Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2022
Chuyện tình trong hang ÉnXXXXX
Trong một chuyến đi thực tế ở Tây Nguyên, tình cờ tôi đã theo
chân một đơn vị quân đội có cái tên khá mỹ miều là đơn vị :"Đi Tìm Đồng Đội".
Đó là một nhóm nhỏ quân nhân và cựu binh có nhiệm vụ đi tìm và thu nhặt hài cốt
liệt sĩ hy sinh từ hồi chiến tranh. Công việc này của họ cũng gian nan vất vả
chẳng kém gì thời còn phải luồn rừng đánh Mỹ năm xưa. Cũng phải hành quân hàng
tháng trời, vượt qua những khu rừng âm u hay trèo đèo lội suối để đến được những
địa điểm mà ngày xưa là bãi chiến trường. Ở những nơi đó, thời gian và cây rừng
đã che phủ tất cả, chỉ còn lại một màu xanh mênh mông bạt ngàn của núi rừng. Thật
kỳ lạ khi những địa danh chiến trường khét tiếng, những mảnh đất đẫm máu năm
xưa ta với địch đã giành giật từng tấc đất thì giờ đây gần như mất hút vào
trong những khu rừng âm u chẳng có mấy người qua lại, ngoại trừ bàn chân của những
người trong nhóm tìm kiếm hài cốt này. Công việc của họ cũng giống như
công việc của kẻ đi tìm vàng, khi họ cũng phải lặn lội đến mọi chốn thâm sơn
cùng cốc để tìm kiếm và đào bới. Thay vì thu hoạch được vàng thì họ lại chỉ tìm
về những bộ xương cốt. Và cũng giống như vàng, hài cốt bộ đội ngày càng ít dần
khiến cho các cuộc tìm kiếm của họ ngày càng vất vả hơn.Chỉ dựa vào những dấu vết
ít ỏi còn lại của tài liệu xưa, hay lần mò theo ký ức đã nhạt nhòa của các cựu
chiến binh, nhóm tìm kiếm quanh năm lùng sục trong các vùng rừng núi hoang vu.
Họ đào bới và thu nhặt mọi thứ liên quan đến người lính đã chết trận năm xưa.
Những cái sọ người nhe răng trông ớn lạnh, những bộ xương mốc xám cho đến những
di vật mục nát đã nằm ở đó hàng chục năm trời. Tất cả đều được ghi chép cẩn thận
và xếp vừa gọn vào một cái ba lô lính. Mỗi cái ba lô là tất cả những gì còn lại
của một người lính. Công việc thu nhặt hài cốt hòan tất. Cả nhóm tổ chức một buổi
lễ hương khói để vừa tưởng niệm vừa mừng cho các đồng đội được trở về quê
hương sau bao năm xa cách. Một buổi lễ đơn giản nhưng vô cùng xúc động. Trong
ánh nắng chiều tàn, những người lính trong đội truy tìm đứng nghiêm thành hàng
để chào đống ba lô sắp gọn trên hố đất mới đào nham nhở. Rồi họ trở về căn cứ,
trao lại những gì thu nhặt được và bắt đầu cho một chuyến tìm kiếm mới......Người
dân sự duy nhất trong nhóm là một người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc
khổ đầy râu ria. Tôi rất ngạc nhiên khi biết anh là người gốc Hà Nội và là một
cựu binh của binh chủng thông tin liên lạc. Là đồng hương nên anh rất qúi tôi,
và mặc dù chênh lệch tuổi tác nhưng chúng tôi đã mau chóng trở nên thân thiết.
Mỗi buổi tối ở nơi trú chân, khi các chiến sĩ trong đơn vị đã chìm vào giấc ngủ
thì anh thường ngồi cùng với tôi bên đống lửa cháy đỏ để chuyện trò, có khi kéo
dài thâu đêm suốt sáng. Giữa đêm tối mênh mông của núi rừng, tôi say mê lắng
nghe anh kể chuyện về đời lính, về cuộc chiến tranh đã qua và nhất là về công
việc mà anh đang làm. Đó là tìm và đưa về những bộ hài cốt liệt sĩ mà oan hồn của
họ như vẫn còn đang lang thang nơi rừng sâu núi thẳm này. Một đêm bên đống
lửa, không nén được sự tò mò tôi lên tiếng hỏi anh :
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Quang Hoài - Khắc khoải một niềm yêu
Quang Hoài - Khắc khoải một niềm yêu Trong tập Giọt trời trên lá sen của Quang Hoài, phần thơ thể hiện những suy tư trăn trở về nhân tình,...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét