Pablo Picasso
Vầng mặt trời vĩnh cửu
Pablo Picasso là một trong những họa sĩ nổi tiếng nhất, có ảnh
hưởng đối với nền nghệ thuật thế giới hơn bất cứ một nghệ sĩ nào khác của thế kỷ
20. Ông được coi là người đã tạo ra nền nghệ thuật hiện đại. Trong suốt cuộc đời
của mình, hơn 75 năm, ông đã sáng tác hàng nghìn tác phẩm không những phong phú
về thể loại bao gồm tranh, điêu khắc, ảnh và đồ gốm mà còn đa dạng về chất liệu.
Pablo Ruiz Picasso (sinh ngày 25 tháng 10 năm 1881, mất ngày
8 tháng 4 năm 1973), thường được biết tới với tên Pablo Picasso hay Picasso,
là một họa sĩ và nhà điêu khắc người Tây Ban Nha. Picasso là con đầu lòng của
ông José Ruiz y Blasco và bà María Picasso y López. Ông được đặt tên thánh là
Pablo, Diego, José, Francisco de Paula, Juan Nepomuceno, Maria de los Remedios
và Cipriano de la Santísima Trinidad.
Ngay từ khi còn nhỏ, Picasso đã bộc lộ sự say mê và năng khiếu
trong lĩnh vực hội họa, theo mẹ ông kể lại thì từ đầu tiên mà cậu bé Pablo nói
được chính là “piz”, cách nói tắt của từ “lápiz”, trong tiếng Tây Ban Nha có
nghĩa là bút chì. Cha của Picasso là một họa sĩ chuyên vẽ chim theo trường phái
hiện thực, ông José còn là một giảng viên nghệ thuật và phụ trách bảo tàng địa
phương, trường Mỹ thuật công nghệ tạo hình của Barcelona. Vì vậy, Picasso có được
những bài học đầu tiên về nghệ thuật chính từ cha mình.
Cô gái trước gương, 1932.
Vào Học viện mỹ thuật (Academia de San Fernando) tại Madrid
được chưa đầy một năm, năm 1900 Picasso đã bỏ học để sang Paris, trung tâm nghệ
thuật của Châu Âu thời kỳ đó. Tại thủ đô nước Pháp, ông sống cùng Max Jacob, một
nhà báo và nhà thơ, người đã giúp Pablo học tiếng Pháp. Đây là giai đoạn khó
khăn của người họa sĩ trẻ khi ông phải sống trong cảnh nghèo túng, lạnh lẽo và
đôi khi tuyệt vọng, phần lớn tác phẩm của Pablo đã phải đốt để sưởi ấm cho căn
phòng nhỏ của hai người. Năm 1901, cùng với người bạn Soler, Picasso đã thành lập
tờ tạp chí Arte Joven ở Madrid. Số đầu tiên của tạp chí hoàn toàn do Pablo minh
họa.
Trong những năm đầu của thế kỉ 20, Picasso thường xuyên qua lại
giữa hai thành phố Barcelona và Paris. Tại Paris, Picasso kết bạn với rất nhiều
nghệ sĩ nổi tiếng ở khu Montmartre và Montparnasse, trong đó có người sáng lập
trường phái siêu thực André Breton, nhà thơ Guillaume Apollinaire và nhà văn
Gertrude Stein. Năm 1911, Picasso và Apollinaire thậm chí đã từng bị bắt giữ vì
bị nghi ăn trộm bức tranh Mona Lisa khỏi Bảo tàng Louvre nhưng cuối cùng hai
người cũng được tha vì vô tội.
Người đàn bà khóc, 1937.
Năm 1904, ông bắt đầu mối quan hệ lâu dài với Fernande
Olivier, người phụ nữ xuất hiện trong rất nhiều tác phẩm Thời kỳ Hồng của họa
sĩ. Thời kỳ này được gọi là Thời kỳ Hồng vì đây là thời kỳ ông toàn dùng màu hồng
nhạt mềm mại để làm nền tranh cho mình, thời kỳ Hồng của ông được tồn tại trong
3 năm. Sau khi bắt đầu nổi tiếng và trở nên giàu có, Picasso đã bỏ Olivier để
quan hệ với Marcelle Humbert mà ông gọi đơn giản là Eva, chủ đề của rất nhiều bức
tranh theo trường phái lập thể của ông. Sau đó ông còn đi lại với nhiều người
phụ nữ khác mặc dù đã có vợ và con.
Tác phẩm:
Các tác phẩm của Picasso thường được phân loại theo các thời
kỳ khác nhau. Tuy rằng tên gọi các thời kỳ sáng tác sau này của họa sĩ còn gây
nhiều tranh cãi, người ta phần lớn đều chấp nhận cách phân chia thời kỳ đầu
sáng tác của Picasso thành Thời kỳ Xanh (1901–1904), Thời kỳ Hồng (1904–1906),
Thời kỳ Ảnh hưởng Phi châu – điêu khắc (1908–1909), Thời kỳ Lập thể phân tích
(1909–1912) và Thời kỳ Lập thể tổng hợp (1912–1919).
Trước 1901
Picasso bắt đầu tập vẽ dưới sự hướng dẫn của cha ông từ năm
1890. Sự tiến bộ trong kỹ thuật của họa sĩ có thể thấy trong bộ sưu tập các tác
phẩm thời kì đầu ở Bảo tàng Museu Picasso tại Barcelona. Có thể thấy chủ nghĩa
hiện thực hàn lâm trong các tác phẩm thời kì đầu này, tiêu biểu là bức The
First Communion (1896). Cũng năm 1896, khi mới 14 tuổi, Picasso đã hoàn thành
tác phẩm Portrait of Aunt Pepa (Chân dung dì Pepa), một bức chân dung gây ấn tượng
sâu sắc đến mức Juan-Eduardo Cirlot đã đánh giá rằng “không nghi ngờ gì nữa,
đây là một trong những tác phẩm lớn nhất trong lịch sử hội họa Tây Ban Nha”.
Tự họa, 1901
Năm 1897, chủ nghĩa hiện thực của Picasso bắt đầu chịu ảnh hưởng
của chủ nghĩa tượng trưng, thể hiện qua một loạt các bức tranh phong cảnh sử dụng
tông màu xanh lá cây và tím không tự nhiên.
Thời kỳ Xanh (1901-1904)
Trong thời kỳ này, tác phẩm của Picasso có tông màu tối hơn với
màu chủ đạo là xanh thẫm, đôi khi được làm ấm hơn bởi các màu khác. Mốc bắt đầu
của Thời kỳ Xanh không rõ ràng, nó có thể bắt đầu từ mùa xuân năm 1901 ở Tây
Ban Nha, hoặc ở Paris nửa cuối năm đó. Có lẽ cách dùng màu của họa sĩ chịu ảnh
hưởng từ chuyến đi xuyên Tây Ban Nha và sự tự sát của người bạn Carlos
Casagemas.
Nhạc công guitar già, 1904.
Thời kỳ Hồng (1905–1907)
Các tác phẩm của Picasso trong giai đoạn này mang vẻ tươi tắn
hơn với việc sử dụng nhiều màu cam và hồng. Năm 1904 tại Paris, Picasso gặp
Fernande Olivier, một người mẫu cho các họa sĩ và nhà điêu khắc, rất nhiều tác
phẩm của ông trong thời kỳ này chịu ảnh hưởng bởi mối quan hệ nồng ấm giữa hai
người.
Những cô nàng ở Avignon, 1907
Thời kỳ Ảnh hưởng Phi châu (1908-1909)
Thời kỳ Ảnh hưởng Phi châu bắt đầu với tác phẩm nổi tiếng Những
cô nàng ở Avignon (Les Demoiselles d’Avignon) lấy cảm hứng từ những đồ tạo tác
Phi châu. Ông cho rằng mọi loại nghệ thuật phải tự học được cái hay của nhau.
Ông chọn châu Phi làm cản hứng của mình bởi tính Lập thể rõ ràng của nó.
Hồ chứa nước, Horta de Ebro, 1910
Thời kỳ Lập thể phân tích (1909–1912)
Chủ nghĩa Lập thể phân tích là phong cách vẽ mà Picasso đã
phát triển cùng Georges Braque theo đó sử dụng những màu đơn sắc ngả nâu cho
các tác phẩm. Các vật thể sẽ được hai họa sĩ tách thành những bộ phận riêng biệt
và “phân tích” chúng theo hình dạng bộ phận này.
Cô gái với cây đàn mandolin, 1910
Thời kỳ Lập thể tổng hợp (1912–1919)
Đây là sự phát triển chủ nghĩa lập thể của Picasso với việc sử
dụng nghệ thuật cắt dán bằng các chất liệu vải, giấy báo, giấy dán tường để mô
tả đề tài tĩnh vật và nhân vật.
Ma Jolie, 1912
Chủ nghĩa cổ điển và siêu thực
Sau Thế chiến thứ nhất, Picasso bắt đầu thực hiện các tác phẩm
theo trường phái tân cổ điển (neoclassicism). Một trong những tác phẩm nổi tiếng
nhất của Picasso, bức Guernica đã được sáng tác trong thời kì này. Bức tranh mô
tả cuộc ném bom vào Guernica của phát xít Đức trong Nội chiến Tây Ban Nha.
Guernica, 1937
Giai đoạn sau
Picasso là một trong 250 nhà điêu khắc tham gia Triển lãm
điêu khắc quốc tế lần thứ 3 tổ chức tại Bảo tàng mỹ thuật Philadelphia vào mùa
hè năm 1949.
Tác phẩm điêu khắc của Picasso tại Chicago.
Trong thập niên 1950, họa sĩ một lần nữa thay đổi phong cách
sáng tác, ông thực hiện các bức tranh dựa trên phong cách của các bậc thầy cổ
điển như Diego Velázquez, Goya, Poussin, Édouard Manet, Courbet và Delacroix.
Di sản
Khi Picasso qua đời, rất nhiều tác phẩm do họa sĩ sáng tác vẫn
thuộc quyền sở hữu của ông vì Picasso cảm thấy không cần thiết phải bán chúng.
Thêm vào đó, ông còn có một bộ sưu tập rất giá trị các tác phẩm của những họa
sĩ yêu thích như Henri Matisse. Vì Picasso không để lại di chúc, một phần bộ
sưu tập này được dùng để trả thuế cho chính phủ Pháp và nó được trưng bày tại Bảo
tàng Musée Picasso tại Paris. Năm 2003, những người thân của họa sĩ đã cho
khánh thành một bảo tàng tại thành phố quê hương ông, Málaga, đó là Bảo tàng
Museo Picasso Málaga.Picasso có một số bức tranh nằm trong danh sách những tác
phẩm nghệ thuật đắt giá nhất thế giới: Bức “Nude on a black armchair” – được
bán với giá 45,1 triệu USD năm 1999.Bức Les Noces de Pierrette – được bán với
giá hơn 51 triệu USD năm 1999.Bức Garçon à la pipe – được bán với giá 104 triệu
USD tại nhà đấu giá Sotheby’s ngày 4 tháng 5 năm 2004 đã lập kỉ lục thế giới về
giá cho một tác phẩm nghệ thuật.
Dora Maar au Chat, 1941
Bức Dora Maar au Chat - được bán với giá 95,2 triệu USD tại
nhà đấu giá Sotheby’s ngày 3 tháng 5 năm 2006.Trong những năm 1960, ông đã tạo
ra được một tác phẩm điêu khắc cao 50 phút đặt ở trung tâm hành chính Chicago.
Năm 1970, Picasso đã tặng hơn 800 tác phẩm của mình cho viện bảo tàng cung điện
Berenguer de Aguilar ở Barcelona.
Pablo Picasso từ trần ngày 8 tháng 4 năm 1973 tại Mougins,
Pháp, thọ 92 tuổi. Ông đã để lại một tài sản Mỹ thuật đồ sộ gồm: 1800 bức tranh
sơn dầu, 3 vạn bản tranh, 7000 bức ký họa phác thảo và có khá nhiều tác phẩm
khó hiểu. Picasso được an táng tại công viên Vauvenargues ở Vauvenargues,
Bouches-du-Rhône.













Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét