Với Huế, nhà thơ Trương Nam Hương không phải là người xa lạ.
Đã rất nhiều lần nhà thơ dành cho Huế những vần thơ rất đẹp. Tôi nhớ mình đã được
đọc bài thơ "Màu Huế" trên báo Văn nghệ vào mùa xuân năm 2001, lúc đó
tôi là một sinh viên văn khoa thích tìm hiểu thơ về Huế. Trong thơ Trương Nam
Hương, tình yêu quê hương cũng giống tình yêu đôi lứa, bởi nếu không có quê
hương, không có những đêm hao gầy thề hẹn thì không có anh và em, không có những
vần thơ run rẩy.
Anh vịn vào màu Huế để yêu em
Trước thành quách bao đời em cứ trẻ
Sông Hương chảy thon mình qua dâu bể
Anh mượn vành nón Huế buổi về thăm.
Nhẹ nhàng mà sâu lắng. Trách khéo thôi mà làm người đọc trăn
trở. Tại sao nhà thơ lại mượn một thứ vô hình để thể hiện tình yêu? Có gì thẳm
sâu trong màu rêu Huế? Nhà thơ đã hóan đổi thời gian bằng lời thơ bình dị của
mình. Thời gian đang ngưng đọng trên những thành quách rêu phong cổ kính của Huế.
Cũng có thể nhà thơ chỉ lấy "em" làm ví dụ, làm đối tượng thơ để diễn
đạt ý thơ. Nhưng ở đây, nhân vật "em" lại là nhân vật chính trong câu
chuyện tình đầy lãng mạn này. Có em trong từng hơi thở ở Huế, có em trong hình
dáng mẹ, có em để anh thao thức về Huế đêm ngày. Giờ về Huế chỉ thấy dòng Hương
ngơ ngẩn chảy, như muốn níu kéo điều gì rất thực mà lại mờ ảo.. "Anh mượn
rêu Huế để yêu em.." rồi "Anh mượn vành nón Huế buổi về thăm".
Không gian như chững lại giữa câu thơ cho nỗi nhớ niềm thương lan tỏa. Tình yêu
trong bài thơ cũng chính là mối tình sâu nặng của tác giả đối với Huế- quê
hương mình. Tình yêu đó có trong tâm thức anh, em và Huế. Trương Nam Hương đã
viết rất thật, điều này đã làm cho bài thơ có độ bền, sức nén:
Anh vịn vào màu mắt những ngày xa
Những uẩn khúc trong điệu hò mẹ hát
Những đèo dốc trong đời cha bất trắc
Quá khứ được tái hiện bằng "Mắt Huế". "Mắt Huế"
chính là em. Câu thơ buồn lắng như nước mắt, lại cồn cào như chính trái tim
anh. Đó là thông điệp mà nhà thơ muốn gửi lại cho người đọc, để sẻ chia cho vơi
bớt nỗi buồn. Vành nón Huế, tà áo trắng nữ sinh, những con đường thơ mộng... Tất
cả là kỷ niệm đối với nhà thơ.
Điệp khúc "Anh vịn" được lặp lại những bốn lần. Một
sự khẳng định, biến cái không thể thành cái có thể. Làm sao con người có thể vịn
vào những cái phi vật thể? Vậy mà lại có thể, bởi tình yêu. Trương Nam Hương đã
đúng khi cầm, nắm, nhớ, thương những gì chỉ hiện hữu trong một trái tim với
tình yêu tha thiết.Tình yêu đã là vĩnh hằng muôn thuở. Đó chính là "mắt nhớ"
trong chuỗi ký ức ngọt ngào của mỗi người về quê hương. Trương Nam Hương đã yêu
từ những câu hò mái nhì, mái đẩy của mẹ, đến những dốc đèo người cha đã đi qua.
Đó là cái tài của một ngòi bút không biết mệt mỏi khi đi tìm và lý giải cặn kẽ
những thắc mắc về tình đời, tình người. Tất cả là sự dồn nén đến cháy bỏng đầu
ngòi bút. Ý thơ được trải rộng và như đang đập cùng một nhịp với trái tim, với
hình bóng em trong màu Huế.
Anh vịn lên trăng khuyết tuổi em chờ
Đỡ chống chếnh câu thơ buồn xa Huế..
Thời gian như hao gầy bên cánh cửa. Em đã đợi anh, chờ anh hết
trăng khuyết đến trăng tròn. Vòng xoay của thời gian không đổi. Cỏ vẫn non tơ,
sương vẫn đậu đầy từng ngọn cỏ nhưng em thì khác. Tuổi già chăng? Nỗi buồn đang
tỏa ra trong từng câu chữ, Huế gọi anh về lại bên em, để được giãi bày tâm sự.
Trương Nam Hương trút xúc cảm của mình xuống trang thơ như lời tình tự.Tình yêu
đôi lứa đã biến thành tình yêu quê hương. Tác giả đã gửi vào bài thơ tâm trạng
của những người con xứ Huế đang ở xa bằng một tình cảm chân thành sâu lắng. Ta
nghe trong giai điệu thơ Trương Nam Hương một nỗi nhớ vô bờ:
Anh mượn màu nắng Huế để thương em
Từ màu rêu đến màu nắng có bao nhiêu khoảng cách? Sao tôi thấy
tất cả cứ lung linh, mờ mờ, ảo ảo... gần mà lại xa? Bởi nắng, mưa xứ Huế không
giống bất cứ nơi nào
Lời bình của Nguyễn thị Anh Đào
“Chút chút” của Lương
Trọng Minh
Hôn em chút chút lấy tình
Em hôn chút chút một mình anh thôi
Thế rồi chút chút lên ngôi
Lâu ngày chút chút thành đôi vợ chồng.
Tôi có rất nhiều bạn thơ, nhờ vậy mà tôi được đọc, được nghe
rất nhiều bài thơ viết về nhiều góc nhỏ của cuộc sống. Chính những góc nhỏ ấy của
cuộc sống đã cho tôi rất nhiều nghị lực, để những hoài bão của mình trở thành
hiện thực. Tôi đọc bài thơ "Chút chút" của nhà thơ Lương Trọng Minh (Hội
viên HộiVHNT Đà Nẵng) từ cách đây đã hơn mười năm, có lẽ như vậy tôi thuộc lòng
bài thơ này đến từng chữ. Được vậy là nhờ bài thơ viết chân thực, gần gũi với
tâm lý con người. Tôi nghĩ nhà thơ Lương Trọng Minh quá giỏi, ông đã khắc họa hết
sức cô đọng về sự thủy chung của tình yêu chỉ vẻn vẹn bốn câu thơ lưục bát với
28 ký tự, trong đó đã có tới 8 ký tự của từ láy "chút chút". Đáng nói
hơn cả là điệp ngữ "chút chút" có mặt trong cả bốn câu thơ không hề
làm cho người đọc nhàm chán. Ngược lại, nó lại ánh lên rất nhiều sắc màu của cuộc
sống, thậm chí còn người lên sự đa dạng của ngữ pháp trong tiếng Việt.
"Chút chút" có thể là động từ, có thể là tính từ. Nếu là động từ sẽ
cho chúng ta sự tha thiết, nếu là tính từ sẽ cho chúng ta sự dịu êm. Tất cả trạng
thái tâm lý đó đã làm đẹp hơn tình yêu chân chính.
Bài thơ được tác giả đặt tên là "Chút chút", cũng
là từ láy chút chút xuất hiện trong cả bốn câu thơ như đã nói. Như vậy, chúng
ta dễ dàng hiểu rõ hơn ý định của tác giả là muốn nêu bật nét đẹp của tình yêu
bằng sự chắt chiu, chăm chút của con người nói chung, giữa người con trai và
người con gái nói riêng.Thật vậy, để có tình yêu cao đẹp không gì hơn là sự vun
đắp của đôi bên.
"Hôn em chút chút lấy tình", phải chăng tác giả muốn
đề cập đến cá tính của người con trai. Có thể giây phút đầu tiên người con trai
còn dò tính, tìm hiểu. Thế nhưng, khi biết rằng bạn gái của mình nhất quyết yêu
mình- "Em hôn chút chút một mình anh thôi" thì người con trai cảm thấy
yên lòng. Mỗi ngày thêm một chút yêu, mỗi ngày thêm một chút thương, cứ thế...
tình yêu lớn dần trong trái tim, tâm hồn hai người, "Lâu ngày chút chút
thành đôi vợ chồng". Đó là đỉnh cao của tình yêu.
Những lúc trà dư tửu hậu, tôi thường đọc bài thơ này cho bạn
bè nghe. Bài thơ "Chút chút" đã để lại nhiều bất ngờ cho họ. Họ không
nghĩ nhà thơ Lương Trọng Minh có tài viết tình sử hay như thế. Từ giây phút gặp
gỡ ban đầu, để ý nhau, rồi yêu nhau, sau đó là sự nuôi dưỡng tình yêu cho tới
ngày thành vợ thành chồng. Kết quả cuộc hôn nhân ấy có được là nhờ biết vun đắp
tình yêu mỗi ngày một chút. Nếu như viết bằng văn xuôi thì chắc có lẽ phải tốn
khá nhiều giấy mực. Thế mới biết làm thơ hay không phải dễ. Có lần nhà thơ Đông
Trình nói với tôi rằng: "Cả đời làm thơ, chỉ cần ai đó nhớ thơ của mình dầu
chỉ một câu, một chữ thôi, cũng hạnh phúc lắm rồi..."
Hạnh phúc của người làm thơ khi được mọi người nhớ thơ của
mình, cũng là hạnh phúc của người yêu thơ khi gặp những ý thơ hay để đồng cảm với
tình yêu. Chỉ cần chút chút thôi cũng đủ để chúng ta hiểu nhau hơn, cùng vượt qua
gian nan, thử thách của quy lưuật cuộc sống.
Xin gởi đến các bạn và nhà thơ Lương Trọng Minh chút chút tâm
tình này của tôi- người yêu thơ đất Quảng.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét