Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2022
Chẳng nghe lời gió nói
1. An nhớ lần đầu tiên An biết Oanh là qua lời chị Huệ: Thôi, An
lông bông tìm kiếm đâu cho xa, ở lớp ngoại ngữ ban đêm của chị có một con nhỏ
tên Oanh, hiền lắm, lại chăm học. An để chị làm mai cho!. Lúc đó, An vừa ở bộ đội
xuất ngũ về, chưa tìm được việc làm, một mảnh tình vắt vai cũng chưa. Con gái
hiền thì được chứ hiền lắm như lời chị Huệ nói thì An không ham. Nhưng cũng cười:
"Ừ, thì hôm nào có dịp, chị làm mai con nhỏ đó cho em!.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét