Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2023
Khi tình đã xa 1
CHƯƠNG 1
- Thì cũng có nghĩa là anh Thăng đã tuyệt đối chung thủy với
vợ nên bao nhiêu lời đàm tiếu chỉ là gió thoảng qua tai cô ấy chứ làm sao!
Câu nói đúng ngay vào nỗi ấm ức của Việt Hà khiến cô không
còn kềm nén được nữa, nước mắt cô bắt đầu chảy rồi Việt Hà bật lên tiếng khóc.
Thăng ngẩn người ra nhìn vợ, rồi như hiểu được sự giận hờn của cô, anh kéo Việt
Hà đứng lên. Choàng tay ôm vợ thật chặt và đỡ cô cùng ngồi xuống với mình trên
chiếc ghế dài, anh dỗ dành:
Lời khẳng định của Thăng làm Việt Hà thấy vui trong lòng. Tuy
cô biết là mình sẽ chẳng tham dự nhưng buổi vui chơi với bạn bè của anh như thế
đâu, nhưng chỉ cần anh nói như thế, cô cũng thấy thỏa mãn trong lòng.
- Nhưng mà hình như em thấy chỉ có Khánh Chi là yêu anh Quân
thôi, còn anh ta không chú ý gì đến cô ấy đâu anh ạ.
Thăng không hiểu ý vợ muốn nói gì. Anh hỏi:
Ngã đầu vào vai anh như một cử chỉ tỏ ý tin cậy, Việt Hà nói
nhỏ:
Đây là lần đầu tiên Quân chờ đợi Việt Hà sau 10 năm cách xa.
Ngần ấy năm cách xa nhau, bao nhiêu là nhớ thương chôn chặt trong lòng, Quân đã
mong chờ biết bao ngày hôm nay, ngày mà anh có thể gặp lại người anh hằng
thương nhớ.
Nói xong, không để cho Thăng kịp có thêm một lời nào nữa,
Quân cho xe lùi lại thật nhanh và phóng thẳng ra đường. Hòa vào dòng xe đang
lưu thông trên đường, Quân lái xe đi như một người mộng du mà cũng không biết
bây giờ mình muốn đi đâu.
Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, Quân như đã lãng quên đi tất
cả mọi điều quanh mình để chỉ còn chìm đắm vào với men rượu. Màu bia vàng óng
trông thật đẹp, anh soi mắt mình trong đó để tìm lại một màu nắng vàng rực ngày
nào, mà trong màu nắng lung linh kỷ niệm đó, Việt Hà đang cười với anh, một nụ
cười đẹp nhất.
Quay kiếng xe lên, Quân hít vào lồng ngực mình một hơi thật
dài. Lượng khí trời mát dịu của đêm khuya tràn vào buồng phổi anh làm anh thấy
dễ chịu đôi chút. Nhưng cái cảm giác lâng lâng thì càng lúc càng gia tăng khiến
anh thấy phẩn khích. Quân cho xe chạy khá nhanh, cũng may mà trời đã vào khuya
nên con đường thật vắng người.
Quân đã tống hết những gì trong bụng anh ra. Mặc kệ cho đầu nằm
nghiêng thòng xuống cạnh ghế, anh nhắm nghiền hai mắt lại và nằm im rơ. Khánh
Chi lắc đầu ngán ngẫm, cô cũng không biết mình phải làm gì nữa bây giờ.
Nếu nói là Khánh Chi thất vọng thì hoàn toàn không phải. Vì
đã bao giờ cô hy vọng đâu mà mất! Nhưng nếu nói là ghen tuông thì cũng không
đúng, vì Quân đã là người yêu của cô bao giờ đâu! Chỉ có mình có yêu thầm người
ta thôi mà! Nhưng nếu nói là ghen ghét thì lại càng không phải. Vì Việt Hà đâu
có làm gì tổn hại đến cô đâu, hai người hoàn toàn chẳng có một mối liên hệ nào
cơ mà!
Đứng vào trước làn nước ấm, Quân vừa tắm vừa suy nghĩ. Anh thấy
mình khó xử vô cùng, vì anh còn lạ gì tình cảm của Khánh Chi dành cho anh nữa.
Không phải vì những lần cô nửa đùa nửa thật nói lời yêu anh, mà ngay cả những cử
chỉ, thái độ cô dành cho anh mà Quân nhận biết, anh cũng cảm nhận được tình yêu
của cô rất nồng nàn.
Câu nói của Quân đã làm Khánh Chi hài lòng, tuy cô vẫn biết là anh chàng yêu mình đâu. Nhưng cô đành phải bằng lòng với những gì anh dành cho mình vì ai bảo cô yêu anh quá làm gì.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Quan niệm của Xuân Diệu về thơ từ những câu chuyện đời thường Trong hành trình kết nối tình yêu thơ ca với bạn đọc, dẫu chưa là hệ thống...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét