Vẻ đẹp của người phụ nữ Việt
“Không hiểu sao tôi lại không thích những cô gái tô son, trát
phấn ở giữa thủ đô mà tìm về thôn Kim Liên ở ngoại thành. Tôi đứng dựa gốc cây
nhìn những cô gái quần đen áo nâu giống những cô gái quê mình, có cô phảng phất
như cô gái ở hội Chùa Hoa Mộc nào mà mình đã yêu, mối tình đầu mà chẳng nên
duyên” - Nguyễn Phan Chánh.
Phía bên trái bức tranh “Chơi ô ăn quan” nổi tiếng, danh họa
Nguyễn Phan Chánh, đề một bài thơ Hán Nôm và tự dịch: “Đương ngây thơ chưa quen
gì màu son phấn, Chỉ biết đua nhau đuổi bướm, tranh hoa; Nhưng lại choán được
màu xuân hơn nơi lầu son gác tía. Mà không học thói làm mây, làm mưa trên núi
Dương Đài”
Chơi ô ăn quan - 1931 (khổ 62cmx58cm)
Phía bên trái bức tranh “Chơi ô ăn quan” nổi tiếng, danh họa
Nguyễn Phan Chánh, đề một bài thơ Hán Nôm và tự dịch: “Đương ngây thơ chưa quen
gì màu son phấn, Chỉ biết đua nhau đuổi bướm, tranh hoa; Nhưng lại choán được
màu xuân hơn nơi lầu son gác tía. Mà không học thói làm mây, làm mưa trên núi
Dương Đài”.
Lên đồng - 1931
Vẻ đẹp thiếu nữ là nguồn cảm hứng sáng tạo của cha tôi, vẻ đẹp
ấy đã thể hiện trên những bức tranh “ Rửa rau cầu ao”, “Cô bé chơi chim họa
mi”, “Chải tóc”… Họa sĩ tâm sự: “Không hiểu sao tôi lại không thích những cô
gái tô son, trát phấn ở giữa thủ đô mà tìm về thôn Kim Liên ở ngoại thành. Tôi
đứng dựa gốc cây nhìn những cô gái quần đen áo nâu giống những cô gái quê mình,
có cô phảng phất như cô gái ở hội Chùa Hoa Mộc nào mà mình đã yêu, mối tình đầu
mà chẳng nên duyên”. Vẻ đẹp tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng đã chiến lĩnh tâm hồn
họa sĩ và trở thành đề tài quen thuộc trong những bức tranh nổi tiếng ở cuộc đấu
xảo Đông Dương Pari năm 1930. Đề tài nông dân của tranh Nguyễn Phan Chánh đã được
khẳng định ngay từ ngày đầu sáng tác. Mối tình cố hữu của người nghệ sĩ với
hình tượng nghệ thuật của mình: những con người lao động bình thường. Nhà
nghiên cứu Thái Bá Vân viết: “Nguyễn Phan Chánh ca ngợi cuộc sống của họ, làm đẹp
tâm hồn họ, lấy họ làm trung tâm cho thẩm mỹ của mình, đó là lý tưởng mà suốt đời
ông theo đuổi”.
Sau giờ trực chiến - 1967 (khổ 52cmx73cm)
Sống giữa thủ đô những ngày kháng chiến chống Mỹ, họa sĩ đã đến
khu lao động An Dương sống trong những gia đình công nhân, gặp lại những cô thiếu
nữ ngày xưa nay đã trở thành người mẹ, từ sáng đến chiều tối đều ở ngoài trận địa
pháo cao xạ. Những cô gái ấy đang là nữ dân quân đồng thời là người mẹ. Tình mẹ
con trong chiến tranh đã làm họa sĩ vô cùng xúc động. Bức tranh “Sau giờ
trực chiến” thể hiện vẻ đẹp của người phụ nữ khi đón con ở nhà trẻ. Họa sĩ
ghi lại trong bút kí của mình: “Điểm chính ở bức tranh Sau giờ trực chiến
là ở chỗ: Khi chị rời trận địa về, bùn đất bụi lút quá đầu gối. Việc đầu
tiên là chị lại bể nước rửa chân, lúc đầu cầm gáo dội lấy, dội để cho chóng sạch
chân mà vào cho con bú. Lúc thấy chị giữ trẻ bế con ra đón mẹ, chị mừng quýnh,
muốn lại với con ngay, mặc dù chân vẫn lấm bùn. Chị còn cố dội thêm mấy gáo nữa,
nhưng vừa thấy con ra thì chị đã cười với con. Lúc đó, tình cảm của người mẹ biểu
hiện thật đặc biệt, mới xa con một ngày từ sáng đến chiều mà đã như xa một
tháng (chị ăn tạm cơm trưa ở trận địa). Phải tả bao nhiêu sự vui mừng được gặp
lại con trên nét mặt người mẹ. Không biết điểm đó có đạt không?”
Mười bốn, mười lăm bức vẽ vào thời kì chống Mỹ ác liệt của
Nguyễn Phan Chánh: Bát nước giải lao, Chống hạn gặp mưa, Tắm ao, Sau giờ
trực chiến, Hạnh phúc, Múa ong vò vẽ, Tắm cho con, Rạng ngày cho con bú, Hộ đẻ,
Chăn vịt, Chiều về tắm cho con, Trăng tỏ, Trăng lu… thể hiện vẻ đẹp của người
phụ nữ nông thôn trong cuộc chiến đấu chống Mỹ, vẫn nguyên vẻ hồn hậu, bình dị,
thêm phần quả cảm.
Chị chăn vịt - 1971 (khổ 57cmx72 cm)
Ca ngợi vẻ đẹp cơ thể người phụ nữ trên chất liệu lụa là niềm
say mê của cha tôi. Những năm cuối đời, cha tôi nói “phải giải phóng cho lụa”.
Chất lụa mịn màng, làm tôn lên vẻ đẹp của làn da con gái. Nhà thơ Tố Hữu đã thốt
lên những câu thơ để tặng cha tôi khi chiêm ngưỡng hai bức tranh Trăng lu
và Trăng tỏ: “Phải chăng lòng sạch bụi trần? Mát trong dòng nước, trắng ngần
làn da”. Hai bức Trăng lu, Trăng tỏ là một ý nghĩ mạnh dạn của họa sĩ
để phát huy hết ưu thế của lụa.
Một tấm gương lớn dọc theo bức tranh Kiều, có đề câu Kiều bằng
chữ Nôm: “Rõ màu trong ngọc, trắng ngà. Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên”.
Kiều ngồi đó, soi mình trong gương - ở cận cảnh là làn tóc thả nhẹ qua vai, để
lộ trên nền tranh toàn một màu lụa, những bức lụa cuối đời. Ở tuổi ngoài 80,
81, cha tôi không đi xa được để lấy ký họa về cảnh nông thôn quen thuộc. Vào thời
kỳ này, máy bay Mỹ bắn phá ác liệt Hà Nội, thủ đô đi sơ tán. Cha tôi vẫn ở lại
Hà Nội lưu luyến những bức tranh đang vẽ dở, khi nghe còi báo động lại xuống hầm,
hết báo động lại lên, mải miết hòa màu, ngắm ngắm, vẽ vẽ. Hai bức tranh Tiên
Dung ngồi và Chử Đồng Tử đã được hoàn thành trong hoàn cảnh như vậy.
Sáng cho con bú - 1970 (khổ 50cmx65cm)
Những bức tranh cuối đời, chất liệu lụa nhẹ nhàng, huyền ảo,
tôn vinh làn da mịn màng, vẻ đẹp muôn thưở của người phụ nữ. Toàn bộ các màu
trong tranh: Nâu, đen, lam, trắng chỉ làm tôn vinh cái màu lụa lên mà thôi. Dường
như cái màu thôn dã của hình ảnh những cô gái quê trong tâm hồn người nghệ sĩ
đã tìm thấy chất liệu nghệ thuật của mình: Lụa. Nguyễn Phan Chánh đã xem bản
thân chất liệu lụa như là một màu trong hệ thống màu của mình. Khác với châu Âu
bôi màu lên toàn bề mặt bức tranh, Nguyễn Phan Chánh tìm mọi cách để tạo chỗ trống
tối đa cho mặt lụa. Để rồi bản thân chất liệu lụa tự nó đảm nhiệm cái màu quan
trọng nhất trong hình tượng hệ thống tranh lụa Nguyễn Phan Chánh: màu da. Cái
phẩm chất tự nhiên của lụa, ngà trắng và óng ả, mịn màng nền nã không cho phép
những gì làm phiền đến những phẩm chất tự nhiên của lụa.
Tiên Dung tắm - 1973
Tiên Dung là một trong số những bức tranh không nhiều của
Nguyễn Phan Chánh hướng về diễn tả tâm trạng qua nét mặt. Những món tóc đẫm nước
quanh khuôn mặt thơ trẻ, ánh nhìn của đôi mắt đã nói lên bản lĩnh của người con
gái này. Đằng sau vầng trán thông minh kia là một quyết định đến mức trở thành
truyền thuyết. Miệng đang hé mở vì chưa hết kinh ngạc trước sự xuất hiện của
người con trai: Chử Đồng Tử. Mấy bông lau phất phơ trước gió mang thiên nhiên
và tình yêu chợt đến giữa hai con người. Những nét bút nho rất mảnh và nhẹ với
mức nhạt nhất của màu đen làm đường viền cho dáng Tiên Dung như đưa người con
gái về với không khí truyền thuyết của mình. Tấm màn che sau lưng công chúa như
lay động vì gió chiều. Một tấm lụa mỏng như rơi nhẹ ngang người Tiên Dung nói với
người xem về cốt cách thùy mị của nàng công chúa phương Đông. Gương mặt người
con gái Việt Nam xinh đẹp sống mãi trong lòng một truyền thuyết thơ mộng nhất của
dân tộc.











Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét