Gần 20 năm lưu lạc trên đất Pháp, cho đến hơi
thở cuối cùng Frédéric Chopin không ngừng đóng góp để Paris xứng đáng là thủ đô
văn hóa. Kỷ niệm 200 năm ngày sinh của ông, nước Pháp, quê hương thứ hai của
Chopin, vinh danh ông như một nghệ sĩ bậc thầy, một nhà soạn nhạc xuất chúng.
2010 là năm nước Pháp vinh danh Frédéric
Chopin nhân kỷ niệm 200 năm ngày sinh nhạc sĩ. Sinh ra và lớn lên ở Ba Lan,
nhưng ông đã chọn nước Pháp là quê hương thứ hai, một mảnh đất lành gợi cho
Chopin nhiều cảm hứng sáng tác, tạo cơ hội cho tài năng của ông thăng hoa.
Gần 20 năm quay cuồng với đam mê nghệ thuật,
với chiếc dương cầm, cho đến hơi thở cuối cùng, người nhạc sĩ này đã liên tục
có những bước đột phá trong nghệ thuật chơi đàn.
Chopin không ngừng đóng góp để Paris xứng
đáng với tên gọi là thủ đô văn hóa, là chiếc nôi của trường phái lãng mạn, là
điểm hội tụ của những vì tinh tú trong nghệ thuật âm nhạc của thế kỷ thứ XIX.
Thân thế Chopin
Mang hai dòng máu Pháp và Ba Lan, sinh trưởng
trong một gia đình khá giả gần thủ đô Vacxava, có khiếu âm nhạc từ bé, Frédéric
Chopin chính thức học nhạc từ năm lên sáu tuổi và bắt tay vào việc sáng tác
ngay từ đấy.
Sau khi hoàn thành hai bản Polonaise đầu
tiên, Frédéric đã có những buổi trình diễn riêng tại dinh thự của các gia đình
quý tộc ở Vacxava, như gia đình Đại quận công Constantin, người anh cả của Sa
Hoàng Nga Nicolais đệ nhất. Nghệ thuật chơi đàn của Chopin nổi tiếng từ đấy.
Thế giới của Chopin thời niên thiếu không chỉ
chỉ giới hạn ở lĩnh vực âm nhạc và cây dương cầm. Frédéric Chopin còn say mê
nghệ thuật sân khấu và nhất là văn học Ba Lan.
Cho dù sức khỏe yếu kém từ nhỏ, nhưng Chopin
luôn khát khao tìm đến những chân trời mới. Vừa 18 tuổi Frédéric Chopin lần đầu
tiên rời xa tổ ấm, một mình đến Berlin để làm quen với giòng nhạc châu
Âu, như thể loại opera qua các tác phẩm của nhạc sĩ Spontini người
Ý, «Freischutz» của Carl Maria von Weber một cây đại thụ trong
nghệ thuật âm nhạc Đức.
Nhưng có lẽ bước đột phá lớn nhất trong sự
nghiệp đã đến với Chopin khi nhạc sĩ này có cơ hội tận mắt trông thấy nhạc sĩ
người Ý, Niccolo Paganini và chiếc vĩ cầm của ông chỉ là một trong các bản
concerto ra mắt công chúng Ba Lan.
Paganini không chỉ là một nhà soạn nhạc nổi
tiếng, ông còn là tay violon điêu luyện nhất thời đó.
Từ buổi hội ngộ với thiên tài người Ý này,
con đường sáng tác của Chopin rẽ sang một khúc quanh mới: Từ nay, Chopin
và cây đàn piano cũng chỉ là một.
Tượng bàn tay F. Chopin
Khác với hai nhạc sĩ dương cầm lớn cùng thời
là Franz Liszt và Robert Schumann, Chopin không «Vũ bão» với
cây đàn piano như Liszt; chiếc dương cầm dưới đôi tay của Chopin không
đơn thuần là người bạn tri kỷ để gửi gấm vui buồn như quan hệ giữa Schumann với
cây đàn. Người ta thường nói khi chơi nhạc, hồn của Chopin nhập vào cây
đàn để tạo nên chất thơ và mỗi âm điệu, tự nó là một vần thơ.
Giã từ quê hương
Giấc mộng viễn du để tung hòanh trên bầu trời
âm nhạc châu Âu, hay thời thế đã đưa chân Frédéric Chopin đến những phương trời
xa lạ?.
Vào đầu thế kỷ XIX, Ba Lan bị quân đội Nga
chiếm đóng. Là một người yêu nước, năm 1830, Chopin khước từ lời mời trình diễn
trước Sa Hòang Nicolais đệ nhất tại Vacxava.
Chopin cũng không thể tiếp tục sáng tác
khi những người bạn cùng trang lứa đang lao vào cuộc đấu tranh để đưa Ba Lan
thóat khỏi vòng kềm tỏa của đế quốc Nga. Chopin sớm hiểu : Vũ khí của ông là âm
nhạc.
Ông lên đường đúng vào ngày lễ Thanh Minh
trong truyền thống Công giáo mồng 02/11/1830. Mang theo hành trang là một chiếc
ly bạc, đựng một ít đất của Ba Lan để dù phiêu bạt đến tận phương trời nào, thì
một nắm đất tổ quê cha cũng đủ để sưởi ấm con tim người nghệ sĩ. Một chuyến đi
không biết ngày về, một chuyến đi đưa ông vào cõi chết, như bản thân Frédéric
Chopin đã linh tính trước.
Ông để lại sau lưng một mối tình dang dở, một
phần ba sự nghiệp sáng tác gồm nhiều thể loại, như các khúc nhạc dân ca
Mazurka, những bản Polonaise chỉ mang dấu ấn riêng của Chopin hay
Etudes đã được xem là đỉnh cao của nghệ thuật dương cầm.
Chặng đầu tiên trên con đường lưu vong của
Frédéric Chopin dừng tại Vienna, nơi giới yêu âm nhạc chỉ quay cuồng với những
vũ điệu Valse của Strauss, mà dửng dưng với những áng thơ trong dòng nhạc của
Chopin. Vienna đã vô tình đẩy người nhạc sĩ Ba Lan này vào vòng tay êm ái của
Paris.
Paris, đất lành chim đậu
Mùa thu năm 1831, Chopin đến với một thành phố
tràn đầy nhựa sống, «Thế giới đẹp nhất trên đời» như ông
đã từng tâm sự.
Cộng đồng người Ba Lan lưu vong, hầu hết là
giới quý tộc đã tìm đến nước Pháp để nương thân cũng như giới nghệ sĩ Paris mở
rộng cửa đón nhạc sĩ Chopin.
Như Chopin, Franz Liszt cũng là một nhạc sĩ
từ
đông Âu đến Pháp - Nguồn: bảo tàng Hungari
Tại đây Frédéric Chopin đã kết bạn với những
nhạc sĩ bậc thầy, như Liszt, Berlioz, Mendelssohn, với Camille Pleyel một nhà
chế tạo dương cầm đã cung cấp cho ông những cây đàn piano đến mãn đời.
Ngay từ buổi ra mắt đầu tiên giới yêu âm nhạc
tại salon của gia đình Pleyel, một nhà phê bình lớn thời đó đã nhìn
thấy «Rất nhiều ý tưởng mới lạ trong âm nhạc» của người
nghệ sĩ đến từ Ba Lan này.
Chopin «Đang thổi một làn gió
mới vào nghệ thuật piano và ông sẽ để lại dấu ấn sâu đậm cho nhiều thế hệ chơi
đàn».
Gần như chỉ một sớm một chiều, Frédéric
Chopin đã khẳng định vị trí trong giới âm nhạc và nghệ thuật. Rất ít xuất
hiện trong các buổi trình diễn đại chúng, dù vậy Chopin đã trở thành một
trong những nhạc sĩ uy tín nhất của Paris.
Sáng tác và chơi đàn, ông dậy học thêm để kiếm
sống. Những năm đầu trên đất Pháp cũng là những năm mà Chopin say mê soạn nhạc.
Ông liên tục cho ra đời mười hai bài Etudes, sáu dạ khúc Nocturnes, bốn bản
Mazurka và còn nhiều tuyệt tác khác nữa.
Thành công và vinh hoa không làm lu mờ bóng
hình Ba Lan trong lòng người nghệ sĩ: Frédéric Chopin tham gia nhiều buổi
hòa tấu từ thiện, gây quỹ giúp đỡ những người Ba Lan bỏ xứ đi tìm tự do như
ông.
Sống trên đất Pháp tổng cộng 19 năm, Frédéric
Chopin để lại hai phần ba toàn bộ những tác phẩm.
Đấy là những năm tháng mà tài nghệ và danh tiếng
Chopin lên đến tột đỉnh. Chopin được mời biểu diễn trước nhà vua Louis Philippe
và hòang gia Pháp. Suốt cuộc đời, Frédéric Chopin từng chơi đàn trước những vì
vua chúa, từ ở Vacxava sang đến Paris hay Luân Đôn.
Nhưng có lẽ phần thưởng lớn nhất đối với người
nhạc sĩ này là khi Niccolo Paganini - ở vào thế kỷ thứ XIX ông được xem là «Nghệ
sĩ vĩ đại nhất của mọi thời đại» - trong một chuyến lưu diễn ở
Paris năm 1838, đã đến tận nhà thăm Chopin để khen tụng một «Tài
năng xuất chúng, một «Hiện tượng âm nhạc».
Chúng ta còn nhớ rằng đúng mười năm trước đó,
trong mắt của Niccolo Paganini, Frédéric Chopin là một chàng nhạc sĩ vô danh,
mà vô tình ông đã gặp trong một buổi trình diễn ở Vacxava.
Họa sĩ Delacroix, cũng như nhiều thi sĩ,
những nhà văn lớn ở vào đầu thế kỷ thứ 19 đặc biệt là cây bút nữ George Sand là
những chỗ thân tình với Chopin.
Nhà văn George Sand
Sách vở đã nói nhiều về cuộc tình éo le đầy
sóng gió của tác giả Ao Quỷ -La Mare au Diable- với chàng nhạc sĩ Ba Lan. Đấy
cũng là những năm tháng mà tâm hồn cô đơn của Chopin tìm thấy một chút bình
yên, một niềm an ủi.
Trong giai đoạn này, ông cho ra đời những tuyệt
tác, trong đó phải nói tới bản Polonaise thứ sáu được thể hiện sau đây qua tiếng
đàn của giải thưởng âm nhạc quốc tế Frédéric Chopin năm 1980: Đặng Thái
Sơn.
Ra đi không ngày về
Thể chất vốn đã yếu đuối, Chopin lại bị bệnh
lao hành hạ. Kể từ năm 1842, sức khỏe của ông suy sụp trông thấy. Những tin buồn
từ Ba Lan dồn dập đến với Chopin. Cái chết của người cha thân yêu mà ông chỉ được
gặp lại một lần duy nhất từ khi bỏ xứ ra đi; tin những người bạn thân và
người thầy dậy nhạc đầu tiên của Chopin qua đời.
Những trăn trở với quê hương đất nước, với những
mảnh đời xa vắng, với mái ấm gia đình ông đã đánh mất từ năm 21 tuổi, là ngọn lửa
sáng tác của Chopin. Và trong làn hơi sáng tác đó, nhạc sĩ Berlioz đã cảm
nhận được: «Mỗi nốt nhạc toát ra từ cây đàn, mỗi âm điệu như thể đã
mang theo một mảnh đời người nhạc sĩ ». Nhựa sống của Chopin như thể
chắp cánh bay theo từng nốt nhạc để lạc vào hư không.
Bà bá tước Delfina Potocka, người yêu
duy nhất
Chopin được gặp lại trước khi nhắm mắt.
Cả một cuộc đời như chơi ú tim với những cuộc
cách mạng, với những khúc quanh của lịch sử châu Âu, với những cuộc tình không
một lần êm ả, càng cận kề cõi chết, sức sáng tác của Chopin càng mãnh liệt. Ông
cho ra đời một lọat các bản Barcarolle, những bản Valse và Mazurka cuối cùng.
Ngày 17/10/1849 khi trở về với cát bụi, nguyện
vọng cuối cùng của Chopin là để lại hình hài trên đất Pháp, nhưng trái tim của
Chopin thì phải được ngủ yên nơi đất Mẹ.
Tang lễ của Chopin được cử hành ngày 30 cùng
tháng, tại nhà thờ Madeleine. Ba ngàn người đến chia tay với Frédéric Chopin lần
cuối. Người con của Ba Lan về an nghỉ tại nghĩa trang Père La Chaise, phía
đông Paris cùng với nắm đất Ba Lan đã luôn theo chân người nghệ sĩ này từ khi
ông xa lìa tổ quốc.
Chị gái của Chopin trở lại Vacxava cùng với
trái tim người nghệ sĩ, chiếc ly bạc được đong đầy đất của nghĩa trang Père La
Chaise và một vài di vật Chopin để lại.
Trong số này, phải nói đến bức thư tuyệt tình
của cô nữ sinh thanh nhạc học viện âm nhạc Vacxava, Konstancja Gladkowska,
mối tình đầu của Frédéric Chopin; phải kể đến dòng chữ «Niềm bất hạnh» trên
tập thơ Maria gửi đến Chopin, khi giấc mơ kết duyên Châu Trần với cô con gái của
gia đình bá tước Wodzinska tan vỡ.
Dấu ấn của Chopin 200 năm sau
Frédéric Chopin là một trong những nhạc sĩ đầu
tiên mà những sáng tác của ông đã nhanh chóng được phổ biến rộng rãi đến giới
yêu âm nhạc. Từ khi còn sinh thời, dòng nhạc Chopin đã không còn biên giới.
Hai trăm năm sau, Frédéric Chopin vẫn là tác
giả được yêu chuộng nhất ở bất cử thể loại nào. Bóng dáng Chopin luôn ẩn hiện
trên sân khấu các phòng nhạc nổi tiếng nhất thế giới từ Salle Pleyel ở Paris đến
Carnegie Hall tại New York.
Chương trình của các dàn giao hưởng
Philharmonic của Chicago, Berlin, của Luân Đôn hay Praha không thể thiếu
Chopin.
Ngoài khoảng 200 sáng tác còn lưu lại, thì
còn phải nói đến giải dương cầm quốc tế lâu đời nhất và uy tín nhất mang tên
Frédéric Chopin.
Được tổ chức 5 năm một lần tại Vacxava, từ
năm 1927 đến nay, ban giám khảo đã vinh danh 18 nhạc sĩ của thế giới. Trong số
này phải kể đến tên tuổi của nhạc sĩ Việt Nam Đặng Thái Sơn, người đầu
châu Á đầu tiên được trao tặng giải thưởng cách nay đúng 30 năm.
Thanh Hà








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét