Em: mắt biếc, ngây thơ... Thơ Tuệ Sỹ
Em mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn
Khoé môi cười nắng quái cũng gầy hao
Như cò trắng giữa đồng xanh bát ngát
Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao.
Ở đây không cần phải luận bàn làm gì cái sở học uyên bác và
trí tuệ cao thâm của nhà sư tác giả bốn câu thơ ấy. Chỉ nói riêng chút xíu về hồn
thơ, hơi thơ của ông qua vài bài thơ mà nhiều người từng đọc và say mê. Trước
nhất là bài thơ vừa đọc ở trên (có trong thi phẩm Giấc Mơ Trường Sơn), tựa
đề: Thoáng Chốc.
Bài thơ bắt đầu bằng nhân vật ở ngôi thứ ba: "Em"
(cô ấy, người ấy); mà cũng có thể là nhân vật ngôi thứ hai lắm! Em. Vâng, tôi
nói với em đấy. Không nói bằng lời mà bằng tâm.
Em: mắt biếc, ngây thơ
Tả một người đẹp chỉ bằng mấy chữ. Mắt biếc: cửa sổ tâm hồn.
Ngây thơ: tâm hồn. Chỉ nhìn vào cửa sổ là thấy được cái gì ẩn sâu bên trong. Cửa
sổ xanh biếc, xanh như ngọc, mở ra một tâm hồn trong trắng ngây thơ. Không những
vậy, cái vẻ ngây thơ còn được xác định thêm bằng khung cảnh chung quanh, bằng sự
rộn rịp đông đảo của một ngày hội lớn; qua đó, thi nhân thấy "em"
ngây thơ chi lạ giữa chốn lễ hội chen chúc những người là người. Lễ hội nào
đây? Phải là lễ hội lớn ở chùa thì mắt biếc mới giao cảm với cái nhìn của thi
nhân. Tết thượng nguyên? Lễ Phật Ðản? Không. Những ngày lễ hội này vui lắm. Khí
trời ấm cúng, lòng người nô nức hân hoan. Không thích hợp để lòng mình bất chợt
nẩy sinh một nỗi buồn vu vơ, hoặc bỗng dưng mà tha thiết yêu người như vậy. Phải
là ngày Lễ hội Vu Lan. Mùa thu. Gió lành lạnh. Buồn buồn. Một ngày lễ tuy
cũng là hội lớn nhưng không rộn ràng vui tươi như ngày xuân hay Phật Ðản. Ngày ấy,
những người con xa gia đình sẽ nhớ cha nhớ mẹ hơn; những nhà tu sẽ dễ chạnh
lòng hơn.
Nơi sân chùa, tiếng trống, tiếng chuông, tiếng mõ, ban kinh
sư nhịp nhàng câu kinh tiếng kệ, hàng nghìn người bu quanh đàn tràng chờ đợi giờ
phút giành giật thực phẩm cúng cô hồn... Và em bỗng nổi bật giữa chốn lễ hội ấy,
với đôi mắt ngạc nhiên quan sát, tìm hiểu quang cảnh lễ hội một cách thú vị. Và
rồi một thoáng bất chợt bắt gặp nhà sư thi sĩ.
Khóe môi cười nắng quái cũng gầy hao
Nắng lúc ấy không còn gay gắt nữa. Màu nắng bỗng dưng dịu xuống...
Dịu không phải vì nắng thu mà vì một khoé môi cười. Khoé môi cười làm cho
"nắng quái" hao gầy đi, giảm gắt đi. Nói cách khác, trời nắng gắt bỗng
dưng êm dịu đi khi nàng nở một nụ cười. Nụ cười gì đấy nhỉ? Cười với ai? Cười với
bạn bè? với người thân? hay với nhà sư thi sĩ? Có lẽ là cười với nhà sư. Em mỉm
cười thay một lời chào. Nhưng cười thế nào mà nắng quái cũng gầy hao? Cười thế
nào mà lòng bỗng bâng khuâng, dìu dịu... để không kềm được lời ca:
Em mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn
Khoé môi cười nắng quái cũng gầy hao
Chưa hết. Ngay lúc ấy, ngay ở cái quang cảnh tưng bừng lễ hội
ấy, mà tự dưng dáng em bỗng trở thành hiện thân của một con cò trắng giữa đồng
xanh. Rõ ràng là em đang đứng giữa rừng người mà sao thi nhân lại thấy khác đi.
Thấy em nổi bật lên, không phải như con cò trắng đứng giữa bầy cò đen; cũng
không phải như con cò trắng đứng giữa bầy gà, bầy vịt, mà đứng giữa đồng xanh
bát ngát. Tất cả mọi người chung quanh đều mất dạng, không hiện hữu. Chỉ có một
mình em áo trắng, ngây thơ, mắt biếc, đứng giữa đất trời mênh mông.
Như cò trắng giữa đồng xanh bát ngát
Mắt biếc, ngây thơ, trong chiếc áo dài trắng (lại áo trắng!),
đứng lặng lẽ, nở một nụ cười, giữa đám người chộn rộn. Ôi, đẹp như thế, làm sao
mà lòng khỏi bâng khuâng xao động; làm sao mà chẳng thành thơ; làm sao mà khỏi
yêu được! Vì vậy:
Ta yêu người
Ðừng vội, hãy đọc ngang đó, ngắt ngang đó thôi. Khoan đọc tiếp
mấy chữ cuối. Khoan chấm dứt bài thơ. Hãy dợm một chút ở nơi này. Và hãy mượn
bài thơ của thi nhân để diễn tả thể cách yêu bình phàm của chúng ta:
Em mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn
Khoé môi cười nắng quái cũng gầy hao
Như cò trắng giữa đồng xanh bát ngát
Ta yêu người.
Ta yêu người, chấm hết. Rồi bắt đầu bước chân chinh phục, chiếm
hữu. Bước chân đó mỗi người có một cách riêng, không cần phải nói ra. Chỉ cần: Ta
yêu người, là xong.
Cái trình tự thương yêu của người trần sẽ trôi đi như thế. Thấy
em mắt biếc, trong trắng, dịu dàng, cười rất có duyên, nổi bật giữa đám phàm
phu tục tử khác... thì phải yêu thôi. Vâng, ta yêu người, tôi yêu cô, anh yêu
em. Phải là như thế. Bài thơ của chúng ta, dù theo vần điệu và thể loại thì
không muốn cắt ngang đó, tức lắm; nhưng trên thực tế đời sống thì chúng ta cắt
ngang đó cái rụp, đâu có cần suy nghĩ gì nữa. Ðẹp, có duyên như vậy
thì... yêu! Bài thơ chấm dứt, có một đoạn kết rất thực tế, rất phổ thông, rất
là người.
Nhưng bài thơ của nhà sư thi sĩ thì tiếp tục:
Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao.
Vẫn là yêu, nhưng tình yêu đã được thăng hoa. Từ cái yêu bình
phàm của nghệ nhân trước cái đẹp biến thành tình yêu của đạo sĩ đối với lẽ chân
của con người và trần gian khổ lụy.
Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao
Lý do yêu người được khẳng định. Không phải vì cái đẹp, cái
ngây thơ trong sáng, cái duyên dáng mảnh mai thon thả của một thiên thần áo trắng,
mà chính vì cái mong manh dễ tan dễ vỡ của màu trắng ấy. Tất cả cái đẹp đều chỉ
là cái đẹp trong mộng huyễn vô thường. Nhưng cũng chính vì mộng huyễn vô thường
mà tất cả trở nên đẹp.
Tất cả nằm trong một khoảnh khắc chiêm bao. Chính khoảnh khắc
chiêm bao này làm đảo lộn tất cả những gì diễn ra tưởng là y hệt con người trần
thế trước đó. Ba câu thơ đầu diễn tả cái đẹp của một nàng thơ áo trắng. Ðáng
yêu quá. Trùng hợp với tâm trạng chúng ta quá. Nhưng đến câu thứ tư, thi nhân bỗng
đổi giọng và nói tiếng nói tỉnh thức của đạo nhân. Ðạo nhân ấy không nói
"anh yêu em" như chúng ta, mà nói "Ta yêu người". Lối xưng
hô của một kẻ đứng bên ngoài, bên trên, nhìn xuống cuộc đời tạm bợ, huyễn hóa. Ở
câu đầu gọi bằng "em" ngọt sớt theo thể điệu của thi nhân, bỗng dưng
đổi giọng nghiêm trang, cao vợi của một bậc thầy, một hành giả trên đầu ghềnh tử
sinh, gọi người ta bằng "người"! Mà "người" ở đây, cũng
chưa hẳn là chỉ riêng cho "em" đâu. Có thể là chỉ chung cho mọi con
người khổ lụy trầm luân trên cuộc đời. Như thế, nhìn "em" mà thấy tất
cả. Em là hiện thân của tất cả chúng sinh, của chiêm bao mộng mị. Ðổi xưng hô,
thay cách gọi, là xoay ngược cái nhìn và thế đứng của mình trước đối tượng cuộc
đời.
Một khoảnh khắc đam mê, một khoảnh khắc lấp lánh long lanh của
tình thơ lai láng, lâng lâng... bất giác biến thành chiêm bao. Tình yêu cũng
chiêm bao. Cái đẹp cũng chiêm bao. Khoảnh khắc thơ mộng nhất, nên thơ nhất cũng
chiêm bao...
Cho nên, đừng nói rằng đạo nhân sắt đá không có trái tim.
Không có trái tim thì làm sao cứu độ con người, cứu độ cuộc đời? Họ yêu và phấn
đấu thăng hoa tình yêu ấy. Họ cảm nhận được cái đẹp không phải chỉ qua những
hình hài cụ thể mà còn cảm nhận được cái đẹp trường cửu trong từng hiện hữu
chiêm bao. Không ai yêu mà thốt nên lời thơ tiếng ca tuyệt vời như những thi
nhân, nhưng chẳng ai yêu mà cảm nhận sâu sắc tận bản thể đối tượng yêu thương
như đạo nhân. Tình yêu ấy bập bềnh như chiêm bao nhưng lại bất tử, bởi vì nó được
khơi dậy từ một khoảnh khắc và được cảm nhận một cách trọn vẹn trong chính khoảnh
khắc ấy.
Bài thơ đẹp một cách bất ngờ. Không biết yêu thì không làm
sao có được lời thơ đẹp như thế. Mà không siêu thoát thì cũng không làm sao có
được ý thơ thâm viễn thượng thừa như vậy. Khi nào bị dìm xuống đáy vực khổ đau,
bạn có thể, nói theo kiểu của nhà thơ Phùng Quán: "Vịn câu thơ mà đứng
dậy." Vâng, bạn có thể đọc bốn câu thơ của Tuệ Sỹ để đứng dậy cho một
tình yêu bất tuyệt:
Em mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn
Khoé môi cười nắng quái cũng gầy hao
Như cò trắng giữa đồng xanh bát ngát
Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao.....
Kế tiếp chúng ta sẽ đọc một hơi một số bài thơ của Tuệ Sỹ. Chỉ
đọc thôi. Không đủ sức bàn đâu. Bàn thơ ông mệt lắm, thưởng thức thì thú vị
hơn. Bây giờ phải nghỉ mệt!
Ðây là một bài khác (lại chẳng nhớ tựa đề):
Ðôi mắt ướt tuổi vàng cung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn.
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Ðỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông, mai mùa hạ buồn chăng?
Ðếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ
Bài thơ trên, cố thi hào Bùi Giáng đã đọc một cách tỉ mỉ và
bay bổng lắm rồi, không cần phải dặm thêm gì nữa. Chỉ đọc, chỉ thưởng thức
thôi, là đủ thấy đời mình hạnh phúc. Hạnh phúc không phải kiểu đọc thần chú hay
thi kệ để tìm an lạc giải thoát; mà chỉ đơn giản là cái hạnh phúc có được một
bài thơ tuyệt tác, đáng học thuộc lòng để lâu lâu lấy ra ngâm nga cho thống
khoái cuộc đời.
Thơ Tuệ Sỹ mang cái âm hưởng buồn vời vợi, xa xăm, nhưng lại
kỳ ảo lắm! Chúng nâng hồn mình lên đến những tầng bậc cao thẳm mù khơi của trí
tuệ, nơi đó mình bỗng dưng một mình chơi vơi ở ngoài cõi nhân gian nhớp nháp hệ
lụy.
Thơ ông cũng có những bài thật ngắn. Có thể không gọi được là
"bài" mà là những câu thơ tinh lọc thoạt biến hiện, rơi rớt trên những
chặng đường xuôi ngược đó đây... Những khát vọng cao xa, những nỗi nhớ triền
miên về cung đàn xưa cũ. Cung đàn nào đây mà chỉ nhớ một nửa? Ðối với thế nhân
thì là cung đàn tình ái. Nhưng với đạo nhân như Tuệ Sỹ thì có lẽ là cung đàn giải
thoát, giác ngộ. Một nửa đã tìm thấy (kiến đạo) nhưng một nửa kia (tu đạo) thì
chưa tròn? Chắc là vậy. Và nhớ là nhớ cái một nửa chưa lấy lại được. Thế mà ai
lại đành đoạn đem cái quán trọ, cái phù du tạm bợ mà ngăn đường cản lối cho vướng
víu bước chân người đại trí đại hùng!
Ngược xuôi nhớ nửa cung đàn
Ai đem quán trọ mà ngăn nẻo về?
Giọng như hờn trách nhẹ nhưng không phải trách cái quán trọ,
không phải trách cái người đem quán trọ mà chận ngang đường đi! Trách đây là tự
trách. Trách mình sao lại cứ bịn rịn bủn rủn tay chân, nấn na nấn ná không biết
từ chối cái ước muốn dừng chân nơi quán trọ để một mạch ra đi "vĩnh viễn
con tàu."
Chưa hết, ở hai câu sau này mới cực kỳ lạ lẫm!
Anh đem giấc mộng đi hoang
Biết đâu mà kiếm trăng ngàn cho em?
Ôi, lại tự trách nữa rồi! Anh đi hoang thế nào được! Rõ ràng
ai cũng thấy là anh đi kiếm trăng ngàn cho em đó mà. Thế mà anh tự nói, tự thú
là mình đi hoang, đi hoang với một giấc mộng. Ði hoang với giấc mộng này thì vô
phương kiếm ra trăng ngàn cho người em đang đợi chờ cho nên mới tự trách? Mộng
gì đây? Chẳng phải là mộng bình thường đâu. Mộng bình thường thì không đáng để
bỏ đi trăng ngàn. Mà đi hoang thì không thể là mộng bình thường được.
Thực ra anh chỉ nói vậy thôi, chứ anh đã chủ định là không đi
thẳng một mạch đến cung trời xa mà hái lấy con trăng cho người: chỉ muốn làm
thân lữ thứ, ôm giấc mộng, đi hoang, khắp phương trời viễn mộng... Ðâu đó trên
bước đường phiêu lãng, lữ khách luôn thấy con trăng dõi theo bước chân phiêu bạt
của mình. Thế thì cần gì phải kiếm trăng! Khi nói "biết đâu mà kiếm" ắt
hẳn là anh nói với miệng cười tủm tỉm. Anh đã biết tỏng hết rồi! Giả bộ than thở,
giả bộ chọc ghẹo cái người chờ đợi con trăng không bao giờ mất đấy thôi!
Ôi, thi nhân! Họ ăn nói lạ lẫm kỳ cục như thế! Nhưng mình đọc
cái lạ lẫm kỳ cục của họ, mình thấy sướng vô tận trong lòng. ....
Ngoài những điều xưng tụng về trí tuệ thâm viễn và kiến thức
quảng bác của ông trong chốn thiền môn cũng như bên ngoài xã hội, thực sự cái
điều khiến tôi "mê" Tuệ Sỹ nhất là tâm hồn nghệ sĩ của ông. Dù ông
đang đạo mạo trang nghiêm nơi đạo tràng hay bục giảng, tôi vẫn cứ thấy được cái
"thơ" toát ra từ con người ông như thường. Cõi thơ ông dị thường, sâu
thẳm. Cõi ấy không có lối đi bằng chân. Chỉ có thể thả hồn mình vào đó mà thôi.
Xin đọc thêm một số bài thơ trong tập Giấc Mơ Trường Sơn của
ông.
Những Năm Anh Ði
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng,
Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn
Chiều Ðông hải vẫn thì thầm cát trắng
Truyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
Mười năm nữa anh vẫn lầm lì phố thị
Yêu rừng sâu nên khoé mắt rưng rưng
Tay anh vói trời cao chim chiều rủ rỉ
Ðời lênh đênh thu cánh nhỏ bên đường.
Mười năm sau anh băng rừng vượt suối
Tìm quê hương trên vết máu giữa đồng hoang
Chiều khói nhạt như hồn ai còn hận tủi
Từng con sông từng huyết lệ lan tràn.
Mười năm đó anh quên mình sậy yếu,
Trên vai gầy từ thủa dựng quê hương;
Anh cúi xuống nghe núi rừng hợp tấu,
Bản tình ca vô tận của Ðông phương.
Và ngày ấy anh trở về phố cũ,
Giữa con đường còn rợp khói tang thương;
Trong mắt biếc mang nỗi hờn thiên cổ
Một Bóng Trăng Gầy
Nằm ôm một bóng trăng gầy
Vai nghiêng tủi nhục hờn lay mộng tàn
Rừng sâu mấy nhịp Trường sơn
Biển Ðông mấy độ triều dâng ráng hồng
Khóc tràn cuộc lữ long đong
Người đi còn một tấm lòng đơn sơ?
Máu người pha đỏ sắc cờ
Phương trời xẻ nửa giấc mơ dị thường
Quân hành đạp nát tà dương
Khúc ca du tử bẽ bàng trên môi
Tình chung không trả thù người
Khuất thân cho trọn một đời luân lưu.
Những Phím Dương Cầm
Tự hôm nào suối tóc ngọt lời ca
Tay em run trên những phím lụa ngà
Thôi huyễn tượng xô người theo cát bụi
Vùng đất đỏ bàn chân ai bối rối
Ðạp cung đàn sương ứa đọng vành môi
Ðường xanh xanh phơn phớt nụ ai cười
Như tơ liễu ngại ngùng say nắng nhạt
Lời tiễn biệt nói gì sau tiếng hát
Hỏi phương nào cho nguyện ước Trường sơn
Lời em ca phong kín nhụy hoa hờn
Anh trĩu nặng núi rừng trong đáy mắt
Mờ phố thị những chiều hôn suối tóc
Bóng ai ngồi so phím lụa đàn xưa.
Ác Mộng Rừng Khuya
Lại ác mộng bởi rừng khuya tàn bạo đấy
Thịt xương người vung vãi lối anh đi
Nhưng đáy mắt không căm thù đỏ cháy
Vì yêu em trên cây lá đọng sương mai.
Anh chiến đấu nhọc nhằn như cỏ dại
Thoảng trông em tà áo mỏng vai gầy
Ôi hạnh phúc, anh thấy mình nhỏ bé
Chép tình yêu trên trang giấy thơ ngây.
Ðời khách lữ biết bao giờ yên nghỉ,
Giữa rừng khuya nằm đợi bóng sao Mai
Ðể một thoáng giấc mơ tàn kinh dị,
Cây Khô
Em xõa tóc cho cây khô sầu mộng
Và cây khô mạch suối khóc thương nhau
Ta cúi xuống trên môi cười chín mọng
Cũng mơ màng như phố thị nhớ rừng sâu.
Tôi Vẫn Ðợi
Tôi vẫn đợi những đêm xanh khắc khoải
Màu xanh xao trong tiếng khóc ven rừng
Trong bóng tối hận thù tha thiết mãi
Một vì sao bên khóe miệng rưng rưng
Tôi vẫn đợi những đêm đen lặng gió
Màu đen huyền ánh mắt tự ngàn xưa
Nhìn hun hút cho dài thêm lịch sử
Dài con sông tràn máu lệ quê cha
Tôi vẫn đợi suốt đời quên sóng vỗ
Quên những người xuôi ngược Thái Bình dương
Người ở lại với bàn tay bạo chúa
Cọng lau gầy trĩu nặng ánh tà dương
Rồi trước mắt ngục tù thân bé bỏng
Ngón tay nào gõ nhịp xuống tường rêu
Rồi khép lại hàng mi về cõi mộng
Như sương mai như bóng chớp mây chiều.
Nhớ Con Ðường Thơm Ngọt Môi Em
Tóc em tung bay sương chiều khói biếc
Dệt tơ trời thành khúc hát bâng khuâng
Tình hay mộng khi Trường sơn xa hút
Ðến bao giờ mây trắng gởi tin sang
Hồn tôi đi trong rừng lang thang
Vọng lời ru từ ánh trăng tàn
Mắt em nhỏ ngại ngùng song cửa
Nghe tình ca trên giọt sương tan
Bóng tôi xa đêm dài phố thị
Nhớ con đường thơm ngọt môi em
Ơi là máu, tủi hờn nô lệ
Bóng tôi mờ suối nhỏ đêm đêm
Gót chân em nắng vàng xua viễn phố
Những ngón hồng ngơ ngác giữa đường chim
Ôi ta nhớ như đêm dài thượng cổ
Sợi tóc mềm lơi nhịp hát trong tim.
(Viết thêm, 20/10/2004)
Và đây là vài bài mới, trích từ Tạp chí Khởi Hành, số
tháng 5, năm 2004. Tựa đề có lẽ do nhà thơ Viên Linh tạm đặt: Chùm Thơ Nhỏ.
1.
Xa rồi sóng bạc vỗ ghềnh cao;
Suối nhỏ còn không?
Đêm nhuộm màu.
Một cõi Vĩnh Hằng thu giọt nắng,
Nghe tình du tử chợt xôn xao
2.
Hai mươi năm u hoài
Trong tiếng gà lạc loài
Từng cơn ho rũ rượi
Những đoạn đường lưu đày
Gà gáy, đâu cô thôn?
Lao đao mấy dặm hồn.
U ẩn tường vôi xám,
Dấu tay nắng gậm mòn.
3.
Cơn ho lại kéo dài
Cỗ xe đang rệu rã
Còn một chút gì đây
Sâu con ôm cuống lá
4.
Nửa đêm chợt giấc, rũ cơn ho.
Mây trắng bồng bềnh trôi đáy hồ.
Xa lắm, sông dài từ thuở ấy;










Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét