Thứ Hai, 1 tháng 8, 2022
XXXXXĐi tìm ứng viên giải Nobel cho văn chương Việt Nam
Đi tìm ứng viên giải
Trong một cuộc phỏng vấn trường kỳ với tiêu đề “Nhà văn Nguyễn
Huy Thiệp "trong mắt" một nhà báo... 8X” trên Vietimes của
tác giả trẻ Xuân Anh, một Thạc sĩ Luật, trong mục: “Giải Nobel văn
chương: Nhà văn Việt Nam nào sẽ nhận?” (Thứ ba, 18/12/2007,
08:34 GMT+7) có đoạn:
Còn NHT, có lẽ anh chỉ viết bằng bản năng, bằng cái “khiếu”
nên đầu óc cỡ Bảo Ninh và Nguyễn Đăng Mạnh cũng phải bảo không biết thích văn
Thiệp vì cái gì? NĐM viết: “Đọc NHT, lắm lúc cảm thấy thật sự hoang mang. Vì chẳng
hiểu anh định nói gì - đúng là chủ đề không rõ ràng” (ĐTNHT, tr. 458). Còn Bảo
Ninh, chính Nguyễn Huy Thiệp cũng cho là: “Hắn ta nhận xét kinh phết. Tinh tường
và tương đối công bằng” (khi trả lời Xuân Anh trên Vietimes),
nhưng tôi buồn cười và nghi ngại về khả năng tư duy của NHT, vì cái “tinh tường”của
Bảo Ninh lại chỉ là: “Tôi thích văn Thiệp nhưng thích cái gì thì tôi cũng chịu”
(Vietimes 19/10/2007). Tôi biết NHT khen BN vì BN một lần trả lời phỏng vấn:
“Cái cuốn “Tuổi hai mươi yêu dấu”… Tôi chỉ biết là nó đọc được. Nếu mà cuốn tiểu
thuyết dở thì vứt mẹ đi rồi” (Vietimes, nt). Nhưng khi phóng viên nói: “… một
cách khách quan như dư luận đánh giá, thì quyển Nỗi buồn chiến tranh của
Bảo Ninh… sẽ là tiểu thuyết khả năng đạt giải Nobel cao hơn cả” thì
NHT chê BN ngay: “Cuốn sách đó chỉ có giá trị vào thời điểm chiến tranh mới kết
thúc. Giá trị văn học còn hạn chế”. Tuy đánh giá thấp như vậy nhưng anh lại
cho: “Nhưng dù sao cuốn đó có lẽ là cuốn viết xuất sắc nhất về chiến tranh”,
nghĩa là anh đã cho cả nền văn học của ta chẳng đáng một xu nào. Nhưng với cái
tư duy “lôm côm” như thế, ta cũng chẳng bận tâm làm gì. Có điều với trí tuệ
như vậy sao NHT có thể định hướng sáng tác của mình vươn tới được giải
Nobel? (a)
Nếu trong tất cả tác phẩm viết về chiến tranh, NBCT là đúng
nhất thì cái việc nó làm “đại sứ” thật tuyệt vời. Nhưng thực chất BN vì “Tôi
không muốn viết theo một cái “tông” có sẵn” nên: “Những gì tôi viết trong
cuốn sách này, tôi cũng đã nói rằng nó không hoàn toàn là sự thật”. “… chiến
tranh tóm gọn lại là sự chết chóc, hủy diệt. Tôi nghĩ thế là quyền của tôi, và
có người phê phán tôi thấy cũng chẳng sai”; “cách viết của tôi về chiến
tranh khác với các nhà văn khác” (http://www.Baodatviet.
vn/). Và cái “khác” của BN là: trước kia người
viết cái tốt thì giờ anh chỉ viết toàn cái xấu mà thôi. Nếu thời chiến đa
phần thanh niên ra đi theo lý tưởng giải phóng (thể hiện rõ nhất trong nhật ký
của anh Thạc, chị Trâm) thì nhân vật Kiên của BN ra đi với lời dặn: “Nghĩa
vụ của một con người trước trời đất là sống chứ không phải hy sinh nó, là nếm
trải sự đời một cách đủ ngành ngọn chứ không phải là chối bỏ…, mong con hãy cảnh
giác với tất cả những sự thúc giục con người lấy cái chết để chứng tỏ một cái
gì đấy” (NBCT, nxb Hội nhà văn, 1991, tr. 61). Còn đây là hình ảnh
“anh chiến sĩ giải phóng”: Hiếp dân lành (chuyện cô Phương bị hiếp tập thể
trên tầu) (tr. 243); hành lạc tập thể (giữa phân đội trinh sát với 3 cô gái
trong khu trại tăng gia huyện đội) (tr.31); bài bạc, hút xách (hút hồng ma), trốn
chạy (nhân vật Can), tàn sát tù binh (tr. 42)… Tôi cũng từng là lính chiến, những
điều “đi dân nhớ ở dân thương”, “không lấy cái kim sợi chỉ của dân”,
“vì nhân dân quên mình” v.v… không chỉ là những khẩu hiệu suông mà là quân luật.
Những điều BN viết chỉ là phần dị dạng, có thể có nhưng rất hãn hữu, không phải
là bản chất của bộ đội. Vậy một người có đầu óc bình thường như ông Vương Trí
Nhàn lại đánh giá cao việc NBCT làm đại sứ, ông muốn cho người ngoài hiểu sai,
hiểu xấu về con người và đất nước của mình ư? VTN cũng cho biết nhiều
người thấy rằng: “công nhận cuốn sách của Bảo Ninh tức là phủ nhận quá khứ của
chính mình, mồ hôi nước mắt của chính mình”. Nhưng ông biện hộ: “… bao
thay đổi đã đến với đời sống chúng ta… Quan niệm về tương lai khác đi, quan niệm
về hiện tại khác đi, thì làm sao quan niệm về quá khứ cứ giữ mãi như cũ?!” Đất
nước chúng ta đã “khép lại quá khứ hướng tới tương lai”, “khép lại” chứ không
phải “quan niệm khác”, bởi đã là người có lương tri, không chỉ ở nước ta mà
trên toàn thế giới, không ai “quan niệm” đồng nhất giữa chiến tranh xâm lược với
kháng chiến tự vệ! Ông tiếp: “… ta không thể sống một mình mà sẽ tồn tại
trong… những chuẩn mực chung của cộng đồng thế giới”. Thế giới hướng đến tương
lai theo “chuẩn mực chung” văn minh hơn chứ không có cái chuẩn mực nào lại đồng
nhất giữa thiện với ác cả!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét