Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2022
Câu chuyện đời tôi 1
LỜI NÓI ĐẦU CỦA NGƯỜI BIÊN TẬP
Cho tới thời điểm bị căn bệnh tước đi thị lực và thính lực,
tôi sống trong một ngôi nhà bé xíu gồm một căn phòng rộng hình vuông và một căn
phòng nhỏ dành cho những người giúp việc. Tập quán ở miền Nam là cất một ngôi
nhà nhỏ gần ngôi nhà chính như là một phần phụ để sử dụng những khi cần thiết.
Cha tôi đã xây một cái nhà như thế sau Nội chiến, và khi ông cưới mẹ tôi, họ
chuyển sang sống ở đó. Nó bị che phủ hoàn toàn bởi những cây nho, hồng dây và
kim ngân hoa. Nhìn từ ngoài vườn, trông nó giống như một lùm cây. Cái cổng vòm
nhỏ bị che khuất khỏi tầm mắt bởi một lớp hồng vàng và dây khúc khắc miền Nam.
Nó là nơi tới lui thăm viếng ưa thích của lũ chim ruồi và lũ ong.
Martha Washington có một tình yêu với sự phá phách không kém
chi tôi. Một chiều oi bức tháng Bảy có hai đứa nhỏ ngồi trên những bậc thềm trước
hiên nhà. Một đứa đen như gỗ mun, với những túm tóc xoăn cột bằng những sợi dây
giày cứ chĩa tứ tung khắp phía quanh đầu như những cái đồ khui chai sâm banh. Đứa
kia da trắng, với những lọn tóc dài vàng óng. Một đứa sáu tuổi, đứa kia lớn hơn
hai hoặc ba tuổi. Đứa nhỏ hơn bị mù – đó là tôi – và đứa kia là Martha
Washington. Chúng tôi bận rộn cắt những búp bê giấy; nhưng chúng tôi chóng thấy
chán với trò tiêu khiển này, và sau khi cắt đứt những sợi dây giày của mình và
vặt hết những chiếc lá khúc khắc trong tầm với, tôi hướng sự chú ý tới những
cái đồ khui rượu sâm banh của Martha. Lúc đầu chị phản kháng, nhưng cuối cùng đầu
hàng. Nghĩ rằng có qua có lại là một trò chơi công bằng, chị vớ lấy cái kéo và
cắt đứt một trong những lọn tóc của tôi, và ắt hẳn đã cắt trụi chúng hết nếu
không có sự can thiệp đúng lúc của mẹ tôi.
Chuyến đi, mà tôi còn nhớ rõ, rất ư thú vị. Tôi kết bạn với
nhiều người trên tàu hỏa. Một tiểu thư cho tôi một hộp vỏ sò. Cha tôi khoan lỗ
những cái vỏ sò để tôi có thể xâu chúng lại, và suốt một thời gian dài chúng
giúp tôi vui vẻ và hài lòng. Cả ông trưởng tàu cũng tốt lắm. Thường thường, khi
ông đi một vòng kiểm tra, tôi bám theo đuôi áo khoác của ông trong lúc ông thu
vé và bấm lỗ. Cái kìm bấm lỗ của ông, mà ông cho tôi chơi, là một thứ đồ chơi
thú vị. Tôi ngồi co vào một góc chỗ ngồi và chơi một mình suốt nhiều giờ bằng
cách bấm những cái lỗ nhỏ thú vị trên những mẫu giấy cứng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét