Thứ Năm, 29 tháng 12, 2022
Cho một ngày mai
1. Hắn đứng lặng nhìn Lệ. Lệ đấy ư? Hai bàn tay khó nhọc
cầm cán cuốc phát những bụi cỏ mọc dày ken, cao quá cả đầu người. Dáng thon gọn
và vòng ba nở nang nhịp nhàng lắc theo nhịp cuốc. Trên cái võng mắc lên thân
cây muồng, hai đứa bé đang thiu thiu ngủ. Cái nắng gắt hắt vào làm Lệ lóa mắt
đành quay mặt và bắt gặp ánh nhìn của hắn. “Anh mới đến ạ! Cái chỗ đất này nhà
trường chưa sử dụng đến, em mượn cuốc đất trồng rau!”. Lệ cởi khăn quàng che mặt,
những giọt mồ hôi từ trán rỏ xuống đôi mắt buồn đẹp nao lòng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét