Thứ Năm, 27 tháng 6, 2024
Vọng tiếng kèn dủ dẻ
Chiều rụng. Đó là một chiều xuân già nắng vương vãi óng vàng. Phía trời tây vài ụn mây đủ hình hài nhởn nhơ. Vành trăng chiều thanh mảnh nhợt nhạt như lưỡi liềm ai đó bỏ quên bên trời. Con gió nhẹ mơn trớn làm bông hoa dâm bụt đưa mình lắc lư trước ngõ. Có tiếng kèn lá của đứa trẻ nào đó thổi. Tích… te… te… te… te…. Cái âm thanh kèn lá dủ dủ nghe ấm quá, chợt sống lại ngày xưa với những kỉ niệm cũ càng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét