Câu chuyện đêm Giáng sinh
Ngày bình thường.
Tôi hai mươi mốt tuổi, học kiến trúc, thích nghe rock, chơi
game online, ít nói và không có điểm gì nổi trội. "Đôi khi mày nhạy cảm đến
sến ốm" - Đăng, thằng bạn thân tôi, nói thêm.
Dung là bạn gái của Đăng. Đăng đã đi du học Sing. Nó không
bày trò "ký thác người yêu cho thằng bạn thân", không phải vì sợ kết
cục như trên phim và truyện: thằng bạn thân cùng cô bạn gái nắm tay nhau đi về
phía mặt trời, mà chỉ đơn giản cả ba chúng tôi xem đó là một trò ngớ ngẩn. Càng
ngày người ta càng tự tin về những gì mình có. Hay càng ngày cách người ta suy
nghĩ về tình cảm hời hợt thấy rõ?
Đăng đi. Tôi và Dung hầu như không giữ liên lạc dù sống khá gần
chỗ nhau. Vài ba lần gặp nhau online, hỏi nhau có nhận mail của Đăng không, rồi
thôi. Cho đến một ngày, Đăng gọi tôi, bảo: "Từ nay mày giúp tao để mắt đến
Dung. Dạo này...", "Dạo này làm sao?" - tôi ngắt lời nó.
"Không! Chẳng có chuyện gì, nhưng mày sẽ giúp tao như thế chứ?" -
Đăng gằn giọng. Tôi toan từ chối, rồi bỗng nhiên nghe cổ họng mình ậm ừ. Đăng
thở nhẹ: "Ừ, vậy nhé, nhờ mày!".
Tôi gọi cho Dung: "Lâu quá không gặp, dạo này Dung thế
nào?". Nghe giọng cô ấy run lên rồi lanh canh như tiếng thìa khuấy trong
lòng ly rỗng ở đầu dây bên kia: "Tôi không ổn chút nào, Nguyên ạ!".
Tôi ngẩn người siết cục điện thoại đến nóng bỏng và ướt nhẹp
mồ hôi trong tay, không biết nói gì. Một cảm giác xót xa òa đến. Tôi thường ngẩn
ra khi cảm nhận được sự cô độc và trống rỗng. Như lúc thấy một mầm cây bé mọc
ra từ khe nứt của bức tường, một con chim sẻ lượn qua lại trong vùng trời nhỏ
bé, tù túng... Nó trực tiếp đụng chạm đến những vấn đề của riêng tôi.
Nổi gió
Chúng tôi gặp nhau ở quán cà phê Văn. Quán nằm ở trên đồi
cao, đứng từ trên gác gỗ nhìn xuống có thể thấy thành phố với những mái nhà
loang lổ như một kẻ bị lở lói trên đỉnh đầu, không lộng lẫy đẹp đẽ như khi người
ta nhìn trực diện. Dung gầy đi và xanh, xõa tóc ra nên trông rất già, vạt áo
sơmi khoác còn cẩu thả dính một vệt acrylic. Nó như vết xước mang màu của bầu
trời chiều giấu nặng mưa.
Dung đặt balô chứa đầy cọ xuống bộ salon cũ trên gác gỗ, lùa
tay vào mái tóc bù xù khẽ giải thích: "Xin lỗi, tôi vừa ở xưởng vẽ về".
Tôi tròn mắt ngạc nhiên nhìn Dung quẳng gói Dunhill lên bàn sau khi rút một điếu,
điềm nhiên châm lửa đốt. Nhìn cô ấy nhả khói điệu nghệ, tôi thần người, không
thể tìm lại từ con người đó cô gái rụt rè, yếu ớt thường đứng sau lưng Đăng ngày
nào.
Dung thôi nhìn xuống thành phố, đưa mắt sang tôi: "Hôm ấy
tôi nói linh tinh thôi. Đừng để ý! Đăng nhờ Nguyên gặp tôi sao?". Tôi
không trả lời: "Dung hút thuốc thế này lâu chưa?". "Từ dạo Giáng
sinh. Đi một mình ngoài phố nhà thờ, trời lạnh, nó giúp tôi bình tĩnh và ngừng
rủa Đăng giờ này anh đang ở đâu vậy" - Dung đáp điềm nhiên. Tôi miết thành
salon gỗ đến bỏng rát bàn tay. Tiếng Dung cười khành khạch: "Gì vậy? Thất
vọng? Hay thương hại tôi?!".
"Khi nào muốn có ai đó cùng đi cà phê, cứ gọi tôi, như một
người bạn!"- Tôi tần ngần khi dắt xe giúp Dung. Cô ấy khẽ bảo: "Ok!
Nguyên này, đừng kể với Đăng tôi đang trong tình trạng hiện giờ, được chứ?".
"Được" - tôi liếm môi, gật đầu. Dung đỡ lấy chiếc xe ga nặng nề, cái
dáng mảnh khảnh xiêu đi. Nụ cười khó hiểu chưa kịp tan trong mắt tôi, cô gái biến
mất. Chiếc xe để lại một làn bụi rát.
Mây đen
Tôi van lạy bản thân mình hãy thất hứa với Dung, phải nói cho
Đăng nghe tất cả. Đăng cần phải biết người cần được nó chở che đang hoang mang,
mệt mỏi dường nào. Nhưng tôi không làm được. Lời hứa với Dung cứ quay cuồng
trong óc, không cho phép tôi mở lời. Vả lại nếu vậy, ở xa Đăng sẽ lo lắng và
dày vò kinh khủng. Tôi quyết định gặp Dung lần nữa.
Dung không tươi tỉnh hơn, nếu không muốn nói là suy sụp thêm.
Cô gái vẫn hút thuốc, rất nhiều. Đang ngồi, bỗng Dung đặt điếu thuốc gác ngang
tách cà phê, từ từ tiến về phía bể nước bé xíu ở ban công căn gác gỗ. Cô ngồi
mê mẩn ngắm những vạt bèo tấm xanh non trong đó. Chợt lúc ấy, tôi như thấy lại
Dung yếu đuối, rụt rè của Đăng ngày trước. Điếu thuốc vẫn cháy, rơi tàn và đầu
lọc xuống tách cà phê, tắt ngúm.
Cô gái quay lại bàn, đôi mắt vụt tối. Dung thản nhiên kể chuyện
tên sếp không đứng đắn nơi cô đang làm thêm, nhưng đó là một công ty lớn và nhiều
cơ hội cho sau này khi ra trường nên cô không thể nghỉ việc, rồi những áp lực ở
trường đại học, cuộc sống một mình không người thân... giọng lạnh tanh. Tuyệt
nhiên không hề nhắc đến Đăng.
Tôi suy đoán, có lẽ gặp nhiều vấn đề, Đăng lại không bên cạnh
cùng giải quyết, Dung rơi vào trạng trái khủng hoảng như vậy. Cũng tự hỏi tại
sao tôi và Dung không thân nhưng cô gái lại thổ lộ chuyện đó. Rồi nhận ra,
không, cái cách của Dung chỉ bình thản như nói một câu chuyện phiếm cho qua cữ
cà phê mà thôi.
Tôi quen ông chủ quán, xin vớt một ít bèo tấm bỏ vào bịch
nilông mang về. "Tặng Dung này!". Dung nhìn tôi, hơi ngạc nhiên rồi mỉm
cười, nhận lấy. Bàn tay lạnh toát của cô gái khẽ chạm vào tay tôi khiến như có
một dòng điện chạy dọc sống lưng, tê dại.
Tối ấy, tôi nhận ra mình đã nghĩ về bạn gái của thằng bạn
thân quá nhiều. Tôi tự trừng phạt mình bằng cách rời PC, leo ra cửa sổ ngồi
trên nóc nhà bên cạnh và ngẫm nghĩ. Đáng lẽ đã có thể đưa ra một quyết định gì
đó nếu Dung không nhắn tin "Cảm ơn Nguyên, về mọi điều!".
Chúng tôi gặp nhau thêm nhiều lần sau đó, chẳng nói nhiều. Chỉ
là ngồi và có người đối diện, vậy thôi.
Hồng thủy
Bầu trời thành phố xám xịt và quay quắt như trong cơn hồng thủy.
Mưa lao đầu vào cửa kính như một tên điên. Tôi bỗng nhiên nghĩ đến Dung, cô gái
tội nghiệp của thằng bạn thân tội nghiệp. Cả hai đều bất lực trước những điều
đang đến. Cảm giác tội lỗi khiến tôi tránh Đăng. Nó không biết tôi đang invi, cứ
gửi mãi những dòng offline: "Mày thế nào? Dung sao rồi?".
Những lúc như vậy, tôi ngồi lặng. Tôi thương cô gái ngồi lạnh
lùng, cô độc hút thuốc, nhả khói trong những chiều cùng nhau cà phê trên gác gỗ.
Đó rõ ràng có phải là cô gái của Đăng ngày nào đâu. Giá họ đừng là một...
Chuông điện thoại vang lên gấp gáp đến ngột ngạt. Dung gọi.
Tôi hớt hải nhấc máy. Giọng cô ướt nhòe: "Nguyên! Đến đây! Làm
ơn...".
Tôi lao ra khỏi nhà. Cô gái đứng ở trạm xe buýt dưới cơn mưa
tầm tã, nước mưa bết vào người, đôi mắt thất thần, những cây cọ từ balô chưa kịp
kéo khóa rơi vung vãi xuống hè, xấp hình họa nhòe nhoẹt ướt thòi ra từ
clipboard buông thõng trên tay. Hốt hoảng nhận ra trong tay kia của cô gái nắm
chặt một cái gì đó. Tôi run lẩy bẩy, miệng lảm nhảm gọi tên Đăng như thằng ngớ
ngẩn, cuối cùng cũng gỡ được khỏi tay Dung một mảnh thủy tinh vỡ. Bàn tay gầy
guộc và lạnh toát chằng chịt vết cắt, máu hòa với mưa thành một thứ nước màu hồng
loãng tuếch.
Tôi nói như hụt hơi: "Đăng nó biết cô như thế này thì nó
quay quắt đến chết mất!". Nghe tên Đăng, cô gái bỗng gục vào vai tôi òa
khóc. Tôi vô thức ôm chặt lấy Dung, len lén chùi giọt nước đang rỉ ra trên khóe
mắt mình, nóng bỏng. Cây sao to ở gần trạm xe buýt oằn mình trong cơn mưa tầm
tã.
Tạnh
Tôi đưa Dung về từ bệnh viện. Bàn tay trái của cô gái quấn
băng trắng toát trông rờn rợn. Dung ở căn phòng cũ kỹ trên tầng năm của một
chung cư, một mình. Phòng hơi tối, cửa sổ gỗ cũ kỹ đóng kín mít, một vài tờ
phác thảo bay vung vãi từ xấp giấy chất ngồn ngộn trên nóc tủ gây cảm giác buồn
bã và chán nản. Ở nơi để PC có một cốc gốm lớn chưa kịp rửa, đáy còn đọng cặn
cà phê đặc sánh và rất nhiều tàn thuốc, khung ảnh chụp Dung và Đăng trong đêm
Giáng sinh năm ngoái bị vùi dưới những cuốn sách đồ họa khổng lồ.
Cô mời tôi ngồi, dùng một tay để pha trà mặc kệ tôi ngăn lại,
mái tóc khô vểnh lên và cái dáng mảnh khảnh in lên nền sáng mờ mờ trông giống một
con sẻ gầy tội nghiệp. Tôi phát hiện vạt bèo tấm lần trước được thả vào cái ly
thủy tinh đặt trên kệ sách, chết trong trạng thái biến màu nhợt nhạt vì thiếu nắng.
Dung ngồi co ro, châm thuốc và nhả khói. Tôi khó nhọc:
"Mọi việc sẽ lại ổn, phải không?". Cô cúi mặt: "Đáng ra tôi nên
nghe lời Nguyên sớm hơn... Tôi sẽ nghỉ việc ở đó, Nguyên ạ!". Tôi mỉm cười
nhẹ nhõm. Cô gái khẩy tàn thuốc ra sàn dù chiếc gạt tàn thủy tinh để trước mặt,
nói nhỏ: "Phải, hai mươi tuổi, thật ngớ ngẩn khi phải chịu đựng những thứ
quá giới hạn chỉ vì theo đuổi tham vọng của mình".
Tôi hít sâu mùi khói trong căn phòng chật: "Hãy chăm sóc
cho mình và thông cảm cho Đăng! Nó luôn trăn trở về cô. Cô có hiểu cảm giác bất
lực khi không thể làm gì cho người mình yêu thương không?". Dung dụi điếu
thuốc vào cạnh bàn, ho khan.
... Tôi hẹn Đăng trên mạng. Sau nhiều cố gắng, cuối cùng tôi
cũng thú nhận được rằng mình yêu Dung. Nín thở chờ đợi Đăng disconnect đột ngột,
hay gõ lại "Mày đùa đấy à?". Phải, cho dù mọi điều tồi tệ xảy đến,
tôi tự hứa với mình không được che giấu một điều gì, và sau đó, sẽ mãi mãi biến
mất khỏi mối quan hệ phức tạp ấy.
Nhưng không, Đăng chậm rãi: "Tao hiểu. Mày thì tốt hơn
tao, Nguyên à! Tao mong mày và Dung vui!". Tôi lập cập: "Mày... mày
sao thế?". Dòng chữ hiện ra trên monitor làm tôi choáng váng: "Tao và
Dung nói chia tay khá lâu rồi, từ khi tao nhờ mày để mắt chăm sóc cô ấy. Có quá
nhiều vấn đề và không được chia sẻ khiến cả hai đều mệt nhoài. Rất may là cô ấy
không quá bị ảnh hưởng vì điều đó...".
Cầu vồng bình yên
Mưa. Trời liên tục trút xuống thành phố những cơn mưa lớn.
Tôi chạy đến khu chung cư cũ với túi nilông đựng bèo tấm trong tay, sải chân nhảy
một lúc hai ba bậc thang rồi dừng lại, đứng rất lâu trước cửa nhà cô gái, nước
mưa từ mặt, từ áo nhỏ long tong. Đến khi đủ can đảm, tôi gõ nhẹ cửa.
Dung xuất hiện, mặt đỏ phừng và yếu ớt, bàn tay chưa tháo
băng, tròn mắt nhìn tôi ngạc nhiên. Chưa kịp hỏi gì tôi, cô gái bỗng lảo đảo,
phải bấu chặt vào cạnh tường. "Cô sao thế?" - tôi hốt hoảng.
"Tôi ngây ngấy sốt từ hôm đó. Có lẽ do những vết cắt và mưa. Đừng bận tâm,
tôi ổn mà!" - Dung gượng cười. Tôi cắn môi, đứng lặng. Cô gái mở rộng cánh
cửa.
"Xin lỗi Dung, tôi không hề biết...". "Chẳng
sao, trong suy nghĩ của Đăng, tôi vẫn ổn và vững vàng. Thế là đủ!". Tôi
cúi đầu. Cô bật cười: "Nguyên đừng như thế. Dạo trước có nhiều chuyện xảy
ra, tôi sốc mạnh, làm phiền Nguyên nhiều. Gần đây rảnh rỗi, thử sắp xếp lại mọi
thứ trong đầu, thấy nó cũng không quá rối rắm như mình vẫn tưởng".
Tạnh mưa. Cô gái đứng dậy mở toang cửa sổ, cánh cửa ngỡ như
không bao giờ được chạm đến: "Nguyên, xem này!". Ánh nắng sau mưa
tràn vào phòng. Tôi chớp chớp mắt để thích ứng với luồng sáng mạnh đột ngột, nhận
ra ngoài ô cửa là một tổ chim bồ câu. Có lẽ nó thuộc về ai đó ở khu nhà bên cạnh.
Hai con chim trắng toát rụt rè thò cổ ra xem trời đã thật sự tạnh chưa. Rồi vững
tin, chúng cùng nhau tung cánh lên bầu trời đầy nắng.
Dung đưa cho tôi hai chiếc gạt tàn thủy tinh lớn, sạch bóng.
Có vẻ gần đây cô ấy thôi hút thuốc. Tôi vớt đám bèo tấm vừa mang đến thả vào đấy,
đặt nó lên bệ cửa sổ. "Ở đây chúng sống tốt! Dung sẽ mở cửa sổ thường
xuyên chứ?". Cô gái mỉm cười.
Trên những nóc nhà lở lói của thành phố mọc lên cầu vồng sau
mưa. Dung đặt bàn tay quấn băng trắng lên mép cửa sổ, hơi vươn người về phía
trước: "Tôi đang nghĩ giá được chạm vào những tia cầu vồng ấy! Còn
Nguyên?". Tôi thì thầm: "Đây là định nghĩa về 'bình yên' hoàn hảo nhất
mà tôi từng biết!". Cô gái quay sang nhìn tôi lạ lùng rồi bật cười, tiếng
cười nhẹ nhõm. Hơi thở của người đang sốt nóng bỏng ập vào má.
Chúng tôi yên lặng đứng cạnh nhau bên ô cửa cũ kỹ ấy, thật
lâu. Cầu vồng sau mưa bình yên lạ kỳ. Tôi toan nói một điều gì đó nhưng kềm lại
được. Rồi mọi thứ cần đến sẽ đến, như vòng tay siết chặt cô gái và giọt nước mắt
nóng bỏng của gã tôi dưới cơn mưa hôm nào, tự nhiên, lặng lẽ, chân thành...
1/1/2001 Steve Brookes
1/1/2001


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét