Trường phái Cổ điển - Đỉnh cao
Trường phái Cổ Điển được định nghĩa trong từ điển là trình độ
cao nhất về Văn chương và Nghệ thuật, đặc biệt là phụ thuộc vào nền Văn Hóa Cổ
Hy Lạp và Cổ La Mã. Từ “Cổ điển” mang hàm ý rằng trong quá khứ, con người đã đạt
tới sự tuyệt vời về nghệ thuật và ngày nay những công trình văn học, nghệ thuật
liên quan tới truyền thống cũ đều được coi là cổ điển.
Đền Parthenon của người Hy Lạp cổ
Các nghệ sĩ cổ điển trong thế kỷ 18 tại châu Âu đã không quan
tâm tới cá tính hay các kinh nghiệm cá nhân như là sơ liệu nghệ thuật của họ. Một
công trình nghệ thuật tự bản thân nó đã có sẵn cái đẹp, cái hay mà không cần tới
sự diễn tả của bản ngã người nghệ sĩ trong khi các nghệ sĩ thuộc trường phái
lãng mạn (romantic) lại coi Nghệ Thuật là một phương tiện để tự thể hiện. Trường
phái cổ điển hướng về sự trong sáng của tư tưởng và vẻ đẹp của hình thể, coi trọng
sự kiểm soát và kỷ luật nơi nghệ thuật, quan tâm tới tiềm năng trong cách diễn
tả thuần lý, trong công phu gọt dũa tỉ mỉ và tầm nhận thức về vẻ đẹp lý tưởng.
Tất cả căn bản của phong cách cổ điển đã khuyến khích người nghệ sĩ chú tâm vào
các phẩm chất của trật tự, của sự thăng bằng và sự hòa hợp.
Về âm nhạc, sự phân chia rõ ràng giữa cổ điển và lãng mạn đã
không có một mốc thời gian nhưng khi xét các khuynh hướng nghệ thuật của thế kỷ
18, các nhà phê bình cho rằng thế kỷ đó đã có những dấu nét đặc biệt, khác biệt
với trào lưu nghệ thuật của thế kỷ sau.
Nội thất Cung Điện Versailles
Nghệ thuật kiến trúc của thế kỷ 18 mang các dấu ấn đặc thù, với
các lâu đài nguy nga và các khu vườn rộng lớn, tất cả được xây dựng theo tỉ lệ
cân đối, với các chi tiết trang hoàng tỉ mỉ. Vào giữa thế kỷ này, Vua Louis 15
của nước Pháp đã chủ xướng các lễ hội xa hoa tại Cung Điện Versailles, đồng thời
các vương triều khác cũng ngự trị tại các quốc gia láng giềng: Frederic Đại Đế
cai trị nước Phổ, Catherine là Nữ Hoàng của nước Nga và Maria Thérésa trị vì nước
Ao. Tại châu Au thời đó, giai cấp cai trị đã nắm quyền lực nhờ vào đặc quyền thừa
kế. Xã hội của thời kỳ này tôn trọng quá khứ, đề cao truyền thống và hiện trạng
được duy trì. Các nhà quý tộc đã coi trọng hình ảnh của các thần linh cổ xưa, đề
cao thành tích của các vua chúa, các anh hùng hiệp sĩ vì đây là phản ánh của
chính họ, của những gì quý phái, cao sang.
Do ảnh hưởng cổ điển, các nghệ sĩ cũng diễn tả những tư tưởng
hướng về Hy Lạp và La Mã. Họa sĩ Jaques-Louis-David đã vẽ bức họa “Cái chết của
Socrates” theo cảm hứng từ nghệ thuật và văn hóa Cổ Hy Lạp. Các cuốn tiểu thuyết
của Samuel Richardson, Henry Fielding, Laurence Stern và Tobias Smolett… đã chứa
đựng các tình cảm trưởng giả, giống như thơ phú của Thomas Gray, Oliver
Goldsmith và William Cowper.
Cái chết của Socrate, Jaques-Louis-David
Nhưng dưới ánh vẻ hào nhoáng của các vương triều và trong các
xã hội mà quyền uy đã được coi như thiên mệnh, đang âm thầm các sức mạnh bộc
phá, làm lung lay nền móng của các chế độ cai trị. Cuộc Cách Mạng Hoa Kỳ là một
đòn mạnh đánh vào chủ thuyết thần quyền của các vị vua chúa, rồi Cuộc Cách Mạng
Pháp đã làm rung chuyển toàn thể châu Au. Thời kỳ cổ điển đã chứng kiến ngày
tàn của các thể chế cũ và bình minh của châu Au hiện ra với các biến đổi chính
trị, kinh tế, nhờ đó quyền lực được chuyển từ giai cấp quý tộc sang giai cấp
trung lưu. Chế độ tư bản đang bành trướng nhờ Cuộc Cách Mạng Kỹ Nghệ với các tiến
bộ về Khoa Học, Kỹ Thuật, nhờ năng lực hơi nước, đường xe lửa, các nhà máy, các
hầm mỏ...
Vào giữa thế kỷ 18, nhiều phát minh khoa học đã ra đời chẳng
hạn như máy se sợi của Hargreaves năm 1760, máy hơi nước của James Watt năm
1765, máy dệt của Cartwright năm 1785, máy cán bông gòn của Eli Whitney năm
1793… Bộ môn Khoa Học Thuần Lý đã có sự đóng góp của Benjamin Franklin tìm ra
Điện Lực năm 1752, Priestly khám phá ra Oxygen năm 1774, Bác Sĩ Jenner hoàn chỉnh
cách Chủng Ngừa năm 1796, nhà toán học Laplace đã tính toán cách vận hành của
Vũ Trụ và pin Điện Cực được Alessandro Volta phát minh vào năm 1800. Sinh hoạt
trí thức cũng có các đóng góp đáng kể như cuốn sách “Lịch sử nghệ thuật cổ” của
Winckelman xuất bản năm 1764, Từ Điển Bách Khoa Pháp (1751-52) và Từ Điển Bách
Khoa Britanica với ấn bản đầu tiên vào năm 1771.
Sinh hoạt trí thức của thời Cổ Điển như vậy đang đứng trước
hai trào lưu đối nghịch. Một xu hướng là nghệ thuật cổ điển đang được tinh luyện
trong đời sống nhưng cũng đang đi dần tới kết thúc, xu hướng kia là một cách sống
mới đang vật lộn để chào đời.
Thế kỷ 18 còn được gọi là Thời Đại của Lý Trí (the Age of
Reason). Các nhà triết học người Pháp như Voltaire, Diderot, Rousseau,
Condorcet, d’Alembert... đã tạo nên Bộ Từ Điển Bách Khoa như một dụng cụ
Khai Sáng, đã đề cao Lý Trí với mục đích tấn công vào nền trật tự đang hiện hữu
trong khi giai cấp trung lưu chiếm dần các vị trí quan trọng trong cuộc nổi dậy.
Văn Hóa của thế kỷ 18 đã được đặt dưới sự bảo trợ của giới
quý tộc vì Nghệ Thuật được coi là một thứ trang hoàng cho đời sống vương giả.
Cuộc sống của các ông hoàng, các mệnh phụ được diễn ra nơi lâu đài, với các yến
tiệc, các lễ nghi đòi hỏi tới sự lịch duyệt trong phong cách và vẻ đẹp trong kiểu
mẫu. Các nghệ sĩ của thế kỷ 18 đã sống trong khung cảnh đó. Họ là những người
phục vụ cho các vương triều, các ông hoàng bà chúa, để có được sự an toàn kinh
tế và địa vị xã hội. Các nghệ sĩ vì thế đã sáng tác ra các tác phẩm theo đòi hỏi
của giới quý tộc.
Về âm nhạc, các nhạc sĩ nam nữ thời đó sống nhờ vào các cung
đình, họ là ca sĩ, nhạc công và giáo sư âm nhạc cho các gia đình quý tộc giàu
có. Họ viết nhạc để phục vụ tôn giáo, hoặc soạn ra các bài thực tập âm nhạc
dành cho nhạc sinh, hoặc sáng tác ra các bản nhạc để hát, để đàn trong các buổi
giao tế xã hội của giới quyền quý.
Thời kỳ Cổ Điển của bộ môn Âm Nhạc có thể được coi là từ năm
1750 tới năm 1825 với các tác phẩm của bốn bậc Thầy tiêu biểu, thuộc trường
phái Vienna là Haydn, Mozart, Beethoven và Schubert. Trong thời kỳ này, nghệ
thuật Am Nhạc đã kết nụ, nở hoa vì những thí nghiệm và khám phá, và các nhạc sĩ
đã phải đứng trước ba thử thách, thứ nhất là thám hiểm vào phạm vi rộng lớn của
hệ thống âm giai trưởng-thứ, thứ hai là làm hoàn chỉnh ngành âm nhạc tuyệt đối
(the absolute instrumental music) và thứ ba là tận dụng các thể loại âm nhạc mới
với các sonata đơn và kép, các trio, quartet, concerto, thể loại giao hưởng
(symphony) và các loại nhạc thính phòng.
Nếu nói rằng các nhạc sĩ bậc thầy như Haydn, như Beethoven,
thuộc trường phái cổ điển thì cũng chưa hẳn chính xác. Các nhạc sĩ thuộc trường
phái Vienna đã thí nghiệm một cách táo bạo và không ngừng dùng các vật liệu âm
nhạc trong tầm tay. Lúc đầu họ phải quy phục các nguyên tắc của các thể loại đã
có từ trước, rồi về sau đã diễn tả tình cảm nội tâm qua các tác phẩm. Cũng vì
thế các bản nhạc của Haydn hay của Beethoven vào thời kỳ đầu đã mang nhiều sắc
thái cổ điển hơn, trong khi Schubert ở cuối giai đoạn lại mang màu sắc trữ
tình. Cho nên danh từ Cổ Điển có thể bao hàm ý nghĩa của sự toàn hảo, sự huy
hoàng của Am Nhạc vì các bậc Thầy của thời đó đã trình bày, đã sáng tác ra các
bản giao hưởng, concerto, sonata, trio, quartet mà sau này được coi là những mẫu
mực không vượt qua được.
Am Nhạc của trường phái Vienna còn có các giai điệu vừa lịch
lãm, vừa ca ngợi, thường căn cứ vào các câu 4 nhịp đối xứng có đoạn kết rõ ràng
nhờ đó âm nhạc dễ dàng thâm nhập vào tâm hồn thính giả. Các giai điệu cổ điển
này vừa có thể dùng để ca hát, vừa dùng cho nhạc cụ, đã đi từng bước ngắn, nhẩy
các quãng hẹp lại bám rễ vững vàng vào cung khóa (key). Sự trong sáng của bản
nhạc được nổi bật nhờ các câu nhạc lặp lại và nhờ cách dùng thường xuyên các tiếp
khúc (sequence) hay sự nhắc lại một mẫu câu nhạc bằng giọng cao hơn hay trầm
hơn. Các câu nhạc vừa đối xứng, vừa cân đối nên dễ làm cho người nghe thưởng thức
được phong vị của giai điệu.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét