Chủ Nhật, 6 tháng 2, 2022
Hành trình ngày thơ ấu 2
Chương 11
Bữa cơm lặng lẽ, tuy ngon miệng nhưng không vui như mọi ngày.
Lệ thường, ông già Mộc hay kể chuyện. Ví như ông kể trong cái hang gần nương sắn
của ông có một con khỉ già lông đã rụng trơ trụi. Một hôm cả bầy đang đu trên
cành cao, con khỉ già bỗng trượt tay rơi xuống. Một con khỉ khác túm được chân
nó nhưng không đủ sức kéo lên. Con khỉ già cứ chơi vơi trên miệng vực, rú lên
thê thảm. Cả bầy khỉ hoảng sợ cũng rú lên. Con khỉ đực đang túm chân còn khỉ già
gần như sắp rơi theo vì căng thẳng. Sau cùng, con khỉ già quay cổ chí chóe kêu
làm hiệu cho con khỉ đực kia buông tay. Khỉ đực chần chừ. Con khỉ già thu hết sức
lực hét lên một tiếng dữ tợn. Khỉ đực giật mình buông tay, khỉ già rơi xuống vực
sâu giữa những mỏm đá và chết. Bầy khỉ chuyền cành cây lần xuống, chúng kêu
than, đưa tay quệt nước mắt rồi khiêng con khỉ già bỏ vào hang. Ông già Mộc dã
chứng kiến cảnh đó. Ông bảo chúng tôi rằng đôi khi tình thương yêu giữa những con
vật khiến cho con người phải thèm muốn và kinh ngạc. Hoặc ông kể chuyện săn
nhím, chuyện bắt chồn. Thành ra bữa cơm nào cũng giống như một buổi sinh hoạt
văn nghệ với hai đứa tôi. Riêng bữa cơm hôm nay thì không. Thế nên tôi không khỏi
có ác cảm với ông khách xa lạ đó. Cơm xong, ông già Mộc bảo chúng tôi đi ngủ sớm.
Ông chỉ góc nhà có sẵn chăn nệm cho người khách ngủ, rồi ông cũng đi ngủ luôn.
Giữa nhà, ngọn lửa cháy bập bùng. Chốc chốc, hơi gió lùa vào đám than hồng rực,
thổi những tàn than bay rực rỡ. chúng tôi nằm nghe ngóng xem ông Mộc có nói
chuyện với con người lạ lùng rất đáng hồ nghi kia không. Nhưng tuyệt nhiên chỉ
có tiếng than nổ lép bép. Sau cùng, tôi ngủ quên. Sớm hôm sau, khi tôi thức dậy,
ông già Mộc và người khách lạ đã ngồi bên bếp lửa. trời còn tối om. Gió lạnh.
Sương bay mù mịt như sữa loãng tràn vào tận trong nhà. Ngọn lửa được khêu cháy
rừng rực. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt rắn rỏi điềm tĩnh của ông già. Ông đang hút
thuốc. Người khách lạ ngồi xo ro, quay lưng lại phía tôi nằm, nói thẽ thọt:
Chúng tôi ra máng nước rửa mặt, rửa chân tay. Ông Mộc vợi nước
nóng trong thùng ra tắm gội. Trước khi tắm, ông bỏ vào nước một nắm lá khô. Chỉ
lúc sau, nắm lá nở bồng, tỏa mùi thơm nồng nồng, hăng hăng như mùi cây hương
nhu dưới xuôi, rất dễ chịu. Tắm xong, ông cất tiếng hú gọi bà Kín. Bà cởi cánh
tay treo nẹp tạm bằng tre rồi trộn các thứ lá với cao đen nhánh như hạt na bó
cho ông. Tay ông bây giờ chỉ quấn một lớp vải bọc dày, vẫn cử động nhẹ nhàng được.
Tiếng chim kêu rất to, nghe như tiếng người thét. Tôi giật
mình ngẩng lên nhìn. Còn anh Lềnh thì sững lại. Mặt anh tái mét, đôi mắt thất
thần như người trong cơn hoảng loạn. Tôi tưởng anh ốm nên vội hỏi:
Nói xong, ông ta hối hả rẽ vào một lối mòn, lên ngôi nhà gần
đó nhất. Còn lại tôi và y sĩ Tính đứng trong đêm. Ông kéo tôi tới gần, choàng
tay qua vai tôi:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét