Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2022
Trong cửa hàng bán tranh
Người đàn ông ngồi ở chiếc ghế nhựa bên cạnh những xấp tranh
đặt úp vào góc tường. Hắn lơ đãng nhìn quanh gian hàng. Trên tường treo kín đủ
loại tranh sao chép lớn nhỏ xen kẽ nhau tạo thành một không gian đầy màu sắc. Hắn
ngồi đây không phải đề ngắm những bức tranh đó. Hắn đang chờ đợi bà chủ phòng
tranh. Bà vẫn chưa đến nên hắn chẳng biết làm gì hơn là ngắm nghía chúng cho
qua thời gian. Gian hàng vắng vẻ. Cô bán hàng thỉnh thoảng mới ngó mặt ra
ngoài. Nơi góc tường đối diện với người đàn ông có hai thanh niên đang ngồi bệt
xuống nền nhà cắm cúi trên mấy bức tranh vẽ dở dang. Họ đang sao chép bức tranh
nào đó không rõ. Căn phòng như bị chìm trong mùi sơn dầu ngột ngạt. Người đàn
ông nhìn lên dãy tranh sao chép Van Gogh. Loại tranh này được treo nhiều nhất. Những
vệt sơn đắp dày trên tranh uốn éo, bay lượn, chạy song song rồi mất hút nơi những
đường viền đậm. Hắn muốn tìm kiếm một cái gì nơi đó để có thể quên đi thời gian
chờ đợi dài dằng dặc. Nhưng hắn bị cụt hứng. Bức vẽ đường có trồng cây bách mà
hắn rất thích bị một cây cọ vụng về uốn nắn lạc điệu. Những cánh đồng lúa khô cứng
màu vàng rực đắp dày nhiều lớp sơn một cách thừa thãi. Chỉ một bức coi được là
bức vẽ căn phòng của Van Gogh. Bức này dù sao cũng dễ sao chép. Hắn không thưởng
thức bức tranh mà so sánh nó với các phiên bản hắn đã xem trong sách vở. Mỗi
phiên bản được in ra mang màu sắc khác nhau không thể nào biết được bức nào gần
với nguyên bản hơn cả. Vậy mànhững người sao chép vẫn cố gắng tưởng tượng để
làm sao vẽ cho thật giống với kiểu cách của tác giả. Cũng thật tài tình đầy chứ.
Hắn cũng đã từng sao chép tranh của các họa sĩ lớn mà hắn ưa thích. Trong lúc vẽ
hắn cố gắng bắt kịp cảm xúc và bút pháp của họ. Đây cũng là cách học hỏi thêm
vì hắn là người tự học, không được huấn luyện trong trường lớp. Cái cảm giác
sung sướng lúc buông cây cọ hoàn thành một bức tranh sao chép lại được những đường
nét tung hoành, những ráng màu tinh tế, những cách chuyển bóng công phu, bây giờ
vẫn còn y nguyên trong hắn. Những bức tranh đó hắn vẽ chỉ để treo trong nhà hay
để tặng bạn bè chứ không bán. Hắn kiếm sống bằng cách vẽ chân dung cho khách
hàng theo những bức ảnh cũ. Vấn đề là vẽ sao cho thật giống ảnh mẫu. Mới đầu
công việc thật khó khăn khi khách hàng luôn phàn nàn không nhận ra người thân
quen trong ảnh vẽ nhưng rồi hắn cũng trở thành một người có tay nghề cao. Hắn
có thể mường tượng ra vẻ mặt thật của người trong ảnh mẫu và vẽ thật sống động.
Hắn đã yên tâm với cuộc sống âm thầm của người thợ vẽ. Ừ, người ta gọi hắn là
thợ vẽ cũng đúng. Dù sao mỗi bức chân dung hắn làm ra cũng đem lại cho vợ con hắn
cơm áo mỗi ngày. Thật ra, hắn vẫn mơ mộng đến một lúc nào đó hắn có thể yên tâm
vẽ những bức tranh của riêng mình. Những giấc mơ bàng hoàng hạnh phúc khi thấy
mình đứng trong một phòng triển lãm trưng bày tranh của mình. Mộng tưởng ấy
chính là sức mạnh giúp hắn vượt thoát được áp lực của một thứ công việc thủ
công nhàm chán khi vẽ các bức chân dung.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét