Con thú tật nguyền
Tôi hay gặp anh dạo trước và đọc anh nhiều trước kia, tiếc là
anh không công bố tác phẩm hoặc không sáng tác thể loại truyện ngắn nữa.Xin chọn
một truyện để bạn đọc biết vì sao anh được yêu mến.
Nguyễn Hòa vcv
Qua khỏi cánh đồng, đường nhựa dần vươn cao nổi lên cây cầu sắt
gẫy, xe rẽ xuống một con đường đất đỏ đã vữa ra lầy lội trong mưa, chạy chúi xuống
bờ sông vào cầu phà. Những khớp sắt giữa lòng cầu rên lên dưới bánh xe đinh
đõi. Mặt nước sông trắng bạc căng cao. Vài ba người lính trùm kín pông-sô đứng
trên lề cầu ngó lên xe, nhưng đôi mắt sáng xa khuất rơi lại phía sau. Xe chạy
chậm, tiếng động cơ lừ khừ mỏi mệt, khó khăn vượt qua quãng đường lầy nối đầu
múi cầu rồi qua con đường cao trải đá cuội lam nham chạy dọc vào khu phố. Thi
ngồi trước ca bin ngoái cổ lại hỏi gì đó sau tấm vải nhựa, tôi gật đầu nhiều lần.
Con đường dàn rộng ra giữa hai hàng cây sầu đông nối dài. Khe phố dựng chênh
cao trên bờ sông. Những mái ngói mái tôn đục ngầu san sát tiếp vào nhau, những
cánh cửa khép lại trong giấc ngủ mỏi mệt lẩn trốn. Mưa dăng chùng khuất phía
trước. Xe lê lết gập ghềnh. Trên xe không có vải bạt che, nước mưa đổ xuống chảy
lõng bõng quanh quan tài Bình. Trên nắp quan tài, những cây nến đã cháy hết.
Nhiều cây đổ xuống lăn lóc qua lại. Chị Nga vẫn ngồi im lặng như lúc mới lên
xe. Chiếc nón rộng chụp xuống, thân thể giấu kín sau lớp vải dầu xanh úa. Bàn
tay ôm vào góc áo quan. Tôi vẫn đứng bám hai cánh tay vào sườn xe lạnh buốt
nhìn xuống chung quanh, quần áo ướt đầm đìa. Nước mưa từ tóc, trán, chảy xối
vào mặt vào miệng. Chốc chốc tôi đưa tay vuốt ngang qua, kéo tóc lại đằng sau
ngửa mặt lên cao. Khung trời trắng đục nhòe nhoẹt. Ở đâu đó đang có một mặt trời.
Đâu đó, ngày Bình trở về. Đứa con hận thù trở về. Tôi kéo cổ áo vén tay áo lên
cao. Bắp thịt trần rám nắng ngả xám ngoét hàng chữ chạm bằng mực: Ra đi vì đời.
Bình ra đi. Một cành cây sầu đông không lá quất ngang vào mặt tôi. Tôi yên lặng,
nhắm mắt lại, gục đầu xuống. Vết roi như đánh thức dậy những cảm giác đê mê dồn
trong thịt da. Tôi cắn chặt hàm răng, mím môi lại. Chị Nga vẫn ngồi im lìm bấu
vào áo quan tài. Thi hỏi gì đó. Tôi đứng trở lại, nhìn xuống đường. Xe đã đến
cuối phố. Tôi đấm mạnh trên vải bạt che ca bin; xe ngừng trước một chiếc quán nằm
bên bến đá dốc cao. Cánh cửa quán được chống hững lên. Vài ba người khách co ro
ngó ra. Tôi chậm chạp cúi xuống. Chị Nga vẫn im lặng như không hay biết gì. Tôi
gọi:
Chị Nga, chị Nga.
Tiếng gọi dính vào lớp nước miếng sánh đặc, không thoát ra
ngoài được. Tôi vỗ vào vai chị, cố gọi lớn hơn. Chị, chị Nga, đến rồi này.
Chị Nga ngẩng lên, nhích người tựa vào thành xe. Đôi mắt ngơ
ngác như một người ngủ mê vừa được đánh thức dậy. Khuôn mặt tái mét, mái tóc rã
rượi đổ xuống. Đôi mắt bất động vắng vẻ, môi khẽ mấp máy, tiếng gọi thoát ra hờ
hững. Bình, Bình, rồi tiếng khóc nối theo, dâng lên đột ngột, lâu dài. Bình ơi,
Bình à à à. Đầu chị đổ gập xuống, bàn tay bấu chặt lớp gỗ, vai rung rung dưới lớp
vải áo mưa. Tôi xốc tay vào nách nâng chị dậy. Khối thịt nặng nề mềm nhũn. Mày
có thể ngủ với nó một đêm, nhưng đừng về kể với tao, tao ghét đàn bà... Nước
mưa từ chót tóc chấm vào mắt cay xè. Tôi đưa cánh tay trần quệt nhanh qua. Chị
Nga. Khối thịt gục xuống. Tôi lại cố nâng lên. Những bắp thịt trên cánh tay hiện
rõ, hàng chữ chìm sau lớp da, tiếng khóc trên cánh tay. Ra đi vì đời. Vì đời,
vì cái gì? Tôi không đủ sức để nhớ nữa. Vì, không vì cái gì cả. Bình đi, Bình
à. Cánh tay chuyển rung rung theo khối thịt. Tiếng khóc văng vẳng như từ một
nơi xa xôi nào đưa về, tiếng gọi lê thê đánh thức khu phố dậy. Một cánh tay tôi
bám vào sườn xe, một tay giữ lấy chị Nga. Khu phố chạy dài vài ba cánh cửa mở.
Vài ba người khoác áo tơi chậm chạp đi đến. Rồi những cánh cửa khác, những người
khác tụ lại. Con trai, con gái, đàn ông, đàn bà, những màu áo lạnh. Những khuôn
mặt ngửa ra, những đôi mắt ngước lên trong cơn mưa cuối mùa se sắt lạnh buốt.
Mái tóc chị Nga bết nước phủ trùm cả mặt. Bình ơi... Bình... Có ai tên Bình giữa
đám người vây quanh đó không. Bình, Bình, ai đâu đó đang mang tên Bình. Ra đi
vì đời. Một cơn gió kéo mưa từ đầu phố hắt lại. Những khuôn mặt nghiêng xuống,
né tránh. Nước mưa trộn với bùn đất chạy trên xe. Cánh tay tôi tê cứng giữ lấy
chị Nga. Cánh tay chị Nga với thấp xuống níu vào nắp quan tài. Bình ơi, Bình
ơi. Không còn ai tên Bình nữa trong đời sống này. Bình sứt, Bình vôi, Bình trà,
Bình ơi, Bình à... Không có một Bình nào cả. Cánh tay lẻ loi nằm trên miệng hố
đất, hàng chữ chạm nguệch ngoạc, cái đầu cháy đen, từng khoảng da tróc bày sọ
trắng, chút cuống họng đủ dính vào phía dưới. Cuối cùng đời thằng Bình chỉ còn lại
chừng đó chờ ngày tôi đưa hắn về. Thằng Bình thù hằn khạc nhổ bỏ đi năm nào, trở
về quê cũ, thằng Bình mái tóc ngắn lởm chởm, tay áo xắn cao, đưa qua đưa lại
chiếc ly không, tiếng nói nồng nặc men rượu: Mẹ, để rồi mày xem, tao đã nói rồi
mà, tao không trở về nữa đâu, tao chết mày bỏ mìn vào bụng bấm cho tung bét cả
đi. Và mày đã nổ tung ra, mày biết thế không Bình? Mày tan nát và tao cúi xuống
nhặt nhạnh bỏ vào áo quan mang về nơi mày đã nguyền rủa bỏ đi, nơi chôn nhau cắt
rốn của mày, của tao, của con Năm, thằng Vân, thằng Ý. Chị Nga đang theo về
đang khóc gọi mày đó. Khu phố đang chụm lại đón mày đó, chúng đang ngửa mặt
lên, đang nghe chị Nga gọi. Rồi một khoảng đất cho mày như đã cho những người
khác, rồi quên lãng như người ta đã quên lãng, những người đời sống khác đang nối
dài, mẹ, thế đó Bình. Thi mở cửa sau sàn xe bước lên giúp tôi dìu chị Nga xuống.
Đi tránh qua một bên, chị Nga lại rời khỏi tay tôi té chụp vật ôm lấy quan tài,
ba bốn cây nến còn đứng theo nhau gãy tắt lăn lóc rơi xuống sàn xe. Mặt gỗ áo
quan trống trơn, những vệt sáp cháy cách khoảng. Bình ơi, Bình à... Tôi lại cố
gắng nâng chị dậy, cánh tay lồng qua ngực hai chiếc vú lớn mềm nhũn, cánh tay mần
sâu vào. Vốn liếng cuối cùng, gia tài thê thảm của chị còn lại đây. Thằng Vân
làm cán bộ xã đã bấu mười ngón tay thèm khát vào đây rồi đi mách ồn ào, con nhỏ
chịu chơi ác. Thằng Ý chủ tịch xã đã ôm lấy thân thể này trên chiếc chõng tre,
và thằng Tân giáo sư dạy giờ trên trường trung học. Những vết tích nào còn lại
trong vùng da thịt u ám này và tiếng khóc vang âm âm rời rã, tiếng gọi tức tưởi
mù lòa. Hai bàn chân chị Nga chậm chạp đưa tới theo cánh tay tôi và Thi dìu đi.
Đám người đứng giãn ra. Những đôi mắt chăm chú. Chị Nga đây. Con Nga làm đĩ, chị
của thằng Bình sứt đây, có ai biết không, có còn ai nhớ không. Có ai quấn quít
ôm lấy khối thịt này. Con Nga làm đĩ bỏ xứ đi ba năm mang theo xác em hắn về
đây. Chị Nga vẫn cúi gập người xuống khóc gọi thảm thiết. Chị khóc cho ai bây
giờ. Khóc cho thằng em ngang ngược tàn bạo đã nắm tay đấm vào mặt chị tím bầm
nước mắt, khóc cho cái chết đã có sẵn từ lâu trong đời sống, khóc cho tháng
ngày đã qua, cho tháng ngày còn lại, cho chị, cho tôi. Tôi nắm vai chị kéo lên,
cố gắng nói:
-Thôi chị, thôi đừng khóc nữa, dầu sao chị cũng...
Tiếng nói nghẽn lại trong cổ họng. Mí mắt tôi đầy cứng bụi đất
với nước mưa trên trán rửa xuống. Tôi đưa cánh tay trần quệt ngang qua. Sao tao
không khóc được ngày mang mày về. Chúng ta đang mang nhau về đây. Phải trở về lại
vùng đất này, dù muốn, dù không. Tất cả đã hết rồi. Chúng ta là những con thú tật
nguyền khốn đốn mang vết thương về, lặng lẽ liếm vết máu mình, nằm chết. Tôi nuốt
nước bọt nhắc lại câu nói và dìu chị Nga đi, đặt chị ngồi trên phần chiếc ghế
dài từ trong kê thò ra ngoài mái quán ướt đầm. Những đôi mắt vây quanh xúm lại.
Tôi đứng lên. Những đôi mắt tản mác bay đi, rồi lại sát vào nhau, càng lâu càng
dày kín. Tôi làm sao biết được sau từng đôi mắt đó, những linh hồn ẩn náu bí mật,
nhớ quên, còn mất. Đôi mắt như đá lở, như mờ tối trên những khuôn mặt chập chờn
đong đưa. Đôi mắt mở ra trâng trân trên khoảng thịt da nhăn nhúm cháy đen, tóc
sủi bù lại từng mảng trên lớp xương sọ phơi trắng, đôi mắt hoang vu lạ lùng
treo trên cuộn thép gai trông qua bên kia sông, trông lên dãy núi đã mất tích
trong mưa. Tôi đặt bàn tay vuốt xuống. Hai mí mắt đã thun lại không thể kéo cho
tròng mắt. Đôi mắt còn mở ra sau lớp gò ướt đó. Cửa ngõ linh hồn, thằng Bình sứt
cũng có một linh hồn, một linh hồn bưng bít hận thù. Hồn có tìm về đây không?
Mày có mang về đó không Bình? Thôi, dầu sao thì sự cũng rồi. Chết là hết, nếu
có còn thì quên đi mày, sức đâu nữa, yên ngủ sao cho xong. Những đôi mắt nổi
quanh quất. Tiếng nói, tiếng khóc, tiếng gọi lao xao vấn vít. Tôi lồng bàn tay
lạnh buốt vào ngực mình và nghe một cảm giác kỳ lạ lan khắp thân thể. Ba bốn
người lính trong quán đi ra phụ với mấy người đàn ông đến sẵn, bưng chiếc quan
tài xuống. Một người đứng bên cạnh hỏi lớn, ai đấy? Tôi quay qua nhìn hắn,
khuôn mặt mét mét, hàng ria lún phún ngả bạc, da khô héo dán chùng vào họng
thoi thóp động đậy. Tôi nói cộc lốc:
-Bình, thằng Bình.
-Bình nào kia? Hắn nhíu mặt lại một lúc. À, thằng Bình con
thím Quảng phải không?
Tôi gật đầu, quay lại tìm chị Nga, chị đang ngồi gục bên trụ
xi măng đầu bến. Ai đó vừa đưa đến một ly đựng gạo cắm hương, thắp hai cây nến
trắng mới. Một người hỏi phía đầu xe: Thằng Bình này tôi nghe đi lính rồi mà.
Thi nói vâng, lính mới đi GMC, mới chết chứ, dân thì sức mấy. Lính sao không có
cờ. Cờ gì? Cờ quốc kỳ mà. Thi không trả lời, cho xe nổ máy tiến về phía trước một
đoạn. Tôi tìm thuốc ướt nhàu, sợi thuốc chảy ra vừa nhàu trong túi. Tôi bóp nát
ném xuống đất. Người đàn ông trở lại hỏi tôi:
_Lính sao không có cờ chú? Đây an ninh quá mà, chôn đây chớ
chôn đâu. Chú Bình là người ở đây.
-Vâng, nhưng nó không có.
-Sao thế?
-Nó không thích.
Người đàn ông tỏ ý không bằng lòng, vừa thụt lùi vừa lẩm bẩm,
hừ, bậy nè. Một người lính địa phương đứng bên cạnh giải thích.
-Lính Mỹ đó, Prou mà làm chi có cờ.
-Thì mình mua đắp lên cho nó dễ coi chứ.
-Dễ với khó gì, chết rồi thôi, như nhau hết.
Tôi vào quán cà phê. Con Sáu, em con Năm, đang chuyện trò cười
nói gì đó với hai người lính, thấy tôi hắn đứng lên. Tôi hỏi nhanh:
-Đây có bán cờ không?
-Có, nhưng làm gì có cờ lớn phủ quan tài.
-Nhỏ cũng được.
Con Sáu quay lại kệ hàng, kéo ra một cuộn cờ vàng sọc đỏ rút
đưa cho tôi một tấm lớn bằng quyển vở. Tôi cười cầm ra trải lên mặt gỗ, lấy ly
hương dằn lên. Hai cây nến quằn quại cháy.
Bình sứt đã về đó, tất cả mọi ngọn lá đều rụng về cội, tất cả
mọi ngọn lá đều có cội. Không có ngọn nào dưới lỗ nẻ đục lên cả. Phải không
Bình, tao đã nói với mày bao nhiêu lần như thế. Bây giờ thì còn gì mà nói. Tất
cả là một câu chuyện kể nửa chừng, mẹ mày bỏ dở trên chiếc chõng tre kê sau
cánh cửa sổ chống lên mỗi ngày có nắng mới, bà ôm ngực ho nhìn ra vườn mỉm cười.
Bà đã chết rũ rượi trên chiếc chõng tre đó. Chị Nga đã ôm thằng Ý thằng Vân quằn
quại trên chiếc chõng tre đó, mày đã giẵm nát chiếc chõng, đốt lửa vào căn nhà,
nhỏ máu lên vùng đất này, ra đi. Ra đi vì đời. Có phải cuộc đời đang vây quanh
đây không, những khuôn mặt già yếu co quắp, giá lạnh, đốt nến thắp hương, đòi hỏi
lá cờ. Người đàn ông cắm thêm nén hương mới, hỏi tôi:
-Giờ cậu tính sao đây?
Tôi cúi đầu mệt mỏi:
-Dạ, chẳng biết sao bây giờ.
-Hừ, hay chưa, sao cũng phải lo cho cậu ấy một chỗ nằm chứ
không lẽ phơi mưa như thế này à?
-Giờ chắc tôi phải nhờ mấy bác chứ biết tính sao.
Chị Nga cũng chẳng hơn gì chỉ biết khóc.
Người đàn bà vồn vã hỏi:
-Đâu? Con Nga đâu?
Tôi chỉ về trụ đá nói nhỏ:
-Đó, chỉ ngồi đó kìa.
Người đàn bà đi đến, ngồi xuống bên cạnh chị. Người đàn ông
nhìn tôi một lúc lâu, gật gù:
-Thôi cậu yên tâm, người dưng khác nước kia còn chưa gì huống
đây cậu Bình cũng là con dân cả mà. Cậu để đó có chúng tôi, khuôn hội lo.
Người đàn ông quay lại kêu người thanh niên đứng gần đó bảo
đi thuê đò, rồi sai một người khác đi báo tin cho sư cụ trên chùa biết. Tôi yên
lặng trở vào quán. Con Sáu nhìn tôi hỏi Bình chết bao giờ. Tôi thờ thẫn nói hôm
qua và ngồi xuống ghế đặt sát bên cửa sổ nhìn xuống dòng sông lộng gió. Tôi hỏi
thuốc "Pôm-môn", con Sáu bảo có và đi lấy mang lại, đứng tựa vào cột
nhà, vén tóc hất lên cao, cổ áo rộng lộ một vùng da thịt trắng lạnh. Tôi chợt hỏi:
-Dạo này chị Năm có hay về nhà không?
-Không, năm ngoái chỉ có về một lần, đường sá lúc này mà.
-Ở đâu? Năm ở đâu?
-Sàigòn.
-Sàigòn. Tôi rút điếu thuốc gắn lên miệng quẹt diêm hút.
Con Sáu vẫn chăm chăm nhìn ra ngoài. Ở đâu đó con Năm bây giờ
không còn nữa ngọn tóc hoe nắng cột túm lại sau, mỗi đêm rằm đến kêu chị Nga đi
chùa, đứng chuyện trò cười nói với Bình sứt trước hiên nhà. Bình sứt đã về đó,
con Năm đang ở Sàigòn, con Sáu đang nhìn ra đường, tôi đang hút thuốc và chùa
đang sửa soạn chôn dấu quan tài. Thế đó Bình. Tuồng cải lương đã đến hồi buồn
thảm nhất, giọng người đàn ông kể lè nhè trong nắng trưa, mày ngồi nghêu ngao
hát theo trước trụ sở xã. Còn gì bây giờ. Tao cũng mệt đuối sức rồi. Tôi đứng dậy
trả tiền đi ra. Chị Nga vẫn cúi thấp xuống khóc gọi bên trụ đá. Bình ơi Bình
à... Tiếng gọi sâu vào lòng đất trơ sần. Thằng Bình sứt đang ở một nơi nào đó
trong lòng đất đang nghe chị gọi, đang quay mặt sấp lưng hằn học chửi thề, đang
cảm động nước mắt lưng tròng, cúi mặt tìm về đứng im nhìn chị khóc, nhìn đám
đông vây quanh, nhìn lá cờ. Bình sứt cũng có Tổ quốc, có xóm làng, có người da
thịt thân yêu như ngày nào rủ tôi vào dân vệ xã, đứng đọc hàng chữ trên tường
hông trụ sở. Bạn muốn làm gì cho nước, hãy vào dân vệ xã. Xa quá rồi. Có lẽ
ngày mai không còn ai, kể cả tôi đủ sức để nhớ dai dẳng về một thằng Bình sứt
đã vác súng trường lầm lũi đi trong phố, ngồi nhậu suốt buổi ở quán con Năm
phi-dê, rồi về nhà đánh chị Nga ngất xỉu cầm tay kéo lết ra đường, ném xuống mặt
sỏi la lối, gì đó, đ. mẹ bây giờ thằng nào muốn ngủ với nó thì ngủ, kéo đi chỗ
khác mà nằm, nhà tao không phải nhà thổ, đ. mẹ, tao giết hết. Bình sứt không giết
ai nhưng đã đánh gãy tay thăèng Ý, cầm súng rượt theo thằng Vân chạy quanh
làng, về nhà lại xách chị Nga ra đánh, xé nát quần áo, chị lõa lồ nằm ôm lấy cột
nhà kêu cứu. Hắn kéo ra, chị níu chặt lại, Bình sứt la hét như một con thú
điên. đ. mẹ mày đĩ mà cũng trẽn à, mày có ra không. Chị Nga vẫn khóc níu chặt lấy
giằng co với hắn, hắn đi lấy dầu hỏa dội lên chị, rồi mồi lửa đốt. Chị Nga hoảng
hốt vùng chạy. Bình rượt theo và ném mồi lửa vào mái nhà. Lửa bốc cháy, ngọn
vươn cao làm náo động cả khu phố. Dân vệ xã kéo đến tìm bắt. Bình ngồi trên chiếc
ghế nhỏ ghìm súng thách đố. Tôi bước vào hắn quay súng la lớn, một bước nữa tao
bắn, không tin bước thử xem, đ. mẹ cả bọn bay. Tiếng nói gầm gừ, khuôn mặt đầy
mụn đỏ, đôi mắt chằm chằm sáng ngời man dã. Không ai dám đến gần nữa. Hôm sau hắn
vào trả súng, bị bắt dẫn ra quận giam giữ, sau đó hơn ba tuần hắn lại trở về rồi
lặng lẽ bỏ đi, ở lính đâu trên núi trên non không ai thấy mặt. Nửa năm sau có
tin hắn bị đâm chết trong một quán rượu ở Sàigòn, nhưng rồi có tin hắn đang sống,
đang ở lính biệt kích. Chị Nga cũng bỏ đi, theo viên thiếu úy, rồi góa bụa,
lãnh tiền tử, theo một người khác vào làm sở Mỹ bị hiếp đáp, sau đó chị về Q.T,
tìm Bình. Tôi đã bỏ làm dân vệ, tình cờ gặp Bình hắn rủ vào lính Prou. Hai đứa
trở lại những thân yêu gần gũi cũ. Bình chạm lên tay tôi một hàng chữ như ở
cánh tay hắn: Ra đi vì đời. Một hôm chị Nga đến căn cứ tìm, chị mặc áo đỏ tóc
rũ dài, cười tươi. Bình đi ra nạt nộ xua đuổi rồi quày quả trở vào. Chị Nga đứng
khóc kể lể với tôi. Hai chị em đi loanh quanh trong phố, chị dắt tôi về nhà chị
trọ, hết chuyện này sang chuyện khác, chị nhắc đến thằng Vân trúng mìn chôn
trong trụ sở, thằng Ý bị Việt Cộng về giết, thằng Tân bị bắn và mấy người chồng
của chị, viên trung sĩ, viên thiếu úy. Tất cả được kể lại dửng dưng như người kể
chuyện phim. Khi tôi về, Bình ngồi yên lặng trên lô cốt, tôi đến bên hắn trách
móc thái độ hắn đối với chị Nga, hắn quay lại dằn giọng, tao mà chị em à, mày
muốn ngủ với nó trả tiền mà ngủ đừng đặt thêm điều, tao không có chị em gì hết.
Im lặng một lúc, giọng hắn trở nên rên rỉ, đay nghiến: tao dưới lỗ nẻ đục lên
mà, không cha không mẹ, không có chi hết. Chị Nga đến tìm thêm hai ba lần nữa.
Bình vẫn dửng dưng như không quen biết, không nhìn không hỏi. Rồi hắn bị
thương, chị Nga vào bệnh viện thăm, hắn vùng dậy la hét, xua đuổi làm vết
thương đã băng bó lại bung máu ra. Lần sau chị Nga vào, người ta cản đường lại
sợ làm rộn bệnh nhân. Ở nhà thương ra Bình sứt được làm thường vụ đại đội ở lại
căn cứ. Tôi vẫn đi đi về về, hết chuyện này đến chuyện kia. Hôm qua về ném súng
vào kho, lãnh giấy phép đi ngủ ngoài, đêm Việt Cộng công đồn, Bình chết một
mình trước pháo đài, thân thể nát bét, chân tay đứt ra vung vãi trộn với những
tay chân khác. Năm thằng tìm được sáu cánh tay. Buổi sáng tôi vào nhặt nhạnh
thu góp, xếp vào quan tài. Chị Nga nghe tin chạy đến điên dại la gọi. Tôi đứng
giữ lấy nắp áo quan tài không cho chị lật ra. Không còn gì hết. Con vật nguy hiểm
chui lên từ một lỗ nẻ nào đó đã chết. Nhân loại bớt một kẻ thù. Thằng Bình sứt
đã rụng về cội, đã bình yên trên bốn viên đá xi măng, dưới lá cờ khổ nhỏ, ướt
sũng. Bình sứt đã chết vì nước như ngày nào. Ba năm rồi Bình ơi. Mẹ mày đã nằm
xuống giữa lòng cồn bãi đó với cha mày. Thằng Ý, thằng Vân, thằng Tân đã ở đó,
tất cả êm đềm. Thôi quên hết đi mày, quên đi cái trần gian khốn nạn này. Chết
là hết. Tôi bụm tay vuốt nước mưa trên mặt, đi vòng quanh quan tài rồi trở lại
quán. Đám đông đã tản mác dần. Chị Nga ngồi bất động, hai tay ôm lấy trụ đá, nước
mưa đổ thành dòng trên áo tơi. Tôi ngồi vào ghế hỏi cà phê nóng, con sáu cười gật
đầu đi pha mang lại. Tôi cho một muỗng đường và quay nhanh chiếc muỗng. Một người
con trai mặc áo quần xanh đi vào, kéo ghế ngồi xuống trông ra ngoài, hỏi đứa
con gái mặc áo đen vàng đi vào sau:
-Người này hả?
Đứa con gái ngồi quay lưng lại phía tôi:
-Ừ, chú đó bỏ đi có ba bốn năm chi rồi đó.
Người con trai xoay xoay ly cà phê vừa được mang tới hỏi đứa
con gái:
-Hiền uống gì? Rồi rút thuốc lá ra hút nhìn sang tôi.
Hiền nói nhỏ:
-Thôi gần ăn cơm rồi, uống gì nữa.
-Đêm qua thế là đánh có bốn, năm nơi kia, ồn ào quá.
Tôi uống xong gọi con Sáu đến trả tiền. Hiền quay lại hỏi:
-Nghe lính Prou chết nhiều lắm hả chú?
Tôi lắc đầu đẩy chiếc ly không về phía trước:
-Có đâu, chưa tới mười lăm mạng, khéo ồn.
Thi đi vào hỏi tôi ra hay ở lại. Tôi nói ở lại, hắn quay đi,
tôi gọi theo. Thi nhảy lên ca-bin cho xe nổ máy, trở đầu lại, chạy lên cầu phà.
Cơn mưa đã ngớt hẳn, số người còn lại đứng vây quanh quan tài bàn tán về những
trận đêm qua, một vài đôi mắt lơ đãng ngó theo chiếc xe. Hai cây nến vật vã
cháy. Người con trai nói với Hiền gì đó rồi chụm đầu lại cười. Tôi chưa hề thấy
mặt hắn, có lẽ dân đâu mới tới, giọng hắn ấm vui. Hiền xoa xoa bàn tay xuống
bàn cười ngặt nghẽo. Có phải đời sống này được kiến trúc trên một sắp đặt vô
hình nào đó phải không. Có người sinh ra để hạnh phúc, để trò chuyện thầm thì,
để ngặt nghẽo cười, và có kẻ sinh ra để la hét, chửi thề. Bình với hình ảnh người
cha què cụt từ chiến tranh kháng Pháp còn lại, chống nạng lê lết tới lui rồi một
ngày té xuống ao nằm chết, không rõ cố ý hay vô tình, và người mẹ ốm đau dai dẳng
cho đến ngày khạc ra từng búng máu tươi, xuôi rũ tay chân. Cũng như Bình sứt,
tôi không có gì cả. Cho đến ngày hôm nay tôi mới nhận thế sao? Bây giờ thì
không còn mày. Tao một mình về đây. Tao mệt quá rồi. Không lẽ đợi đến một ngày
chết tan nát để được mang về hoặc không được mang về đây. Mà có ai để mang tao
về. Tôi đuối sức rồi. Tôi muốn yên nghỉ. Tôi muốn trở về kiến nhật lại từ đầu.
Bắt đầu lại đời mình, lặng lẽ, riêng tư. Không còn mày nữa Bình. Người con trai
chỉ ra quan tài hỏi:
-Anh ở một đơn vị với anh đó à?
Người con trai và Hiền cười. Tự dưng câu nói trở thành thứ
khôi hài nhạt nhẽo đến trơ trẽn làm tôi bàng hoàng. Không, tôi nói lại thằng
Bình trước làm đội trưởng của tôi, sau này về chết ở căn cứ. Người con trai hỏi
tiếp và Hiền cười cầm chừng. Tôi càng nói càng thấy ngột ngạt chán nản và một nỗi
lo sợ bâng quơ như kẻ bị lạc vào thế giới mới xa lạ, đầy dẫy những công thức ghẻ
lạnh. Tôi xót xa nhớ lại đôi mắt đỏ ngầu hơi men của Bình đấm tay xuống cát la
lớn: Đ. mẹ cuộc đời này. Cuộc đời mà Bình chửi, đó có phải là một đứa con trai
và một đứa con gái uống cà phê, hút thuốc chuyện trò cười ngặt nghẽo, áo quần
đúng mốt, tiếng nói thì thầm. Cuộc đời mà chúng ta không thể nào tham dự vào được
phải không Bình. Chị Nga đã chạy theo, bị loại ngay từ vòng thứ nhất đầu ngày
con gái và chúng tôi không biết làm gì hơn là chọn một thứ kẻ thù, bất lực, tàn
bạo rồi lao đầu vào chiến tranh, bị đánh đổ xuống, đôi mắt trợn trừng trút xuống
họng lắt lưởng. Tôi không muốn nữa. Cho tôi trở về, Bình. Tao khốn đốn quá rồi.
Tôi nói nhỏ và tự dưng muốn khóc. Tao thua mày Bình ạ.
Chiếc đò đã được thuê đến. Đám đông vây tụ lại. Người đàn ông
kiếm tôi và gọi chị Nga dậy. Tiếng khóc lại trỗi lên khoảng bến sông lấm bùn,
những bậc tam cấp thoai thoải nghiêng xuống. Mặt nước vàng đục, bào rác táp vào
bờ bập bềnh. Tôi chợt muốn nói với chị Nga một câu gì đó thật ngọt ngào nhưng
chẳng biết nói thế nào. Chiếc thuyền hơi chòng chành khi quan tài được bưng xuống.
Bãi cát phía dưới xa nhoi lên trên mặt nước lớn. Những cây sầu đông khô chơ vơ
như ngóng đợi. Ngày Bình về. Tôi khom bước vào thuyền tay vẫn dìu chị Nga. Tôi
đang trở về. Chúng ta đã ra đi từ nơi này, và giờ đang mang nhau về, phải không
Bình. Chúng ta đi hết mệnh kiếp của mình. Phận sự đã hết, nhiệm vụ đã rồi. Tao
còn lại một mình, một mình với ngày mai không toan liệu. Người đàn ông bước đến
đổi nến, cắm thêm hương và ngồi vào mạn thuyền bắt đầu lần tràng hạt, miệng thì
thầm, đôi mắt đăm đăm nhìn vào lớp gỗ ẩm nước. Xâu chuỗi láng bóng trên bàn tay
khô héo run run. Một dụng cụ cho những người chết, cho cái chết? Hai chú tiểu
thay mặt sư cụ đến. Tiếng cầu kinh bắt đầu trỗi lên và con thuyền tách bến xuôi
theo dòng nước, táp bờ cây vắng vẻ. Nguyền vãn sinh Tây phương... Chị Nga nói
trên cánh tay tôi, giọng thì thầm khàn thấp.
-Giờ chị làm sao đây nhỉ? Chắc chết thôi.
-Chị cầu kinh đi, chị còn nhớ kinh chứ.
-Thế em?
-Em à. Em ở lại đây... không đi nữa.
Chị Nga ngửng lên. Đôi mắt đỏ ngầu khuất sau làn tóc lòa xòa
ướt rối và tiếng khóc như cơn mê đứt quãng, như một khúc hát lê thê trôi theo lời
kinh trên dòng sông nước lớn.
28/3/2008 Ngụy Ngữ
28/3/2008
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét