Thứ Tư, 25 tháng 8, 2021
Dòng sông quê mẹ
1. Có giọt nắng ngủ quên triền sông cũ, và đã mấy mùa trôi, con
chưa về thăm lại bến sông xưa. Dòng Hàm Luông mỗi mùa gió chướng thổi tràn, nhấp
nhô hoa lục bình tim tím, và hoa bần rơi trắng. Dường như trong ký ức bất kỳ ai
sinh ra và lớn lên ở miền này, đều có bóng dáng một dòng sông và bóng dáng hàng
dừa đong đưa quả ngọt. Thèm một lần về bến sông rửa mặt, để nghe tiếng róc rách
vỗ về con nước, để thấy trong sự lớn lên của mình có vị ngọt phù sa. Ngót nghét
đã mười năm rồi phải không mẹ, từ buổi chiều mưa trên bến sông quê hôm đó, con
rời xa quê, rời xa mẹ. Thời trai trẻ, ai cũng khao khát được sải bàn chân mình
trên những miền đất lạ, được tự tìm tòi và khám phá cuộc sống với đầy ắp ước mơ
và khắc khoải trong lòng. Tự nhủ, đi rồi sẽ đến. Mười năm, mái hiên xưa nắng
chiều ngủ quên, dáng mẹ trên cánh đồng sớm hôm tần tảo. Mười năm phố thị, không
biết bình minh dậy lúc nào, không hình dung được ánh hoàng hôn mỗi chiều ra
sao. Không hẳn vì lọt thỏm giữa cốt thép bê tông hay những tòa nhà cao tầng, mà
vì thức khuya dậy muộn, vì vật lộn với manh áo, bát cơm, vì nhọc nhằn lòng mình
và những khát vọng cháy bỏng cho sự trưởng thành, đàng hoàng và thiệt thà.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tình yêu của George Sand: Nữ văn sĩ Pháp
Tình yêu của George Sand: Nữ văn sĩ Pháp Có những người sinh ra là để yêu, yêu cuồng nhiệt, yêu quên trời đất. Người đó chính là Alfred de M...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét