có chỗ để trút bực tức của mình. Cô kể liền:
- Chị Trinh biết không, ông Giám đốc của mình đó, ông quan liêu thấy sợ.
Trinh ngạc nhiên:
- Ông Tùng cũng dể chịu lắm mà, có chuyện gì mà Thoại Anh lại nói là ông ấy quan liêu?
Thoại anh bĩu môi:
- Ổng mà dể chịu, ông mới bắt em hủy bỏ hộp đồng kia kìa.
Trinh thảng thốt kieu lên:
- Sao lại thế? Tại sao lại hủy bỏ hợp đồng với em?
Thoại Anh lắc đầu:
- Không phải là hợp đồng của em, mà là hợp đồng em ký với người khác.
Trinh chú ý vào câu chuyện Thoại Anh vừa nói:
- Em nói rõ coi nào, Thoại Anh! Chuyện hợp đồng nào vậy? Từ trước tới nay có bao giờ ông ấy chen vào những việc của nhân viên đâu?
Thoại anh hếch mũi lên:
- Thế mà có đây! Ông ấy bắt em phái hủy hợp đồng vơi cô ca sĩ ăn khắch mà em đang chuẩn bị ký hợp đồng.
- Co ca sĩ nào?
- Là Khánh Ngọc đó chị.
Trinh bật keu lên:
- Khánh Ngọc à? Sao lại là cô ta?
Đến lượt Thoại Anh ngạc nhiên:
- Khánh Ngọc thì có gì là lạ? Chẳng phải là cô ấy đang là một trông những ngôi sao ăn khách nhất trong thành phố này hay sao?
- Cô ta thì không được đâu Thoại Anh ạ!
Thoại Anh kêu lên với vẻ bất bình:
- Chị cũng thế nữa! Tại sao lại không được? À, hay là tại vì cuộc sống của cô ta quá phóng túng mà mọi người thấy không thể chấp nhận được? Theo em thì chuyện đó cũng đâu có quang trọng gì, nó đâu thể ảnh hưởng đến việc cô ấy hát trên sân khấu, và cũng đâu thể ảnh hưởng đến khách hàng.
Thoại Anh nói một hơi như để trút đi nổi bực dọc của mình. Trinh lắc đàu:
- Em không hiểu gì hết Thoại Anh ạ! Đúng là không ảnh hưởng gì, thậm chí nó còn có thể khiến cho khách hàng thích thú. Nhưng dù cho vì nhờ cô ta mà có đông khách tới đâu chăng nữa thì cũng không thể được.
- Sao lại vậy hở chị? Em thật không hiểu chuyện gì?
Trinh nhình Thoại Anh với vẻ thương hại, cô châm rãi nói:
- Tại em không biêt đó thôi, Khánh Ngọc chính là người vợ cũ của Giám đốc. Hai người đó đâu thể nào cùng làm chung một nơi được.
Thoại Anh ngẩn người ra, cô không ngờ lại có chuyện oái oăm này xảy ra. Hèn gì mà anh ta giận dữ đến như vậy! Nhưng tại sao lại như thế nhỉ? Ông Giám đốc của cô là một người thành đạt, trông dáng vẻ ông ta củng đẹp trai lắm cơ mà. Còn cô ca sĩ đó thì khỏi chê rồi, vừa nổi tiếng vừa rất đẹp. Thế thì tại sao họ lại chia tay nhỉ?
Một cách ngây ngơ, Thoại Anh nói thắc mắc cúa mình với Trinh:
- Em thấy họ cũng đẹp đôi lắm mà, sao lại chia tay vậy chị Trinh?
Trinh lắc đàu:
- Bộ em tưởng cứ đẹp đôi là yêu nhau mãi sao? Khi họ không còn yêu nhau nữa, hay là không bằng lòng về nhau thì họ chia tay chứ sao - Trinh hạ thấp giọng ra vẻ bí mật - Nghe đâu vì bà này không chung thủy nên họ mới chia tay đó. Khi lấy nhau, gia đình ông Giám đốc đâu có bằng lòng bà con dâu này. Nhưng vì thương con nên họ đành phải chấp nhận. Khi chuyện xảy ra, chính ông Giám đốc đã cấm cô vợ cũ của mình sau khi cho cô ta một số tiền rất lớn, cô ta mới chịu ly hôn đó chứ. Nhưng mà sau đó, cô ta đâu có chịu yên đâu, cô ta cứ tìm cách đến quấy nhiẽu ông Giám đốc hoài đó chứ.
Nghe Trinh kể chuyện, Thoại anh mới thấy được sai lằm của mịnh Cô biết mình đã hồ đồ mất rồi. Đã thế lại còn nói cứng nữa chứ! Nếu như ông ta làm đúng theo lơi cô nói thì sao nhỉ? Khó khăn lắm cô mới có được công việc tốt như thế này cơ mà.
Suốt ngày hôm đó, Thoại Anh làm việc trong tâm trạng bồn chồn. Cô không sợ mất việc đến nỗi lo lắng quá như thế. Nhưng trong lòng cô rộn lên nỗi băn khoăn khi mà cô biết, những lời cô đã nói làm tổn thương tới Tùng biết bao! Nhưng để bày tỏ sự ân hận của mình với anh thì cô thật không biết phải làm sao?
CHƯƠNG 6
Ngần ngừ một thoáng, rồi Thoại Anh cũng đưa tay lên rụt rè gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ nâu bóng nặng nề. Dù không muốn nhưng cô cũng đã vào căn phòng này nhiều lầ rồi. Thế mà lần nầy, cô lại thấy ngại ngần như đang làm một công việc gì khó khăn lắm vậy.
Tiếng gõ cửa của Thoại Anh tuy nhỏ nhưng đá có kết quả, từ trong phòng tiếng Hoàng Tùng vọng ra:
- Mời vào!
Vặn nhẹ tay nắm, Thoại Anh lách vào khi cánh cửa hé ra vừa đủ. Tùng đang ngồi sau bàn làm việc của minh với những tờ giấy ngổn ngang. Anh ngước lên nhình, và khi nhận ra người mới vào là ai, anh lại cúi xuống tiếp tục công việc của mình sau một tiếng hỏi ngắn gọn:
- Có việc gì?
Thoại Anh bước tới, cô lặng thinh đật trước mặt Tùng xấp giấy tờ rồi nhìn anh một cái, cô nhỏ nhẹ nói:
- Giám đốc ký cho những giấy tờ này.
Vẫn không ngước lên, Tùng lãnh đạm nói:
- Để đó một lát tôi ký.
Thoại Anh lắc đầu:
- Xin Giám đốc ký ngay, khách hàng đang đợi ạ.
Hơi ngẩng lên một chút nhưng vẫn không nhình Thoại Anh, Tùng kéo xấp giấy tờ về trước mặt và chăm chú xem. Thấy không có gì sai trái, Tùng lặng ký tên. Xong xuôi, anh đẩy ra phía trước mà vẫn không một lời nói nào.
Cầm xấp giấy tờ trên tay, Thoại anh vẫn đứng im một chỗ chứ không bước đi. Tuy lại cúi xuống làm việc, nhưng bóng người vẫn còn án ngữ trước mặt khiến Tùng ngạc nhiên. Anh ngẩng đầu lên nhìn Thoại Anh, cặp chân mày anh cau lại:
- Có chuyện gì nữa?
Biết là điều mình muốn nói với Tùng đã có cơ hội, Thoại Anh ngập ngừng:
- Thưa Giám đốc...
Nói được mấy tiếng rồi Thoại anh lại ngừng lời. Cô không biết phải nói thế nào với anh nữa! Tùng gắt lên:
- Có chuyện gì thì nói nhanh lên, tôi không có thì giờ.
Hít vào một hơi thật sâu, Thoại anh thu hết can đảm để nói:
- Thưa Giám đốc, tôi xin lổi!
Cập chân mày của Tùng lại nhíu lại:
- Xin lỗi cái gì?
Thoại Anh ấp úng:
- Thưa Giám đốc, chuyện... hồi sáng... tôi... tôi biết là mình đã làm sai nên xin Giám đốc tha lỗi.
Tùng nhìn Thoại Anh, ánh mắt anh lạnh lùng và giọng nói của anh cũng không kém:
- Cô có quyền làm việc trong phạm vi quyền hạn và nhiệm vụ của mình mà.
Thoại Anh hơi cụp hai hàng mi cong xuống, cô không dám đối diện với ánh mắt sáng quắc đang chiếu thẳng vào cô như thay lời buộc tội. Cô cố gắng để câu nói của mình mạch lạc:
- Thưa ông, tại... tại... tôi không biết. Nhưng nay tôi đã biết lỗi của mình, tôi sẽ sửa chữa sai lằm của mình.
Nói xong, Thoại Anh vội vã ôm hồ sơ đi ra ngoài. Trong lúc bối rối, cô không để ý lại đi quá nhanh nên đã đập một bên mặt vào canh cửa thật mạnh. Bất ngờ, Thoại Anh lảo đảo người rồi cô mất đà ngã chúi vào tường. Lại thêm mốt cái đập thật mạnh vào đầu nữa khiến cho cô không còn gượng được nữa, Thoại Anh ngã ngồi xuống đất, hai tai ôm đầu, xắp hồ sơ vắng tung toé dưới chân.
Chuyện xảy ra với Thoại anh bất ngờ quá khiến Tùng không kịp có được một phản ứng nào. Mãi đến khi Thoại anh ngã xuống, anh mới vội bước ra khỏi chỗ ngồi, nhảy hai bước đến bên Thoại Anh. Ngồi thụp xuống bên cô, anh gấp rút hỏi:
- Cô có sao không?
Thoại anh không trả lời, mặt cô nhăn lại chứng tỏ cô đang đau ghê gớm. Chống tay xuống đất, Thoại anh gượng đứng lên, nhưng cô không thể đứng lên được khi mà đầu cô xây xẩm. Tùng vội xốc Thoại Anh lên:
- Để tôi đỡ cô lên!
Đưa Thoại Anh lại bên chiếc ghế dài, Tùng đặt cô ngồi tựa vào lưng ghế. Nhìn nét mặt cô xanh mướt, một gò má đang dần dần tím và sưng lên. Tùng ái ngại nhìn Thoại Anh:
- Cô đau lắm hở?
Thoại Anh không trả lời, nhắm mắt lại cô thấy đỡ choáng nên không muốn mở mắt ra. Nhưng thấy cô như thế, Tùng lại lo sợ hơn. Anh hỏi rối rít:
- Thoại anh à, cô có sao không?
Thoại Anh mở mắt ra, cô lắc đầu:
- Tôi không sao, có lẽ vì bị đập mạnh quá nên tôi bị choáng một chút, nhưng giờ thì không sao rồi.
Tùng lắc đầu:
- Cô còn nói là không sao nữa à? Gò má cô tím bầm và sưng lên kia kìa.
Nghe Tùng nói thế, Thoại Anh vội đưa tay lên rờ gò má, một cảm giác đau nhói khiến cô nhăn mặt. Tùng lại nói:
- Không được, cô phải đến bệnh viện xem xương có sao không?
Thoại anh hốt hoảng:
- Không cần đâu, thưa Giám đốc. Tôi chỉ bị va đập quá mạnh nên mới bị đau như thế này thôi. Chỉ cần tôi chườm nước nóng và bóp muối mấy lần thì sẽ hết thôi.
- Không thể côi thường như thế được đau, lỡ như xương bị nứt thì sao?
Câu nói của Hoàng Tùng làm Thoại Anh hoảng hốt, nhưng cô không muốn làm phiền đến Tùng nên lắc đầu:
- Tôi nghĩ là không đến nỗi như vậy đâu, nhưng nếu ông cho phép, tôi muốn xin ông cho phép về sớm.
Tùng gật đầu ngay:
- Đương nhiên rồi, cô làm sao mà tiếp tục làm việc với gương mặt như thế này được. Để tôi đưa cô về.
Thoại Anh vội vã lắc đầu:
- Không cằn đâu, thưa ông. Tôi tự về được.
Nhìn vẻ cương quyết toá ra tren gương mặt Thoại Anh, Tùng biết là anh không thể ép buộc cô được. Anh dành phải gật đầu:
- Cũng được, và nếu như mai mà mặt cô không bớt thi cô có thể nghỉ thêm vài hôm nữa, lương của cô sẻ không bị trừ đâu.
Thoại Anh có vẻ không bằng lòng:
- Đâu phải chuyện gì cũng vì lương đâu. Nói thật với ông, tôi không nghỉ chỉ vì tôi nghĩ tới trách nhiệm của công việc mà tôi được giao. Chứ còn nếu như tôi không cần ấy hở, một công việc thật tốt với mức lương thật cao, tôi cũng chẳng màng.
Tùng đã nhận ra sự hồ đồ trong câu nói của mình, anh nhẹ nhàng:
- Xin lỗi cô, tôi không có ý gì đâu. Chỉ là thuận miệng nói ra mà thôi.
Thoại Anh đứng lên, đầu cô vẫn còn choáng váng. Nhưng cô vẫn quyết định ra về. Ngồi bên một người mà mình có ác cảm thì thật là chẳng thú vị một chút nào.
Nhưng khi cánh cửa phòng vừa mở ra, Thoại Anh chưa kịp bước đi bước nào thì ông Phan đã đi trờ tới. Trông thấy Thoại Anh như thế ông kinh ngạc hỏi ngay:
- Cháu làm sao thế, Thoại Anh?
Thoại Anh lắc đầu:
- Tại cháu vô ý nên bị đụng vào tường thôi, không sao đâu thưa bác.
Vừa nói, cô vừa lách người định bước đi. Nhưng ông Phan đã níu tay cô lại:
- Khoan đã nào, Thoại Anh! Mặt cháu như thế này bảo là không sao à? Vào đây cho bác xem lại đã.
Giọng nói của ông Phan rất dịu dàng nhưng chứa đựng một uy quyền nào đó khiến Thoại Anh không đám cãi, cô líu ríu đi theo ông vào phòng. Đẩy nhẹ cô ngồi xuống chiếc ghế kê trước bàn làm việc của Tùng, ông hỏi:
- Cháu đụng vào đâu mà mặt cháu sưng tím như thế này?
- Cháu bị đập vào cạnh cửa, thưa bác.
- Sao mà cháu lại lơ đãng như vậy? Bây giờ thì cháu định đi đâu?
Ông Phan nhăn mặt ra vẻ không bằng lòng, Thoại Anh nhỏ nhẹ trả lời:
- Cháu định về nhà, thưa bác!
- Sao, mặt cháu như thế này mà lại định về nhà à?
Ông Phan kêu lên, Tùng đứng cạnh ông cũng chen vào:
- Con nói cô ấy đi chụp hình và khám xem xương có bị tổn thương gì không mà cô ấy không chịu đó ba, chỉ xin con cho nghỉ nốt chiều nay.
Ông Phan lắc đầu:
- Không được, cháu không thể coi thường như thế được. Nhất là lại trên mặt nữa, lỡ như có chuyện gì thì sao? Thôi giờ ba ở đây rồi, Tùng đưa Thoại Anh đến bệnh viện Chợ Rẫy đi con.
Thoại Anh vội vã lắc đầu:
- Không cần đâu, thưa bác. Giờ thì cháu đã thấy hết đau rồi. Về nhà cháu sẽ thoa dầu sẽ không sao đâu.
Ông Phan cương quyết:
- Không được, cháu phải đi bện viện đã, bác không thể để cháu ra về như thế được. Nào, Tùng chuẩn bị đưa em đi đi con.
Thoại Anh ngại ngùng nhìn Tùng, anh cũng đang nhìn cô nhưng không nói tiếng nào. Thoại Anh tìm cách từ chối:
- Để cháu đi một mình cũng được, thưa bác.
Ông Phan ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi lại:
- Cháu có xe không?
Thoại Anh gật đầu ngay:
- Cháu có, thưa bác!
- Xe gì?
Thoại Anh ngây ngơ nhìn ông Phan:
- Dạ, thì là chiếc xe đạp cháu vẫn đi làm hàng ngày đó.
Ông Phan trợn mắt:
- Xe đạp à? Từ lâu nay cháu vẫn đi làm bằng xe đạp hay sao?
Đến lượt Thoại Anh ngạc nhiên nhìn ông Phan:
- Thì cháu vẫn đi có sao đâu, thưa bác?
- Từ nhà cháu xa như vậy mà cháu đi làm bằng xe đạp à? Vậy cháu phải đi từ lúc mấy giờ?
Thoại Anh hồn nhiên cười:
- Cháu chỉ cần đi trước từ bốn mươi lăm phút là được rồi, cháu vẫn còn thời gian để chuẩn bị công việc trong ngày cho tốt đó, thưa bác.
Ông Phan trầm ngâm suy nghĩ. Ông thấy mình thật là vô tâm. Con bé đã vào đây làm cả hai tháng nay rồi mà ông cũng không biết nhiều về nó. Hoàn cảnh gia đình nó chắc là khó khăn lắm đây! Chẳng thế mà một đứa con gái nhanh nhạy, xinh xắn như nó mà lại chịu đạp chiếc xe đạp lạc cọc tới sở làm mỗi ngày.
Càng nghĩ ông Phan càng thấy quý Thoại Anh hơn. Vất vả là thế mà ông thấy nó làm việt rất tốt, không hề đi trễ về sớm bao giờ. Mà lại còn làm việc nhiều hơn người khác nữa ấy chứ. Nhiêu hôm, ông cố tình về muộn, thế mà ông vẫn còn thấy nó cặm cụi với những bản hợp đồng trong căn phòng vắng lặng chỉ có một mình nó mà thôi.
Ông Phan quay sang Tùng, ông nói mà không cần biết đến phản ứng của Thoại Anh:
- Thoại Anh mà đi xe đạp thì biết bao giời mới đến nơi, mà mặt thì lại bị thương thế kia. Còn đưa em đi đi Tùng.
Thoại Anh lên tiếng ngay, trong lúc vội vã, giọng cô trở nên lắp bắp:
- Không... không cằn đâu ạ, Giám đốc còn... bận... còn bận nhiều việc ạ. Cháu không dám làm phiền đâu ạ.
Ông Phan nhăn mặt, giọng ông nặng nề:
- Cái gì mà Giám đốc với làm phiền? Từ hôm nào tới nay cháu cứ mãi khách sáo như thế à? Thoại Anh này, trước sau gì thi cháu cũng là người nhà, anh em với nhau thì không nên khách sáo đâu cháu ạ. Giờ không nói nhiều nữa, cháu để anh Tùng đưa đi, xong việc rồi Tùng đưa Thoại Anh về nhà vào gặp bác Viễn luôn nhé.
Tùng nhìn Thoại Anh vói vẻ chờ đợi, anh biết là những lời cha anh vừa nói sẽ làm cô không dám cãi lời nữa. Và đúng như Tùng vưa nghĩ, Thoại Anh miễn cưỡng đứng lên, cô cúi đầu nói nhỏ:
- Thưa bác, cháu đi ạ!
Ông Phan gật đầu:
- Được rồi, cháu đi kám cho cẩn thận nhé. Nhớ cho bác gơi? lời thăm mẹ cháu nhé!
Tùng đi trước như người dẫn đường, Thoại Anh lẳng lặng theo sau. Xuống đến sân, Tùng quay lại nói với cô:
- Thoại Anh đợi ở đây nhé, để tôi vào lấy xe.
Thoại Anh khê ngật đầu, cô đứng lùi vào dưới một tàn cây to để tránh ánh nắng mặt trời đang gay ngắt. Nói cứng với cha con ông Phan như thế, nhưng giờ đâu, cô nhận thấy chỗ đau trên mặt mình không phải là chuyện nhỏ, vì nó đã bắt đầu nhức nhối. Và cô có cảm giác gò má của mìn sưng to lắm, khi mà làn da cứ ran ran một cảm giác căng rát.
Vào đến bện viện, Tùng nói Thoại Anh ngồi chờ và nhanh chóng đi làm thủ tục. Khi đã xong, anh lại chu đáo dẫn cô tới tận chỗ người phụ trách rồi nói với cô:
- Thoại Anh cứ từ từ khám đi, tôi ra ngoài đợi nhé.
Thoại Anh gật đầu, cô không nói một lời nào nhưng trong lòng cô, sự ác cảm dành cho anh đã giảm bớt rất nhiều. Tuy vẫn biết là anh đưa cô đi vì có ý kiến của ông Phan, nhưng Thoại Anh vẫn không quên thái độ lo lắng của anh lúc cô mới bị đau. Và giờ đây, sự chu đáo của anh đã khiến cô cảm động.
Thoại Anh rời khỏi phòng khám thì trời cũng đã về chiều, Tùng cầm lấy toa thuốc trên tay cô:
- Để tôi đi mua thuốc.
Trên đường đưa Thoại Anh về, Tùng đột ngột dừng xe trước một nhà hàng nhỏ. Thoại Anh ngơ ngác nhìn Tùng:
- Sao ông Giám đốc lại dừng ở đây? Nhà tôi còn xa lắm.
Tùng cười nhẹ:
- Chúng ta vào đây uống nước chút đí, tôi thấy khát nước.
Thoại Anh ngại ngần:
- Về luôn rồi uống không được hay sao?
Biết là Thoại Anh ngại, Tùng cười hóm hỉnh:
- Tính tôi kỳ lắm, khát nước thì phải uống ngay. Nếu như mà phải chờ đợi thì tôi sẽ thấy rất khó chịu. Nãy giờ đi với cô cũng lâu rồi mà không được uống ly nước nào, cô không thấy tội nghiệp tôi sao?
Biết là Tùng kiếm cớ, nhưng Thoại Anh không còn cách nào để từ chối. Cô đành phải làm thinh đi theo anh vào nhà hàng.
Tùng chu đáo kéo ghế cho Thoại Anh ngồi, anh trao cho cô tấm thực đơn:
- Thoại Anh chọn nước uống đi!
Đỡ lấy tấm thực đơn, nhưng Thoại Anh lại lắc đầu:
- Tôi uống gì cũng được, thưa ông!
Tùng khẽ nhíu mày, nhưng do đang lơ đãng nhìn chung quanh tiệm với ánh mắt tò mò nên Thoại Anh không nhìn thấy. Đây là lần đầu tiên cô bước chân vào nơi chốn sang trọng như thế này, và khung cảnh trước mắt cô hoàn toàn mới lạ.
Nước đã được mang ra, Tùng khuấy nhẹ ly nước cam trước mặt Thoại Anh mời:
- Thoại Anh uống nước đi!
Rời mắt khỏi những gì mình đang chú ý, Thoại Anh nhìn lại ly nước trước mặt. Với ánh mắt chờ đợi của Tùng, cô năng ly nước lên:
- Mời ông!
Uống một hớp nhỏ, chất nước mát lạnh trôi tuột vào cổ làm Thoại Anh thấy dễ chịu. Cô nhận ra rằng đề nghị của Tùng thật là hợp lý, và ánh mắt cô đã khác hẳn đi khi nhìn Tùng. Với những gì anh đã làm cho cô từ nãy đến giờ, những ác cảm có từ khi gặp Tùng đã tan biến mất từ bao giờ không biết. Thoại Anh cũng không hiểu tại sao như thế, và cô ngạc nhiên với chính mình khi nhận ra rằng anh đã là một người khá thân thiết với cô.
- Thoại Anh này...
Tùng đột ngột gọi. Thoại Anh ngẩng lên nhìn anh:
- Ông Giám đốc gọi tôi ạ!
- Tôi có một đề nghị muốn nói với Thoại Anh...
Tùng ngừng lại một chút như để đợi phản ứng của Thoại Anh. Cô không trả lời nhưng ánh mắt của cô nhìn anh chờ đợi. Tùng chậm rãi nói:
- Chắc là Thoại Anh đã biết mối quan hệ giữa em và gia đình tôi?
Thoại Anh hoảng hốt nhìn Tùng. Anh ta muốn nói tới chuyện gì thế nhỉ? Tại sao anh ta lại hỏi mình như thế?
Những câu hỏi xuất hiện trong đầu Thoại Anh, và cô không thể tìm ra được câu trả lời. Nhưng Tùng đã nói ngay cho cô biết ý định của anh:
- Tôi nghĩ là Thoại Anh cũng đã biết điều đó rồi, chúng ta không cần phải nhắc lại ở đây nữa. Nhưng chính vì chẳng sớm thì muộn, em cũng là người nhà của chúng tôi nên em có thể đừng xưng hô khắc sáo như thế nữa có được hay không?
Không phải đoán già đoán non gì cả, Thoại Anh cũng hiểu ngay được điều Tùng muốn nói đến. Chỉ có điều cô không biết anh ta muốn như thế để làm gì? Vì chuyện giữa cô và người con trai nhà họ còn chưa từng biết mặt nhau, nói gì đến chuyện kết thân!
Thấy Thoại Anh yên lặng mà mắt thì cứ nhìn mình, Tùng hiểu là cô đang nghi ngại. Anh cười nhẹ:
- Thoại Anh đừng đề phòng tôi như thế, chuyện người lớn sắp xếp có thể thành hiện thực hay không là còn tùy vào hai người. Nhưng tôi nghĩ là dù cô như thế nào đi nữa thì với tình thân giữa ba tôi và ba em ngày trước, tôi cũng có thể coi Thoại Anh như một đứa em gái của mình, phải không? Thế thì em đừng gọi tôi là ông Giám đốc nữa nhé, nghe không thân thiện một chút nào?
Nói xong, Tùng nhìn Thoại Anh chăm chú như chờ đợi ở cô câu trả lời. Thoại Anh ấp úng:
- Tại... Ông là.. là Giám đốc nên tôi mới gọi như thế...
Tùng bật cười:
- Tôi là Giám đốc với người ngoài chứ Giám đốc với người nhà hay sao? Đã nói Thoại Anh như em gái của tôi rồi mà, vậy thì tại sao cứ gọi như thế mãi?
Thoại Anh đã lấy lại được sự bình tĩnh như thường, cô hỏi với một chút ngang ngạnh:
- Vậy nếu không gọi như thế thì phải gọi làm sao?
Tùng trả lời Thoại Anh bằng một câu hỏi đố:
- Chẳng lẽ thông minh như em mà không tìm ra được một cách gọi hợp lý hay sao?
Thoại Anh đuối lý, vì cô biết điều mà Tùng đưa ra là hợp lý. Cô cũng hiểu là chuyện hai ông bố giao ước với nhau tuy chưa được chính thức nhắc lại, nhưng cả hai gia đình điều nhớ, và những người lớn của cả hai gia đình điều không muốn bỏ đi điều giao ước này. Mà bây giờ thì cô cũng đã lớn, cô cũng chẳng có lý do gì để không được biết một chuyện quan trọng cho cuộc đời mình như thế.
Thế nhưng Thoại Anh thấy mình chẳng đủ trơ tráo để vơ ngay chuyện đó vào mình. Hơn nữa, mặc cảm về hoàn cảnh gia đình đôi bên cũng không cho phép cô đặt niềm tin vào đó. Huống chi cô còn chưa biết người chồng tương lai của mình như thế nào, thế thì làm sao mà cô dám nghĩ tới chuyện tốt đẹp đó.
Tránh ánh mắt Tùng đang nhìn mình chờ đợi, Thoại Anh lùng bùng trong miệng:
- Gọi như thế nào mà chẳng được, cũng chỉ là tiếng nói thôi mà.
Tuy Thoại Anh nói nhỏ, nhưng Tùng cũng nghe được những lời cô vừa nói. Thấy rõ tính cách trẻ con của cô, anh cố nén tiếng cười chỉ muốn bật ra. Làm như không nghe gì, anh hỏi lại:
- Thoại Anh nói gì?
Thoại Anh lắc đầu:
- Không có gì - Rồi cô hỏi trỏng - Về được chưa?
Tùng gật đầu:
- Nhưng Thoại Anh uống hết nước đi đã.
Nhìn ly nước trong một thoáng, Thoại Anh bưng lên và uống một hơi dài. Thấy Tùng nhìn mình cười cười, cô làm mặt nghiêm, nhắc lại:
- Rồi đó, về được chưa?
Bật ra một tiếng cười nhỏ và ngắn, Tùng vừa gật đầu vừa búng ngón tay gọi người phục vụ. Dằn tờ giấy bạc trên bàn anh nói:
- Chúng ta về thôi!
Suốt trên đường về, Thoại Anh không nói một lời nào. Tùng cũng không nói gì thêm, anh chăm chú vào với việc lái xe của mình. Mãi cho tới khi Thoại Anh lên tiếng, anh mới quay lại:
- Tới nhà Thoại Anh rồi à?
Thoại Anh gật đầu:
- Tới đầu hẻm kia là tới rồi.
Tùng dừng xe lại theo sự chỉ dẫn của Thoại Anh, anh nhìn vào con hẻm nhỏ rồi quay sang lắc đầu với cô:
- Thế này thì làm sao xe vào được?
Thoại Anh ngạc nhiên nhìn Tùng:
- Vào làm gì ạ? Bộ anh có quen với ai ở trong hẻm này hay sao?
Tùng lắc đầu:
- Không, là tôi muốn đưa Thoại Anh về tận nhà và vào chào bác gái một tiếng.
Thoại Anh ngần ngại:
- Chắc là... để hôm nào em nói với mẹ em trước rồi mời anh Tùng tới chơi chứ nếu anh đến thình lình như vậy sợ mẹ em không có ở nhà...
Hiểu là Thoại Anh có điều gì đó nghi ngại nên đã nại ra một cái cớ như vậy, Tùng gật đầu:
- Nếu không tiện thì thôi, khi nào Quang về thì gia đình tôi sẽ đến một thể vậy.
Thoại Anh mở cửa xe, cô bước xuống và nhìn vào trong xe chào Tùng:
- Em về đây, cám ơn anh rất nhiều.
Tùng nhăn mặt ra vẻ không bằng lòng:
- Đã nói chúng ta là người nhà, Thoại Anh đừng khác sáo như vậy mà.
Thoại Anh gật đầu và quay lưng bước đi. Nhưng cô mới chỉ bước được hai bước thì Tùng đã gọi giật cô lại:
- Thoại Anh này!..
Thoại Anh quay lại, cô ngạc nhiên nhìn Tùng không nói. Anh giơ ra trước mặt cô một cái gói nhỏ:
- Cô để quên gói thuốc này.
Thoại Anh sực nhớ lại, gói thuốc cô đã thuận tay đặt lên chỗ tấm kính xe ngay trước mặt lúc mới ngồi vào xe. Cô bước lại giơ tay đỡ lấy:
- Cám ơn anh!
- Nếu ngày mai cô còn đau thì cứ nghỉ ngơi thêm nhé!
Tùng chu đáo dặn dò. Thoại Anh gật đầu:
- Vâng ạ.
Thoại Anh đã đi khuất hẳn vào trong hẻm mà Tùng vẫn ngồi im nhìn theo. Không hiểu sao, anh thấy thân thiết với người con gái đó, một thứ tình cảm nhẹ nhàng đang làm anh khó nghĩ...
CHƯƠNG 7
Soi bóng trước gương nắn lại chiếc nút thắt cravate, ông Phan ngắm mình một lần nữa. Thấy y phục đã ngay ngắn, ông hướng mắt lên lầu gọi to:
- Bà ơi, xong chưa?
Tiếng bà Phan từ trên lầu vòng xuống:
- Tôi xong rồi đây, một chút nữa thôi.
Ngồi xuống ghế, ông Phan cầm tờ báo lên độc. Ông biết thừa một chút của vợ Ông sẽ dai khoảng nửa tiếng là nhanh nhất, thói quen của những người phụ nữ trong nhà này, ông còn lạ gì nữa.
Ông Phan cứ đinh ninh là thế, nhưng lần này ông đã lầm to. Vì chỉ trong khoảng thời gian không đầy năm phút, bà Phan đã từ từ đi xuống thang lầu. Trông thấy ông còn ngồi nhàn tản trong lòng chiếc ghế rộng với tờ báo trong tay, bà kêu lên:
- Coi ông kìa, ông hối tôi như giặc tới. Vậy mà giờ đây ông lại ngồi bình thản đọc báo nghĩa là sao?
Nghe tiếng vợ, ông Phan buông tờ báo xuống bàn, ngẩng lên nhìn bà. Không trả lời vớ câu hỏi của vợ, mà ông lại trầm trồ:
- Chiếc áo bà mặc đẹp quá, nhìn bà bây giờ ai dám nói bà đã sáu mươi nhỉ?
Bà Phan hoàn toàn không ngờ tới câu khen ngợi thình lình của chồng, vì thế mà bà cứ ngẩn ra với câu nói của ông và màu hồng bắt đầu loang dần trên má bà. Rồi thì bà cũng sực tỉnh, ngồi xuống chiếc ghế đối diện với ông, bà ngượng ngùng trách chồng:
- Ông thật là... muốn nói gì thì cứ nói. Không sợ con cái chúng nghe...
Ông Phan ngạc nhiên nhìn vợ:
- Chúng có nghe thì cũng có sao đâu nào? Bộ tôi không được phép khen bà hay sao?
Mặt bà Phan lại càng đỏ hơn, bà cự nự nho nhỏ:
- Lại còn không chịu là mình sai nữa hay sao? Đã già rồi mà cứ như bọn trẻ con hay sao?
Hiểu ý vợ muốn nói gì, ông Phan cười to:
- Chúng trẻ thì khen theo trẻ, còn tôi già thì khen theo già. Đâu phải những lời khen ngợi này chỉ dành riêng cho chúng nó thôi đâu.
Sống với ông Phan đã gần ba mươi năm, bà Phan không lạ gì tính nết ông. Bà biết, ông đang có niềm vui trong lòng, vì chỉ như thế, ông mới có những lời lẽ như vậy. Và điều đó càng làm cho bà vui hơn, vì ông vui như vậy chứng tỏ là tình thương của ông dành cho Quang, đứa con trai lớn của bà là rất nhiều. Vì hôm nay, gia đình bà đang chuẩn bị đón Quang du học trở về.
Không muốn chồng nói thêm những lời đó, bà Phan chuyển hướng câu chuyện sang mục đích chính của gia đình bà:
- Mình đi chưa hở ông?
Ông Phan nhình đồng hồ:
- Còn sớm, bà ạ. Ra phi trường bây giờ đứng nóng lắm. Mình đợi gần tới giờ hãy đi.
Bà Phan cũng nhìn chiếc đồng hồ nhỏ nạm kim cương đắt tiền đang đeo trên cườm tay tròng lẳng của bà rồi gật đầu với chồng, vì bà cũng nhận ra rằng còn sớm cả tiếng đồng hồ nữa mới tới giờ cần phải có mặt tại phi trường.
- Vậy mà ông hối tôi quá trời.
Ông Phan cười hiền:
- Thì tôi trừ hao mà, mọi khi bà đâu có sửa soạn nhanh như vậy, ai dè bà cũng nôn nóng như tôi.
Bà Phan xác nhận:
- Con nó xa mình đã năm, sáu năm trời, tôi có là gỗ đá thì mới không nôn nóng ấy chứ. Mà nè, một lát nữa có đứa nào đi với mình không?
Ông Phan gật đầu:
- Đương nhiên là phải có rồi, Phương Dung thì sẽ về đi với mình, còn thằng Tùng thì từ khách sạn ra đó luôn. Tiện thể đã bảo gọi Thoại Anh đi cùng.
Cặp chân mày bà Phan hơi nhiú lại:
- Tôi cứ nghe ông nhắc tới con Thoại Anh hoài mà không biết bây giờ nó như thế nào.
Ông Phan cười vui:
- Thì một lát bà cũng sẽ được thấy mà, nôn nóng mà làm gì! Hôm nay bà tha hồ vui nha, vừa gặp lại con trai, vừa biết con dâu tương lai. Thiệt là không ai bằng bà.
Bà Phan tỏ ý dè dặt:
- Mình có vội quá không ông? Chưa gì mà đã nói như thế rồi, lỡ như chuyện không thành thì sao?
Ông Phan tỏ ý không bằng lòng:
- Tại sao lại không thành?
- Thì con trai mình và cô gái ấy chưa gặp nhau bao giờ, lỡ như chúng không chịu nhau thì sao?
- Sao lại không chịu cho được, thằng Quang nhà mình học hành giỏi giang, tướng tá lại bảnh bao, Thoại Anh sẽ không chê đâu. Còn Thoại Anh, bà mà gặp là sẽ thích ngay, cháu ấy vừa xinh đẹp vừa giỏi giang, làm sao mà không bằng lòng cho được?
Nghe chồng trấn an như thế, bà Phan có vẻ không còn nghi ngại. Nhưng bà vẫn không thực sự hết lo âu:
- Nhưng mà thằng Quang nhà mình vốn dĩ hào hoa, lại du học nước ngoài bao nhiêu năm nay. Tôi sợ nó nhiễm nếp sống Tây phương mà không chịu sự sắp đặt của mình đấy chứ. Hay là nếu như thằng Quang không chịu thì mình cứ để cho con nó tự do, còn chuyện ngày xưa thì mình xin lỗi chị Viễn và bù đắp cho cô gái ấy có được không ông?
Ông Phan lắc đầu:
- Chuyện đó thì bà cứ yên tâm, không phải lo lắng như vậy đâu, tôi có cách buộc nó phải chấp nhận. Cũng chính vì nó hào hoa như vậy mà tôi mới phải tính tới chuyện lo vợ cho nó đấy chứ. Ít nhất thì nó phai? có một người vợ giỏi giang và ngoan hiền như Thoại Anh để cầm chân nó, chứ không thì nó cứ lang bang hoài, ai mà chịu được.
Bà Phan nhìn chồng tin cậy như bao nhiêu lần bà đã tin cậy ở ông:
- Chuyện này thì tôi cũng không biết tính sao, thôi thì tùy ông tính sao thì tính cho tốt đẹp thì thôi.
Ông Phan tự tin:
- Bà cứ tin ở tôi, tôi biết cách sắp xếp mọi việc mà. Thôi giờ thì mình sửa soạn đi đi bà, cũng gần tới giời rồi đó.
- Nhưng mà Phương Dung chưa về mà ông.
- Để tôi gọi cho nó.
Vừa nói, ông Phan vừa rút điện thoại trong túi ra. Ông nhanh nhẹn bấm những con số quen thuộc, và nói chuyện với con gái. Bà Phan lắng tai để nghe câu chuyện của hai cha con:
- Dung hả, con đang ở đâu vậy?
-...
- Bây giờ mà con còn ở đó thì làm sao về nhà kịp? Ba mẹ đang định ra phi trường đây.
-...
Không biết đầu dây bên kia, Phương Dung nói gì mà bà Phan thấy ông gật đầu như nói với một người đang đứng trước mặt ông:
- Vậy con tự ra đó một mình nha, ba mẹ đi liền bây giờ chứ không đợi con nữa đâu.
-...
- Cũng được, nhưng con nhớ nhắc anh con là đưa Thoại Anh cùng đi đó nhé.
Nói chuyện xong, ông Phan tắt máy và quay sang nói với vợ:
- Chúng ta đi thôi, không phải đợi Phương Dung nữa đâu. Nó đang ở khách sạn và sẽ đi với thằng Tùng.
Khi ông bà Phan ra tới phi trường thì đã trông thấy Tùng cùng với Phương Dung và Thoại Anh đứng đó. Trông thấy người đàn bà đi cùng ông Phan, Thoại Anh biết ngay là là Phan. Cô vội tiến tới chào hai ông bà:
- Cháu chào hai bác.
Nhìn cô gái, không cần phải đợi ai giới thiệu, bà Phan cũng biết ngay đó chính là Thoại Anh. Bà vui vẻ nắm tay cô:
- Cháu là Thoại Anh phải không?
Thoại Anh gật đầu:
- Thưa bác, vâng ạ!
Nghiêng đầu ngắm cô gái nhỏ đứng trước mặt mình, bà Phan cố ý nhìn kỹ để đánh gía cô. Trước mắt bà, Thoại Anh trông thật là xinh xắn và đáng yêu. Cô mặc một bộ váy áo màu hồng phấn làm tôn nước da trắng hồng của cô.
Gương mặt của Thoại Anh không dùng son phấn đậm như một số cô gái khác mà chỉ một lớp son nhạt trên môi và hai đường chì kẻ thật mảnh trên mi mắt khiến cho bà Phan thấy gương mặt cô trông thật thanh thoát.
Ấn tượng đầu tiên của bà Phan đối với Thoại Anh là trông cô rất đáng yêu. Và ngay lập tức, bà đã có cảm tình với cô.
Nhìn thái độ của vợ, ông Phan biết ngay là Thoại Anh đã thu phục được tình cảm của bà. Đã nói con bé có sức cuốn hút người khác mà, ngay cả vợ Ông, một người mẹ yêu con rất mức và luôn luôn muốn dành cho con mình những điều tốt đẹp nhất mà cũng bằng lòng với cô thì ông thấy là ông đã không lầm.
Bật lên một tiếng cười nhỏ, ông Phan nói với vợ và Thoại Anh:
- Thôi chứ, mau lại kia coi thằng Quang đã ra chưa, tôi thấy thông báo chuyến bay của nó đã đáp xuống nãy giờ rồi kìa.
Nghe chồng nói như thế, bà Phan vội vã hẳn lên. Bà nói với Thoại Anh:
- Bác cháu mình lại kia đi cháu.
Bàn tay bà Phan vẫn nắm chật bàn tay Thoại Anh, và vừa nói, bà vừa kéo cô lại gần cửa ra vào của đường bay quốc tế. Người đang đi ra nườm nượp, và trong số những người đó, Thoại Anh không thể nào biết được đâu là người mà cô đang đón.
Thoại Anh thấy đầu hơi nhức, vì suốt một đêm qua, cô đã không sao ngủ được. Mới hai hôm trước đây, ông Viễn đã đến gặp mẹ cô. Gia cảnh khó nghèo của gia đình cô không làm ông ngại, và hôm đó, ông đã nhắc lại với mẹ con cô lời hứa năm nào.
Dù đã được nghe mẹ nói cho biết lời giao ước giữa cha cô và ông Phan, vậy mà khi nghe ông nhắc lại, Thoại Anh cũng vẫn ngại ngùng. Nhưng mẹ cô đã vui mừng biết bao khi thấy ông Phan vẫn giữ lời mặc dù cha cô không còn nữa. Và Thoại Anh cũng chỉ còn biết vâng lời khi mẹ cô đã đồng ý ngay ông Phan ngỏ ý muốn có cô trong buổi đón con trai ông hôm nay.
- Đây rồi, Quang ra tới đâu rồi.
Đang đứng dõi ánh mắt lơ đãng vào những người xa lạ, Thoại Anh giật bắn người lên với tiếng reo thật lớn của bà Phan bên tai cùng với cái giật tay thật mạnh của bà. Cô vội dời ánh mắt mình khỏi những tầm ngắm bâng quơ để nhìn theo hướng tay chỉ của bà, và cô đã nhìn thấy một anh chàng bảnh bao, cao lớn đang vẫy tay với bà.
Không cần phải suy nghĩ một giây phút nào, Thoại Anh cũng đã biết ngay đấy chính là Quang, con trai ông bà Phan, và là người đã có lời giao ước buộc ràng với cô.

Quang hối hả đi về phía mẹ, phía sau có một cô gái đi sát theo anh. Ra được bên ngoài, mặc kệ những người đi đón đứng đầy bên cạnh, Quang ôm chầm lấy bà Phan kêu lên:
- Con nhớ mẹ quá chừng!
Bà Phan cũng ôm chật con trai, đứa con yêu quý của bà mà nước mắt mừng vui chảy tràn trên mặt:
- Con về rồi, mẹ mừng quá!
Ông Phan chen vào bên cạnh nói to:
- Thôi nào, hai mẹ con ra ngoài kia rồi tha hồ mà mừng rỡ chứ cứ đứng mãi ở đây sẽ cản trở giao thông đấy.
Nghe tiếng cha, Quang buông mẹ ra. Anh quay sang ôm ông Phan:
- Ba, con cũng nhớ ba nữa!
Ông Phan cảm động nhìn con trai:
- Được rồi, mình ra ngoài đã con.
Quang gật đầu, anh quay lại đẩy xe hành lý của mình nhưng Tùng và Phương Dung đã bước đến, Tùng nói với em trai:
- Em cứ ra với ba mẹ đi, để anh đẩy cho.
Vừa khi đó, Quang như nhớ lại một điều gì. Anh vừa đi vừa ngoái lại phía sau tìm kiếm rồi quay sang cha mẹ cười rạng rỡ:
- Con có cô bạn cùng về, hy vọng là cha mẹ cũng vui.
Nghe nhắc tới mình, cô gái ra cùng với Quang và đứng yên đợi sau lưng anh nãy giờ vội bước dấn tới trước, cười với mọi người:
- Cháu chào hai bác, chào mọi người.
Mãi đến bây giờ bà Phan mới biết sự hiện diện của cô gái, bà quay sang nhìn và chợt nhíu mày vì trước mắt bà là một cô gái quá ư là "tiến bộ". Một mái tóc vàng hoe, xù lên như một mớ bòng bong trên một khuôn mặt trang điểm thật đậm.
Áo quần cô ta mặc mới thật là "mát mẻ" làm sao, cái áo vừa hở ngực vừa hở bụng trên một cái váy cực ngắn khiến bà Phan nhăn mặt. Bà chưa kịp nói gì thì ông Phan đã nói:
- Được rồi, chúng ta về nhà đã.
Quang tinh ý đã nhìn thấy nét khó chịu của mẹ, anh tự trách mình đã vô ý không nhắc Trang Đài, cô bạn gái của mình, lưu ý cách ăn mặc. Nhiều năm sống với cách ăn mặc thoải mái của họ, nhưng anh cũng còn đủ ý tứ để nhận biết được thái độ mẹ mình. Anh gượng cười quay sang nói với Trang Đài:
- Trang Đài nè, đây là ba mẹ anh, còn đây là anh Tùng, anh trai anh.
Không nghe Quang nhắc đến mình, Phương Dung ré lên:
- Còn em nữa chi, bộ anh Ba quên em rồi hở?
Nhìn sang Phương Dung, Quang cười cầu hòa, anh chống chế:
- Là anh chưa kịp nhìn thấy em chứ nào anh dám quên cô út đâu.
Phương Dung cong môi:
- Có thiệt là anh không dám quên em không đó?
Quang gật đầu ngay lập tức:

- Dĩ nhiên là anh không bao giờ dám quên cô út của nhà họ Phan này rồi, mà lúc nào anh cũng nhớ đến em đó.
- Lấy gì để chứng mình cho điều đó nhỉ?
Quang chỉ tay vào những chiếc valises của mình mà Tùng đang đẩy:
- Một lát về nhà cứ mở valises ra là sẽ biết anh có quên cô út hay không hà.
Câu nó của Quang Thật là hứa hẹn, Phương Dung cười tươi rói. Ông Phan thúc giục:
- Thôi, chúng ta mau ra xe về đi cho Quang nó nghỉ ngơi một chút, ngồi cả ngày trên máy bay chắc là đã mệt rồi mà lại cứ đứng mãi ở đây chịu nắng à - Ông bỗng quay nhìn chung quanh - Ủa, mà Thoại Anh đâu rồi?
Câu hỏi của ông Phan như nhắc nhớ mọi người, ai nấy cũng đưa mắt tìm kiếm Tùng nói:
- Cô ấy về khách sạn rồi ba à!
Bà Phan có vẻ không bằng lòng:
- Sao nó lại về khách sạn! Mà cũng không nói với ai tiếng nào hết vậy?
Tùng vội đỡ lời:
- Thoại Anh thấy ngại mẹ à, cô ấy có nhờ con nói lại với mọi người.
Quang thắc mắc:
- Thoại Anh là ai vậy? Sao hôm nay lại ra đón con?
Ông Phan xua tay:
- Chuyện dài lắm, từ từ về nhà rồi nói.
Bà Phan líu ríu hối con ra xe, trong lúc vui mừng này, bà cũng không thấy bực mình vì sự vắng mặt của Thoại Anh nữa.
Nhưng khi ra đến xe, Quang làm như không còn nhớ đến bà. Mặc kệ cho Tùng và Phương Dung lo sắp xếp hành lý, anh mở của xe và gọi Trang Đài ngồi vào, rồi anh cũng chui vào theo, để mặc bà Phan đứng xớ rớ bên cạnh.
Ông Phan nhìn thấy hết hành động của Quang, nhưng ông không nói gì mà chỉ kéo tay bà lên phía trước ngồi với ông. Mọi chuyện hãy còn ở phía trước, không vội gì mà phải phản đối ngay bây giờ. Hãy để cho ngày đoàn tụ của gia đình ông được tốt đẹp đã.
CHƯƠNG 8
Đang coi lại mấy bản hợp đồng của một công ty du lịch vừa mang tới, Thoại Anh phải dừng lại vì tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Nhăn tít cặp chân mày, Thoại Anh miễn cưỡng dừng lại công việc của mình để ngẫng đầu lên nói vọng ra:
- Mời vào!

Cánh cửa phòng mở ra, một người lách vào đủ để Thoại Anh nhận ra ngay là Tùng. Cô chưa kịp nói gì thì Tùng đã lên tiếng:
- Thoại Anh chưa về à?
Chỉ tay vào xấp hồ sơ, Thoại Anh trả lời:
- Công ty du lịch Hoa Mai vừa đem hợp đồng tới. Em muốn coi lại để chuẩn bị cho tốt kẻo lỡ khi khách tới mà mình chưa lo đầy đủ thì ảnh hưởng tới uy tín của khách sạn mình ghê lắm.
Tùng lại hỏi:
- Hợp đồng này lớn lắm hay sao?
Thoại Anh gật đầu:
- Tuy rằng số khách thì không đông nhưng mà họ Ở dài ngày, đồng thời bên công ty du lịch có nhờ mình kết hợp với họ để tổ chức một số chuyến tham quan nữa. Em đã nhận lời với họ rồi.
- Cụ thể là mình sẽ phải làm gì, Thoại Anh có nắm được hết không?
- Đương nhiên là em phải nắm hết mọi kế hoạch chứ. Họ dự định sẽ nhờ mình hướng dẫn khách tham quan một số điểm vui chơi trong thành phố, và tổ chức một chuyến nghỉ mát hai ngày cuối tuần ở Vũng Tàu, sau đó là năm ngày đi Đà Lạt - Nha Trang.
Tùng băn khoăn:
- Mình lấy nhân sự đâu mà làm?
- Anh cứ yên tâm, em đã sắp xếp đâu vào đấy cả rồi.
Tùng nhình Thoại Anh bằng ánh mắt thán phục:
- Công nhận là em giỏi thật đấy! Mới chỉ làm việc có hơn nửa năm thì em đã rành rẽ mọi điều rồi. Mai này anh có nghỉ cũng yên tâm cho cơ nghiệp của gia đình.
Thoại Anh ngạc nhiên nhìn Tùng:
- Sao lại thế? Sao anh lại nghỉ? Anh đang điều hành khách sạn rất tốt kia mà!
Tùng gật đầu:
- Nào anh có nói là anh không làm được việc này đâu, nhưng mà anh chỉ vì gia đình nên mới phải cáng đáng chứ anh không có một chút hứng thú nào với công việc này hết. Nay Quang nó đã về rồi, anh sẽ giao lại cho nó hết.
- Nhưng mà anh Quang mới về thì làm sao có thể nắm bắt để làm tốt công việc ngay được?
Tùng cười nhẹ:
- Em đừng lo, Quang rất thông minh, nó lại tốt nghiệp khoa quản trị kinh doanh nữa thì làm gì mà không nắm bắt được công việc mốt cách nhanh chóng. Với lại còn em nữa làm chi, chẳng lẽ em không giúp nó hay sao?
Thoại Anh lắc đầu:
- Dẫu em có làm việc tốt tới đâu chăng nữa thì cũng chỉ là một nhân viên thôi, làm sao được bằng chính anh làm.

- Em sẽ không phải là nhân viên mãi đâu Thoại Anh ạ, rồi đây em sẽ có một địa vị mới trong khách sạn này.
Thoại Anh cúi mặt:
- Em không dám nghĩ tới những chuyện xa vời đó đâu, em chỉ mong ước là cứ mãi có công việc như thế này để làm là mừng rồi.
Tùng nhìn Thoại Anh bằng ánh mắt thật lạ:
- Thoại Anh à, trước sau gì em cũng là vợ của Quang, khi đó thì em cũng là một bà chủ vậy.
Thoại Anh càng cúi mặt sâu hơn, ánh mắt cô tối lại:
- Em nghĩ... đó chỉ là những lời giao ước của ba em và bác Phan trong lúc trà dư tửu hậu thôi, đâu có thể gọi là thật được.
- Sao lại không thật? Anh cũng không ngại nói cho em biết, ba mẹ anh đang định sang nhà em đó.
Thoại anh mở to mắt nhìn Hoàng Tùng:
- Để làm gì hở anh?
- Thì để bàn tính chuyện của em với Quang chứ còn để làm gì nữa.
Vừa nói, Tùng vừa nhìn thẳng vào mặt Thoại Anh như để dò xét, nhưng nét mặt cô vẫn kín như bưng:
- Chuyện đó em nghĩ là còn lâu.
Tùng trầm ngâm một chút rồi anh trầm giọng hỏi:
- Em nghĩ đến Đài Trang à?
Thoại Anh lắc đầu:
- Em không quan tâm đến cô ấy, vấn đề là ở em và anh Quang thôi. Cái chính là em thấy chúng em vẫn còn xa lạ với nhau lắm, và chuyện kết hôn với anh ấy thì chưa bao giờ em nghĩ đến.
Tùng lắc đầu, anh có vẻ thông cảm với Thoại Anh:
- Cũng không thể trách em được, cũng tại thằng Quang nó vô tâm quá. Nhưng mà anh nghĩ cũng tại nó mới về, còn hôm nữa nó vào đâu làm việc thì hai người sẽ có cơ hội gần gũi nhau mới có thể thân thiết được.
Thoại Anh lắc đầu:
- Thôi bỏ đi, chuyện đó chừng nào đến hãy hay. Còn bây giờ anh ký cho em mấy bản hợp đồng này đi.
Vừa ký, Tùng vừa hỏi:
- Em coi sắp xếp người cho mấy hợp đồng này chưa? Có cần phải bổ sung thêm người không?
Thoại Anh lắc đầu:
- Em đã thu xếp rồi, cũng tạm ổn. Khi nào cần, em sẽ báo với anh.
Tùng đứng lên:
- Vậy thì được rồi, mình đi ăn cơm trưa đi Thoại Anh.
Tùng rủ, Thoại Anh từ chối:
- Em không ăn đâu, một chút em về bây giờ, anh Tùng đi một mình đi.
- Giờ cũng muộn rồi mà em còn ở đây thì biết bao giờ mới ăn cơm chiều. Thôi, đi ăn cơm đi cô nương.
Thoại Anh ngại ngần:
- Em làm biếng xuống phòng ăn quá à, em không đi đâu.

Biết là Thoại Anh ngại vì bữa cơm này, cô không có phần. Thường thì Thoại Anh làm việc theo giờ hành chánh nên chỉ ăn cơm trưa ở khách sạn, còn bữa cơm chiều thì cô về nhà. Tùng nói rõ:
- Anh em mình ra ngoài ăn cơm chứ không xuống phòng ăn đâu, em không phải ngại.
Thoại Anh ngạc nhiên nhìn Tùng:
- Trong khách sạn có cơm cho anh mà, anh ra ngoài làm gì cho tốn tiền?
Tùng kêu lên:
- Trời ơi, sao mà em hà tiện ghê vậy? Lâu lâu anh muốn thay đổi không khí một lần chứ cứ ăn mãi trong khách sạn cũng chán, có tốn kém là bao đâu mà em nói thế.
- Vậy anh đi một mình đi.
- Như thế thì còn nói gì nữa, ăn cơm một mình buồn lắm anh mới rủ em đi cùng cho vui, không ngờ em lại tính kỹ giùm anh như vậy.
Thoại Anh nhìn Tùng, cô còn đang lưỡng lự thì Tùng lại giục:
- Nào mau lên, anh đói bụng rồi.
Thoại Anh ngập ngừng:
- Hay là anh Tùng cứ đi đi, em lười ra ngoài quá à.
Tùng cương quyết:
- Thôi đi, đừng có kiếm cách từ chối nữa đi. Mau đi ăn với anh đi.
Không còn cách nào để từ chối, Thoại Anh đành phải đi cùng với Hoàng Tùng. Thật lòng, cô cũng không muốn từ chốí lời mời này. Làm việc với Tùng bấy lâu nay, Thoại Anh thật sự mến anh vì tính tình nghiêm trang và lối sống hòa nhã của anh. Ngoài ra hiệu quả công việc của anh đã làm cho cô thực sự mến mộ.Những thành kiến và ác cảm trong lần đầu tiên Thoại Anh dành cho anh đã biến mất tự lúc nào cô cũng không biết. Để thay vào đó là một tình cảm thân thiết và trân trọng.
Tùng đưa Thoại Anh tới một tiệm cơm nhỏ gần với khách sạn của anh, đây là bữa cơm đầu tiên anh dùng chung với cô. Ngồi đối diện Thoại anh qua một chiếc bàn nhỏ với bữa cơm nóng sốt, trong lòng Tùng chợt dâng lên một cảm giác thật lạ. Một thứ tình cảm nào đó mơ hồ đang xâm chiếm tim anh.
Tùng vội vã lắc đầu, anh không dám nghĩ thêm, vì biết đâu, một tình cảm nào đó xuất hiện thì anh cũng không biết mình phải làm gì? Tùng chợt thấy mình đang dấn bước vào một cuộc phiêu lưu nào đó, và một nỗi e ngại mơ hồ đang len lỏi vào tim anh.
Bữa cơm vừa xong, Tùng đưa Thoại Anh trở về khách sạn ngay. Anh không dám kéo dài thời gian đối diện với Thoại Anh lâu hơn nữa, vì anh không thể nào dám tin tưởng là mình sẽ không xao lòng trước đôi mắt thăm thẳm của cô.
Hơi lấy làm là trước sự trầm lặng khó hiểu của Tùng nhưng Thoại Anh không dám hỏi. Trong suốt bữa ăn, cô đã cảm nhận được một điều gì đó mơ hồ len lỏi vào mối quan hệ giữa cô và Tùng.
Từ trước tới nay, ngoài mối quan hệ giữa chủ và nhân viên, Thoại Anh thấy nơi anh có một mối quan tâm đặc biệt dành cho mình. Nhưng cô cũng chỉ nghĩ đó chẳng qua là mối giao hảo giữa cha cô và ông Phan trước kia đã làm cho cô và anh có thêm sự thân thiết đó mà thôi. Nhưng buổi tối hôm nay, Thoại anh đã cảm nhận được một điều gì đó không bình thường. Và cô đột nhiên thấy thắc thỏm trong lòng.
Về tới nhà, qua cánh cổng mở rộng, Thoại Anh thấy bà Viễn đang ngồi trên chiếc xích đu ở góc sân, dáng vẻ như đang ngóng chờ. Đẩy vội chiếc xe vào sân và đóng cổng lại, cô sà xuống bên mẹ:
- Mẹ, mẹ ngồi đây làm gì vậy?
Bà Viễn cười hiền:
- Mẹ chờ con chứ có làm gì đâu. Sao hôm nay về muộn thế con?
- Hôm nay có người mời con đi ăn cơm mẹ ạ - Rồi như sực nhớ ra, cô vội hỏi - Mẹ chưa ăn cơm phải không?
Bà Viễn lắc đầu. Thoại Anh lại tiếp:
- Con thật vô ý quá, quên mất là mẹ chờ con về ăn cơm nên đã đi dùng cơm trước. Mà mẹ có biết ai mời con ăn cơm không?
- Làm sao mẹ biết được!
Thoại Anh líu ríu kể:
- Mẹ biết không, người mời cơm con hôm nay là anh Tùng, con trai lớn của bác Viễn đó mẹ. Thấy con làm việc muộn, anh ấy gọi con đi ăn cơm cho bằng được mà không để cho con được từ chối, vì vậy mà con đành phải đi với anh ấy đó mẹ.
Bà Viễn tỏ ra chú ý với câu chuyện Thoại anh vừa kể:
- Anh ấy có vẻ tốt với con phải không?
Thoại Anh gật đầu:
- Không riêng gì con mà đối với ai anh ấy cũng dễ chịu lắm mẹ ạ. Nhưng mà công việc thì phải làm tròn, nếu như mà không nên thân thì anh ấy cũng khó chịu lắm chứ không dễ chút nào đâu.
Bà Viễn nói ngay:
- Thì phải vậy mới được chứ con, nếu như mà dễ dãi ngay cả với công việc thì mọi sự sẽ xáo trộn lên ngay, vì chủ mà dễ dãi thì nhân viên sẽ bê trễ ngay. Còn riêng đối với con thì con phải chú ý làm tốt công việc nhé, đừng có để người ta nói đấy.
- Con biết rồi mà mẹ, không đời nào con để cho người ta phải kêu ca vì con đâu.
Bà Viễn có vẻ hài lòng, nhưng bà cũng dặn dò con gái:
- Ấy là mẹ dặn con thế thôi, mẹ sợ là con thấy người ta quí mến mình rồi lại ỷ y thì không được đâu. Dẫu sao thì mai mốt con cũng là người nhà của họ, đừng để cho có chuyện gì xảy ra rồi khó xử.
Thoại Anh nhăn mặt khi nghe mẹ nói như thé:
- Chuyện đó thì mẹ khoan lo tới đã vì con thấy là không dễ gì xảy ra đâu.
Bà Viễn giật mình nhìn con gái:

- Lại chuyện gì nữa đây? Con lại không chịu à? Con trai bác Viễn giỏi giang như vậy mà!
Thoại Anh lắc đầu:
- Vấn đề không phải là con không chịu mà là tụi con có duyên với nhau hay không đã chứ? Nếu như tụi con không thấy hợp với nhau, và một trong hai chúng con lại thương người khác thì sao?
Bà Viễn rầy con gái:
- Con đừng có nói bậy mà, mọi chuyện đã được sắp đặt hết rồi, làm sao lại không thành được? Hay là con không nghe lời mẹ, lại thương ai khác rồi?
Thoại Anh nhìn mẹ:
- Con không có thương ai, nhưng mà con thấy chuyện này cũng không thể thực hiện được.
Bà Viễn chăm chú nhìn con gái. Nét mặt Thoại Anh thật nghiêm chỉnh khiến cho bà thấy là con gái không nói đùa, và những lời Thoại Anh vừa nói có vẻ như là có cơ sở hẳn hoi chứ không phải chỉ là những lời nói vô căn cứ. Nhưng vốn là một người điềm đạm, bà Viễn không để lộ ra cho Thoại Anh thấy được những suy nghĩ của mình. Nhưng bà cũng không thể để mọi việc trôi qua một cách khó hiểu như thế. Bà ôn tồn bảo con gái:
- Chuyện như thế nào, con phải nói rõ cho mẹ nghe coi nào!
Thoại Anh ngơ ngác:
- Nói chuyện gì hở mẹ?
- Thì chuyện hôn nhân giữa con và con trai bác Phan đó, tại sao con lại nói là không thành, trong khi người lớn hai bên đều đồng ý hết?
Hiểu ra điều mẹ muốn nói, Thoại Anh tìm cách thoái thác:
- Có gì đâu mà mẹ phải hỏi, chuyện gì đến thì tự nó sẽ đến thôi mà.
Bà Viễn lắc đầu:
- Không thể nói như thế được, con phải nói cho rõ ràng mẹ nghe, tại sao lại cho rằng chuyện đó không thể thực hiện được?
Thoại Anh không lại gì tính mẹ, khi mà bà đã muốn điều gì thì đừng có ai mong trốn lánh được bà. Vì thế cô biết là phải nói thật với bà những điều suy nghĩ của mình mà thôi:
- Thật ra, chưa có ai trong gia đình bác Phan nói gì với con về chuyện này hết, nhưng con cảm nhận được. Anh Quang về nhà đã hơn một tuần, thế nhưng con chưa hề nói với anh ấy câu nào khác ngoài câu chào hỏi hôm ở phi trường. Có lúc con đã suy nghĩ, không biết là bác Phan muốn cưới con cho anh Quang vì lý do gì. Vì con thấy là anh ấy không hề nghĩ gì đến chuyện này hết, và khi anh ấy về đây có một người bạn gái rất thân thiết đi cùng với anh ấy.
Bà Viên lắc đầu:
- Không thể được, nếu như cậu Quang không đồng ý thì bác Phan phải có lời nói với mẹ, mẹ con ta cũng sẽ không buộc họ phải giữ lời hứa ngày xưa. Nhưng mà mớk vài hôm nay thôi, bác ấy đã nhờ bác Hải sang hỏi mẹ, liệu ngày nào thì gia đình bên ấy có thể tới thăm gia đình mình được?
Thoại Anh kêu lên:
- Sao lại như thế được? Anh Quang không hề có ý muốn gặp con bao giờ, tuy là anh ấy đã đến khách sạn cũng nhiều lần. Vậy thì chẳng lẽ hai bác ấy không nghĩ gì đến cảm nhận của con trai mình hay sao? Hai bác cứ muốn lời hứa ngày xưa trở thành sự thật, trong khi anh Quang lại có một cô người yêu xin đẹp, sang trọng luôn cận kề. Con nói thật đó mẹ, con không nghĩ tới chuyện này đâu. Một phần vì đối với con, anh ấy hoàn toàn xa lạ, và cũng vì những điều đang hiện ra ngay trước mắt đó nữa.

Bà Viễn trầm lặng hẳn, vì những điều Thoại Anh vừa nói không phải là không có lý. Nhưng ông Phan lại vừa nhờ ông Hải đánh tiếng về chuyện của hai đứa trẻ, chẳng lẽ lại có chuyện gì khó hiểu trong đó hay sao?
Nhưng mà mọi chuyện mới chỉ là trong suy nghĩ của mẹ con bà mà thôi, chưa có gì là rõ ràng thì cũng không nên bận tâm làm gì! Nghĩ thế, bà Viễn nói với Thoại Anh:
- Chuyện chưa có gì, mới chỉ là con nghĩ như thế thôi. Vậy con đừng có tỏ ý gì ra nhé, hãy đợi xem sao.
Thoại Anh gật đầu:
- Đương nhiên rồi, con dại gì mà nói việc này ra. Nhưng mà nếu như họ quên rồi thì mẹ cũng đừng nhắc đến nữa nhé, kẻo rồi họ lại tưởng mình thấy họ giàu sang rồi bám chặt không nhả, như thế thì xấu hổ lắm mẹ nhé.
Bà Viễn lườm con gái:
- Con tưởng mẹ ngây thơ như con hay sao? Mẹ phải biết giữ gìn giá trị của con chứ. Nhưng thôi muộn rồi, con mau vào tắm rửa và ngủ sớm đi, mai còn đi làm nữa.
Thoại Anh đứng dậy:
- Mẹ cũng vào ăn cơm đi, chén bát thì cứ để đó, khi nào tắm xong con sẽ rửa.
Bà Viễn lườm yêu con gái:
- Tôi biết rồi, cô hãy cứ lo cho thân cô trước đi, đừng bận tâm đến những chuyện đó.
Thoại Anh tinh nghịch nhún người chào mẹ:
- Yes, madam!
Thoại Anh đã khuất vào trong nhà rồi, bà Viễn lại ngồi trầm tư nơi bàn mà lòng ngổn ngang trăm nỗi...
CHƯƠNG 9
Vừa chải đầu trước gương, miệng Quang vừa thổi vang một khúc nhạc rộn ràng. Trong lòng anh hiện giờ, niềm vui cứ trào lên không ngớt. Mà không vui sao được khi mà giờ này anh đang chuẩn bị đi đến đón Trang Đài, và một buổi tối cực kỳ sôi động đang chờ đón anh.
Xa quê hương mới chỉ gần bảy năm, nhưng Quang đã kịp tiếp nhận cho mình một lối sống văn minh của một nước phát triển hơn quê hương mình rất nhiều. Những cuộc vui thâu đêm, những ngày chìm trong cuộc sóng phóng túng không còn xa lạ gì với Quang nữa. Vì thế, chần chờ một thời gian khá dài mà không chịu làm theo, mặc kệ những lời réo gọi của gia đình. Lần này, nếu như không có một chuyện không hay xảy ra bên đó, chắc cũng không biết bao giờ Quang mới có mặt ở đây.
Trở về với một tâm trạng miễn cưỡng như thế, Quang luôn chuẩn bị cho mình một ngày ra đi không xa. Vì thế, khi Trang Đài ngỏ ý muốn về cùng anh, Quang đã không ngại ngần đưa cô về với mình. Trong thâm tâm anh đã định rằng, cả hai chỉ qua những ngày tháng ngắn ngủi nơi quê nhà như một kỳ nghỉ hè hàng năm, thế thôi!
Quang thật không ngờ, mới chỉ ngần ấy năm, nơi chốn mà anh vẫn nghĩ là quê mùa lạc hậu lại tiến bộ dường ấy. Cái thành phố mà anh đã nghĩ là quê mùa lại có đầy đủ mọi thứ mà anh đã quen hưởng thụ. Cuộc sống giờ đây đối với anh thật là sung sướng, vì có thứ gì anh cần mà lại không có nữa đâu.
Những buổi tối thật vui trong vũ trường, những ly rượu uống hoài không hết. Vì cứ cạn ly thì lại có ly khác sẵn sàng bên tay, thử hỏi còn gì thú vị hơn nữa đây? Điều mà Quang không thể ngờ tới là việc kinh doanh của gia đình anh lại phát đạt đến như vậy, lại thêm một sự tiết lộ của mẹ khiến anh không nghĩ gì tới chuyện ra đi lần nữa.

Quang nôn nao khi nghĩ đến tương lai của mình. Sắp tới đây, anh sẽ làm chủ một cơ ngơi to lớn. Anh sẽ trở thành một nhà doanh nghiệp tầm cỡ khi mà tài sản của cha anh được giao vào tay anh. Khi đó, anh sẽ tha hồ mà hưởng thụ. Vậy thì tội gì anh lại phải phiêu bạt nơi xứ người. Vì nơi đó, tuy là anh có thể sống đầy đủ về mặt vật chất, nhưng đổi lại, anh sẽ phải làm việc cật lực mới có thể đạt được những điều anh muốn. Còn ở đây, chỉ cần anh có tiền, anh muốn cái gì lại không được!
Nhưng trong niềm vui đó, Quang còn một điều phải bận tâm là Trang Đài cứ một hai đòi trở qua Úc, than thở với Quang, cô cứ than buồn. Mà Trang Đài đòi đi thì cũng không có gì là lạ, vì tất cả mọi người trong gia đình cô đều ở bên đó. Về đây có một mình với Quang, nên tuy anh luôn kề cận bên cô, Trang Đài cũng không thể lấy đó làm đủ cho mình.
Ngoài ra, Quang còn một điều không vui nữa khi mà cha mẹ anh cứ mãi thúc giục anh đi thăm gia đình Thoại Anh, người con gái mà anh không hề quen biết, thế mà lại là người vợ của anh mai này hay sao?
Trong đầu Quang không hề có một ý niệm gì về Thoại Anh cả, dù rằng anh đã được cha mẹ nhắc đến một cô gái mà anh đã gặp ở phi trường hôm anh mới về, nhưng hình ảnh cô cũng không thể nào gợi được trong đầu Quang một chút ý nghĩ nào hết.
Những lần đến khách sạn, tuy biết là Thoại Anh đang làm việc ở đó, nhưng Quang cũng không hề chú ý đến cô. Mãi tới hôm vừa rồi, khi bước vào văn phòng của Tùng, Quang mới đối diện với Thoại Anh khi cô đang làm việc với Tùng.
Thật lòng mà nói, Thoại Anh không gây nơi Quang một ấn tượng nào cả. Trong con mắt nhìn của anh, đúng là Thoại Anh có xinh xắn. Nhưng vẻ đẹp của cô thật mờ nhạt, đơn điệu. Một cô gái không chút son phấn, không biết chưng diện với một bộ váy áo hết sức "nhà quê" trong suy nghĩ của Quang, thế làm sao có thể trở thành vợ anh được. Khi mà bên cạnh anh lúc nào cũng có sẵn một Trang Đài hết sức lịch sự, hết sức quý phái và trang phục của cô thì không thể nào chê được.
Điệu nhạc rộn ràng vẫn cứ thốt ra từ môi Quang khi anh nhảy từng bước hai bậc thang một để xuống nhà. Vừa bước tới phòng khách, bước chân Quang hơi khựng lại khi nhận ra cả cha và mẹ anh đều đang ngồi đó với dáng vẻ như chờ đợi điều gì.
Nhưng chỉ một chút ngập ngừng thôi, rồi Quang lại nhanh chóng lấy được sự tự chủ lại như bình thường. Cười thật tươi, anh hỏi cha mẹ:
- Cha mẹ chưa đi nghỉ ạ?
Ông Phan không trả lời câu hỏi của Quang mà ông hỏi lại:
- Con định đi đâu bây giờ vậy?
Quang nhìn cha mẹ, anh thản nhiên trả lời:
- Con đến đưa Trang Đài đi chơi ạ.
Ông Phan lại hỏi:
- Thế con định là cứ tiếp tục mãi cuộc sống như thế này hay sao?
Quang ngạc nhiên hỏi lại:
- Ba nói vậy là có ý gì?
- Ba nói rõ như vậy mà con cònh không hiểu ư? Ba mẹ chỉ muốn biết con còn định rong chơi đến bao giờ mà không chịu làm việc?
Quang búng ngón tay tanh tách:
- Chuyện làm việc thì bao giờ bất đầu mà không được. Trang Đài còn ở đây không bao lâu nữa, con muốn đưa cô ấy đi chơi kẻo cô ấy than buồn quá thể.
- Cô ấy ở đây thì có gì vướng bận đến con? Bất quá thì con và cô ấy cũng chỉ là một người bạn của con mà thôi, con rong chơi với cô ấy bấy nhiêu thời gian là đủ rồi.
Quang kêu lên:
- Tại sao ba lại nói như vậy? Trang Đài còn ở đây có bao nhiêu ngày đâu? Vả lại, con với cô ấy đâu phải chỉ là bạn bè bình thường, chúng con định là sẽ kết hôn với nhau mà.
- Cái gì? Con nói cái gì? Kết hôn với cô ta à?
Quang vừa dứt lời thì bà Phan đã kêu lên, ông Phan vội giơ tay ngăn lại:
- Bà đừng nóng nảy, cứ từ từ rồi nói.
Quang cũng nhìn mẹ:

- Có gì đâu mà mẹ hốt hoảng lên như vậy? Chúng con quen nhau đã lâu rồi, có nghĩ đến chuyện kết hôn thì cũng đâu có gì là lạ?
- Nhưng mà cô gái đó không hợp với gia đình mình. Ba mẹ không bằng lòng đâu.
Quang lắc đầu:
- Có gì khó đâu mà phải nghĩ đến chuyện hợp với không hở mẹ, nếu như vậy thì sau khi cưới xong chúng con sẽ ở riêng, khi đó thì mọi việc đều xong hết.
Bà Phan kinh hoàng nhìn con trai, trông bà, người ta ngỡ như bà vừa nghe một chuyện gì kinh khiếp lắm vậy. Có phải những điều bà vừa nghe Quang nói là thật không nhỉ? Thằng con trai mà bà thương yêu hết lòng và mong chờ nó bao lâu nay lại có thể tính toán như thế hay sao?
Bà Phan chưa kịp nói gì thì chồng bà đã lên tiếng:
- Tại sao con lại nghĩ như thế? Trong gia đình ta không có chuyện cưới vợ rồi ở riêng đâu. Nhà của rộng thênh thang như thế này mà lại muốn tách ra hay sao? Vả lại, ngượi vợ mà ba cưới cho con phải là do ba chọn mới được.
Quang kêu lên:
- Tại sao lại như thế? Vợ con thì phải do con chọn chứ. Nếu như ba chọn thì làm sao tụi con thương yêu nhau được?
- Ba lại không nghĩ thế, vì người mà con chọn thật không đúng với ý ba mẹ và không phù hợp với gia đình ta một chút nào. Thử hỏi, nếu như con cưới cô gái ấy thì làm sao cô ta có thể phụ giúp con trong công việc khi mà suốt ngày chỉ thích rong chơi như thế?
Quang lắc đầu:
- Ba à, con không cần một người vợ phụ giúp con trong cong việc mà con chỉ muốn có một người vợ mà con yêu thương thôi. Còn công việc thì tự con sẽ lo được ba mẹ không phải bận tâm.
Ông Phan gay gắt:
- Con lo mà lo như thế nào? Lo rong chơi ở mấy cái vũ trường ấy hở? Ba không ngờ con lại như thế, về nước đã gần một tháng rồi, thế mà con cứ mãi lo ăn chơi, không ngó ngàng gì đến công việc cả. Quang à, sự nghiệp cả một đời ba gầy dựng, ba không muốn nó mất đi đâu. Ba đã cho con đi du học, mấy năm trời nay tốn kém biết bao nhiêu, ba không tiếc nuối. Nhưng ngày nay con làm ba thất vọng quá chừng.
Thấy ông Phan giận dữ, bà Phan sợ giữa chồng và cậu con trai cưng có chuyện xảy ra. Bà vội xoa dịu chồng:
- Mình à, con nó mới về nên cũng có phần thích vui chơi để tìm hiểu thêm về cuộc sống ở đây. Nhưng mà em nghĩ không phải là con nó làm biếng đâu, để từ từ rồi em nói rõ cho nó hiểu.
Sống với vợ đã mấy mươi năm, ông Phan không lại gì tính nết của bà. Ông biết rất rõ một điều là bà rất cưng chiều thằng con này, nếu như nó vòi vĩnh điều gì, chắc chắn là bà sẽ không ngần ngại mà chiều theo ý nó ngay.
Từ trước tới nay, ông Phan không phản đối lại chuyện bà Phan chiều con, chỉ vì ông không muốn đối diện với những giọt nước mắt của bà. Hơn nữa, ông cứ nghĩ là Quang còn nhỏ nên cũng không đáng lo lắm. Nhưng giờ đây, thằng con trai ông đã lớn rồi, và xa cách bấy nhiêu năm nên ông không thể biết rõ cuộc sống của nó trong thời gian qua. Vì vậy mà ông không muốn mình vô tâm đối với con cái nữa, mà ông muốn đào tạo cho Quang đủ sức thay ông khuếch trương việc làm ăn của gia đình. Riêng phần của Hoàng Tùng ông đã có kế hoạch riêng cho anh mà không muốn để bà vợ mình biết, vì ông thật rõ tính ích kỷ của bà.
Nghĩ kỳ rồi, ông khẳng định ý nghĩ của mình:
- Không được, ba cho con tự chọn lựa. Nếu như con cưới cô gái ấy thì ba mặc kệ con, khách sạn ba sẽ giao hẳn cho Hoàng Tùng. Còn nếu như con nghe lời ba cưới Thoại Anh thì khi đó con sẽ làm chủ cái khách sạn này. Tùy ý con thôi, con muốn chọn điều nào cũng được.

Quang chưa kịp có phản ứng với lời ông Phan vừa tuyên bố thì bà Phan đã hoảng hốt cả lên. Vì từ trước tới nay, bà chỉ mong mỏi có mỗi điều là con trai bà mau chóng nắm hết quyền hạn trong việc kinh doanh của gia đình. Mà điều đó cũng có nghĩa là Quang được nắm toàn quyền trong cái khách sạn đang ăn nên làm ra của gia đình. Thế mà nay chồng bà lại tuyên bố như thế, không chừng mẹ con bà lại "xôi hỏng bỏng không" mất.
Không được, bà không thể vì một điều cỏn con đó mà buông mất nguồn lợi lớm duy nhất mà bà đã mong chờ bấy lâu nay được. Hơn nữa, đối với chuyện hôn nhân của Quang, bà cũng đồng ý với chồng trong việc này. Cái cô gái từ nước ngoài theo Quang về kia cũng không phải là người mà bà mong đợi. Giá như không có chuyện phản đối của chồng bà đã đặt điều kiện như thế thì mối thiện cảm dành cho cô gái đó hoàn toàn không có một chút nào trong lòng bà. Vả lại, bà đã trông thấy Thoại Anh, cô gái đó xứng đáng là con dâu của bà ngay cả trong gia đình cũng như trong công việc của Quang.
Tuy Thoại Anh có nghèo thật đấy, nhưng điều đó thì có ý nghĩa gì so với cái gia tài đồ sộ mà Quang sẽ hưởng nếu như làm theo lời chồng bà. Còn như Trang Đài, cô gái ấy ở tận một xứ sở xa xôi, cả nếp sống cũng như ý nghĩ của cô ta hoàn toàn không phù hợp với gia đình bà. Hai cô gái đã hình thành nên một sự so sánh rõ rệt trong lòng bà Phan, và bà biết mình phải chọn cô gái nào.
Nghĩ thế, bà Phan cũng tham gia ý kiến với chồng con:
- Ba con chỉ muốn điều tốt cho con thôi Quang à, Thoại Anh giỏi lắm, có một người vợ như thế sẽ giúp cho con rất nhiều trong việc kinh doanh. Còn nếu như vợ con là Trang Đài, con sẽ phải chiều chuộng và làm theo ý nó. Mà theo cái nhìn của mẹ, Trang Đài không thể giúp được gì cho con trong công việc đâu mà chỉ có thể cùng con vui chơi thâu đêm suốt tháng nơi vũ trường quán rượu mà thôi. Như thế thì tâm huyết một đời của cha con chắc là sẽ đem đổ sông đổ biển mà thôi.
Từ trước tới nạy, bao giờ Quang cũng được sự ủng hộ và chiều chuộng của mẹ. Vậy mà lần này, với chuyện quan trọng cho suốt cả một đời của anh như thế này mà mẹ anh lại không ủng hộ anh, lại theo ý cha anh. Điều này làm cho Quang thấy mình bị thiệt thòi quá mức khiến anh kêu lên với sự bất mãn rõ rệt:
- Cả mẹ cũng thế, chẳng nghĩ gì đến hạnh phúc của con cả mà chỉ nghĩ đến tiền bạc sự nghiệp mà thôi. Nếu như thế thì ba mẹ muốn làm gì thì làm, con trở về bên kia cho xong.
- Quang!
Bà Phan hoảng hốt kêu lên. Nhưng nói vừa dứt câu, Quang bỏ đi thật nhanh ra ngoài. Chỉ trong chốc lát, ông bà Phan đã nghe tiếng xe của anh rú lên thật to ngoài sân. Ông Phan lắc đầu:
- Thật uổng công tôi đặt hết niềm tin nơi nó. Cuối cùng rồi tôi nhận được gì đây?
Bà Phan lo sợ nhìn chồng, nếu mà ông làm như lời ông đã nói thì bà còn có thể làm gì được bây giờ khi mà thằng con trai cưng của bà lại ngang bướng như thế. Không khéo tất cả những gì bà ấp ủ bây lâu nay sẽ tan thành mây khói hết. Không được, bà không thể để tất cả vuột mất khỏi tay bà một cách cam chịu được!
Nghĩ thế, bà Phan giở chiêu bài quen thuộc nhưng vô cùng linh nghiệm của mình ra, bà ngọt ngào nói với chồng:
- Mình à, mình đừng có giận dữ như thế kẻo lại ảnh hưởng đến sức khỏe của mình. Mình cứ từ từ để tôi phân tích cho Quang nó nghe, tôi tin là con nó là đứa hiểu biết, sẽ không làm mình thất vọng đâu.
Đúng như bà Phan đã nghĩ, câu nói của bà đã làm cho sự giận dữ trong lòng ông Phan dịu xuống. Nhẹ lắc đầu, ông chậm rãi nói với bà:
- Mình liệu mà khuyên nó đi, tôi không nói cho có đâu. Những gì tôi nói hôm nay không phải là dọa nó đâu. Cái cô gái kia chỉ là con người rong chơi chứ nào có biết làm ăn gì, mà thằng Quang nhà này thì thật là không đủ bản lãnh để khống chế cô ta đâu. Nếu như nó cưới cô ta thì tốt nhất là nó trở qua bên kia để sống, chứ còn ở đây thì chỉ có cạp đất mà ăn chứ tôi không đời nào giao sự nghiệp cả một đời vất vả của tôi vào tay nó đâu, vì như thế chẳng khác nào tôi đêm của cải đổ sông đổ biển mà thôi.

Nói xong, ông Phan đứng lên. Ông đi thẳng lên lầu với một cõi lòng nặng trĩu.
Bà Phan nhìn theo ông mà lòng bà cũng chẳng nhẹ nhàng gì, vì bà biết, Quang cũng là một thằng con trai cứng đầu, chuyện bà muốn thực hiện không phải dễ dàng gì...
CHƯƠNG 10
Xếp tập hồ sơ lại, Tùng đưa mắt nhìn quanh căn phòng làm việc của anh một vòng. Tất cả mọi tứ trong căn phòng này đều rất thân quen với anh, điều đó không có gì là khó hiểu bởi đã mười năm hơn, anh ngồi trong căn phòng này.
Ngay từ ngày mới ra trường, Tùng đã phụ với cha lo công việc trong khách sạn này. Đây chính là nơi tại ra nguồn thu nhập chủ yếu cho gia đình anh, một gia đình mà sức chi tiêu không phải là ít. Cũng may là từ ngày Tùng bắt tay vào công việc, mọi điều đều thuận lợi đối với anh, khách ngày càng đông, uy tín ngày càng rộng, và lẽ dĩ nhiên là thu nhập ngày tăng cao. Chính vì thế mà sự tín nhiệm của ông Phan dành cho Tùng là tuyệt đối. Và những năm gần đây, ông đã giao hẳn công việc cho anh để nghỉ ngơi.
Tùng đã cố gắng rất nhiều, anh chỉ vì lợi nhuận cho gia đình chứ không vì bản thân mình. Anh lại không tiếc gì công sức để làm cho khách sạn ngày một phát triển hơn. Cũng chính vì thế mà Khánh Ngọc, cô vợ trẻ đẹp và cũng là cô ca sĩ tài danh của anh đã không chịu nổi sự cô đơn bên người chồng chỉ biết vì công việc mà bỏ quên cô vợ đang tràn đầy sức sống, nên đã làm cái điều tệ hại nhất đối với một người phụ nữ đã có gia đình. Một phần vì sự thiếu vắng tình cảm, phần nữa cũng vì hào quang danh vọng mà cô đang mong mỏi đạt được nên đã không ngại ngùng gì mà không ngã vào vòng tay của ông bầu ca nhạc của mình.
Khi biết ra sự thật, Tùng đã dứt khoát chia tay với Khánh Ngọc. Một số tiền lớn đã giúp anh thoát khỏi người vợ chỉ biết mua sắm chưng diện chứ không giúp gì được cho chồng. Tùng cũng buồn rầu mất một thời gian khá lâu, vì tình yêu anh dành cho Khánh Ngọc vẵn còn đó. Nhưng rồi anh cũng gượng đứng lại khi mà anh đã nhìn rõ được bản chất của cô, một người phụ nữ chỉ cần có tiền chứ không cần đến chồng con.
Chẳng phải tự nhiên mà Khánh Ngọc chia tay với Tùng một cách dễ dàng như thế. Khi lấy Tùng, không phải vì anh là một thanh niên hào hoa, đẹp trai. Mà điều chủ yếu Khánh Ngọc nghĩ đến là cái địa vị Giám đốc khách sạn của anh. Nhưng rồi cô mau chóng nhận ra rằng Tùng cũng chỉ là một nhân viên của cha anh như những nhân viên khác mà thôi. Chỉ có điều người nhân viên này mẫn cán quá và được sự tin tưởng tuyệt đối của chủ nhân mà thôi. Còn cô, một người con dâu trong gia đình thì chỉ là một người không có chút quyền hạn nào trong tay. Điều đó làm Khánh Ngọc hoàn toàn hụt hẫng, nên cô đã lấy việc thoát khỏi gia đình ông Phan là một niềm hạnh phúc cho mình.
Trong năm đầu tiên sau khi chia tay với Tùng, Khánh Ngọc không hề lai vãng tới khách sạn cũng như nhà riêng của ông Phan một lần nào. Nhưng mấy năm gần đây, đột nhiên cô trở về tìm Tùng, và cô lại có thái độ thân thiết với anh như ngày nào.
Đáp lại những điều đó, Tùng vẫn một mực lạnh nhạt với cô nếu không nói là xua đuổi. Nhưng Khánh Ngọc không lấy đó làm phiền, và cô vẫn thỉnh thoảng tới tìm anh.
Một quãng đời đã qua lần lượt hiện về trong trí Tùng khiến anh thấy hồn mình chùng xuống. Nhưng nếu như nỗi buồn vẫn cứ phảng phất trong anh thì Tùng lại nhận ra mình không hề tiếc nuối một chút gì. Bởi anh đã chấp nhận hoàn cảnh sống của mình, và anh có công việc để lãng quên đi tất cả.
Tiếng gõ của đột nhiên vang lên kéo Tùng rời khỏi những suy nghĩ bâng quơ đang vẫn vơ trong đầu anh để trở về với thực tại. Anh nhẹ nhàng lên tiếng:
- Vào đi!
Quả nắm cửa nhẹ nhàng quay một vòng, và cánh cửa mở ra cho một người bước vào. Chưa nhận ra được mặt người khách đó, Tùng đã biết được ai là người đã ưu ái đến tìm anh trong buổi sáng như thế này. Bởi một mùi thơm ngào ngạt của nước hoa đã ùa vào mũi Tùng trước khi chủ nhân của nó hiện diện trong tầm mắt anh.
Nhăn mặt, Tùng hỏi thẳng không kiêng nể:
- Cô đến đây làm gì?
Không vội trả lời, Khánh Ngọc - phải, người mới đến là Khánh Ngọc, người vợ đã chia tay của Tùng - thủng thỉnh đi vào phòng và ngồi xuống chiếc ghế trước mặt Tùng rồi mới chậm rãi nói:
- Bộ phải có việc gì em mới được đến hay sao? Em đến thăm anh không được à?
Tùng lắc đầu:
- Sự có mặt của cô ở đây không được ai hoan nghênh đâu, nhất là tôi.
Khánh Ngọc cong môi:
- Em biết trước là anh sẽ nói như thế mà, bởi vì anh là một người khô khan nên đâu có nghĩ gì đến cảm nhận của người khác. Dầu gì thì chúng ta cũng đã là vợ chồng với nhau, cũng đã có những tháng ngày thật là nồng ấm. Chẳng lẽ anh quên hết rồi hay sao? Nếu không tình thì cũng còn nghĩa, vậy mà em đến thăm, anh lại nỡ nói những lời vô tình như thế.

Gương mặt Tùng vẫn lạnh tanh theo từng câu nói đầy vẻ tình nghĩa của Khánh Ngọc. Mắt anh ánh lên nét khinh bỉ khi nhìn cô:
- Cô mà cũng biết nói đến tình nghĩa nữa hay sao? Có thật như thế không hay là cô muốn nhòm ngó đến tiền bạc mà thôi.
Khánh Ngọc vẫn bình thản như không trước câu nói nặng nề của Tùng. Cô nhún vai:
- Dĩ nhiên là tiền thì ai cũng phải muốn nhòm ngó rồi, không có tiền làm sao mà sống? Có họa là điên mới không để ý đến ấy chứ. Nhưng mà ngoài chuyện tiền bạc ra thì em cũng luôn luôn nhớ đến tình cảm của chúng ta chứ.
Tùng lắc đầu:
- Tôi xin cám ơn tình cảm của cô, xin đủ những lời nói đầu môi chót lưỡi của cô đi thôi. Nếu cô thực sự nghĩ như những gì cô vừa nói thì có lẽ cô sẽ không bỏ đứa con còn non ngày non tháng mà ra đi như vậy.
Khánh Ngọc tròn xoe mắt nhìn Tùng như những lời anh vừa nói là điều thật lạ lùng với cô:
- Anh nói gì vậy? Chẳng phải là ngày đó anh đã khăng giữ Khánh Linh lại hay sao? Em cũng vì muốn chiều ý anh, vả lại con ở với anh tốt hơn vì điều kiện của anh đầy đủ hơn em nên em mới để con lại cho anh nuôi. Nhưng mà em cũng nhớ con nên em về thăm con hoài đó, anh không thấy sao?
- Nhưng mà tôi thấy cô không về thăm Khánh Linh nữa sẽ tốt cho nó hơn đấy.
Tùng lạnh nhạt nói, Khánh Ngọc la lên:
- Anh nói gì kỳ vậy? Bộ anh muốn chia rẽ mẹ con em hay sao?
- Tôi không chia rẽ ai hết, chỉ tại cô tự tạo ra sự xa cách và lòng oán ghét trong lòng con thôi. Cứ mỗi khi cô đến thăm nó thì sau đó nó lại cáu kỉnh bực tức. Vì thế tôi nghĩ rằng cô không nên đến thăm nó thì hơn.
Khánh Ngọc trề môi:
- Chứ không phải vì nó nhớ em mà không có em bên cạnh nên nó mới cáu kỉnh như thế hay sao? Em nghĩ rằng anh nên để nó theo em đi anh Tùng à.
Tùng quắc mắt nhìn Khánh Ngọc:
- Cô nói cái gì thế? Cô muốn bắt con bé theo cô à? Đừng có mà mơ!
Thấy Tùng giận dữ, Khánh Ngọc xuống nước:
- Không theo thì không theo, có sao đâu mà anh làm thấy ghê. Nhưng mà dầu sao thì em cũng vẫn cứ là mẹ của nó, em vẫn có quyền thăm nom nó cơ mà.
Tùng lạnh lùng:
- Chuyện đó thì tôi không ngăn cản cô, nhưng tôi cấm cô làm bất cứ điều gì tổn hại đến con bé đấy nhé.
Liếc Tùng một cái, Khánh Ngọc dài giọng:
- Anh đừng quên em là mẹ đẻ ra nó đấy nhé. Làm sao em lại có thể làm hại đến con mình được.
Tùng rùn vai lại:
- Chuyện đó thì tôi thật không dám bảo đảm là không có đâu. Cô thì có chuyện gì mà lại không dám làm. Nhưng mà thôi, chuyện đó bao giờ xảy ra thì cô sẽ thấy phản ứng của tôi. Còn bây giờ thì cô nói đi, cô đến đây có việc gì?
Khánh Ngọc lẳng lơ liếc Tùng bằng ánh mắt dài có đuôi:
- Thì... em nhớ anh, em đến thăm anh không được hay sao?
Tùng gật đầu:
- Tôi xin cám ơn tấm thịnh tình của cô. Nhưng mà cô thấy đó, tôi vẫn mạnh khỏe chứ có ốm đau bện hoạn gì đâu mà phải thăm với viếng cho nó bận rộn ra. Bây giờ cô có thể về được rồi đó.
Khánh Ngọc trơ trẽn lắc đầu:
- Nhưng mà em chưa muốn về, em có chuyện muốn nói với anh.
- Nhưng tôi thì không có chuyện gì để nói với cô hết. Chẳng những thế, tôi cũng không muốn trông thấy cô nữa, vì vậy tốt hơn hết là từ sau hôm nay, cô đừng tới đây tìm tôi nữa.
- Anh đừng nói thế, em không cam lòng đâu. Tùng à, anh cứ ở một mình mãi như thế này à?
Tùng lạnh lùng:
- Chuyện đó là của riêng tôi, cô không cần phải bận tâm.
Khánh Ngọc tỏ ra tha thiết:
- Làm sao em không bận tâm cho được em là vợ của anh mà.
- Chuyện đó đã qua rồi, và tôi cũng không còn nhớ đến nó nữa. Cô đừng nhắc lại với tôi làm gì cho mất công.
- Tại sao lại mất công? Em vẫn còn thương anh mà. Tùng ơi, hay là chúng mình bắt đầu lại nha anh?
Tùng trợn mắt nhìn Khánh Ngọc, thái độ của anh chứng tỏ anh rất ngạc nhiên như anh vừa nghe Khánh Ngọc nói một điều kinh thiên động địa nào đó.
Phải đến một lúc sau, anh mới nói:
- Cô lại ảo tưởng điều gì nữa đó?
- Tại sao lại là ảo tưởng? Chẳng phải là anh vẫn còn yêu em đó hay sao? Tùng à, em nhận là em đã từng có lỗi với anh, nhưng nay em đã biết lỗi của em rồi. Chúng ta đừng tự ái với nhau nữa, hãy cho em một cơ hội đi anh!
Tùng nhìn Khánh Ngọc bằng ánh mắt sắc lạnh. Anh không ngờ cô lại trơ trẽn đến như thế. Chẳng lẽ cô ta không nhận ra tình yêu ngày nào anh dành cho cô ta đã chết từ ngày anh chứng kiến cô đang nằm trong vòng tay người đàn ông khác hay sao? Và trong anh, giờ đây chỉ còn lại sự khinh bỉ dành cho một người đàn bà trơ tráo hay sao?
Nhưng... Tùng nhìn chăm chú vào người phụ nữ đã một thời rất thân thiết với anh đang ngồi trước mặt mình. Chẳng lẽ cô ta không biết là anh đã ghét bỏ cô ta tới mức nào hay sao? Tùng không tin một người phụ nữ đầy thủ đoạn và thông minh như cô ta lại không nhận ra điều đó. Vậy thì chắc chắn là cô ta có ý đồ gì đây? Và không khó khăn gì, Tùng cũng có thể đoán được Khánh Ngọc muốn gì.
Khẽ cười lên một tiếng nhỏ, Tùng hỏi Khánh Ngọc:
- Cô quên một điều rất đơn giản là ly nước đã đổ đi thì không bao giờ hốt lại được hay sao?
Khánh Ngọc nhìn Tùng bằng ánh mắt thật tha thiết:
- Anh Tùng, em đã biết lỗi của em rồi, sao anh không tha thứ cho em? Chẳng lẽ anh cứ giận em mãi hay sao?
- Tôi không giận cô.
Tùng nói ngắn gọn, Khánh Ngọc vui mừng:

- Vậy là anh đã tha thứ cho em? Anh cho em cơ hội phải không?
Tùng lắc đầu:
- Không có gì để tha thứ hay không mà tôi không còn giận cô nữa chỉ vì đối với tôi, cô không còn là một người thân yêu nữa. Trong lòng tôi, cô chỉ là một người quen biết bình thường mà thôi.
Nước mắt Khánh Ngọc bắt đầu chảy, cô ta sụt sịt:
- Nhưng mà em thì không thể coi anh là một người bình thường được. Vì trong lòng em vẫn còn tình cảm dành cho anh, và nhất là em rất thương nhớ con. Em muốn được gần gũi nó.
Tùng mai mỉa:
- Thì cô cứ việc thương yêu nó, tôi nào có cấm. Cô cứ đến thăm nó với tấm lòng của một người mẹ đi.
- Nhưng mà mỗi lần tới thăm nó, trở về em lại buồn lắm. Tùng à, em muốn được ở gần con và anh. Em ước ao là chúng ta lại trở thành một gia đình hạnh phúc như bao gia đình khác.
Tùng lắc đầu:
- Chuyện đó thì cô đừng có mơ, không bao giờ có thể xảy ra đầu. Còn chuyện cô muốn thăm con thì tôi không cấm, nhưng tôi muốn lưu ý cô một điều là cô đừng bao giờ làm điều gì tổn thương tới tâm hồn thơ dại của nó.
Khánh Ngọc lau nước mắt, cô ta nhìn Tùng bằng ánh mắt giận dữ:
- Em không muốn chỉ tới thăm con rồi lại trở về một mình. Em muốn được ở bên nó, chăm sóc nó và lo lắng cho nó chứ không phải cứ giao nó cho một cô bảo mẫu xa lạ như hiện nay. Nếu như anh cứ mãi cố chấp nhận sự trở về của em, em sẽ mang Khánh Linh theo em.
Nét mặt Tùng đanh lại, anh gằn từng tiếng:
- Tôi đố cô làm được điếu đó. Nếu mà cô lộn xộn, tôi sẽ không cho cô thăm Khánh Linh nữa đó.
Khánh Ngọc đứng lên:
- Em sẽ làm được điều đó. Anh đợi nói chuyện với luật sư của em.
Tùng gật đầu:
- Được, tôi đợi cô. Cô cứ việc tiến hành đi. Nhưng tôi cảnh cáo cô lần nữa, cô không được đụng đến Khánh Linh trước khi cô được phép chính thức nuôi nó.
Khánh Ngọc ngoe nguẩy bước ra cửa, gót giầy cô dậm mạnh trên nền gạch:
- Anh khỏi cần phải hăm dọa tôi, tôi sẽ làm được điều tôi muốn.
Cánh cửa đóng lại thật mạnh sau lưng Khánh Ngọc. Tiếng đập thật mạnh dội vào tai Tùng làm anh lắc đầu. Anh tự hỏi mình, tại sao trước kia anh lại yêu được một người đàn bà như thế? Cũng may là anh đã nhận ra được sự lầm lẫn của mình. Và giờ đây, anh vui mừng khi thấy lòng mình hoàn toàn thanh thản và trước người phụ nữ đó, anh chỉ thấy bực mình vì sự quấy rầy của cô ta mà thôi.
CHƯƠNG 11
Rõ nhẹ tay lên quầy, Tùng hỏi cô lễ tân:
- Từ nãy đến giờ cô có thấy cô Thoại Anh đâu không?
Cô lễ tân lắc đầu:
- Tôi không thấy, thưa Giám đốc! Có lẽ chị ấy đang ở trong phòng làm việc đó.
Tùng lắc đầu;
- Tôi đã gọi rồi nhưng trong phòng không có ai nhấc máy hết, chẳng lẽ mọi người đều đi đâu hết à?

- Hình như chị Trinh mới đi ra ngoài còn chị Thoại Anh thì em không biết.
Cô lễ tân lại lắc đầu xác nhận lại câu nói của mình một lần nữa, Hoàng Tùng có vẻ bực bội:
- Mấy người này làm việc gì mà không có qui cửu gì hết vậy? Muốn đi trễ hay nghỉ ở nhà như thế nào cũng được hay sao?
Thấy Tùng giận dữ, cô lễ tân nín khe không dám hó hé một tiếng nào. Ngay lúc đó, Thoại Anh từ ngoài hớt hơ hớt hải chạy vào. Đang định chạy thẳng đến thang máy, nhưng trông thấy Hoàng Tùng đang đứng ngay quầy lễ tân, cô dừng lại và bước thẳng đến chỗ anh. Không để cho Thoại Anh kịp lên tiếng, Tùng đã gay gắt hỏi:
- Mấy giờ rồi?
Vừa thở hổn hển, Thoại Anh vừa ngơ ngác nhìn Tùng:
- Anh Tùng nói gì ạ?
Tùng lập lại câu hỏi của mình lần nữa:
- Mấy giờ rồi?
Thoại Anh ngớ người ra mất một lúc, rồi như hiểu ra vấn đề Tùng đang muốn nói tới, cô vội vã giải thích:
- Anh Tùng à, em biết hôm nay em đến muộn. Nhưng mà em không biết làm cách nào...
Thoại Anh ngập ngừng, Tùng lại gất lên:
- Có chuyện gì mà không thể?
Thoại Anh lúng túng nhìn Tùng. Thật sự giờ phút này, trong lòng cô rất bối rối. Không nói với anh nguyên nhân đi trễ của mình thì không được. Mà nói với anh thì cũng không xong. Cô thật không muốn người ta phải thương hại mình.
Nhưng rồi sự đắn đo của Thoại Anh cũng không kéo dài được lâu, vì Tùng đã lại gằn từng tiếng hỏi cô:
- Sao cô không trả lời? Hay là cô nghĩ là không cần phải trả lời với tôi vì trước sau gì cô cũng là chủ nhân ở nơi này?
Nhìn Tùng một thoáng, Thoại Anh quyết định nói thật. Cô không muốn bị người ta ngộ nhận, nhất là lại ngộ nhận một điều hết sức phi lý như thế. Từ trước tới nay, Thoại Anh luôn luôn sống trung thực và luôn làm việc với hết khả năng của mình. Nhất là từ khi biết được nguyên nhân mình được vào làm ở đây, cô lại càng giữ mình nghiêm chỉnh hơn nhiều. Cô không muốn người khác hiểu lầm để rồi coi thường cô vì nghĩ chính nhờ mối quan hệ đó mà cô có được những ưu đãi hơn người.
Câu nói của Tùng làm Thoại Anh thấy mình bị xúc phạm, và điều đó cũng làm cho cô ngạc nhiên vì từ trước tới nay, anh vẫn đối xử với cô rất thân tình, và chưa bao giờ cô thấy anh có một lời nói hay một hành động nào tỏ ra coi thường cô.
Thoại Anh nghiêm chỉnh nhìn Tùng, cô nói chậm nhưng vẫn giữ đúng sự lễ độ:
- Thưa ông Giám đốc, lần đầu tiên tôi đi muộn vì có lý do chính đáng chứ không phải tôi dựa vào sự ưu đãi nào đâu.
Tùng vẫn gay gắt:
- Dù bất cứ lý do nào đi chăng nữa thì cô cũng phải báo cho tôi biết sự chậm trễ của cô chứ. Hay là cô nghĩ không cần báo?
Thoại Anh nhìn thẳng vào mắt Tùng, cô nhấn từng tiếng:
- Thưa ông, mẹ tôi bị đột quy phải đi cấp cứu, tôi phải đưa bà đi ngay trong đêm. Vậy thì tôi có lý do chính đáng hay không? Và trong trường hợp mẹ tôi đang ở giữa hai bờ sống chết, tôi có còn tâm trí để xin phép không, thưa ông? Nhưng mà bây giờ thì tôi có thể xin phép được rồi đó, thưa ông Giám đốc. Kể từ giờ phút này, tôi xin được nghỉ việc.
Nói xong, Thoại Anh rút trong túi xâu chìa khóa và đặt lên mặt quầy tiếp tân. Rồi không nói thêm một tiếng nào nữa, cô chỉ nhìn Tùng một cái bằng ánh mắt vô cảm và lặng lẽ quay lưng, không để cho Tùng kịp có một phản ứng nào.
Hoàng Tùng sững người trước những lời lẽ Thoại Anh vừa nói. Anh bất ngờ đến nỗi như người tê liệt hết mọi cảm giác. Anh cứ đờ người đứng đó nhìn Thoại Anh như nhìn vào một điều gì đó thật lạ lùng. Mãi đến khi Thoại anh đi ra tới ngoài, chân cô đã đật xuống đến bậc thềm, anh mới như người sực tỉnh.
Không nhìn đến chùm chìa khóa Thoại anh vừa để trên mặt quầy, Tùng vội vã phóng chạy theo cô. Những bước chân Tùng sải dài chạy theo Thoại Anh gấp rút khiến anh không nhìn thấy cha anh và Quang vừa cùng bước chân vào tiền sảnh.
Bắt kịp Thoại Anh ngay trước cửa, Tùng vội níu vai cô lại:
- Thoại Anh!
Bị níu kéo bất ngờ, Thoại Anh loạng choạng cả người. Cô nghiêng chao người hẳn sang một bên khiến Tùng sợ cô té xuống đường nên vội vã ôm choàng lấy cô.
Nhưng cũng may, nhờ Tùng đỡ kịp thời mà Thoại Anh đã gượng lại được. Nhưng vừa đứng vững thì ngay lấp tức, cô vùng ra khỏi tay Tùng, quắc mắt lên nhìn anh:
- Ông làm vậy nghĩa là sao?
Tùng bối rối nhìn Thoại Anh. Trong nhất thời, con người nhanh nhẹn và ăn nói giỏi như anh biến đâu mất tiêu, để giờ này Tùng thật sự khó mở miệng ra để nói với Thoại Anh những điều muốn nói.
Thoại Anh lại trừng mắt lên nhìn Tùng, ngỡ anh gây khó dễ cho mình, cô hậm hực nói to:
- Tôi không nợ gì ông cả, ông đừng làm khó dễ với tôi có được không? Tôi còn có việc phải lo chứ không rảnh mà đứng đây đôi co với ông đâu.
Nói xong, Thoại Anh dậm mạnh gót giày bước đi thật nhành. Tùng cũng nhanh chân bước theo cô. Nhưng lần này, anh sải bước tới đứng chắn ngang trước mặt cô.
Bước chân bị cản lại, Thoại Anh cau mày nhìn Tùng:
- Ông làm như vậy là có ý gì?
Tùng đã lấy lại được bản lĩnh thường ngày của mình. Anh từ tốn với Thoại Anh:
- Tôi muốn nói chuyện với Thoại Anh, cô khoan đi đã.
Thoại Anh lắc đầu, cô lạnh lùng:

- Tôi không có chuyện gì để nói với ông, xin ông tránh đường cho tôi đi. Tôi đang vội lắm!
Nắm đại bàn tay Thoại Anh, Tùng khẩn khoản:
- Thoại Anh, cô khoan đi đã. Cô nghe tôi một chút đi.
Thoại Anh nhìn Tùng với ánh mắt vô cảm mà không nói gì. Tùng lại khẩn khoản:
- Thoại Anh à, nghe tôi nói đã.
Đột nhiên Thoại Anh thấy mệt mỏi, cô không muốn đôi co với Tùng làm gì nữa. Nhưng nhìn vào thái độ của anh thì cô hiểu, nếu như cô không nghe anh nói thì chắc chắn là anh sẽ không dễ dàng để cô đi đâu.
Rút nhẹ tay về, Thoại Anh mệt mỏi lắc đầu:
- Thôi được rồi, ông muốn nói gì thì nói đi, tôi nghe.
Tùng nhẹ giọng phân trần:
- Thoại Anh à, tôi không biết là mẹ cô xảy ra chuyện. Sáng nay có mấy nhân viên của công ty du lịch cứ nhất định đòi gặp cô để bàn bạc về hợp đồng, tôi không biết ý cô muốn giải quyết làm sao nên có hơi bực mình. Lại thêm đợi cô mãi nên tôi càng thêm nóng nảy. Tôi thành thật xin lỗi.
Nét mặt chân thành của Tùng đã làm cho cục tực ái to như cái nhà của Thoại Anh dịu xuống. Chẳng phải là trong gia đình họ Phan này, người đối xử tốt nhất với cô chỉ có Hoàng Tùng hay sao? Hôm nay, anh có nói nặng với cô đó, nhưng không lẽ chỉ vì những điều đó mà Thoại Anh này lại có thể quên đi những tình cảm anh đã dành cho cô hay sao?
Tuy nghĩ như thế nhưng Thoại Anh vẫn không để tỏ ra cho Tùng thấy, cô vẫn giữ nguyên nét mặt lạnh lùng:
- Tôi không dám bắt lỗi ông Giám đốc đâu, ông không phải xin lỗi tôi như thế.
Tùng nhăn mặt:
- Thôi mà Thoại Anh, tôi đã biết lỗi của tôi rồi mà, cô còn giận dai như thế hay sao? Nào, chúng ta hãy coi như chuyện vừa rồi đã xong rồi nhé?
- Xong rồi thì sao mà không xong thì sao?
Thoại Anh hỏi lại, nhưng giọng của cô đã không còn mang âm hưởng gay gắt nữa. Tùng cũng để ý được điều đó, anh mỉm cười:
- Thôi nào, đừng khó khăn với tôi như vậy. Hôm nay cô cứ về lo cho bác, khi nào bác khỏe thì cô hãy đi làm, công việc của cô ở đây sẽ có người phụ trách. Cô không phải lo lắng gì nữa.
Nỗi bực tức trong lòng Thoại Anh dịu xuống, cô cúi đầu nhỏ nhẹ:
- Cảm ơn ông, nói thật với ông là tôi không còn tâm trí đâu để mà làm việc được bây giờ. Nếu như ông thông cảm thì xin phép ông cho tôi được nghỉ một thời gian.
Tùng gật đầu ngay lập tức:
- Đương nhiên rồi, Thoại Anh cứ nghỉ để chăm sóc bác cho tốt. Khi nào bác khỏe thì hãy đi làm. Tôi sẽ báo lại cho ba tôi biết là Thoại Anh nghỉ phép.
Thoại Anh mừng rỡ trong lòng, cô không ngờ Tùng lại dễ dàng với cô như thế. Bao nhiêu tức giận khi nãy vì những lời lẽ hồ đồ của Tùng đã tan biến hết. Cô nhìn anh với vẻ biết ơn:
- Cám ơn ông Giám đốc, tôi xin phép.
Thoại Anh vừa định ra về thì Tùng lại hỏi:
- À, Thoại Anh này, bác điều trị Ở bệnh viện nào vậy?
- Dạ, mẹ tôi hiện đang nằm tại bệnh viện Nhân dân Gia Định ạ.
Tùng gật đầu:
- Được rồi, để tôi báo lại cho ba tôi biết. Cô về lo cho bác đi.
Thoại Anh về rồi, Tùng trở vào trong tiền sảnh thì gặp cha anh và Quang đang đứng đó với vẻ đợi chờ. Vừa trông thấy anh, ông Phan đã hỏi ngay:
- Có chuyện gì vậy con? Hình như ba thấy Thoại Anh ra về phải không?
Tùng với tay cầm lấy xâu chìa khóa trên mặt quầy mà khi nãy Thoại Anh đã bỏ lại, anh trả lời cha:
- Thưa ba, mẹ Thoại Anh bị bệnh phải đi cấp cứu hồi đêm rồi, cô ấy đến để xin nghỉ nuôi mẹ bệnh.
Ông Phan hoảng hốt hỏi ngay:
- Mẹ của Thoại Anh làm sao, con có nghe nó nói không?
Tùng gật đầu:
- Con nghe cô ấy nói là bác Viễn bị một cơn đột quy bất ngờ, hiện giờ còn đang nằm trong bệnh viện. Còn tình trạng bác Viễn hiện giờ ra sao thì con không được biết rõ, nhưng có lẽ là không tốt nên trông Thoại Anh có vẻ lo lắng lắm.
Ông Phan lại hỏi tiếp:
- Vậy chứ con có hỏi là hiện giờ bác ấy đang ở đâu hay không?
Tùng gật đầu liền nữa:
- Có chứ, thưa ba. Thoại Anh nói là bác ấy hiện đang nằm điều trị Ở bệnh viện Nhân dân Gia Định.
- Vậy thì được rồi, chúng ta sẽ vào thăm bác ấy. Quang chuẩn bị đi với ba lần đầu, còn những ngày sau thì con tự đi một mình vậy.
Quang trợn mắt nhìn cha:
- Cái gì, đi thăm hở ba? Lại còn những lần sau nữa chứ!
Ông Phan cũng nhìn Quang như anh vừa nói một điều hết sức lạ lùng:
- Tại sao con lại nói như thế? Bác Viễn sẽ là mẹ vợ của con, con đến thăm không được hay sao?
Quang lắc đầu:
- Mới chỉ dự định thế thôi chứ đã là sự thật đâu mà ba bắt con phải giữ lễ nghi như thế.
- Sao chỉ là dự định? Đây là ý định của ba, mà ý định của ba thì con biết rồi đó, ba sẽ không thay đổi bao giờ đâu.
Ông Phan nghiêm mặt nhìn Quang, anh nhăn nhó:
- Vậy thì chừng nào chuyện đó thành sự thật thì mới tính đi ba, hôm nay con vào đây để tiếp nhận công việc chứ không phải để đi thăm bệnh nhân đâu. Ba đừng nhắc đến chuyện đó nữa, khi nào rảnh con sẽ tự đi.

Ông Phan trừng mắt nhìn Quang, nhưng anh đã quay lưng đi thẳng vào trong thang máy khiến ông khựng lại. Tùng nhỏ nhẹ nói với ông:
- Tính em Quang từ hồi nào tới giờ vẫn vậy, ba giận làm chi. Khi nào nó nghĩ lại tự khắc nó sẽ đi thôi mà.
Ông Phan nguôi giận, nhưng ông vẫn than thở:
- Biết tới chừng nào nó mới biết nghĩ lại đây? Biết bác Viễn nằm viện mà không tới thăm ngay cũng không phải là hay đâu con.
Ngần ngừ một chút, Tùng nói với ông Phan:
- Để con đi với ba, con cũng muốn vào thăm bác ấy để thay lời xin lỗi với Thoại Anh.
Ông Phan ngạc nhiên:
- Con làm gì mà phải xin lỗi Thoại Anh?
Tùng ngượng ngập cười:
- Tại khi nãy con hồ đồ nói năng hơi quá đáng với cô ấy làm cho cô ấy giận đòi nghỉ việc.
Ông Phan kêu lên:
- Sao lại thế? Thoại Anh cũng như người nhà của ta rồi, sao con lại không khéo léo gì cả vậy?
Tùng phân bua:
- Tại cô ấy tới trễ quá mà không báo cho con biết, khách hàng tới tìm mà không gặp nên họ giận bỏ về. Con bực quá nên khi Thoại Anh tới, con la cô ấy một chập. Nhưng mà khi nãy con cũng đã xin lỗi cô ấy rồi, bây giờ tới thăm mẹ cô ấy để tỏ rõ thành ý của con thêm.
Ông Phan gật đầu:
- Vậy cũng được! Một lát con đi với ba, còn thằng Quang thì chắc là ba phải có biện pháp với nó quá. Không khéo chuyện sắp xếp của ba không thành quá.
Thấy cha vẫn còn bực mình vì em trai, Tùng lựa lời an ủi ông:
- Quang nó cũng còn ham chơi nên chưa suy nghĩ chính chắn mà thôi. Con nghĩ là không có gì trở ngại đâu, chỉ cần ba mẹ phân tích rõ ràng cho nó hiểu mà thôi.
Ông Phan lắc đầu chán nản:
- Nào phải ba không phân tích đâu, ba đã nói hết lời với nó rồi đó chứ. Cả mẹ con cũng nói với nó rất nhiều, nhưng mà nào nó chó chịu nghe đâu! Còn chuyện con nói nó ham chơi? Nó nay cũng gần ba mươi tuổi đầu, ba cũng cho đi nơi này nơi nọ học hành cho hiểu biết, vậy mà không biết suy nghĩ thì còn hy vọng gì được nữa.
- Ba đừng quá lo lắng như vậy, chắc là khi nào Trang Đài về bên đó thì Quang nó sẽ không như thế nữa đâu.
- Nhưng mà ba thấy hình như con nhỏ đó không có ý định trở về bên đó đâu con à. Tuy là thằng Quang đã hứa với ba là sẽ làm theo ý ba, nhưng sao ba thấy chuyện đó có một điều gì đó làm ba phải suy nghĩ - Ông Phan phẩy tay - Mà thôi, bỏ chuyện đó đi, cứ nghĩ tới là ba lại thấy mệt quá.
Ông Phan đi thẳng vào thang máy, Tùng cũng lặng lẽ nối gót theo ông. Anh không nói gì thêm, vì trong lòng anh cũng nặng trĩu khi nghĩ tới việc mình sắp sửa phải làm cùng ông Phan và Quang. Tuy biết là việc giao khách sạn cho Quang là một điều phải xảy ra, nhưng không hiểu sao giờ phút này đã đến, anh lại thấy buồn. Phải chăng vì anh đã gắn bó với nơi này đã quá lâu rồi?
CHƯƠNG 12
Bật người ra phía sau, dựa đầu vào lưng ghế, Quang thở ra một hơi dài nhẹ nhõm. Thế là ước mơ của anh đã biến thành sự thật, chỉ cần anh hứa với ba anh một câu, thế là ông đã tin anh ngay lập tức. Thế thì tội gì mà anh không hứa, còn anh có làm đúng theo lời hứa của mình hay không thì lại là chuyện khác. Chẳng lẽ khi anh không làm thì cha anh lại giết anh hay sao mà sợ. Mà anh thì thiếu gì cách để làm cho cái điều ba anh mong muốn đó không thể nào thực hiện được, khi đó thì anh lại có thể thoải mái mà làm mà không sợ Ông cằn nhằn một chút nào.
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên làm cho những tư tưởng của Quang đang đi trên chín tầng mây phải rớt xuống thực tại. Nhưng vì tâm trạng đang vui nên Quang không thấy bực mình một tí nào vì sự phá đám đó. Anh lên tiếng:
- Vào đi!
Cánh của được mở ra thật nhẹ, và một người lách vào. Quang nhận ra người mới vào là Thoại Anh, cô nhân viên vừa là Trưởng phòng khai thác khách của khách sạn, vừa là người vợ tương lai của anh.
Bước đến trước mặt Quang, Thoại Anh nhỏ nhẹ:
- Thưa ông Tổng, xin ông ký cho bản dự chi quảng cáo ạ.
Một tay đỡ lấy xấp giấy trên tay Thoại Anh, tay kia chỉ vào chiếc ghế trước mặt Quang lịch sự nói với cô:
- Thoại Anh ngồi đi.
Thoại Anh im lặng, cô nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế Quang vừa chỉ. Cô ngồi thẳng lưng, hai tay xếp lại để trên đùi và mắt thì nhìn bâng quơ vào bức tường trước mặt.
Không vội ký tên, và cũng không cả nhìn vào xấp giấy Thoại Anh vừa trao cho mình, Quang cũng lặng thinh. Nhưng ánh mắt anh chăm chú chiếu thẳng vào cô gái đang ngồi trước mặt mình, và anh thầm đánh giá người con gái đó.
Tuy chưa tiếp xúc nhiều với Thoại Anh, nhưng điều đó cũng không hẳn là Quang không trông thấy cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu tiên anh nhìn Thoại Anh gần và rõ đến như vậy. Trước mắt anh là một người con gái đơn giản, thậm chí quá đơn giản trong mắt Quang khi anh nhìn thấy gương mặt cô không một chút son phấn. Một bộ quần áo giản dị không tạo cho Thoại Anh một dáng vẻ sang trọng lộng lẫy như Trang Đài.
Nhưng Quang không thể phủ nhận được là Thoại Anh khá xinh xắn. Nét đẹp của cô không lộng lẫy, không khiến cho người đối diện phải chóa mắt khen ngợi. Nhưng tiềm ẩn trong cái dáng vẻ giản dị đó, Thoại Anh vẫn toát ra được nét đẹp kín đáo của mình.

Gương mặt Thoại Anh hơi xanh, hai hàng mi cong che khuất một phần cặp mắt, nhưng Quang cũng nhận thấy đôi mắt Thoại Anh thật là tuyệt vời. Nếu như thêm vào vẻ mênh mông của đôi mắt đó là những cái liếc mắt điêu luyện như của Trang Đài chẳng hạn, Quang dám chắc rằng sẽ có khối anh chàng chết đuối trong đó.
Đôi môi Thoại Anh hơi nhỏ, và sóng mũi cao thẳng tắp khiến cho gương mặt cô mang một vẻ đẹp hài hòa. Và Quang chợt bàng hoàng khi nhận ra rằng Thoại Anh thật là xinh đẹp. Có điều anh hơi tiếc là cô đã không biết tận dụng kỹ thuật trang điểm để bộc lộ hết vẻ đẹp của mình, cái vẻ đẹp mà nếu như được một bàn tay lành nghề trang điểm, chắc chắn là ít có cô gái nào hơn được.
Thoại Anh cũng không phải ngu dại gì mà không biết là Quang đang ngắm mình. Nhưng vốn tính kín đáo, cô vẫn cứ lặng thinh. Nhưng một cảm giác xôn xao đã chiếm ngự tâm hồn cô. Vì Thoại Anh hiểu rõ, người thanh niên trước mặt có quan hệ với mình như thế nào.
Thoại Anh cố gắng chịu đựng cái nhìn như soi mói của Quang, nhưng rồi cô đành chịu thua. Cô ngượng ngùng nhìn xuống xấp giấy anh đang cầm và ấp úng nói nhỏ:
- Thưa ông Tổng...
Không để cho Thoại Anh nói hết câu, Quang đưa tay ngăn cô lại:
- Thoại Anh này, anh không phải là ông Tổng của em đâu.
Cách xưng hô thân mật của Quang làm mặt Thoại Anh đỏ bừng. Cô lại lí nhí nói:
- Nhưng mà... Ông là...
Quang lại ngắt ngang lời Thoại Anh:
- Anh là gì mặc kệ anh, nhưng đối với em thì anh đâu phải là ông già đâu mà em cứ gọi anh là ông hoài như thế.
Mặt Thoại Anh càng đỏ thêm chút nữa. Quang thú vị nhìn cô. Anh mỉm cười:
- Nào, em hãy tạm quên công việc đi một chút đi. Chúng ta nói chuyện nhé!
- Nhưng mà...
Quang đứng lên, anh rời khỏi chỗ ngồi của mình:
- Không có nhưng nhị gì hết, chúng ta ra đây ngồi đi.
Quang cúi xuống, anh nắm tay Thoại Anh kéo đứng lên và đưa cô lại bên bộ bàn ghế dùng để tiếp khách. Thoại Anh hoàn toàn thụ động, cô không có một cử chỉ nhỏ nào để gọi là phản ứng để rồi cứ líu ríu đi theo đà tay kéo của Quang.
Quang cảm nhận hết được sự ngượng ngùng của Thoại anh, và ngay cả cảm giác rung nhẹ trên tay cô khi anh vừa đụng vào, Quang cũng cảm nhận được. Điều đó khiến anh thú vị, vì rõ ràng Thoại Anh là cô gái hoàn toàn ngây thơ, tuy rằng lúc nào cô cũng làm ra vẻ thật nghiêm nghị trong công việc.
Ngồi trước mặt Quang, Thoại Anh cố gắng giữ bình tĩnh nhưng trái tim cô đã rộn lên một cảm giác khó tả. Người thanh niên đang ngồi trước mặt cô sẽ là người chồng tương lai của cô đó, sẽ là người cho cô tựa nương suốt cả đời hay sao? Đã bao lần Thoại Anh nhủ mình như thế, nhưng trước đây lúc nào cô cũng thấy dường như đó chỉ là một chuyện xa vời nào đó, chỉ thấp thoáng trước mắt mà cô sẽ không nắm bắt được.
Nhưng hôm nay thì không phải thế! Hay là vì tại Quang đã thay đổi cách cư xử với cô mà Thoại Anh có một cảm nhận mới mẻ? Và dù cho Thoại Anh đã bảo mình phải bình tĩnh, thế mà cô vẫn thấy mình vụng về lúng túng biết bao trước mặt anh.
Trong sự im lặng đó, Quang lại lên tiếng:
- Thoại Anh này, em đừng gọi anh là ông nữa nhé!
Thoại Anh lí nhí:
- Thế thì gọi bằng gì?
Quang phì cười:
- Thế những người trẻ tuổi nói chuyện với nhau thì họ dùng danh xưng gì?
Thoại Anh ấp úng:
- Họ... họ...
Quang cướp lời Thoại Anh:
- Em hãy xưng hô như anh nói với em nãy giờ có được không?
Thoại Anh cúi đầu không đáp. Quang khuyến khích:
- Nào, em gọi anh thử coi nào?
Thoại Anh khẽ ngước lên nhìn Quang, và cô lại cụp hai hàng mi công xuống trước ánh mắt của anh đang chiếu thẳng vào mình, ngập ngừng:
- Anh Quang...
Quang gật đầu ra vẻ hài lòng:
- Đúng rồi, phải gọi như thế mới được.
Nghiêng đầu ngắm Thoại Anh với nụ cười trên môi, Quang lại hỏi cô với giọng nói dịu dàng:
- Thoại Anh này, em có biết chuyện của hai chúng mình không?
Thoại Anh cúi đầu, cô không dám nhìn thẳng vào mắt Quang. Một cái gật đầu thật khẽ làm cho Quang càng thấy thú vị, và anh bỗng nhiên có cảm giác của một con mèo đang vớn một con chuột nhắt nhút nhát tìm cách chạy trốn trước mặt mình.
Quang lại hỏi tiếp:
- Thế em nghĩ sao về chuyện đó?
Câu hỏi của Quang làm Thoại Anh chẳng biết phải trả lời như thế nào. Nếu nói là cô bằng lòng thì thật là trơ trẽn. Cô đã biết anh là người như thế nào đâu. Dẫu sao thì cô cũng mới chỉ nhìn thấy anh từ xa vài ba lần, và đây là lần đầu tiên cô mới tiếp xúc với anh gần gũi như thế này.
Nhưng nếu nói lời phản đối thì Thoại Anh lại không thể. Bởi vì lúc nào trong đầu cô cũng luôn có câu dặn dò của mẹ: "Đó là người chồng mà cha con đã chọn cho con, con phải làm theo ý nguyện của cha con đó."
Quang cũng nhìn Thoại Anh với những suy tín riêng của mình. Anh biết rất rõ tính của cha, nếu như ông đã quyết định điều gì thì chắc chắn là ông sẽ không bao giờ thay đổi. Huống chi đây lại là lời hứa với người đã chết, mà lại là người có ân nghĩa đối với ông. Thế thì anh đừng mong thay đổi được những gì ông đã quyết.
Giờ đây, tuy Quang đã ngồi vào chiếc ghế Tổng Giám đốc, nhưng Quang hiểu đó là nhờ vào sự không khéo của mẹ anh. Chứ thật lòng mà nói, Quang biết là mình học nhiều hơn nhưng không thể nào có kinh nghiệm bằng anh Tùng đâu.

Nhưng nào phải chỗ ngồi này đã chắc chắn là của Quang đâu. Bởi vì cha anh mới chỉ giao quyền cho anh trên thực tế để anh dễ làm việc, nhưng về mặt pháp lý, anh vẫn phải lệ thuộc vào cha anh, và một phần nhỏ nữa là nơi Hoàng Tùng, người anh cùng cha khác mẹ của anh.
Hiểu rất rõ vị trí bấp bênh của mình, Quang biết mình phải làm gì. Anh thấy khôn ngoan nhất là hãy làm theo ý muốn của ông Phan. Khi nào mọi cái hoàn toàn thuộc vào tay anh, khi đó, Quang sẽ tự do làm theo ý mình.
Cũng may la Trang Đài đã trở về Mỹ, nếu không thì Quang cũng khó mà thực hiện được ý đồ của mình. Anh phải nhanh chóng làm theo những gì cha anh đã xếp đặt, để anh còn thì giờ thu xếp chuyện riêng của mình trước khi Trang Đài trở qua đây.
Cười với Thoại Anh một cách thân thiện, Quang thấp giọng:
- Thoại Anh này, chúng ta cũng đã lớn rồi. Anh nghĩ là cả anh và em đều biết suy nghĩ và lựa chọn một hướng đi cho mình. Vì vậy anh muốn biết là với chuyện hứa hôn giữa hai gia đình, em nghĩ như thế nào?
Câu hỏi thẳng thắn của Quang làm cho Thoại Anh cũng bớt đi phần ngại ngùng. Cô ngước lên nhìn anh và ngập ngừng một chút, cô thành thật nói:
- Em không hề biết chuyện này, mãi đến khi vào đây làm xong, bác Phan nói em mới biết. Thật lòng mà nói, em chưa biết gì về anh hết, và chúng ta còn xa lạ với nhau quá. Vì vậy mà em muốn có thời gian để suy nghĩ, và cũng để tìm cơ hội cho mình.
Cách nói thẳng thắn của Thoại Anh làm Quang cảm phục người con gái trước mặt mình. Nếu như một người con gái thực dụng khác, có lẽ cô ta sẽ chụp ngay lấy cơ hội tốt đẹp này, bởi vì không cần phải so sánh với ai, Quang cũng thấy mình quá đủ điều kiện để những cô gái mơ ước được sống chung trọn đời.
Gật đầu, Quang tỏ ý tán thành ý kiến của Thoại Anh:
- Em nói cũng phải, nhưng anh hy vọng là chúng ta sẽ mau chóng tìm ra câu trả lời cho chúng mình. Nhưng anh có đề nghị chúng ta hãy tại điều kiện để gần gũi nhau hơn, như thế mới dễ hiểu biết về nhau.
Không hiểu sao, Thoại Anh lại thấy e dè trước câu nói của Quang. Cô nhìn anh như muốn hiểu thật rõ ý tứ trong câu nói của anh, để rồi cô nghi ngờ hỏi lại:
- Anh nói như vậy là có ý gì?
Quang bật cười, anh không lại gì ý nghĩa của câu Thoại Anh vừa hỏi:
- Thoại Anh nghĩ đi đâu vậy? Anh nói chúng ta gần gũi nhau có nghĩa là chúng ta có thể đi nghe nhạc, đi xem phim hay là thường xuyên đi ăn với nhau, chỉ có thế thôi.
Gương mặt Thoại Anh lại đỏ bừng lên, cô ngượng ngùng:
- Em xin lỗi, em không có ý gì đâu.
Quang cười lớn, anh đứng lên:
- Anh biết mà, em không phải ngượng ngùng như thế. Nào, để thực hiện lời giao kết của chúng ta, anh mời Thoại Anh đi ăn với anh.
Thoại Anh cũng đứng lên nhưng cô lắc đầu từ chối:
- Anh Quang đi ăn một mình đi, em có cơm rồi.
Quang ngạc nhiên nhìn Thoại Anh:
- Cơm ở đâu mà Thoại Anh có sẵn thế?
Thoại Anh ngượng ngùng nói nhỏ:
- Là em mang theo.
Quang ngạc nhiên hết cỡ trước điều Thoại Anh vừa nói. Đúng ra, trong khách sạn có dành phần cơm cho mọi nhân viên, không hiểu tại sao Thoại Anh lại phải mang cơm theo như thế nhỉ? Anh buột miệng nói ra thắc mắc của mình:
- Tại sao em lại phải mang cơm theo như thế?
Thoại Anh lại đỏ bừng mặt. Chẳng lẽ cô lại nói tuột ra chuyện cô mang cơm theo ăn để tiết kiệm được khoản tiền cơm trưa mà khách sạn sẽ chi thêm cho những người không ăn? Quang có hiểu cho cô không? Hay anh sẽ nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường hay ít nhất cũng là thương hại.
Nhìn mặt Thoại Anh, Quang hiểu ngay là cô có điều khó nói. Anh nói ngay:
- Mà thôi mặc kệ đi, em cứ để cơm đó đến chiều ăn. Còn hôm nay, để đánh dấu việc chúng ta thông cảm với nhau, anh muốn mời em một bữa cơm. Không lẽ em cũng đành lòng từ chối hay sao?
Biết là không thể từ chối được, Thoại Anh đành phải gật đầu. Quang vui vẻ:
- Vậy em về chuẩn bị đi, nữa tiếng nữa chúng ta đi.
Thoại Anh vẫn không quên công việc của mình, cô chỉ tay vào xấp hồ sơ lúc nãy:
- Anh ký cho em bản dự toán...
Quang sốt sắng gật đầu ngay:
- Được rồi, anh sẽ ký ngay đây. Một lát nữa gặp lại, anh sẽ đưa qua cho em luôn.
Thoại Anh trở về phòng làm việc của mình. Câu chuyện vừa trao đổi với Quang khiến cô băn khoăn suy nghĩ. Không hiểu anh ta có ý như thế nào? Đó là một sự chân thành hay ẩn chứa trong để nghị đó là một ý đồ gì khác. Vì Thoại Anh không thể nào quên được người con gái từ bên kia trái đất đã theo Quang về đây và sự thân thiết anh dành cho cô ta. Và thái độ của anh hôm nay ngược hẳn lại với những ngày trước khiến cô thực sự hoang mang.
Khẽ lắc đầu, Thoại Anh cố gắng trấn tĩnh lại mình. Mọi chuyện còn ở phía trước. Cô vẫn còn thì giờ tìm hiểu và xác định mọi điều cơ mà. Thôi hãy tạm quên đi để cho lòng thanh thản.

21/11/2015
Hoàng Kim
Theo https://isach.info/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chất liệu dân gian trong ca khúc Việt Nam hiện đại

Chất liệu dân gian trong ca khúc Việt Nam hiện đại Bài viết này xin phép được tiếp tục trình bày một xu hướng vận động chủ đạo của âm nhạc...