Vũ Trọng Phụng và sự phê phán
Trong số các tiểu thuyết của Việt Nam những năm 30 thế kỷ XX,
Vũ Trọng Phụng là nhà văn có thế giới quan phức tạp hơn cả. Hơn nữa, ông lại đi
tìm câu trả lời cho nhiều vấn đề quan trọng ngay từ trong hiện thực của xã hội
Việt Nam thực dân nửa phong kiến đang biến đổi nhanh chóng lúc bấy giờ.
Ví như việc Âu hoá hay Tây hóa mang đặc tính hời hợt được nảy
sinh từ sự xuống dốc của đạo đức, được áp đặt bởi bọn thực dân chứ không phải
là kết quả của việc tự lựa chọn, chính vì vậy mà đã tạo ra sự phản ứng dữ dội.
Điều đó đã được nói tới, ví dụ, trong vở kịch Ông Tây An Nam của Nam Xương
(1930) và trong tiểu thuyết Số đỏ của Vũ Trọng Phụng. Cái chính sách mà nói
theo kiểu hoa mỹ của bọn thực dân là đi “khai hóa văn minh” cho các thuộc địa
đã phá hoại những nền tảng truyền thống, phá vỡ tính thuần nhất của văn hoá Việt
Nam, là thứ “chủ nghĩa tự do trong đạo đức”, kéo theo sự sụp đổ của nó, điều mà
Vũ Trọng Phụng đã phản kháng quyết liệt trong cuốn Số đỏ của mình.
Cần phải nói rằng, thời cận đại và hiện đại ở các nước phương
Đông, cũng như ở Nga - đất nước có cả Âu và Á, như một quy luật tất yếu, cùng một
lúc xuất hiện cả loại người Âu hóa và loại người bảo lưu truyền thống (xét
trong quan hệ với nền văn hóa của dân tộc mình, trong tính thuần nhất của nền
văn hóa đó và nếp sống truyền thống). Trong khi đó, theo quan điểm chính trị,
những người “Âu hóa” và “thủ cựu” có thể gần gũi nhau trong một mức độ nào đó
và cũng có thể rất xa nhau.
Rõ ràng là vào những năm 20-30 thế kỷ XX, tình trạng cổ hủ
khư khư bảo vệ những nguyên tắc và nếp sống cũ trong xã hội Việt Nam đã trở nên
quá mức và các nhà văn thì rất thích thú với việc vạch trần, châm biếm, mỉa mai
chua chát tình trạng này: như hình tượng cử Lân - một kẻ lố bịch trong Ông Tây
An Nam hay Xuân tóc đỏ trong tiểu thuyết Số đỏ - một tác phẩm trào phúng chua
cay.
Nhưng trong những cuộc bút chiến nóng bỏng nhằm nhạo báng và
lật đổ ấy, như chúng ta thấy chúng được diễn ra trong một thời gian dài, đôi
khi lại bị sa vào chỗ không đáng như thế. Nhìn bằng con mắt ngày nay, chúng ta
thấy thật đáng ngờ quan điểm xã hội tán dương một cách vô điều kiện những cuộc
công kích, châm biếm nhằm vào chiếc áo dài của các cô tân thời hoặc những thứ y
phục mới của nữ giới. Nhưng Vũ Trọng Phụng cần không phải là sự bảo vệ mà là sự
thấu hiểu.
Thực ra, ông cười nhạo một cách cay độc không phải là cái kiểu
cách cụ thể của chiếc áo dài mà là hiện tượng mới được thu nhập từ phương Tây -
mốt quần áo: thứ mốt học đòi tư bản. Cái mốt mà nhà viết kịch vĩ đại Bernard
Shaw với một thái độ hài hước chua cay gọi là một thứ dịch bệnh có điều khiển.
Vũ Trọng Phụng trong việc châm biếm mốt đã xuất phát từ những quan điểm truyền
thống về người phụ nữ – với tư cách là người vợ, vị nội tướng trong gia đình.
Quần áo của họ là thể hiện của sự lệ thuộc, nhẫn nại, khiêm tốn. Điều đó đã được
nói đến, ví dụ, trong tác phẩm vô danh thế kỷ XIX Huấn nữ diễn ca.
Áo quần đừng chuộng lượt là,
Dẫu mà giàu cũng nâu pha mùi sồng
Dẫu mà giàu cũng nâu pha mùi sồng
Vũ Trọng Phụng không hề nuôi ảo tưởng cho việc Âu hóa ở Việt
Nam theo cái cách mà chúng được tạo ra ở các nước thuộc địa đang bị ngoại bang
nô dịch. Văn minh - đó là một thứ then chốt trong Số đỏ. Khái niệm văn minh xuất
hiện vào thế kỷ XIX, sau thế kỷ Ánh sáng, mang đặc tính dân tộc. Nhưng trong học
thuyết đạo đức giả của các nhà thực dân, khái niệm này đã được thu hẹp lại và lại
được nổi rõ trong biến thể quái gở là văn minh Âu - Mỹ ở các nước thuộc địa lúc
đó.
… Vũ Trọng Phụng là một người thành phố chính cống. Thành phố
là cuộc sống của ông, số phận của ông, nó thôi thúc ông phải viết. “Tình yêu,
thiên nhiên, những rung động trữ tình không nằm trong cảm hứng sáng tác của Vũ
Trọng Phụng” - nhà nghiên cứu văn học Lê Đình Kỵ đã nhận xét một cách đúng đắn.
Chắc rằng, Vũ Trọng Phụng chỉ miêu tả thiên nhiên ở những nét riêng biệt với tư
cách là địa điểm hành động của nhân vật, còn tình yêu không tồn tại ở Vũ Trọng
Phụng với một nội dung trữ tình cao cả mà chỉ như một thứ ngòi nổ dây chuyền
chuyển động trong nhiều tác phẩm của ông…
Vũ Trọng Phụng cảm nhận một cách sắc sảo mâu thuẫn trong nhận
thức của những người cùng thời với mình. Trong truyện ngắn Đoạn tuyệt được in
ngay sau cái chết của nhà văn, thì chàng rể - kẻ đại bịp, để khước từ đám cưới
thua thiệt, đã biện luận trước cuộc thử nghiệm đang diễn ra với sự đồng cảm của
những người nghe y về sự nguy hại của hôn nhân vì tình yêu. Nghịch lý ở đây thể
hiện ở chỗ: nhà nho già thì không hủ lậu, còn chàng trai trẻ đại diện cho thế hệ
mới đang bảo vệ cho những nguyên tắc đã trở nên quá lỗi thời chính trong thời
điểm khi mà anh ta bảo vệ chúng một cách có lợi, còn cụ già - người bảo vệ cái
cũ, như người ta nói, thì trở nên cứng họng…
Vũ Trọng Phụng có thái độ phê phán kịch liệt với vấn đề Âu
hóa, bởi ông nhìn thấy những di sản tiêu cực của quá trình này, và ông lại biết
giữ niềm kính trọng đối với những nếp sống và những tôn giáo truyền thống của
dân tộc (trừ Phật giáo). Do đó, ông đã mô tả trong tiểu thuyết Dông tố hình ảnh
một người tham gia tích cực vào cuộc đấu tranh giải phóng của Việt Nam - nếu
suy xét một cách bóng gió thì rõ ràng đó là người Cộng sản - ở đây lại được
miêu tả như một nhân vật nho sĩ quen thuộc của Việt Nam, biết thuật xem số tay,
có khả năng tiên tri và bói toán. Thứ ngôn ngữ cầu kỳ, lịch thiệp của nhân vật
này là thứ ngôn ngữ kiểu cách của nhà nho. Chính với những đặc tính dân tộc
truyền thống của mình, Vũ Trọng Phụng đã đối lập với nhân vật Dũng - một nhân vật
nổi tiếng thời gian đó trong các tiểu thuyết của Nhất Linh. Việc thể hiện những
đặc điểm dân tộc của nhân vật này đúng là chưa thật rõ ràng lắm.
Nhìn chung lại, Vũ Trọng Phụng đã chống lại những thứ chủ
nghĩa “gia trưởng” mà bọn thực dân và tay sai người Việt đã du nhập vào Việt
Nam, thứ chủ nghĩa đã gạt bỏ những nề nếp của dân tộc, học đòi một cách hình thức
nền văn hóa phương Tây… Vũ Trọng Phụng chủ trương gìn giữ sự thuần nhất của dân
tộc, muốn để người Việt Nam giữ nguyên những gì của chính mình, chỉ tiếp nhận từ
bên ngoài những cái gì có lợi theo quan điểm của nhà văn.
Theo http://redsvn.net/


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét