Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2022
Đốt lò hương cũ 1
LỜI NHÀ XUẤT BẢN
‘‘Hình như Thạch Lam sống với văn chương, với sách vở báo chí
hơn là sống với người đồng thời. Những người biết Thạch Lam, cả đến các bạn
làng văn, đã gán cho anh tiếng quả giao, đã chê cái thái độ mà họ cho là hiếu kỳ,
khủng khỉnh. Sự thực không phải thế. Thạch Lam là người giàu tình cảm, chỉ vì
trường đời tạo cho anh cái thái độ dè dặt, bắt anh sống cái đời con ốc trong một
vỏ kín bưng. Vì cái tâm hồn phong phú, cái đời tầm thường rồi rào ấy để có lần
sống cởi mở với thế nhân, đã sống hoang toàng rộng rãi để rồi chịu những thương
tích nó làm giảm dần lòng tin tưởng ở người đời. Tránh sao khỏi điều
đó, khi một tâm hồn thanh tú, một con tâm mà một hơi gió, một ánh trăng đều
rung động nổi, phải trực tiếp va chạm với những khắc nghiệt của cuộc đời thực tế.’’
Sau Nguyễn Tuân, đến lượt Khái Hưng đánh trống. Chúng tôi đều
không ngờ tác giả “Hồn Bướm Mơ Tiên” đã biết sử dụng roi chầu để thưởng thức điệu
hát Đào Nương từ bao giờ, vì lúc nãy, khi mới xuất hành, mọi người hỏi nhau “Đi
đâu?”, thì anh chẳng có ý kiến gì tỏ rằng anh cũng rất ít kinh nghiệm về môn
“nghệ thuật du hý” đó. Giờ đây, Khái Hưng đón lấy trống và roi chầu ở tay Nguyễn
Tuân một cách rất thành thạo. Với một dáng điệu ra phết lạc phách giang hồ, anh
ngồi vắt chân chữ ngũ rất gọn (rung đùi cẩn thận), tay cầm roi chầu đúng kiểu
phong lưu tài tử, và đầu nghiêng nghiêng, anh đánh liền một hơi cả ba khổ trống;
Sơ cổ, Tòng cổ, Trung cổ - tiếng trống ròn tan, dõng dạc- khiến đào với kép
đang dừng phách, buông đàn để uống rượu, hút thuốc lào, bỗng giựt mình sửa lại
điệu ngồi cho tề chỉnh, và Nguyễn Tuân khoái trí, vỗ đùi la lên: Hay quá! Hay
quá! Không ngờ trống anh chàng “Nửa Chừng Xuân” này nghe hào hứng đáo để! Có điều
hơi lảo đảo một chút. Ngửi tiếng “tom” cuối cùng thấy có mùi rượu đấy!...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét