Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2024
Nguyễn Ngọc Hạnh bẻ ghi nỗi đau
Nguyễn Ngọc Hạnh “phơi cơn mưa
lên chiều trôi” nghĩa là ông đang phơi tâm thức mặn mà, chín lừ tuổi ngoại lục
tuần lên thơ. Sức mạnh đau thương trong thơ ông không chỉ làm nên khúc quành
sáng tạo đầy nghệ thuật (dựa vào bản năng gốc), mà còn dệt nên những cơn địa chấn
của cảm xúc. Chính sự trinh nguyên của một hồn thơ lúc nào cũng thấy “lòng chưa
cạn đêm sâu” đã mang đến môi sinh thơm ngát và đầy mê hoặc cho Phơi
cơn mưa lên chiều.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Bùi Thanh Truyền và Văn nhân xứ Quảng ở Sài Gòn “Bao nhiêu chữ đó bấy nhiêu tâm” (Phan Bội Châu) Hiện nay, dân gốc Quảng có hơn 1,3 tr...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét