Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2022
Đốt lò hương cũ 2
TÌM VỀ NHỮNG MÙA XUÂN DĨ VÃNG
Đặc biệt nhất trong sự nghiệp thơ văn của Nguyễn Đình Chiểu,
thiết tưởng không phải là Lục Vân Tiên (tuy tác phẩm dài này phổ biến nhất),
cũng không phải Ngư Tiều Vấn Đáp, không phải Dương Từ Hà Mậu, mà phải kể tới những
thơ văn ái quốc của tiên sinh. Những bài thơ viếng Phan Thanh Giản, Điếu Lãnh
binh Trương Định… những bài văn Tế Vong Hồn Mộ Nghĩa, Điếu Lục Tỉnh Sĩ Dân, Tế
Trương Định… đều có một tác dụng truyền cảm mãnh liệt sâu xa. Lời văn trầm hùng
thống thiết, vần điệu rung động chân thành mà thì tứ vẫn dồi dào phong phú,
đúng là lời nói tâm huyết thốt tự đáy lòng một nhà thơ chân chính yêu nước.
Đường hoạn lộ như vậy cũng có thể coi là hiển đạt. Nhưng đối
với tiên sinh, sự hiển đạt ấy chỉ có ý nghĩa khi mà tiên sinh có đủ hoàn cảnh để
thực hiện giấc mộng thơ hào phóng của mình. Bởi vậy những lúc công việc nhàn rỗi,
tiên sinh vẫn thường ngao du sơn thủy, uống rượu ngâm thơ, cầm ca xướng họa. Vốn
sành âm nhạc, tiên sinh thường soạn lấy khúc hát tự cầm roi chầu, thả hồn trong
cung bậc tiêu tao cũng sành điệu như truyền cảm hứng vào thi tứ. Tiên sinh ưa
thích nhất là các điệu tuồng cổ, ca Huế, hò mái nhì, cả đến ca trù, chèo cổ. Một
câu hò mái nhì của tiên sinh đã trở nên quen thuộc và phổ biến nơi cửa miệng
người dân miền Trung, đến nỗi nhiều khi người ta thường quên cả tác giả để yên
chí rằng đây là một khúc dân ca:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét