Tất cả các dòng sông đều chảy
Tất cả những dòng sông đều chảy về biển, nhưng
biển lại không đầy. Những dòng sông lại quay về đổ vào cội nguồn nơi phát sinh
ra chúng'.
Tất cả các dòng sông đều chảy của Nancy
Canto kể về cuộc đời nữ họa sĩ Philadelphia gắn liền với hai dòng sông Murray
và Darling. Với ký ức tuổi thơ không may mắn do mất cả gia đình trong một tai nạn
trên biển, cô được gửi đến ở với dì dượng. Cũng từ đây cô lớn lên bên dòng sông
Murray và tình yêu tha thiết cô gửi gắm cho sông nước cũng lớn lên theo đó.
"Dòng sông chảy giữa hai bàn chân cô và màu đen đó với những vì sao như đá
quý trên bờ ngực láng mướt của phụ nữ... từ cội nguồn xa xôi, dòng sông chảy về
biển cả xa lạ. Lần đầu tiên, cô cảm thấy sự tuôn chảy vô tận của nó thật là hết
sức kỳ diệu".
Như một ẩn dụ, câu chuyện không đơn thuần kể về
cuộc đời một con người mà chuyển tải triết lý sâu xa hơn: Đời người như dòng
sông, luôn luôn vận động, chảy trôi, biến đổi không ngừng, như cuộc sống hòa
tan vào dòng chảy vô tận của thời gian. Và cuộc đời của Philadelphia được lồng
trong dòng chảy liên tục, không ngừng nghỉ, không tách rời như hai nửa trong
nhau.
Nhân vật Philadelphia vừa mạnh mẽ, nồng nàn
song cũng mong manh yếu đuối với bao khát khao yêu thương sau những ẩn ức của kỷ
niệm đau buồn tuổi thơ. Philadelphia đã yêu người anh họ Adam mãnh liệt từ khi
cô mười hai, mười ba tuổi. Tình yêu đó theo cô mãi đến tận sau này cả khi kết
hôn cùng Brenton. Dù dành mọi khát khao yêu thương cho chồng, có lúc cô ngỡ rằng
mình đã quên được Adam, nhưng không cô nhận ra Adam đã và vẫn luôn luôn ở trong
tâm trí, trái tim cô.
Cô yêu Adam từ cái nhìn hồn nhiên, cô ngưỡng mộ
người anh họ cao to, đẹp trai, giỏi giang. Tình yêu đó âm thầm, da diết. Cô ở
bên Adam, lớn bên anh, cùng anh có những buổi lang thang bên dòng sông, được
anh sẻ chia những tâm tư, bí mật, tình yêu anh dành cho cô gia sư, rồi ghen với
cô gái Adam thích khi anh xa nhà đi làm. Cô hạnh phúc khi lần đầu tiên được diện
bộ váy đẹp, được Adam khen "em tuyệt quá, em Del ạ", hạnh phúc khi
anh lo lắng lúc cô ngã ngựa...
Qua thời gian, Adam cũng nhận ra và dành tình
yêu cho cô, cả hai chìm trong niềm hạnh phúc tình yêu tuổi trẻ. Nhưng Adam đã bỏ
cô đi, bỏ tình yêu của hai người. Cái chết của Adam là một nỗi ám ảnh sâu sắc,
nỗi dằn vặt trong cô, cô luôn nghĩ rằng mình là nguyên nhân cái chết của người
mình yêu khi từ chối sự gần gũi giữa hai người. Nỗi căm hận của người dì đổ lên
đầu cô khiến cô càng đau đớn. Chỉ có người dượng hiền lành, tốt bụng mới giúp
cô thoát ra khỏi những dày vò tâm hồn.
"Giờ đây hướng của cô là phải xuôi dòng để
đi vào cuộc sống. Cô phải đi theo con đường của con sông, đến một miền đất xa lạ
về phía biển xa xôi".
Philadelphia yêu hội họa, cô say mê vẽ và luôn
muốn được học vẽ. Đam mê đó cũng như một sự cứu rỗi cô qua những tháng ngày cô
đơn, buồn đau cùng cực. Cô có tài năng và chuyển tải những cảm xúc của mình vào
trong các bức vẽ. Cô là một nữ họa sĩ cá tính mãnh liệt, độc đáo. Cô không sống
theo khuôn phép, dù đôi lúc cô cũng sợ những cái nhìn dè bỉu, xoi mói của người
xung quanh về cách sống của bản thân: tự lập, kiếm tiền, học vẽ, tình yêu tự
do, không có gia tài, không giàu có. Song cô vẫn luôn sống là chính mình, không
sợ hãi, sống theo đam mê sở thích của mình. Chỉ có một điều, dù quen biết với
nhiều anh chàng song trái tim cô không yêu ai mà nó đã chôn cùng cái chết của
Adam.
Brenton - thuyền phó của con tàu mang tên cô xuất
hiện, làm đảo lộn suy nghĩ, cảm xúc của cô. Cô ghét anh ta lần gặp đầu tiên,
nhưng rồi cô nhận ra cô nghĩ về anh, mơ về anh thay cho những giấc mơ về Adam.
Cô hốt hoảng khi thấy mình nghĩ về Brenton nhiều hơn, anh ta khiến cô quên mất
Adam. Cô yêu anh, tìm thấy nơi đắm say yêu thương, trao gửi trọn vẹn. Cũng
chính từ đây, cuộc đời cô mới bắt đầu thật nhiều những biến động, đổi thay
không ngừng như dòng sông đến mùa cạn nước rồi nước dâng lên.
Cô lấy chồng, rong ruổi trên con thuyền mang
tên cô, sinh con đẻ cái. Khi sinh đứa con đầu cô vẫn có thời gian sáng tạo và
có một triển lãm nhỏ, các bức tranh của cô được đánh giá cao, bán được và tên
tuổi cô được giới chuyên môn đánh giá cao. Cô tự hào và hãnh diện về điều đó.
Năm đứa con liên tục ra đời chiếm hết thời gian của cô với bao tất bật lo toan
cho từng đứa, dạy dỗ cho con học khiến cô không còn thời gian, tâm trí cho sáng
tạo nghệ thuật. Có lúc cô phát cáu, muốn hét lên, muốn trở lại thời kỳ được cầm
cọ vẽ say sưa, không ngừng nghỉ. Cô yêu quý những bức tranh đến nỗi khi tàu gặp
hỏa hoạn, dù bụng mang dạ chửa ý nghĩ đầu tiên của cô vẫn là cứu lấy những phác
họa của mình.
Cô yêu Brenton nhưng càng ngày cô càng nhận ra
anh không chia sẻ được nhiều những tâm tư, lo toan cuộc sống với cô. Sự mạnh mẽ
can trường của cô bộc lộ khi Brenton gặp nạn không thể điều khiển con tàu. Một
mình cô phải chèo chống để nuôi sống 4 đứa con, một người chồng như tàn phế. Cô
học lấy bằng thuyền phó, rồi thuyền trưởng - nữ thuyền trưởng đầu tiên, tự mình
điểu khiển con tàu vận chuyển hàng buôn bán qua vùng hồ Victoria, khiến nhiều
người ngưỡng mộ.
Ở độ tuổi 40 chín muồi của người phụ nữ, tình
yêu đến với cô và người đàn ông lịch lãm Alastair. Cô phải trải qua nhiều dằn vặt,
suy nghĩ, và dưới sự ủng hộ, khuyến khích của con gái, cô mới dám đến với tình
yêu này. Giữa hai người người có nhiều điều đồng điệu, sẻ chia về cuộc sống, hội
họa. Cô có một thời gian thoải mái, được sống vui vẻ nghỉ ngơi sau thời gian vất
vả chiến đấu cùng con tàu.
Khi đã nhiều tuổi, cô về trở về với ngôi nhà
trên bờ để nghỉ ngơi, trao cho con trai điều khiển con tàu. Philadelphia sống một
mình, không sống cùng người con nào. Dù vậy cô vẫn không ngừng suy ngẫm về cuộc
đời mình, về tính cách, cuộc sống của từng đứa con cô dứt ruột đẻ ra. Điều khiến
cô ân hận là đã không nhận ra và bồi đắp tài năng hội họa cho đứa con đầu mà cô
rất mực yêu thương, ưu ái. Chỉ đến khi con trai cô hy sinh trên chiến trường,
nhận lại kỷ vật của con là những bức vẽ, Philadelphia đã rất đau lòng.
Câu chuyện chia ra bố cục bốn phần như sự tóm tắt
ngắn gọn mà đầy đủ về cuộc đời của Philadelphia:
1. Một dòng sông chưa bị chế ngự (với tuổi trẻ mạnh mẽ, sống đúng chính mình).
2. Thời gian êm đềm trôi (yêu, cưới Brenton, tận hưởng hạnh phúc).
3. Nước vẫn xuôi dòng (dù cuộc sống vất vả gian nan nhưng Philadelphia vẫn chèo chống cho con tàu hoạt động để nuôi sống gia đình).
4. Về bến bờ cuối (những tháng ngày tuổi già yên ả bên dòng sông của Philadelphia).
1. Một dòng sông chưa bị chế ngự (với tuổi trẻ mạnh mẽ, sống đúng chính mình).
2. Thời gian êm đềm trôi (yêu, cưới Brenton, tận hưởng hạnh phúc).
3. Nước vẫn xuôi dòng (dù cuộc sống vất vả gian nan nhưng Philadelphia vẫn chèo chống cho con tàu hoạt động để nuôi sống gia đình).
4. Về bến bờ cuối (những tháng ngày tuổi già yên ả bên dòng sông của Philadelphia).
Câu chuyện kết thúc với hình ảnh bà Philadelphia
đi tắm, hòa mình vào trong biển mặn. "Bà chờ đợi đợt sóng mới, người tình
xưa đó: sóng đong đưa, dâng lên và rút đi, một nhịp điệu từ nghìn đời... Bà
nghe như mình đang ở trên dãy Alp ở Australia, từ nơi đây nảy sinh một dòng suối
nhỏ, chảy lặng lẽ dưới tầng băng tuyết; và tất cả các dòng sông đều chảy về biển
cả". Nó như là sự khẳng định: cuộc sống đời người vẫn luôn tiếp diễn, mãi
mãi cũng như "tất cả sông rồi sẽ đi về biển, từ biển bao la sẽ rót vào những
lòng sông mênh mông tràn đầy, mạch luân lưu không ngơi nghỉ ấy là cuộc sống. Sẽ
không bao giờ có cái chết vì nơi tận cùng cũng là khởi thủy cho những mầm sống
mới".
Bạn hãy đọc Tất cả các dòng sông đều chảy để
cảm nhận dòng chảy của cuộc sống, tình yêu, sự gắn bó sâu sắc của Philadelphia
dành cho dòng sông.
Hoa Hồi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét