Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2022
Biển xanh sâu thẳm
Tôi không biết vì lý do gì mà mình đã nằm lại nơi đáy biển
này. Do tôi bị một con sóng dữ cuốn ra xa khỏi bờ, do kẻ nào đó đã đẩy tôi vì
oán hận nghìn trùng, hay vì lý do gì khác. Tôi chỉ biết giờ tôi đã là một linh
hồn lênh đênh, phiêu dạt. Tôi đã không còn là xác người xức nước hoa thơm tho
trước ngày đi dạo biển. Tôi chỉ còn là bộ xương trắng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét