“Tính lịch sử tuyệt đối của sự bắt rễ cá nhân trong thế giới
không chấp nhận mọi sự gắn chặt với cách nhìn về một thế giới khép kín”[2, 144]
Trốn chạy giúp ta tìm ra lối đi trong điều hướng của nghị lực
chất chứa mọi xao xuyến trước sự thất lạc những mưu cầu đột nhiên tỏ ra đổ vỡ mọi
thứ. Trốn chạy là thái độ mà chúng ta nhìn về thế giới với đầy rẫy những cuồng
nộ có khi bế tắc đến ê chề. Không như những gì mà mọi phương hướng chúng ta
nhìn về một xã hội lại đảm bảo cho chính những mong muốn của ta cũng về cái xã
hội ấy được đầy đặn trong khuôn mẫu tự mình dự tưởng. “Con người như nó đang là
thì rất hỗn loạn, nó rất mờ rối; nó tin, nó không tin, nó có những lý thuyết
vân vân và vân vân; nó sống trong một trạng thái mâu thuẫn. Và nó đã xây lên một
xã hội, một văn hóa mâu thuẫn, với sự giàu có và nghèo nàn của nó.”[3, 221] Mọi
khao khát điềm nhiên trở thành những ủ dột đến thảm hại không gì thay thế. Bằng
với tất cả điều gì đó là tự nhiên nhất chúng ta đã cứ thế từng ngày đánh mất
mình trong sự lơi lỏng của luân lý hiện hành. Luân lý chỉ là trò chơi trước những
lời phán truyền đầy hoang tưởng và bịa đặt.
Mọi thứ đã trở nên quá đà trên bước đường mà chúng phân lập
thành như thế khi chúng trưng ra giữa thế giới là một sự lộn xộn sống động này.
“Người ta sử dụng các biện pháp đào luyện, nhưng là để biến con người thành một
con vật bầy đàn, thành một tạo vật dễ sai khiến và bị nô lệ. Người ta sử dụng
các biện pháp chọn lọc, nhưng là để làm tiêu tan các sức mạnh, để lựa chọn những
kẻ yếu, những kẻ đau khổ hay nô lệ” [1, 194]. Có thể coi như mọi hướng nhìn nhận
của từng cá nhân về phía thế giới luôn khi nào cũng chẳng thể bung nở những gì
đó thật sự thánh thiện của tiếng lời lương tri chính đáng. Những cụ thể hiện
hành cứ thế gieo rắc nên bên trong hàng loạt nỗi sa sút lòng tin mà cá nhân ta
tỏ ra xa lạ với chính mình. Quá khứ là cách mà chúng ta hạn định cá nhân mình
vào trong những bỏ ngõ chưa hoàn thành và tương lai lại là một trò chơi lăn lộn
trong trước mắt đầy thương hại. “Như thế cái quá khứ đã bị tổn thương và cả
tương lai nữa. Không có gì sẽ xảy ra, chẳng có gì có thể xảy ra hay sẽ xảy ra,
mà còn quan trọng đủ để kéo chúng ta xuống.”[4, 77] Trốn chạy không những như
khi mà chúng ta tỏ ra chán chường và xa lánh thực tế. Do đó, nó còn là lúc mà
chúng ta chẳng thể có cách nào khác hơn để thoát ly ra được khỏi sức ảnh hưởng
của sự lai căng hiện hình đầy đê hèn ấy. “Cái ngã thực sự khác biệt; cái giây
phút ta bịt mắt lại trước hết thảy những giục giã này là đã mắc vướng vào sự hỗn
loạn.”[4, 102-103] Cho nên cũng chính vì như vậy mà lương tri đã lòng thòng một
cách khó chấp nhận trong sự đeo bám đến não nuột những hoang mang và bàng hoàng
không dứt. Thật khó để có thể cố gắng tỏ ra gần gũi hay xem như chẳng có chuyện
gì khi đối diện với thế giới. Nhưng như vậy, chúng ta lại trở nên không hoàn
thành trách nhiệm của mình khi chúng ta luôn là kẻ phải tham dự vào nó. Tất cả
chỉ là những gì đó qua lại một cách héo hon dưới cái nhãn tiền của niềm tin hời
hợt.
Mọi kiểu cách nào rồi cũng sẽ luôn là một sự điên rồ đứt đoạn
đến ghê tởm cho lòng tin thánh thiện hướng về. Tất cả đã dẫm nát luân lý và cắt
đứt mọi thứ để tỏ ra quang minh hơn trong vỏ bọc bịp bợm đến kinh tởm. Giày xéo
hết cho đến khi trơ trẽn ê chề cứ thế bêu ra không một chút ngượng ngùng gì cả
nên trốn chạy là tấn bi kịch thê thảm cho những chốn chặng cùng đường chưa tìm
ra lối thoát. “Cái tinh thần mà nó điều động chúng ta có thể chiếm đoạt bất cứ
sự trá hình nào: nó có thể làm cho chúng ta giống như những thiên thần, những
tà thần hay những thần thánh.”[4, 105] Luân lý là thứ hàng hóa rẻ mạt trong xứ
sở vô thần khó chấp nhận một niềm tin của những gì phi thường mang tính cứu rỗi
và đe dọa. Quay lưng và xa rời những gì trước mắt bởi ở đó không bao giờ thiếu
những cái ủ dột của tâm thức hoang mang đến cùng cực như thế. Trốn chạy, do đó
đã tỏ vẻ dường như trong một sự chắc chắn xa lìa ngay khi mà mọi sự chỉnh đốn
không còn để ý đến các cung cách sắp đặt quang minh hơn.
Trật tự là sự cải cách không đi đến đích cho dù nỗi cau có
nào đó bất kì cũng khó chấp nhận như khi nó không thể chuyển tải nổi và hết một
lúc những mong cầu đến tha thiết như vậy. Những hợp quần có đó khi mà tâm thức
mỗi cá nhân cụ thể cứ dàn dựng ra như thế, để rồi kinh ngạc cho một sự choáng
váng không còn gì coi như nó là lành lặn đi đôi chút nào nữa cả. “Trong nỗi cô
đơn của họ, trong giấc mơ yêu đương của họ hay thiếu thốn nó, sự mất mát thì
mãi mãi trôi dạt đến rìa nước. Trong sự trôi nổi bao la của đêm, tiếng huýt gió
đau khổ của sự hành hạ thì đã bao bọc lại bởi tiếng vỗ bập bềnh của ngay cả dòng
suối nhỏ bé nhất. Tâm trí, đã trống rỗng hết thảy nhưng những tiếng vỗ bập bềnh
của những làn sóng, trở nên yên lặng. Cuốn theo với dòng nước, tinh thần con
người đã hủy hoại những chiếc cánh xếp vào mở ra được của nó.”[4, 112] Sự định
hình những khuôn lối phép tắc đã trở nên xa lạ với tất cả. Chỉ trong cái cách
mà mỗi một bản thân ý thức được vị trí của mình thì mới mong mọi thứ trở nên an
toàn, ít nhất ra là đối với những hệ quả có thể nhắm về phía mình xán lạn hơn
chút đỉnh. “Đạo đức tự nó che dấu quan điểm vị lợi; nhưng chủ nghĩa vị lợi che
dấu quan điểm của kẻ thứ ba thụ động, cái quan điểm chiến thắng của một kẻ nô lệ
len lỏi vào giữa các ông chủ” [1, 168]. Hợp quần ấy đã luôn bồng bế những đau
thương trên cảnh sắc lộng lẫy của những trò hề thô thiển đến chán ngắt. Mọi sự
dẫn dắt nào đi chăng nữa cũng đều bắt đầu bằng những “motif” quá đỗi vờ vĩnh đầy
miệt thị.
“Hoạt động chủng loại đã biến mất trong bóng đêm của quá khứ, giống như sản phẩm của nó biến mất trong bóng đêm của tương lai” [1, 193]. Trốn chạy không như những gì bị cự tuyệt đến kinh hoàng mang vóc dáng của sự đột ngột tuôn trào vào bế tắc và luồn lách qua những ngõ ngách của mọi cuộc chạm trán với những đau thương và mất mát. Ngay khi trốn chạy con người ta hơn hẳn tha nhân vì phản tỉnh đã may mắn đến với ta sau những đêm trường của nặng nề và lạc lõng đeo bám.
“Hoạt động chủng loại đã biến mất trong bóng đêm của quá khứ, giống như sản phẩm của nó biến mất trong bóng đêm của tương lai” [1, 193]. Trốn chạy không như những gì bị cự tuyệt đến kinh hoàng mang vóc dáng của sự đột ngột tuôn trào vào bế tắc và luồn lách qua những ngõ ngách của mọi cuộc chạm trán với những đau thương và mất mát. Ngay khi trốn chạy con người ta hơn hẳn tha nhân vì phản tỉnh đã may mắn đến với ta sau những đêm trường của nặng nề và lạc lõng đeo bám.
Trốn chạy là cách mà chúng ta nhắm về phía thế giới này theo
kiểu/dạng mà chúng ta tiến những bước đi điềm đạm và tràn đầy nhiệt huyết của sự
tự tin luôn mang vác những ý nghĩa khẳng định không giống ai. Trốn chạy không
phải là nhìn mọi thứ trở nên xa lạ đối với mình mà trốn chạy là nhìn những thứ ấy
bằng vẻ đẹp cầu thị, trong khi nó gieo rắc nên những gì luôn ngày nào cũng tung
hô trong vụng về đến như thế để câu lập sự phản tỉnh. “Trên những khuôn mặt của
họ đã viết lên – sự vô vọng. Chúng đã suy đồi từ lúc sinh ra sự buồn rầu phản
chiếu lại, những điều kiện càng tốt hơn thì phần số chúng càng tệ hại hơn. Ta
có thể dạy chúng làm thế nào nuôi nấng to lớn hơn, trông khỏe mạnh và trẻ trung
hơn, nhưng chúng và dòng dõi của chúng đã bị đánh dấu như những con chốt hy
sinh trong một cuộc thực nghiệm vô nghĩa.”[4, 90] Trốn chạy để rồi trong thoát
ly ta tìm lại những mảnh vụn lương tri đã từng bị nhàu nát bởi những thứ giao
kèo luân lý đến khủng khiếp và the thắt như vậy. Thoát ly nương vịn vào những sức
mong cầu của mọi niềm tin còn chất chứa trong những niềm tin nhỏ bé nhất không
coi như là không còn chút gì cả. Những góc cạnh vẫn luôn còn/có đó của sức sống
luân lý tồn đọng lại trong tâm thức chịu đựng hoang mang và ghẻ lạnh đang đối xử
không dứt với chính nó. Bản năng lộng hành là đứa con cưng của sự phỉ báng sức
mạnh cứu rỗi. Còn đứa con hoang của nó là những nhầy nhụa luân lý đang nhồi
nhét nên tiếng kêu trầm thống đến cùng cực như thế này.
Thể thức mà thoát ly xác lập nên trong quầng sáng tinh khôi của
lương tri thầm kín lại luôn bị những dối trá che lấp đến đọa đầy day dứt. Thoát
ly là cái cách mà mọi thứ trở nên gần gũi và đi đến một sự đồng cảm hơn trong
những le lói của luân lý chính đáng. Sự chính đáng không cương nghị ngay lập tức
khi mà lương tri cứ luôn bị che lấp đi như vậy nhưng với một mong cầu đến khẩn
thiết lại luôn là bước tiến đến những tách bạch thuần thành không gì bằng. “Cá
nhân là ngã tư của lịch sử thế giới, kẻ gánh vác duy nhất và người sáng tạo
sinh động của những tương quan lưu hoạt tạo thành lịch sử.”[5, 99] Khó có thể
nói những gì đó mà trốn chạy đi đến khi ruồng rẩy đã tạo nên một sức kiểm tỏa mọi
bước tiến để rồi chính trong những đổ nát ấy sẽ trỗi lên những mầm mống đầy
khoan thai đáng thương đến như vậy. “Thực tế là họ rao bán thứ quý giá nhất: niềm
hy vọng.”[5, 27] Sức kháng cự lại nó không đến nỗi bất chấp tất cả mọi thứ để cản
trở khi nó tiến về một cách trực diện đầy thẳng thắn trước những mưu mô đầy tiềm
năng không nương nhịn bất cứ điều gì chống lại nó. “Quang cảnh của thực tại, đối
với nhiều người đã trở nên không thể chịu nổi, khiến tinh thần phải tê liệt đi,
chờ đợi kẻ nào có khả năng siêu phàm hiểu thay mình.”[5, 124] Thoát ly là cách ứng
xử của những điều kiện mong muốn những điều kiện của lương tri được đánh thức.
Trốn chạy là bước nhận ra những đổ vỡ để thức tỉnh trước tâm thức nao núng ấy.
Lối phản tỉnh mà trốn chạy đem lại là phương hướng để mọi hợp
quần trong tiến trình hướng về lương tri của sự phục hưng luân lý mang cách xác
lập nên không hề bị cản trở đến mãi mãi. Những sự chống đối không làm nên các cản
trở đến hạn độ của những phụ rẫy quay lưng tất cả mọi thứ và trở nên khinh ghét
tất cả như thế. Cũng có thể tìm lại được mọi cư xử ngang bằng đồng thời tỏ ra
thương hại cho chính những xô đẩy ấy va vấp vào và trở nên lạc lõng hơn không
gì bằng thì trốn chạy là biện pháp hữu hiệu để nâng đỡ ta đứng dậy trên niềm
tin mãnh liệt của sự trở về lương tri hữu hiệu có đó. Những chỉ dẫn hòa quyện
vào nhau trong trốn chạy và thoát ly không hãi hùng như khi ta mường tượng là sức
khẳng định của nó không thể chống lại những công kích và kiểm tỏa của những điều
ma mị ấy.
Sức sống động trong cuộc trở về của lương tri và thức tỉnh của
luân lý luôn tràn đầy những màu sắc khó cưỡng lại được của một niềm tin tràn đầy
những khát khao tự bản thân không gì thay thế được để khỏa lấp mọi khoảng trống
đến chơi vơi giữa thế giới không chỉ một mà vô số con người. Những trầm thống
trong lăng xăng bê bết đó đã không thể nào trở về trên niềm tin của sự phục
hưng chống lại chính những trầm thống ấy. “Họ ngột ngạt với cảm tưởng đâu đâu
cũng phải đối đầu với “một thực tại bị phong tỏa” (une réalité bloquée).
Họ mang cảm giác sống trong một nhà tù khổng lồ, ở đó phần lớn mọi người đã khước từ một cuộc sống lẽ ra có thể tốt đẹp hơn và đã tự thích nghi và uốn mình theo một sự thống trị vô danh, một tình trạng man di mới được thể hiện qua vẻ biểu kiến thuần lý và cho rằng tuân theo sự thống trị đó thì cũng giống như tuân theo những quy luật khách quan, cho dù có nghiệt ngã thì cũng phải chịu.”[5, 150] Đã chứng thực khi nào cũng sẽ trốn chạy vì thế mà thoát ly không hạn định cho giới hạn của sự trở về này nới rộng ra đến một mức độ nào cả. Xứ sở vô thần giãy giụa trong sự cào xé và lồng lộn nhau bởi chính nó không chấp nhận những gì đó là chia sẻ cho chính nó với những gì nào khác mang tính có liên quan đến lợi ích. Trầm thống vì thế mà trở thành một tiếng kêu luôn là đẹp đẽ nhất của nó! Những cự tuyệt đó còn gieo rắc thêm mức độ báng bổ đến phát hoảng cho mọi sự nung nấu đem lại những cầu mong tin tưởng được hòa đồng.
Họ mang cảm giác sống trong một nhà tù khổng lồ, ở đó phần lớn mọi người đã khước từ một cuộc sống lẽ ra có thể tốt đẹp hơn và đã tự thích nghi và uốn mình theo một sự thống trị vô danh, một tình trạng man di mới được thể hiện qua vẻ biểu kiến thuần lý và cho rằng tuân theo sự thống trị đó thì cũng giống như tuân theo những quy luật khách quan, cho dù có nghiệt ngã thì cũng phải chịu.”[5, 150] Đã chứng thực khi nào cũng sẽ trốn chạy vì thế mà thoát ly không hạn định cho giới hạn của sự trở về này nới rộng ra đến một mức độ nào cả. Xứ sở vô thần giãy giụa trong sự cào xé và lồng lộn nhau bởi chính nó không chấp nhận những gì đó là chia sẻ cho chính nó với những gì nào khác mang tính có liên quan đến lợi ích. Trầm thống vì thế mà trở thành một tiếng kêu luôn là đẹp đẽ nhất của nó! Những cự tuyệt đó còn gieo rắc thêm mức độ báng bổ đến phát hoảng cho mọi sự nung nấu đem lại những cầu mong tin tưởng được hòa đồng.
Sự dã man đi ngược lại văn minh khi cái nôi của dốt nát vẫn lố
lăng khoác vào những vỏ bọc tinh tươm màu trí thức. Sức lụn bại là không tưởng
cho những thế đứng đàng hoàng của các trò bịa tưởng dung túng cho những cẩu thả
khó chấp nhận làm tổn thương đến luân lý. Lương tri dần tan biến khi mọi niềm
tin vào những gì vờ vĩnh mờ nhạt mà lúc nào cũng xem như chính đáng thật sự đến
thương xót như thế. “Điên cuồng là một lối thoát khỏi cuộc tìm kiếm vô vọng những
giải pháp khả thủ, đó là chiến lược đặc biệt mà một người phát minh nhằm sống
sót trong một tình huống mà người ta thấy là không thể sống nổi.”[5, 224] Chỉ
có thể trốn chạy trước tha nhân và thoát ly những định mệnh nghèo nàn của vùi dập
thì mới bảo toàn được đức hạnh trong sáng. Đó không phải là hèn nhát hay lý do
nâng đỡ cho khẳng định đó không cầm chân trong những vương mang khó chấp nhận đối
với mọi gán ghép cho nó là lánh xa và dè bỉu. Lương tri không chấp nhận những
gì làm tổn thương chính nó cũng như luân lý không cho phép những gì làm hoen ố
chính mình. “Đó là nói chung, người ta che dấu chính mình sự kiện đời sống có
thể khủng khiếp, tàn bạo, vô nghĩa và đau đớn không còn gì để nói nữa.”[5, 224]
Mọi bịa tưởng ma mị vẫn không ngừng gieo rắc nên những trầm thống đến thối nát
như thế khi mà cuộc trở về của lương tri và sự phục hưng của luân lý sống dậy
qua sự phản tỉnh. Điều có thể nói được là chỉ có thể im lặng trước những gieo rắc
trầm thống đó nhưng không chấp nhận đến nhu nhược.
Mà hãy đồng thời tắm mát trong dòng chảy tinh tươm của những tinh mẫn tâm thức sâu thẳm trong bản thân mỗi một con người khi sự phản tỉnh ùa về qua trốn chạy và thoát ly.
Mà hãy đồng thời tắm mát trong dòng chảy tinh tươm của những tinh mẫn tâm thức sâu thẳm trong bản thân mỗi một con người khi sự phản tỉnh ùa về qua trốn chạy và thoát ly.
Trốn chạy là bước ngoặt đầy kiêu hãnh và thoát ly là kẻ dẫn
dường không thể không tin tưởng cho một sự định hình tràn đầy tinh thần nhân
văn. Trốn chạy lui về một đường hướng mong cầu những chóng vánh hạn lập truyền
hưởng vào sức chứa đựng phản tỉnh, để nhắm về mọi thể thức khắc phục tiêu hao uổng
phí bấy lâu nay. Thoát ly gom vào mình những đạo lộ quang minh, trong khi những
vệt đen sẽ từ đó mà dần dần xóa nhòa đi để chứng tỏ những điều kiện đáng được
chứng tỏ không gì mong muốn hơn nữa cho sự trở về của những khát khao đáng được
mong cầu, đối với chính tinh mẫn tâm thức sâu thẳm ấy. “Chân lý là của thế giới
này, nó là sản phẩm của nhiều trói buộc.”[5, 229].
TÀI LIỆU THAM KHẢO
1. Gilles Deleuze, Nietzsche
và triết học, Nguyễn Thị Từ Huy dịch, NXB Tri Thức, 2013.
2. Jacques Colette, Chủ
nghĩa hiện sinh, Hoàng Thạch dịch, NXB Thế Giới, 2011.
3. Krishnamurti, Đánh
thức trí thông minh, Ban dịch thuật Thiện Tri Thức, NXB Văn Hóa Sài Gòn, 2008.
4. Henry Miller, Thế
giới tính dục, Hoài Khanh dịch, NXB Văn Hóa Sài Gòn, 2008.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét