Đi. Gặp gỡ. Cảm nhận. Học hỏi.
Khám phá. Ghi chép. Nghiên cứu. Giảng dạy. Viết. Làm đầy thêm vốn tri thức, làm
phong phú thêm cảm xúc… Hành trình không ngơi nghỉ ấy, dường như càng khiến
tâm hồn Giáo sư – Tiến sĩ Phan Thị Thu Hiền ngày một thêm tươi trẻ. Vẻ đẹp tâm hồn vừa khó nắm bắt, lại vừa không dễ diễn đạt, dù
bằng ngôn từ. Đó là thứ lung linh của ánh sáng lại vừa là hồi quang của chính
nó. Vẻ đẹp mỏng mảnh mà mạnh mẽ; dịu dàng mà đằm sâu; phản chiếu và không ngừng
xê dịch… đã khiến người tiếp xúc, kể cả khi gần gũi thân tình đi nữa, cũng chỉ
có thể cảm nhận được sự chân tình ấm áp từ nguồn năng lượng được sinh ra từ sức
mạnh nội tâm ấy. Giáo sư – Tiến sĩ Phan Thị Thu Hiền nhận Giải thưởng Cống hiến
Giáo dục toàn cầu (Global Education Contribution Award) do Tập đoàn Giáo dục
Daekyo, Hàn Quốc, trao tặng về những đóng góp trong nghiên cứu, giảng dạy
văn hóa, văn học Hàn Quốc ở Việt Nam. Đó cũng là nguồn “năng lượng” mà tôi phần nào cảm nhận được từ
Giáo sư – Tiến sĩ Phan Thị Thu Hiền trong mỗi lần chúng tôi gặp nhau và
có dịp làm việc cùng nhau. Dù khi ngồi cà phê tán gẫu hay lúc cùng nhau thực hiện một dự
án về sách, hoặc tham gia những buổi giao lưu giới thiệu tác giả tác phẩm văn
chương Việt Nam và Hàn Quốc được tổ chức tại Trường Đại học Khoa học Xã hội và
Nhân văn, hay tham gia những cuộc tọa đàm, những hội thảo về văn chương trong
nước và văn học châu Á… Ở đâu, lúc nào, thư nhàn hay bận rộn, vui đùa hay
nghiêm nghị, Phan Thị Thu Hiền cũng để lại nơi tôi tình cảm trìu mến và ấn tượng
khó quên về vị nữ giáo sư nhẹ nhõm, cởi mở mà năng động. Sự năng động lôi cuốn
của một người luôn theo đuổi mục tiêu đam mê của mình, dù mục tiêu đó phải trải
qua một con đường gập ghềnh chông gai. Ngay cả khi không gặp được nhau, chỉ cần thường đọc status của
Giáo sư – Tiến sĩ Phan Thị Thu Hiền và dành ít thời gian tìm hiểu thêm những
đóng góp của cô cho việc giảng dạy, đào tạo ở bậc đại học và sau đại học; những
công trình nghiên cứu khoa học về văn học trong nước và thế giới; và những nỗ lực
của cô để góp phần kết nối văn hóa Việt Nam với văn hóa một số nước … tôi càng
tự tin hơn về cảm nhận của mình. Năm 2018, hết tuổi quản lý, thôi đảm trách nhiệm vụ Trưởng
Khoa Hàn Quốc học của Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn thuộc Đại học
quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh, Giáo sư – Tiến sĩ Phan Thị Thu Hiền như lại trẻ
trung hơn, tiếp tục hăm hở, say mê trên con đường nghiên cứu và giảng dạy mà cô
đã có hơn 30 năm gắn bó. Thành tựu cống hiến và tri thức tích lũy từ ngần ấy năm giúp
cho Giáo sư – Tiến sĩ Phan Thị Thu Hiền bước vững hơn, tiến xa hơn, tầm nhìn
khoáng đạt hơn và chân trời tự do cũng nới rộng thêm. Cô xê dịch trong trạng
thái tự do và háo hức. Háo hức mở rộng thêm những cánh cửa tri thức. Háo hức lấp
đầy những thiếu hụt bản thân. Háo hức được góp phần làm nhịp cầu kết nối giữa
văn hóa giữa Việt Nam và văn hóa thế giới, đặc biệt là văn hóa các nước Đông Á. Khao khát và hành động. Bền bỉ và liên tục. Những giờ giảng
tâm huyết cho Cao học và Nghiên cứu sinh. Những bộ sách đang tiếp tục về Văn học
Hàn Quốc và Văn học Đông Á. Vừa thấy Giáo sư – Tiến sĩ Phan Thị Thu Hiền thuyết
trình chuyên đề văn hóa truyền thống trước cử tọa là các doanh nhân trong và
ngoài nước; lại thấy cô có buổi nói về tư tưởng triết học và đạo đức Phật giáo ở
một ngôi chùa có cả ngàn tu sĩ và Phật tử; rồi lại thấy cô làm học trò ở một lớp
học về triết học và tư tưởng Phương Đông; và mới thấy cô kết thúc chuyến điền
dã sáu tháng ở xứ sở Kim Chi; lại thấy cô xách túi đi thăm thú, tìm hiểu nhiều
ngôi chùa từ Bắc vào Nam… Vài tuần trước, dừng chân ở một thiền viện, trong một
status, cô viết: “Có cơ duyên hành hương xứ Phật khá nhiều lần, chúng tôi vẫn
không khỏi trào dâng xúc động khi chiêm bái Tứ động tâm lần đầu tiên hiển hiện
nơi miền sông nước Cửu Long, và có lẽ lần đầu tiên kỳ vĩ như thế ở một quốc thổ
ngoài sông Hằng. Những cây bồ đề, những cây vô ưu.. từ các xứ sở Phật giáo quây
quần ở đây, bên cạnh những rặng tre trúc, những hồ đầm sen, súng, những cây
tràm, cây khóm thân thiết, bình dị của quê hương đất Việt. Những chiếc phong
linh cực lớn ngân vang thánh thót, êm đềm, trong không trung ngan ngát hương
hoa. Vầng trăng tỏa ánh sáng dịu dàng bên cột đá Ashoka tĩnh lặng soi bóng vào
nền trời hoàng hôn vời vợi. Và thời kinh chiều tối, tiếng chuông tiếng mõ trầm
lắng lan xa, lan xa…” Đi. Gặp gỡ. Cảm nhận. Học hỏi. Khám phá. Ghi chép. Nghiên cứu.
Giảng dạy. Viết. Làm đầy thêm vốn tri thức, làm phong phú thêm cảm xúc… Hành trình không ngơi nghỉ ấy, dường như càng khiến tâm hồn
Giáo sư – Tiến sĩ Phan Thị Thu Hiền ngày một thêm tươi trẻ. 11/11/2019 Bích Ngân
Theo https://vanchuongphuongnam.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét