Đang mơ màng giấc điệp, Bạch Tuyết chợt nghe như có những
tràng cười rộ lên dội vào tai. Cô cũng chẳng còn cái cảm giác mát rượi của ngọn
gió lùa qua từ khung cửa... Còn đang ở trạng thái lơ lửng thì lỗ tai Bạch Tuyết
chợt nhói lên vì ai đó búng tay vào. Nó giật mình mở mắt và tỉnh hẳn khi nhận
ra thầy Vĩnh. Thầy đang đứng ngay bên bàn của nó, ánh mắt nghiêm khắc: - Nãy giờ em mơ tới đâu rồi? Bạch Tuyết đưa tay dụi đôi mắt đỏ hoe, ấp úng: - Da... thưa thầy... thưa thầy... - Lập tức đi ra ngoài rửa mặt ngay cho tôi. Tỉnh táo rồi vào
đây nói chuyện! Bạch Tuyết ngượng chín người, nhưng nó không dám cãi lời thầy.
Đứng lên rời khỏi chỗ mà mặt nó cứ cúi gầm xuống đất. Vừa xuống hết cầu thang
thứ nhất, do lầm lũi mà đi không ngẩng đầu lên nên Bạch Tuyết va phải một nam
sinh đang đi lên, sự va chạm khá mạnh làm Bạch Tuyết té ngồi xuống cầu thang, đầu
gối cạ xuống gạch trắng xước đến rướm máu. Một giọng nói quen thuộc cất lên: - Đang giờ học mà cậu đi đâu vậy? Bạch Tuyết ngước lên, gặp Văn Long, nó rươm rướm nước mắt: - Tớ ngủ gục trong lớp nên bị thầy la đó. Thầy bảo đi rửa mặt.
Chắc thế nào cũng bị phạt cho coi. Cậu đi đâu thế? - À, mình xuống văn phòng lấy dụng cụ dùm thầy... Đến lúc này Bạch Tuyết mới nhìn thấy cây com-pa bằng gỗ to
đùng trên tay Văn Long. Cũng may lúc nãy Văn Long không có mặt nên không nhìn
thấy cảnh Bạch Tuyết bị búng lỗ tai, nếu không thì nó chỉ còn nước độn thổ. Đầu
giờ học hôm nay, khi được gọi lên trả bài môn địa lý, Bạch Tuyết đã quên mất một
đoạn khá dài nên chỉ được điểm bảy. Đến giờ toán thì hai mắt nó cứ dịp lại đến
mức nó gục luôn xuống bàn mà ngủ. Chuyện này trước nay chưa xảy ra với nó bao
giờ, ôi, quê đến chết được... - Hôm nay cậu sao thế? Học bài không kỹ, rồi lại ngủ trong giờ
học của thầy... Bộ đêm qua thức khuya lắm hả? - Ừ. Hôm qua tớ và Thanh Ngân ở lại coi nghệ sĩ tẩy trang
khuya lắm mới về. - Thôi bớt bớt vụ đó đi, để ảnh hưởng đến việc học không tốt... - Biết rồi... cậu lên đi... Thấy Bạch Tuyết đi cà nhắc, Văn Long vội chạy theo: - Chân của cậu có sao không vậy? - Không việc gì, bị trầy một chút thôi. Cậu lên lớp đi, đừng
theo tớ. Văn Long biết Bạch Tuyết ngại có ai nhìn thấy nên cậu vội
quay lên. Bạch Tuyết đi xuống chỗ bồn nước, vặn vòi rửa mặt. Những giọt nước
mát lạnh quả nhiên làm cho nó cảm thấy tỉnh táo hơn. Nhớ lại chuyện đêm qua, Bạch
Tuyết thấy hối hận. Nó đã có những lúc bốc đồng làm chuyện thiếu suy nghĩ, khi
làm rồi mới nhận thấy mình sai. Đêm qua lúc vãn tuồng, Thanh Ngân rủ Bạch Tuyết
ở lại coi mặt thật của các nghệ sĩ sau khi tẩy trang, vì vậy hai đứa đã về trễ
hơn thường ngày nửa tiếng. Sau đó Thanh Ngân thấy một con đường tắt dẫn vào đường
phi trường nên lại rủ Bạch Tuyết đi thử coi có thể về nhà nhanh hơn không. Hai
đứa đi ngang qua đám rẫy, thấy mấy liếp bắp của ai đang trổ trái to nùi nụi, Bạch
Tuyết ngứa tay nên rủ Thanh Ngân... bẻ trộm nửa chục bắp đem về. Đã hơn 24h00 rồi
mà hai đứa vẫn còn chưa buồn ngủ nên ra sau hè nhà Bạch Tuyết nhóm bếp than lên
nướng bắp ăn để rồi sau đó Bạch Tuyết bị đầy bụng trăn trở không ngủ được. Thế
là sáng lên lớp trong trạng thái dật dờ. Hậu quả là bài học rồi có khúc nhớ
khúc quên nên chỉ được điểm bảy... bây giờ thì... cả lớp ai cũng biết cô ngủ gục
trong lớp học, đúng là chẳng giống ai! Chuyện này thì Bạch Tuyết không thể kể với Văn Long được...
Nó cũng thấy có lỗi vô cùng. Trộm vặt vốn là hành động xấu, vậy mà nó cứ tái phạm
hoài... Hậu quả không nghiêm trọng nhưng vẫn là việc không nên làm - Nếu như mẹ
mà biết được chắc là buồn lắm... "Thôi thì mình nghe theo Văn Long, đừng
xem hát nửa đi. Bây giờ cũng chẳng phải mùa hè cần tập trung cho chuyện học mới
phải chứ! " Bạch Tuyết trở lên lớp. Tưởng tượng bao nhiêu cặp mắt đang đổ
dồn về mình, Bạch Tuyết chẳng mặt mũi nào nhìn lên. Nó cứ thế lầm lũi đi về chỗ.
Thầy Vĩnh đứng trên bục giảng thấy thái độ của Bạch Tuyết có vẻ biết lỗi nên
cơn giận của thầy cũng nguôi đi. Thay vì gọi học trò lên quở trách, thầy Vĩnh lại
đi đến chỗ Bạch Tuyết, nói với cô bằng giọng nhẹ nhàng nhưng đầy tôn nghiêm: - Tại sao em lại ngủ trong giờ học? Bạch Tuyết đứng lên, cúi gầm mặt: - Dạ thưa thầy, vì đêm qua em đã thức rất khuya. - Thức để ôn bài hay là phụ việc nhà? - Dạ không phải ạ. Em đã đi xem hát rồi về còn ăn khuya với bạn...
Xin thầy cứ thẳng tay trừng phạt em. Em đã sai rồi. Em hứa sẽ không như thế nửa... - Tức là em cũng biết là mình làm sai? - Da... - Lúc nãy thầy giảng bài, em có nghe được đoạn nào không? Hiểu
bài không?Hay là ngủ ngay khi bắt đầu bài giảng mới? - Dạ, em nghe được một lúc rồi mới ngủ, nhưng bài này em đã
coi trước ở nhà nên cũng tiếp thu được. Nếu như có chỗ nào không hiểu, em dự định
sẽ nhờ bạn giảng lại cho em. - Sao em không nhờ thầy? - Dạ, em sợ làm mất thời gian của thầy ở lớp và làm ảnh hưởng
đến các bạn. - Biết suy nghĩ vậy là tốt. Lẽ ra thầy phạt em đứng hết tiết
này, nhưng xem ra em là người biết lỗi cho nên thầy tạm thời bỏ qua, nhưng
không được tái phạm đấy nhé. Lần sau còn như thế thầy sẽ cho em điểm zerọ Thôi, em ngồi xuống
đi. - Dạ, cảm ơn thầy. Xin lỗi thầy, từ rày về sau em không dám
phạm lỗi nữa... - Tốt rồi. Nào, tất cả nhìn lên bảng, chúng ta tiếp tục phần
còn lại... Thầy Vĩnh bước chân lên bục giảng mà lòng nhẹ tênh. Đã lâu lắm
rồi thầy mới nghe lại được những từ "cám ơn" và "xin lỗi" từ
phía học trò. Những câu nói như vậy tuy đơn giản nhưng bây giờ bỗng trở nên
"khan hiếm" trong trường học. Đám học trò thời nay khi làm sai chuyện
gì bị thầy cô trách phạt thì chúng sẵn sàng nhận lỗi với thái độ thản nhiên, có
đứa còn biểu lộ sự căm ghét đối với người phạt chúng. Điều đó hoàn toàn phản
giáo dục, không đúng với lễ nghĩa của một học sinh. Môi trường sư phạm đòi hỏi
phải có sự nghiêm khắc, giống như ông bà ta thường dạy "Tiên học lễ, hậu học
văn". Thầy Vĩnh cũng tâm niệm như thế nên thái độ nhận lỗi của Bạch Tuyết
hôm nay làm thầy rất hài lòng. Thầy sẵn sàng bỏ qua cho học sinh, thực chất
"ngủ gục" trong giờ học cũng không phải là lỗi lầm nghiêm trọng. Tuy
nhiên, để giáo huấn học sinh về tính thật thà, tôn sư trọng đạo và làm sai biết
sửa, cuối giờ học khi chuông reo báo hiệu hết tiết rồi thầy Vĩnh vẫn còn nán lại
để phát biểu suy nghĩ của mình với học sinh: - Các em thân mến! Lớp chúng ta hôm nay biểu hiện khá tốt
trong giờ học của thầy. Ba em học sinh được gọi lên khảo bài thì cả ba đều thuộc,
kiểm tra vở bài tập thì hầu hết các em cũng làm bài đầy đủ, chỉ có mỗi khuyết
điểm là hơi ồn trong giờ giảng của thầy, riêng trường hợp của bạn Bạch Tuyết,
các em thấy thế nào? Quốc Bảo vụt đứng lên: - Thưa thầy, Bạch Tuyết vốn rất mê coi hát cải lương. Theo em
biết thì đêm nào bạn ấy cũng đi coi hát đến tận khuya vì vậy bạn ấy ngủ không đủ
giấc và tranh thủ "ngủ bù" trong giờ học, việc này cần phải làm kiểm
điểm... Diễm Linh giơ tay: - Thưa thầy em không đồng tình với suy nghĩ của bạn Quốc Bảo.
Em cho rằng ở lứa tuổi chúng em thì mỗi người đều có một sở thích riêng, miễn
là không có hại. Bạch Tuyết thích coi hát cũng đâu phải là chuyện xấu, có điều...
đừng nên để ảnh hưởng đến việc học của mình. Bạch Tuyết cũng đã nhận ra điều đó
và hứa sẽ sửa sai thì không nhất thiết phải làm kiểm điểm. Thầy Vĩnh hỏi ý lớp trưởng: - Văn Long, em có ý kiến gì? - Vâng, em đồng ý với lời nói của bạn Diễm Linh. Bạch Tuyết vốn
là một học sinh chăm chỉ, sự việc hôm nay... có lẽ là ngoài ý muốn của bạn đó
thôi. Cả lớp học nhao nháo ủng hộ lời Văn Long. Thầy Vĩnh khẽ gật đầu: - Thầy cũng đồng ý với Văn Long và Diễm Linh. Làm sai mà
thành thật nhận lỗi là tốt, biết sai thì phải sửa, đã hứa thì phải giữ lời. Bạch
Tuyết đã tỏ ra thành thật khi trả lời những câu hỏi của thầy, chứng tỏ em rất
có thành ý. Các em là học sinh thì phải nhớ một điều: Không được phép nói dối,
qua mặt thầy cô giáo. Bạch Tuyết đã làm rất đúng khi nói lời xin lỗi với thầy
và hứa sẽ nhờ bạn giảng bài để không làm ảnh hưởng đến thời giờ của lớp tạ Thầy
hy vọng các em cũng sẽ như thế, làm sai thì phải nhận và sửa sai ngay, như thế
mới có thể trở thành người hoàn thiện... Thôi, các em ra chơi đi. Bạch Tuyết em
mang tập lên đây, không hiểu chỗ nào cứ hỏi thầy, thầy sẽ dành mười phút giải
lao này để giảng lại cho em... Bạch Tuyết rất cảm động trước lòng yêu thương học trò và cả sự
tận tuỵ trong nghề nghiệp của người thầy giáo. Nó mang vở lên, chỉ hỏi lại
phương pháp giải phương trình rút gọn... Thầy Vĩnh chỉ giảng qua một lần là nó
nắm được ngay. Thầy xoa đầu nó khen: - Em có khả năng tiếp thu bài tốt đấy, nhưng nhớ đừng ham
chơi mà thức quá khuya nữa, biết chưa? - Dạ, em biết rồi. Cám ơn thầy đã bỏ qua cho em. Thầy Vĩnh ôm cặp táp bước ra khỏi lớp. Bạch Tuyết nhìn đồng hồ
treo tường, còn hơn năm phút nửa mới hết giờ giải lao. "Được lắm!" Bạch
Tuyết xắn tay áo đi xăm xăm đến bàn Quốc Bảo: - Này tên "Xêkô mỏ nhọn" kia, lúc nãy ai bảo mi nhiều
chuyện vậy hả? Thái độ của Bạch Tuyết làm Văn Long đang đứng gần đó giật
mình mở to đôi mắt "Hàn Quốc" để nhìn cho kỹ người bạn học. Ối trời!
Nàng Bạch Tuyết lúc nãy và bây giờ thật khác xạ Vừa rồi trước mặt thầy cô bé
ngoan "hiền như nai" nhưng bây giờ đang đứng trước mặt Quốc Bảo cô bé
lại "dữ như gấu". Đúng là "hai trong một". Văn Long lẳng lặng
quan sát xem Quốc Bảo ứng phó thế nào? Hắn ta cũng chẳng phải tay vừa, cái mỏ
nhọn vểnh lên, đưa về phía trước mở đầu cuộc "khẩu chiến": - Bà nói ai mỏ nhọn hả bà Tám?!! Tui nói bộ hỏng đúng hay
sao? Ai chẳng biết bà mê "kép" cải lương, tối nào cũng đi nhìn mặt
cho "thoa? lòng" mong nhớ... - Sao?- Bạch Tuyết chồm hẳn lên bàn, nó đưa tay bóp miệng Quốc
Bảo lại, la lớn - Ông có tin tui "mài mỏ " ông không? Nói chuyện với
tui là không được chụp mũ đấy nhé. Bạch Tuyết này ghét nhất là bị người ta vu
khống. Ông căn cứ vào đâu mà nói là tui mê kép cải lương? - Căn cứ... căn cứ vào... lời của chị tui. Chị tui thấy bà đứng
ở sau cánh gà coi nghệ sĩ tẩy trang... nếu bà không thích họ thì tại sao phải
đi nhìn mặt? - Đồ vô duyên! Tui thích coi mặt thật của nghệ sĩ kệ tui, ai
cho ông kết luận bậy bạ như vậy hả? Ông đừng có viện cớ. Nhà ông chỉ có hai anh
em trai, làm gì có chị nào? Muốn kiếm chuyện mà không dám nhận. Vậy cũng là
"đờn ông" sao? - Sao bà biết tui không có chị? Chị họ tui cũng thường đi coi
hát và gặp bà hoài... - Chị Ông là người nào? - Nói ra bà cũng đâu có biết! - Thôi, bỏ qua vụ đó! Tui hỏi ông, tại sao tự nhiên đi mách lẻo
với thầy? Sao ông nhiều chuyện vậy? - Tại tui ghét tính bà làm cao. - Tui làm cao hồi nào? - Còn không có hả? Người ta nhờ tui đưa vé cho bà, bà từ chối,
rốt cuộc bà đâu có bỏ qua... - Chuyện đó mắc mớ gì đến ông? Đúng là Xêkô mỏ nhọn mà. - Đỡ hơn bà... "Bạch Tuyết ngủ trên bàn". Hà hà
ngày xưa công chúa Bạch Tuyết "ngủ trong lâu đài", còn Bạch Tuyết của
lớp ta "ngủ trên bàn"..haha... không biết trong giấc mơ bà có gặp
hoàng tử nào không nhỉ? - Hoàng tử thì tui chưa được gặp nhưng Xêkô mỏ nhọn thì tui gặp
rồi. Ông coi chừng tui nhạ Lần sau còn mách lẻo vậy nửa là tui "mài mỏ"
ông thiệt đó! - Hổng dám đâu Bạch Tuyết đui then! Bà mà đụng tới tui, tui
cho bà đi ngược liền. - Nè, ông mới gọi tui là gì? - Là Bạch Tuyết đen thui. Bộ không phải hay sao? Bà lấy gương
soi lại mặt mình đi. Tui thật không hiểu nổi tại sao người nhà bà lại đặt tên
bà là Bạch Tuyết, nghe nó trái nghĩa với da mặt bà quá chừng luôn. Nếu là tui,
tui sẽ đặt tên cho bà là "Chì mè phủ". Câu nói của Quốc Bảo làm cả lớp cười vang. Bạch Tuyết bị quê
nên trả đũa: - Tui cũng không hiểu sao mẹ Ông lại đặt tên ông là Quốc Bảo.
Ông mà là bảo vật gì? Quái vật thì có. Đàn ông con trai gì mà vừa tròn vừa ngắn.
Nói thiệt nha, nhìn kỹ thấy ông giống y hệt cái lon guizgo. - Nè, vừa phải thôi nha! Bà làm tui nổi tự ái dữ rồi đó. - Bộ mình ông biết tự ái sao? Thấy trận "khẩu chiến" giữa đôi bên đến hồi căng thẳng,
Văn Long vội xen vào can ngăn: - Thôi, thôi mà! Hai người làm ơn đi! Bạn bè cả. Mỗi người nhịn
một chút được không. Quốc Bảo, cậu thôi đi! Ai lại cãi tay đôi với con gái thế! Quốc Bảo hậm hực nhìn Văn Long: - Cậu thì lúc nào cũng chỉ biết bênh vực cho con gái mà thôi.
Cậu không thấy cô ta "mọc nanh" với tui sao? - Cũng tại cậu hết, ai bảo nói những chuyện không nên nói làm
chị Mình là con trai mà, phải rộng lượng một chút... - Rộng lượng kiểu như cậu tui hổng có ham. Ai đời biết người
ta cố ý cắt cổ... Quốc Bảo vừa mới nói đến đó thì đã bị Văn Long đưa tay bụm miệng
kéo ra ngoài. Tuy nhiên câu nói nửa chừng đó cũng khiến Bạch Tuyết hiểu Quốc Bảo
muốn ám chỉ điều gì. Cô chạy theo ra cửa nhưng không biết Văn Long đã kéo Quốc
Bảo đi đâu mất. Cho đến khi tiếng chuông báo hiệu giờ học kế tiếp đã bắt đầu vẫn
không thấy hai người trở lại. Bạch Tuyết thấy bực bội trong lòng. Một lúc sao,
Văn Long và Quốc Bảo trở vào nhưng cô giáo dạy môn Lý cũng vừa đến lớp nên Bạch
Tuyết không làm gi được. Chương 8 Tan học, Bạch Tuyết đang kiểm tra lại tập vở trong cặp thì Quốc
Bảo lù lù tiến đến bàn nó. Đã chuẩn bị tâm lý nghinh chiến nên Bạch Tuyết vội
vã đóng cặp lại, ngước lên chờ đợi. Thật lạ lùng, trái hẳn với sự tưởng tượng của
Bạch Tuyết, Quốc Bảo nở nụ cười cầu hoà: - Bạch Tuyết à, cho mình xin lỗi nhé! Lúc nãy định chọc bà
cho vui thôi, ai dè bà nổi quạu nên tôi cũng... cọc. Thôi, mình huề đi nha. Bạch Tuyết làm mặt ngầu: - Ông tưởng tui là cái gì mà để cho ông thích thì kiếm chuyện
không thích thì huề hả? Quốc Bảo xuống nước nhỏ: - Tui biết lỗi rồi mà. Bỏ qua đi! Lúc đó, Văn Long cũng xuất hiện, nói xen vào: - Phải đó Tuyết! Quốc Bảo đã nói xin lỗi cậu, bạn bè mà, thôi
đừng giận nửa nha! Bạch Tuyết thấy cả hai tự nhiên hạ giọng cầu hòa thì trong
lòng cũng không còn bực bội,nhưng nó không muốn bỏ lỡ cơ hội khai thác
"cái mỏ nhiều chuyện của Xêkô" nên khẽ nhướng mày: - Muốn tui coi như không có gì cũng được nhưng Xêkô... à
không, Quốc Bảo phải trả lời hai câu hỏi của tui một cách thành thật, có đồng ý
không? Quốc Bảo nhanh miệng: - Đồng ý! Một câu rồi nhé, rồi câu thứ hai, hỏi tiếp đi. Bạch Tuyết bĩu môi: - Tui chưa hỏi gì mà, đừng "ăn gian" kiểu đó, ông
tính toán không qua tui được đâu. Quốc Bảo đầu hàng: - Rồi, chịu thua! Bà bắt đầu đi! - Câu thứ nhất: tui muốn biết chi họ của ông là ai? - Cái này thì... Quốc Bảo đưa tay gãi gãi đầu. Bạch Tuyết làm mặt hình sự: - Tui không giỡn. Quân tử nhất ngôn mà. - Thôi được, nói thì nói, nhưng bà đừng gây ra chuyện gì làm
cho tui bị văng miểng nhé! Chị họ của tui là Hồng Phấn... Bạch Tuyết trợn tròn mắt: - Thật ư? Vậy ra ông là... cháu gọi cha của Hồng Phấn bằng
chú hả? - Sai, tui là cháu gọi mẹ chị Hồng Phấn là dì. Ủa? Bà biết chị
tui hả? - Quá biết đi chứ! Sắp về làm dâu xóm tui rồi. - Đừng có xạo đi bà, chị ấy chưa có bồ, nếu có thì tui đã biết
rồi... - Bộ bà ấy có bạn trai thì phải báo cáo cho ông coi mắt hả? - Vậy làm sao bà biết? - Hô! Là vì tui "mắt thấy, tai nghe". Mà thoi đó là
chuyện riêng tư của người ta tui không muốn bàn ra tán vào, vì tui sợ nói nhiều
quá rồi mỏ nhọn như ông thì kì lắm. - Đó, Văn Long, cậu nghe rõ chưa? Tôi đã ráng nhẫn nhịn mà
"đối phương" cứ cố tình khiêu chiến đó nha... Văn Long cố nhịn cười, bảo Bạch Tuyết: - Thôi, cậu đừng gọi Quốc Bảo là mỏ nhọn, người ta đã nhường
cậu rồi mà? Câu hỏi đầu tiên của cậu, Quốc Bảo đã trả lời. Cậu hỏi câu thứ hai
đi. - Được! Vậy mỏ... à quên, Quốc Bảo nghe kỹ nhé: Hồi nãy tui
nghe ông chê trách Văn Long biết người ta cắt cổ mà còn... này nọ! Bây giờ tui
muốn biết câu nói đó là ông ám chỉ ai? Ai mà ác đến mức muốn cắt cổ Văn Long vậy? - À, việc này thì... Quốc Bảo cứ ấp a ấp úng đưa mắt nhìn Văn Long cầu cứu, Văn
Long vội đáp thay: - Đó là Quốc Bảo muốn chọc tớ đấy mà. Tớ vẫn hay đi chợ, mua
hàng không trả giá nên thường bị các cô nói thách... - Điển hình như cô bán khoai mì hôm nọ có phải không? Văn Long nhìn sững Bạch Tuyết. Cậu không ngờ cô chính miệng
nhắc lại chuyện này. Vậy mà cậu còn tưởng cô sẽ rất lấy làm áy náy... Thấy Văn
Long đột nhiên nhìn mình chằm chặp, Bạch Tuyết cong môi: - Cậu làm gì nhìn tớ như người ngoài hành tinh vậy? Nãy giờ
nghe tớ hỏi gì không? Quốc Bảo ngứa miệng xen vào: - Hỏi cái gì mà hỏi. Bà chơi con người ta tàn nhẫn vậy rồi bà
còn giả nai à? Bà có biết bữa đó Văn Long bị chị Phụng nhăn như nhai ngãi
không? Bạch Tuyết tỉnh bơ: - Ủa, mà đâu phải là chuyện của ông mà ông tài lanh vậy? - Thì tui cũng là bạn của Văn Long thấy chuyện bất bình tui
không chịu nổi. - Không chịu nổi rồi ông làm gì tui? Vừa nói Bạch Tuyết vừa xấn tới, Văn Long sợ có chuyện, buộc
lòng phải nắm chặt tay cô kéo về phía sau, ai dè cậu kéo hơi mạnh làm Bạch Tuyết
mất đà ngã chúi vào mình cậu. Đúng lúc đó, Diễm Linh bước vào. Thấy cảnh tượng
hãi hùng, nó trợn mắt kêu lớn: - Chời ơi, vụ gì đây? Bạch Tuyết quê đỏ mặt vội xô Văn Long ra,ngồi dậy, và như để
chứng minh mình "hỏng có gì", nó thẳng tay tát vào má Văn Long: - Ai cho ông lôi tui té ụp mặt như vậy hả? Văn Long đưa tay xoa xoa má: - Tớ xin lỗi, tớ đâu có cố ý. Cứ tưởng cậu sẽ nhào tới đánh
Quốc Bảo nên tớ chỉ muốn kéo cậu ra thôi, ai biết cậu yếu như vậy chớ... Diễm Linh như hiểu ra sự việc, gật gù: - Thì ra là sự cố bất ngờ. Vậy mà tui cứ tưởng... Quốc Bảo trề dài môi... - Bạch Tuyết mà yếu hả? Hỏng dám đâu Long ơi! "Bả"
cố tình thì có. Ai biểu cậu đẹp trai, con nhà... vừa vừa, lại học giỏi làm chi! Bạch Tuyết quay qua nện cặp táp vào vai Quốc Bảo, bị đánh bất
ngờ nên Quốc Bảo không né kịp nên lãnh trọn cả cú "phong lôi trưởng",
đau rát cả một bên vai. Nhận được cái nháy mắt lắc đầu của Văn Long, Quốc Bảo dù
đang tức sôi gan cũng đành cắn răng mà nín nhịn bởi vì "hợp đồng miệng"
giữa hai người. Văn Long hứa nếu Quốc Bảo nhất nhất làm theo lời cậu thì cậu sẽ
kèm thêm cho Quốc Bảo môn vi tính tại nhà, vì đây là môn mà Quốc Bảo hơi bị
"yếu". Riêng Diễm Linh, cô vì bỏ quên nón trong hộc bàn nên quay lại
và chẳng hiểu đầu đuôi "chuyện ba người" ra sao, nhưng thấy Bạch Tuyết
ra tay với Quốc Bảo như thế nên trong lòng bất nhẫn nên lên tiếng khuyên can: - Trời ơi, Bạch Tuyết ơi, bạn vốn dĩ là "yểu điệu thục nữ"
mà, sao lại dùng "bạo lực" với phái "mày râu" như thế? Bạch Tuyết cười khẩy: - Chớ bồ không nghe vừa rồi hắn phát ngôn bừa bãi hay sao? Là
chị em với tui, sao bồ không binh tui lại đi binh cho hắn? - Ơ... à, tui nghĩ là Quốc Bảo nói đùa thôi, tụi mình còn đi
học nên tình cảm có thân mật đến đâu vẫn chỉ là tình bạn. - Ừa! Vậy hành động vừa rồi của tôi với Xêkô chỉ là đùa thôi! Diễm Linh ngạc nhiên: - Xêkô là ai? Bạch Tuyết che miệng cười: - Bồ đọc truyện "đorêmon" hoài mà không biết hà? - Tui biết là trong truyện có Xêkô mỏ nhọn. Nhưng ở đây ai là
Xêkô? Văn Long quay mặt đi cố giấu nụ cười. Bạch Tuyết cũng lắc đầu
chào thua trước vẻ ngây thơ... cụ của cô bạn học nên cười tủm tỉm: - Nhìn kỹ đi, bồ sẽ thấy ngay mà!Nhìn mặt thì sẽ biết số nhà,
ở đây ai mỏ nhọn thì là Xêkô đó. Diễm Linh cười thành tiếng: - Nói thiệt bồ đừng giận, tui thấy cả ba đều... mỏ nhọn, ủa
quên, xí lộn nói lại nha, ba người đều mỏ nhọn như nhau. - Ê, tui hổng có à nha! - Văn Long đưa tay vuốt ngược tóc ra
phía sau làm dáng - Miệng tui đẹp như vầy đâu có nhọn hồi nào? Môi tôi mỏng thế
này dễ thương lắm chớ bộ. Bạch Tuyết xì một hơi dài: - Dễ thương cái mốc xì! Người ta bảo "mỏng môi nhiều
chuyện" chớ có tốt đẹp gì mà khoe! Diễm Linh buột miệng nói một cách vô tư: - Vậy hả Tuyết? Vậy mà vừa rồi tui vô tình nhìn thấy hai người
té vào nhau, tui lại tưởng bồ chuẩn bị "hôn môi xa" ông Long chứ! - Đồ quỷ mắc dịch nè! Bạch Tuyết lại giơ cặp lên đánh Diễm Linh nhưng Diễm Linh đã
nhanh chân chạy thoát. Cô tới bên hộc bàn lấy nón của mình ra, Văn Long nhìn đồng
hồ rồi lên tiếng giảng hoà: - Thôi tụi mình huề nhau đi nha!Bây giờ ra ngoài trước cổng
ăn chè Huế,tui đãi ba người có được hông? Bạch Tuyết lắc đầu. - Tui không ngồi quán đâu. Con gái mà ngồi quán sau giờ học
coi kì lắm, nhiều khi bị người ta đánh giá, mẹ tui hổng cho đâu. - Vậy thôi hẹn dịp khác đi nha! - Khoan! Tớ còn chưa nói hết kia mà. Ngồi quán ăn chè thì tớ
không đồng ý, nhưng nếu cậu mua cho tớ và Diễm Linh mỗi người một bịch đem về
thì tớ nhất định sẽ bằng lòng... Văn Long vừa gật đầu thì Quốc Bảo đã nổi hứng rống lên: Bằng lòng đi em Anh về quê rước má lên liền... Văn Long vội đưa tay bụm họng Quốc Bảo: - Thôi thôi tớ xin cậu! Làm ơn khép bớt cái miệng đi. Ờ..ờ...
mà công nhận mỏ cậu nhọn thiệt đó... Cách nói của Văn Long làm Diễm Linh và Bạch Tuyết rũ ra cười.
Quốc Bảo cũng không thể giận được. Nó chỉ lườm Văn Long rồi lẩm bẩm vừa đủ
nghe:"Đồ trọng sắc... khinh bạn". Chương 9 Hôm nay trời mưa dầm nên Bạch Tuyết bán mâm khoai nóng hết sớm
hơn mọi bữa, vì trời cứ lất phất mưa khiến cho người ta ngại ra đường, trời mưa
cũng khiến cánh phụ nữ đâm ra... thèm ăn vặt, bởi thế Bạch Tuyết chịu khó đội
nón lá bê mâm khoai còn nghi ngút khói lặn lội vào những con hẻm nhỏ, chào mời
đến từng nhà là được ủng hộ ngaỵ Mẹ giao khoán cho nó mâm khoai đó là ba mươi bảy
ngàn, nhưng Bạch Tuyết bán ra được bốn mươi hai ngàn lận. Đã vậy trên đường về
nó còn nhặt được tờ hai ngàn của ai đó đánh rơi... Vậy là Bạch Tuyết được phép
bỏ túi riêng đến bảy nghìn đồng... Nó nghĩ ngay đến nồi chè đậu đen mà nó muốn
nấu để đãi Thanh Ngân vì đã phụ luộc khoai mì với nó suốt buổi sáng... Nghĩ là
làm, Bạch Tuyết ghé vào chợ mua đường,đậu đen và một ít dừa nạo... Nó hớn hở trở
về trong tâm trạng thật vui. Khi Bạch Tuyết vừa quẹo vào ngõ thì một chiếc xe
honda chạy ào ra, lọt thỏm xuống vũng nước mưa to như cái "ổ voi" làm
sình văng tung toé lên người Bạch Tuyết. Đã vậy người chạy xe còn không thèm dừng
lại để nói lời xin lỗi,Bạch Tuyết trợn tròn mắt nhìn theo... cơn tức bỗng trào
lên khi nó nhận ra người cầm lái là Hồng Phấn. "Đích thị là chị ta đến nhà
Anh Khoa. Hừ! Mình phải tới mắng vốn mới được. Phải cho ông Khoa biết là ổng có
một người bạn gái mất lịch sự như thế nào!", không kịp ghé về nhà để cất
cái mâm và mấy thứ lặt vặt, Bạch Tuyết cứ thế đi chân đất đến nhà Anh Khoa. Anh đang ngồi trên võng, vừa đung đưa vừa đọc báo.Thấy bóng
người lù lù đi tới, Anh Khoa ngẩng nhìn lên: - Ủa, Bạch Tuyết! Đến tìm Thanh Ngân hả? - Tui tìm ông đó, Khoa "già"! Anh Khoa ngồi bật dậy trợn mắt: - Nhỏ này hỗn! Sao gọi cậu là Khoa "già" chứ? Bạch Tuyết hỉnh mũi: - Cái gì? Hôm nay còn xưng cậu với tui à. Ông là cậu Thanh
Ngân nhưng chỉ đáng làm anh tui thôi. Đừng thấy tui vui miệng gọi cậu rồi tưởng
thiệt. Còn việc tại sao tui gọi ông là "Khoa già" hả? Ai biểu ông có
"bồ già" làm chi? - Hôm nay con nhỏ này bị chạm mạch hay sao mà ăn nói lung
tung vậy? Sao lại bảo anh có "bồ già"? - Chứ bà Phấn hổng phải bồ ông hay sao? Tui tới để bắt đền
ông đấy!Hãy nhìn đây! Người đẹp của ông chạy xe văng sình đầy mặt tui rồi bỏ về
luôn không nói lời nào... Anh Khoa ngạc nhiên: - Mi bảo ai kia? - Tui nói bà Hồng Phấn chứ ai. Ông còn làm bộ "giả
nai" nữa hả?Rõ ràng bả mới tới đây mà. - Ừ! Phải rồi, nhưng sao? - Thì vậy chứ sao! Tui tới để bắt đền bộ đồ, ông xử sao thì xử! Anh Khoa cười: - Thôi được rồi, nhỏ về thay ra đi, để anh bảo Thanh Ngân giặt
dùm cho. - Cái gì mà giặt dùm! Tui có nhờ đâu... - Vậy chớ nhỏ muốn sao? - Đưa tiền mua xà bông Omo, tui tự giặt! - Có cần làm căng vậy hông nhỏ? Bộ quần áo văng sình chút xíu
mà cũng đòi xà bông hay sao? Vậy anh xuống xúc đưa cho nhỏ một muỗng Tide đem về
tự giặt... - Không. Tui hổng lấy xà bông Tidẹ Tui xài Omo thôi. - Nhà anh làm gì có Omo mà đòi! - Không có Omo thì đưa tiền tui mua! - Nhỏ này đúng là làm tiền trắng trợn. Mà anh nói cho biết
nhé. Hồng Phấn không phải bồ anh đâu, đừng ăn vạ mất công. - Thôi đi ông đừng chối. Tui thấy hai người chở nhau hoài. - Bộ thấy chở là bồ đó hả? - Không, nhưng tui biết bà Phấn thích ông mà... Chú Tư cũng
chấm ông làm rễ..Tui còn thấy hai người dắt tay nhau vô bụi nữa kìa. Anh Khoa nghe vậy nhảy đổng lên: - Ê... ê... nhỏ này... vu khống vừa vừa thôi, ai vô bụi hồi
nào? - Thiệt hôn? Ông thề đi! Anh Khoa đứng bật dậy: - Thề thì thề. Anh hổng sợ đâu. Nếu như nhỏ vu khống thì mang
trọng tội đó. Bạch Tuyết che miệng cười khúc khích: - Đứa nào dám đổ oan cho anh cho trời sập chết cả đám luôn
đi. Hihì... người ta nói không có thì thôi anh làm gì mà nhảy tưng lên vậy? Anh Khoa chợt hiểu ra mình đang bị Bạch Tuyết trêu, anh nhào
tới bóp mũi cô lắc mạnh: - Con nhỏ này... dám chọc anh à? - Ui da! Đau! Bỏ tay ra! Em bị viêm xoang đó! Anh Khoa nghe vậy liền buông taỵ Bạch Tuyết vuốt nhẹ lên sóng
mũi bị đỏ ửng do bị nhéo, sa sầm nét mặt: - Ông này mạnh tay quá! Bị lệch vách ngăn rồi nè... - Thui đi cô, cô đúng là chúa vu khống.Nói thiệt đi, ghé đây
tìm Thanh Ngân có phải không? - Phải. Nhưng mà cũng muốn tìm anh để mắng vốn vụ này nữa... Vừa nói Bạch Tuyết vừa đưa tay chỉ vào bộ quần áo lấm lem của
mình. Anh Khoa thở ra: - Thôi được rồi. Anh sẽ nói lại với Hồng Phấn. Chắc là cổ sơ
ý thôi chứ không phải muốn làm vậy đâu. - Còn lâu à Anh Khoa! Xe chạy qua bả còn ngoáy lại đằng sau
cười chọc tức em nữa chứ. Em nói thiệt nha, anh làm ơn tìm hiểu kỹ càng đi. Cái
bà tám chằn đó không có hiền đâu nhé... - Sao tự dưng mày lại đến đây ngăn cản cậu chín tao tìm... vị
hôn thể Có phải mày xúi cậu ấy "xù" chị Phấn rồi mày sẽ "thế
nào" không hở?Trời ơi nếu được vậy thì tao nhất trí liền... Thanh Ngân từ rẫy về, tình cờ nghe được những lời Bạch Tuyết
nói với Anh Khoa nên buông lời trêu chọc. Bạch Tuyết xấu hổ đỏ cả mặt, trợn mắt
nhìn Thanh Ngân: - Vừa phải thôi nghe con nhỏ lắm lời. Mày không nói cũng đâu
có ai bảo là mày câm đâu! Sao mà mày nhiều chuyện giống... - Bạch Tuyết chợt nhớ
ra, vỗ tay reo lên - A, phải rồi! Để mai mốt tao giới thiệu cho mày một người..bảo
đảm người này với mày sẽ "tâm đầu ý hợp"... - Thôi đừng đánh trống lãng nữa đi. Hãy giải thích rõ ràng: Tại
sao mày không ưa bà mợ dâu tương lai của tao hả? Anh Khoa nhăn mặt rầy Thanh Ngân: - Con nhỏ này bạ đâu nói đó, riết rồi quen! Ai nói với mày Hồng
Phấn là con dâu tương lai của ngoại? Thanh Ngân cười hí hửng: - Cháu đã hỏi khéo ngoại rồi. Ngoại nói đã đi coi thầy,thầy bảo
cậu chín tìm được người vợ lớn hơn cậu hai tuổi thì sẽ giàu to,đại phú đại quý
tài lộc ăn không hết... Bạch Tuyết xì một hơi dài như bánh xe xì: - Ối giời ơi! Thời buổi này mà còn tin vào mấy ông thầy bói
nói dối ăn tiền đó hay sao. Sao mày không khuyên ngoại? - Khuyên cái gì mày ơi, tao cũng tin mấy vụ đó lắm... - Lại còn thế nửa! Nhắc đến mấy vụ này, để tui kể hai người
nghe một câu chuyện hoàn toàn có thật: Mẹ của tui có một người bạn rất mê tín dị
đoan, dì ấy nghe nói ở Hóc Môn có một ông thầy bói mù xem quẻ rất hay nên rủ mẹ
tui đi, mẹ tui không đi, dì ấy rủ tui đi theo cho dì đỡ sợ. Thế là tui được
"ăn theo". Lên đó dì đặt quẻ 20.000đ, rồi nói có đứa con trai bỏ nhà
đi mấy tháng nay không tin tức, ông thầy bấm độn một chút rồi nói con trai dì ấy
sinh nhằm ngày đó,giờ đó thì phải lưu lạc tha hương thì mới làm giàu được. Ổng
hẹn trong vòng hai năm anh ấy sẽ về. Dì bảo nhớ con quá, muốn nhờ thầy làm phép
cho anh ta nóng ruột quay về sớm. Thầy ra giá hai triệu hẹn trong vòng một
tháng, dì ấy sẽ gặp con. Dì ấy gởi tiền cúng lễ xong, khi về thì được tin con
trai mình tham gia đua xe, bị tai nạn và đã chết đêm qua,hiện thi thể vẫn còn
đang ở nhà xác bệnh viện... Thế là dì gào khóc, xỉu lên xỉu xuống rồi sau khi
chôn cất con xong, dì quay lên Hóc Môn quậy ông thầy đó tưng bừng,ổng bị họp
khu phố kiểm điểm rồi sau đó dọn đi đâu mất... Bởi vậy tui nói ông Khoa đừng
nghe lời thầy bói,ổng có bị ế vợ đâu mà phải đi kiếm tuổi này, tuổi nọ để kết
hôn. Anh Khoa lườm Bạch Tuyết: - Đã bảo không phải ý của anh mà!Tại mẹ anh muốn thế nên anh
vờ ưng thuận cho vui lòng mẹ... nhưng kỳ thực anh cũng nhận ra anh và cô Phấn
đó không hợp tính tình,để từ từ rồi anh nói cho cô ta biết... Bạch Tuyết rùng mình: - Ý là không hợp mà tui thấy tuần nào hai người cũng đi chơi,
tình phát gớm... Anh Khoa chồm tới cốc đầu cô: - Nhỏ này hay phóng đại!Bọn anh chỉ trò chuyện với nhau,có gì
đâu mà gọi là "tình". Mi là chúa đặt điều coi chừng bị quỷ sứ cắt lưỡi. Bạch Tuyết cười giòn tan: - Ma quỷ nào mà dám đụng đến tui? Quỷ thấy tui là hoảng sợ liền,
vừa bỏ chạy vừa nhủ thầm " không biết mình và con nhỏ đó ai là quỷ.." Câu đùa của Bạch Tuyết làm cả hai cậu cháu Thanh Ngân cười
vang. Sực nhớ đến mục đích của mình, Bạch Tuyết rủ Thanh Ngân: - Tối nay tới nhà tao ăn chè đậu đen. Tao đặc biệt nấu đãi
mày đó. Món này là món ruột của Thanh Ngân, vừa nghe nói nó đã sáng mắt: - Thiệt hả? Mấy giờ qua? - Ăn cơm xong mày ghé được rồi! Anh Khoa đằng hắng một tiếng lớn: - Không biết có phần mình không nhỉ? Bạch Tuyết khẽ lắc đầu: - Không dám đâu "cậu chín"! Cậu muốn ăn thì đến nhà
bà Hông Phấn nhờ bà ấy phục vụ cho, cháu đây không có "quởn"! Anh Khoa nhìn Bạch Tuyết, giọng nói có phần nghiêm túc hơn: - Thật ra mi muốn thế nào? Gọi bằng cậu hay bằng anh? Xưng là
cháu hay là em? Trong hai phải chọn một, và đã chọn thì phải giữ luôn cách xưng
hô như thế nhé... Bạch Tuyết tủm tỉm cười: - Vậy ý Anh Khoa như thế nào? Anh thích sao... thì chiều vậy! Anh Khoa gật gù: - Nè, nói lời phải giữ lời đấy nhé! Có Thanh Ngân làm chứng
nghe chưa. Sau này không được lộn xộn đó! - Hiểu rồi! Cậu nói đi! Anh Khoa hắng giọng: - Từ nay về sau, anh muốn Bạch Tuyết gọi anh bằng
"Anh" và xưng "Em". Cấm không được "ông
","tui", "cậu", "cháu"... - Rồi, cũng được. Xét cho cùng thì mình là "người
dưng" mà, phải hôn? Nhưng mà vầy! Anh không được nói "mày,tao" với
em à! Không được "sa cạ " em với Thanh Ngân đấy. Anh Khoa cũng gật đầu: - Rồi anh hứa. Nói chung hai đứa cũng lớn rồi nói năng giữ ý
tứ một chút thì mới tốt... Thanh Ngân nở nụ cười lém lĩnh: - Cậu nói hai đứa là hai đứa nào? Là cậu với nhỏ Tuyết hay là
Tuyết với cháu... - Dĩ nhiên là nói cháu với Bạch Tuyết rồi! Nhỏ này nhiều chuyện
quá Bạch Tuyết chỉ vào những vết dơ trên quần áo,hỏi Anh Khoa bằng
giọng ngọt như đường: - Còn vụ này... tính sao đây anh? Anh Khoa không nói không rằng móc túi lấy 5000đ đưa cho Bạch
Tuyết,Thanh Ngân ngơ ngác: - Chuyện gì đó cậu chín? Anh Khoa lắc đầu: - Không có gì. Rồi anh liếc Bạch Tuyết bằng nửa mắt: - Xử vậy được chưa cô? Bạch Tuyết cười toe toét: - Quá được đi chứ! Cảm ơn nhiều. Thôi em về nhà đây. Chào
Thanh Ngân nhé... hi hi... Bạch Tuyết vừa đi vừa cười, Thanh Ngân theo Anh Khoa hỏi riết,buộc
cậu phải nói ra sự thật. Nghe xong, cô dậm cẳng kêu trời: - Đúng là con quỷ nhỏ! Vậy mà cậu cũng đưa tiền cho nó ngon ơ
vậy sao... cháu xin cậu thì cậu than hổng có tiền,rộng rãi lắm cũng chỉ cho được
hai ngàn bạc. Nè, hổm rày cháu để ý thấy cậu đặc biệt rộng rãi với Bạch Tuyết
quá nha... Hay là cậu... - Nói bậy cậu lấy băng keo dán miệng cháu bi giờ!Không có
chuyện gì đâu. Đừng có "hê" tùm lum, coi chừng tao đấy... Nói xong Anh Khoa vội vàng đứng lên đi thẳng ra ngoài rẫy, bỏ
lại đứa cháu gái đứng ngơ ngác với bao nhiêu câu hỏi trong đầu "Cậu chín
hôm nay sao vậy nhỉ? Mình chưa nói sao cậu lại đoán rảChà... cái ông này... coi
vậy mà ghê thật... ". Thanh Ngân cười tủm tỉm một mình - "Dù gì thì Bạch Tuyết
vẫn dễ thương hơn bà chằn đó ". Chương 10 Đến tham dự "buổi tiệc chè" hôm đó,ngoài Thanh Ngân
còn có cả Diễm Linh,Văn Long và Quốc Bảo. Diễm Linh được Bạch Tuyết đến tận nhà
để đón, khi đi nó mang theo một bịch đậu phộng nấu thật là to. Còn Văn Long và
Quốc Bảo đèo nhau bằng xe đạp,trên giỏ xe có một túi chôm chôm chín đỏ thật
ngon... Thanh Ngân ở nhà chuẩn bị bàn ghế. Nó dọn bàn ra giữa sân và
ngồi đợi mọi người. Văn Long chở Quốc Bảo đến trước.Thanh Ngân đã từng biết với
Văn Long nên chào mời đon đả: - Anh Long vào nhà đi. Bạch Tuyết đi đón Diễm Linh rồi. Còn
người này... Vừa nói nó vừa nhìn Quốc Bảo. Văn Long vui vẻ giới thiệu: - Bạn này là Quốc Bảo, học chung lớp với tớ và Bạch Tuyết... - Vậy là ở đây có mình tui "lẻ bầy" thôi. Tui tên
Thanh Ngân, là hàng xóm của Tuyết. Thanh Ngân giới thiệu xong tự nhiên chìa tay ra. Quốc Bảo nhe
răng cười rồi đứng im nhìn. Văn Long thấy vậy nói nhỏ vào tai bạn: - Người đẹp muốn bắt tay làm quen với cậu kìa,làm gì đứng như
pho tượng vậy? Nghe vậy Quốc Bảo vội chụp tay Thanh Ngân lắc mạnh. Trên tay
Thanh Ngân có đeo một chiếc vòng kết bằng hạt sen,bên trong là sợi chỉ mỏng
manh nên cái bắt tay khá mạnh của Quốc Bảo làm chiếc vòng bị đứt, hột sen rơi
tung toé dưới sân. Quốc Bảo lúng túng nói cà lăm: - Xin... xin lỗi... Tớ..tớ... tớ... không cố ý... Thanh Ngân không nói gì chỉ lặng lẽ ngồi xuống nhặt hạt, Văn
Long đưa tay cốc vào đầu Quốc Bảo: - Còn hỏng biết nhặt phụ người ta nửa hả? Rõ là hậu đậu mà... Quốc Bảo làm theo như cái máy. Cậu vừa nhặt vừa rối rít xin lỗi... - Cái này có kết lại được không? Hay tui mua đền cho nhé?! Thanh Ngân lắc đầu: - Không cần đâu. Chỉ là hạt sen thôi. Tui tự kết được rồi. Bạn
làm gì mạnh tay dữ vậy? Chiếc vòng này bà ngoại tui cho, tui đeo hai năm rồi
chưa bao giờ bị đứt. Người ta bảo vòng đeo tay mà bị rớt là xui xẻo lắm... - Chắc là không có chuyện đó đâu. Để tui kết lại cho bạn nhé? - Thôi đi, bạn là con trai mà. Con trai ai lại cầm kim chỉ.Tui
sẽ tự làm chọ Nhưng mai mốt cấm không được bắt tay kiểu đó. Văn Long nhìn Quốc Bảo trêu chọc: - Từ trước tới nay tớ chưa bao giờ thấy cậu rơi vào sự lúng
túng đó cả. Mới gặp Thanh Ngân mà đã bị hớp hồn rồi hay sao? Quốc Bảo trả đũa ngay: - Cậu đừng "suy bụng ta ra bụng người" như thế.
Chuyện này... chẳng qua là sơ ý thôi. Tớ đâu giống "ai kia" mới độ tuổi
trăng tròn mà con tim đã mang nặng chữ tình. Thanh Ngân tròn xoe mắt - Chà, anh bạn này nói chuyện văn chương dữ. Theo cách nói của
bạn thì Văn Long đây đã để ý ai rồi... Người đó... chắc là tui cũng biết... Thanh Ngân vừa dứt lời thì Bạch Tuyết cũng vừa chở Diễm Linh
về đến. - Ủa! Mọi người tới đông đủ rồi à? Diễm Linh ôm bịch đậu phộng nấu vào nhà. Bạch Tuyết trông thấy
Quốc Bảo đưa nắm gì đó trong lòng bàn tay cho Thanh Ngân thì kêu lên: - Quốc Bảo! Ông trả vật kỷ niệm gì cho Thanh Ngân vậy? Không
có tui ở nhà, hai người làm thân nhanh vậy sao? Điệu này chắc tui khỏi nhọc
công giới thiệu... Thanh Ngân đỏ mặt đập tay vào vai bạn: - Mày chỉ giỏi nói bậy. Hắn làm đứt vòng hạt sen của tao nên
mới nhặt lại thôi... - Vậy à? Thôi bỏ đi cho rồi. Để tao kêu Quốc Bảo mua vòng mã
não cho mày đeo nhé. Cứ coi như là kỷ vật đi. Vậy có được hôn? Quốc Bảo à, tui
nói vậy ông thấy sao hả? Quốc Bảo nhướng mày: - Bạn bà đâu có nói đền, bà muốn gài độ hả? Nói thiệt, tui là
"thư sinh nghèo" chứ không phải công tử gì đâu! Bà đừng tưởng ai cũng
giống Văn Long,sẵn sàng mở hầu bao chi sộp cho người đẹp! Văn Long búng lỗ tai Quốc Bảo: - Cậu này! Sao nói câu nào cũng lôi tớ vào cuộc là sao? Kiếm
chuyện vừa thôi nhé? Bạch Tuyết gật gù: - Ừa! Phải đó! Trùm thì nhận là trùm đi, bày đặt nói người
ta... Diễm Linh chen ngang vào: - Thôi đi thôi đi. Mấy người sao ưa cãi qua cãi lại chi vậy
không biết nữa. Tới đủ rồi thì mỗi người phụ một tay dọn các thứ lên cùng thưởng
thức đi. Tập họp đến để ăn chớ đâu phải để gây lộn hả? Quốc Bảo tủm tỉm cười: - Đúng là người có tâm hồn ăn uống có khác!Vừa mới tới đã muốn
khai trương liền! Hèn chi... Diễm Linh đi lại gần Quốc Bảo: - Hèn chi sao? Ông nói tiếp coi... Quốc Bảo không nói mà là hát: Con đường xưa em đi Người ta kéo dây chì Nên giờ em hết đi Anh ngồi xem tivi Ngó qua cầu chữ Y Gặp... "thùng phuy" biết đi... Vừa dứt câu Quốc Bảo nổi hứng đọc luôn một tràng quảng cáo: - Bạn mình hỏi: Sao lúc này mập vậy? Mình trả lời: vì ăn uống
suốt ngày.Lạ lắm nha! Thói ăn vặt làm tăng cân thấy ngán. Nhìn đây nè: tay chân
mình hồi trước ốm nhom bây giờ cứ như bơm,ngó tròn quaỵ Bạch Tuyết nói để cho
mình Linh mập. Nói vậy chớ... biết đâu mai mốt "bả" cũng mập! Quốc Bảo vừa dứt lời thì đã nhận ngay từ Diễm Linh một cái
nhéo đau hơn cua kẹp. Cậu lấy tay xoa xoa vào hông la oai oái khiến ai nấy đều
cười. Món chè đậu đen được dọn lên, múc ra năm chén, đĩa đậu phộng nấu và rổ
chôm chôm để giữa bàn. Văn Long nhìn quanh rồi hỏi nhỏ vào tai Bạch Tuyết: - Mẹ cậu đâu? Không múc chè cho bác ăn à? Bạch Tuyết mỉm cười đáp: - Mẹ của tớ không thích ăn ngọt, nhất là các loại chè. Mẹ chỉ
thích trái cây, nhất là mít ướt. - Mít ướt ư? - Phải. Vì mẹ tớ còn ít răng nên nhai không được nhiều, mít ướt
thì mềm và trơn nên dễ nuốt,mùi vị lại thơm ngon. Ngay cả tớ còn thích nữa
là... - Vậy sao? Để hôm nào tớ ghé nhà nội sẽ hái mít cho cậu.Nhà nội
tớ có đến hai cây mít ướt nhưng không ai ăn nên mỗi lần nó chín là sứt cùi rơi
"chèm bẹp" xuống sân... Bạch Tuyết lườm Văn Long: - Cậu này! Dùng từ không khéo tí nào cả! Đồ ăn thức uống mà cậu
nói chèm bẹp là sao? Văn Long cười xuề xòa: - Ừ nhỉ, tớ thật sơ ý, xin lỗi nha... Thanh Ngân ngồi gần đó nghe được khẽ đằng hắng lên một tiếng
rồi chép miệng: - Con người ta thế mà sướng nhỉ!Luôn luôn được một người đặc
biệt quan tâm. Thích cái gì, chỉ cần nói một tiếng là có. Vậy mà hỏi còn làm bộ
chối quanh... Bạch Tuyết huých cùi chỏ vào hông bạn: - Mày phát biểu linh tinh gì đó? Nói bậy đi à... - Ờ! Nhỏ này nói tầm bậy tầm bạ vậy mà trúng tùm lum tà la hết,
phải hôn? Xời ơi, tui đi guốc trong bụng mấy người mà.Chỉ cần nhìn sơ qua cũng
biết... - Mày nhìn giỏi như vậy thì thử nhìn Quốc Bảo và đoán thử xem
hắn đã trúng tiếng sét của ai mà đâm ra ngớ ngẩn khác thường như thế hả? Diễm Linh nghe câu đó liền quay qua khều Quốc Bảo: - Ủa! Ông bị sét đánh thật hả? Quốc Bảo cau mày: - Đánh cái đầu bà chứ đánh ai. Trời ơi mai tôi phải méc cô chủ
nhiệm kiểm tra lại bộ não của mấy người. Học trò gì còn hơn yêu tinh, tối ngày
cứ nghĩ tới chuyện này chuyện nọ... Thanh Ngân tự nhiên nheo mắt với Diễm Linh rồi kéo ghế nhích
lại gần Quốc Bảo và dài giọng: - "Chuyện này chuyện nọ" là chuyện gì vậy anh? Yêu
tinh là gì? Yêu quái là gì hở? Quốc Bảo lúng túng: - Ơ... à... thì... mấy chuyện đó "đằng ấy" làm sao
biết?Hôm nào bảo Bạch Tuyết nói cho nghe... Bạch Tuyết so vai: - Tui chẳng có gì để nói với Thanh Ngân cả. Ông muốn nói gì
thì cứ tự nhiên, không cần gài tui đâu. Hay để tui thố lộ nỗi lòng giùm ông
nhé! - Nỗi lòng gì? Tui làm gì có nỗi lòng gì? - Không có thì thôi, làm gì mà "sừng cồ" lên ghê vậy?
Giờ tui hỏi thiệt nha, ông có muốn làm bạn với nhỏ này không? Vừa nói Bạch Tuyết vừa đưa tay chỉ thẳng vào Thanh Ngân.
Thanh Ngân hoảng hốt đánh mạnh vào tay Bạch Tuyết nghe cái chát: - Ê, nhỏ này trắng trợn vừa thôi nha. Ai mượn mày vậy hả? Đúng
thật là... - Là gì? Hứ! Đầu óc tui trong sáng,quan hệ với bạn bè thì
minh bạch đàng hoàng tại lòng dạ mấy người cong cong quẹo quẹo nên tưởng tượng
ra đủ thứ rồi nhảy cà tưng lên... Bộ nam nữ kết bạn với nhau không được hay
sao? Là bạn bè thì có gì là giãy nảy? Không lẽ ngay cả chuyện nam nữ làm bạn với
nhau cũng phạm pháp à? Văn Long liền đồng tình: - Bạch Tuyết nói đúng đó. Chúng ta quen biết nhau có thể coi
là bạn được mà. Thanh Ngân là bạn thân của Bạch Tuyết, thì cũng coi là bạn của
tụi mình được chứ sao. Diễm Linh che miệng cười: - Coi người ta bênh nhau thấy ghê chưa? Nhưng nói gì thì nói,
tui cũng cho rằng lời Bạch Tuyết nói hợp tình hợp lý... Thanh Ngân nói với vẻ mặc cảm: - Mình không có diễm phúc như các bạn còn được cắp sách đến
trường, mình không có hiểu biết nhiều để có thể giao du cùng các bạn. Văn Long xua tay: - Thanh Ngân đừng nghĩ thế. Mỗi người một hoàn cảnh, chẳng ai
giống ai đâu. Quan trọng là chúng ta hiểu được nhau. Theo tôi nghĩ, đạo đức của
mỗi người như thế nào mới là quan trọng... Thanh Ngân không nên nghĩ ngợi nhiều,
cứ coi như tất cả chúng ta đều là bạn tốt của nhau đi... Thanh Ngân đưa mắt nhìn Quốc Bảo như dò hỏi. Quốc Bảo cúi mặt
xuống... chén chè, trả lời vu vơ: - Tui hổng biết! Ai sao tui zdậy! Bạch Tuyết nhướng mày: - Còn thiếu một câu nữa... Diễm Linh chêm thêm vào: - Phải rồi! Ai sao tui zdậy, ai làm bậy tui làm theo... Quốc Bảo nhún vai: - Vụ đó để cho bà, chứ tui "hổng dám đâu". Ai tới
đâu, tui tới đó, ai tới đó, tui zdìa... Diễm Linh xì một hơi dài: - Con trai gì nhát cáy! Sao không biết học hỏi Văn Long kìa.
Ít ra cậu ta cũng biết ai kia đồng cam cộng khổ hạt muối xẻ đôi. Ông đúng là đồ
zdỏm. Văn Long chen ngang câu chuyện: - Thôi thôi đừng cãi nữa. Mình thống nhất như vậy đi nhạ
Chúng ta cả năm người từ hôm nay trở thành nhóm bạn thân đi. Sau này có phước
cùng hưởng, có hoa. cùng chia là tốt nhất... Bạch Tuyết gật gù: - Câu này nghe quen quá... ai đồng ý thì giơ tay lên xem
nào... Năm cánh tay đồng loạt giơ lên, Bạch Tuyết tỏ ra khoái chí: - Hay lắm! Vậy từ nay mỗi tuần họp vào ngày chủ nhật nha.
Nhóm chúng ta sẽ cùng chơi vui vẻ, mỗi tuần thưởng thức một món ăn do tui nấu,
nhưng tui chỉ bỏ công làm từ thiện còn tiền thì "công-xi"... Thanh Ngân ngơ ngác: - "Công-xi" là thế nào? - Thì là mỗi người hùn một phần đó, biết chưa? - Vậy còn bữa nay? - Bữa nay thì tui đãi khai trương. Hằng năm vào ngày này mình
tổ chức "sinh nhật" cho nhóm nhé... Cả năm đều nhất trí với ý kiền vừa mới nêu ra của Bạch Tuyết.
Ăn uống xong cả bọn rủ nhau chơi trò bịt mắt bắt dê.Diễm Linh đưa ý kiến: - Trò "bịt mắt bắt dê" chơi con nít quá. Tụi mình
chơi đá cầu đi nha. Quốc Bảo gật đầu ngay: - Gì chứ chơi đá cầu mấy bà thua cái chắc. Con gái mà... đá
được bi nhiêu! Thanh Ngân nổi tự ái: - Chưa chắc à! Cứ thử đi rồi sẽ biết ngay mà.Giờ đá thế nào
đây? Văn Long bày trò chơi: - Chúng ta đá từng người đi nha! Vừa đá vừa đếm ai đá rớt cầu
sớm thì thua. Ai được nhiều cái nhất là người chiến thắng. Bạch Tuyết gật gù: - Giờ mình oẵn tù tì xem ai đá trước nha! Cuộc chơi bắt đầu.Theo thứ tự thắng thua của trò "oẵn tù
tì " thì Văn Long là người đá cầu đầu tiên, thứ nhì là Thanh Ngân rồi đến
Quốc Bảo,Diễm Linh, Bạch Tuyết là người đá sau cùng: Văn Long đá giỏi nên được đến hai trăm cái mà cầu vẫn không rời
chân,cho đến lúc vấp phải Bạch Tuyết, cậu mới đá hụt cầu rơi xuống lúc đó đã được
hai trăm mười bảy cái. Đến lượt Thanh Ngân, vốn cũng khá môn này nhưng chắc là
hồi hộp,căng thẳng quá nên nó đá tung cầu hơi cao, đến cái thứ hai mươi chín
trái cầu văng lên mái hiên nhà rồi nằm luôn ở đó. Thanh Ngân thở hổn hển, đưa
tay gãi gãi đầu: - Làm thế nào bây giờ? Diễm Linh trợn mắt: - Còn phải hỏi! Thì kiếm cây khều xuống chứ sao. - Nhưng nó nằm sâu phía bên trong, làm sao khều tới? Bạch Tuyết trề môi: - Chuyện có vậy mà hổng biết tính à? Kêu Quốc Bảo đứng đình
mày lên, mày cao lêu khêu vậy chỉ cần ngồi trên vai Quốc Bảo với tay một cái là
lấy được chứ sao! Quốc Bảo giãy nảy: - Không được đâu! Vai tui đâu thể để con gái ngồi lên chứ!
Xui thấy mồ đi. Diễm Linh bĩu môi: - Ý ông sợ ngồi lên bị "học ngu" chứ gì. Ông đã kém
thông minh sẵn rồi còn sợ gì nữa chớ! - Nè, bà coi thường tui vừa thôi nha!Dù gì cũng là học sinh
khá chớ bộ! Bạch Tuyết khoát tay: - Thôi mấy người đừng có bàn chuyện học ở đây,coi chừng làm
nhỏ Ngân tự ái.Thôi để tui cõng nó lên cao khều xuống là xong. Nói là làm. Bạch Tuyết đến trước mặt Thanh Ngân ngồi xuống.
Thanh Ngân vừa leo lên, Bạch Tuyết đã té ngã ngữa ra phía sau đè lên người
Thanh Ngân, miệng nó la bải bải: - Trời ơi, coi "mình dây phọt mỏng" mà mình nặng khủng
hoảng luôn. Ui da! Chắc là cụp xương sống tui luôn rồi quá! Nhìn hai người té bò lăn dưới cát, ai nấy đều cảm thấy tức cười.
Văn Long thấy vậy khều Quốc Bảo: - Hay để tớ đùng đình cậu nha? Quốc Bảo lắc đầu nguầy nguậy: - Thôi đi, tớ bị "tăng xông máu" không thể lên cao
được. Thanh Ngân nghe vậy xì một hơi dài: - Đàn ông con trai gì dở ẹt. Thôi anh Long đùng đình nhỏ Tuyết
lên lấy dùm em đi. Nhỏ Tuyết rành mấy vụ này lắm.Hồi trước ông cậu Ngân cõng nó
lên hoài... Văn Long nhìn Bạch Tuyết như dò hỏi. Bạch Tuyết tỉnh bơ: - Tui nặng lắm. Cậu nhắm chịu nổi hông? Coi chừng gãy xương
vai! Văn Long cười: - Giỡn chơi hoài. Tớ đùng đình một lúc hai người còn chưa sao
nữa là... Chỉ sợ cậu không dám... - Ai bảo tớ không dám? Văn Long ngồi thụp xuống: - Vậy thì lên đi! Bằng một thao tác rất nhanh nhẹn, Bạch Tuyết vịn vai Văn Long
lấy đà phóng tót lên và... ngồi chễm chệ trên vai cậu.Văn Long đứng thẳng lên.
Bạch Tuyết thấy trái cầu nằm chơ vơ ở sóng lươn của mái tole... Nó thò tay nhặt
lấy, chợt bàn tay chạm phải vật gì trơn hớt, Bạch Tuyết định thần nhìn kỹ lại
thì trời ơi... một con sâu rổ xanh rờn, to tổ bố nằm sát đuôi trái cầu,Bạch Tuyết
hoảng vía ném trái cầu ra xa hét thất thanh: - A... ái... ái... Cùng lúc với tiếng la, Bạch Tuyết đu hai chân quắp vào hai
bên hông Văn Long,tay nó siết chặt cổ cậu đến mức không thở được,Văn Long không
hiểu chuyện gì nhưng cũng ngồi xuống để Bạch Tuyết buông mình ra cho dễ thở...
Đến lúc này, Văn Long mới nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi của cô bạn học.Bạch
Tuyết ngồi phệt luôn ra đất, chỉ thở hổn hển mà không nói một lời. Văn Long ngồi
gần cô khẽ nói: - Chuyện gì vậy, Bạch Tuyết? Bạch Tuyết không trả lời, nước mắt trào ra. Văn Long thấy vậy
càng lo hơn: - Đã xảy ra chuyện gì? Cậu phải nói thì mình mới biết... Bộ bị
con gì cắn hay sao? Nếu thế thì đưa tay đây cho tớ xem nào... Văn Long chìa tay ra nhưng Bạch Tuyết lắc đầu. Thanh Ngân thấy
vậy liền liều mạng cõng Diễm Linh lên nhìn lên mái nhà coi thử. Diễm Linh kêu
lên: - Eo ôi! Thì ra con sâu ổi... Hèn gì... Con sâu to bằng ngón
tay cái kia kìa,mà nhỏ Tuyết vốn là chúa sợ sâu... Nó không xỉu là may lắm
đó... Thanh Ngân xua tay: - Vậy thôi nghỉ chơi nha! Biết vậy lúc nãy chơi vũ cầu còn tốt
hơn nhiều.Nhìn Bạch Tuyết thấy tội nghiệp quá! Mặt mày nó tái xanh tái xám hết trơn. Văn Long nhìn Bạch Tuyết dịu giọng: - Thôi đừng sợ nữa Tuyết! Con sâu không xuống được đây đâu. Đứng
lên nào. Ngồi như thế dơ quần áo hết. Vừa nói Văn Long vừa đưa tay định kéo Bạch Tuyết đứng lên
nhưng Bạch Tuyết vẫn cứ ngồi yên đó lắc đầu nguầy nguậy: - Cứ mặc tớ! Tớ muốn ngồi thế này một lúc để trấn tĩnh,cậu đừng
bận tâm các cậu chơi xong thì về đi,phần dọn dẹp cứ để tớ với Thanh Ngân giải
quyết: Văn Long cười: - Nhưng ít ra cậu cũng phải đứng lên để "tiễn
khách" chứ! Cứ ngồi ăn vạ như thế mà được sao? - Đã bảo là tớ không sao mà! Tại cái tật tớ thế... Thanh Ngân
à, tiễn các bạn ấy giùm mình đi. Nói đoạn Bạch Tuyết nheo mắt ra hiệu với Thanh Ngân. Con bé
ngớ người ra một lúc rồi... chợt hiểu. Nó vội nói gấp gáp: - Chúng ta vào nhà đi, cứ để Bạch Tuyết ngồi đây một lúc nữa.
Nhỏ này có tật kỳ vậy đó,mỗi khi gặp sợ hãi chuyện gì hoặc sự cố bất ngờ thì
nó... nó... Thấy Thanh Ngân ấp úng Bạch Tuyết đằng hắng một tiếng lớn rồi
nói như giải thích: - Tớ phải ngồi một chỗ thế này rất lâu rồi mới đứng lên được,cho
nên quý vị không cần lo lắng nhiều. Bây giờ chúng ta có thể giải tán được rồi,
ai về nhà nấy để mẹ tớ còn nghỉ ngơi yên tĩnh... Chương kết Sau lời giải thích hợp tình hợp lý của Bạch Tuyết,cả nhóm đồng
ý chia tay, Văn Long dắt xe ra chở Quốc Bảo về, Ngang qua chỗ Bạch Tuyết, cậu
còn nhắc nhở: - Mai kiểm tra sinh vật, nhớ học bài cho kỹ đó nha... Diễm Linh đi phía sau nghe thế liền buông lời chọc ghẹo: - Lo dữ quá he! Bạch Tuyết vốn là "con mọt sách" của
lớp mà. Bảo đảm với cậu là bạn ấy đã thuộc làu rồi, môn nào kiểm tra Bạch Tuyết
đều học bài rất kỹ. - Ờ, thì tớ chỉ nhắc vậy thôi! - Vậy hả? Sao không thấy cậu nhắc tớ nhỉ? - Diễm Linh ở trong lớp làm "đạo diễn" mà. Tài quay
cóp của cậu ai bì kịp chứ! Quốc Bảo nghe vậy cười khoái trá: - A... a... Thì ra bao nhiêu lần bà đạt điểm cao đều có
"bí kiếp". Bà coi chừng tui "méc" à nha! Diễm Linh sừng sộ: - Ông ngon thì tiết lộ thử coi, tui sẽ cho ông biết thế nào
là mỏ nhọn. Thanh Ngân tròn xoe đôi mắt, nói tỉnh bơ: - Bình thường tui thấy mỏ Quốc Bảo nhọn sẵn rồi mà,đâu cần cậu
phải cho cậu ấy biết! Diễm Linh cười khằng khặc: - Không phải tớ cho biết mà là tớ làm cho nó dài thêm, nhọn
thêm cho xứng với biệt danh Xêkô chớ! Bị khai xấu trước mặt Thanh Ngân, Quốc Bảo đỏ mặt gân cổ cãi: - Nè nè mấy bà vừa thôi nhé. Tui không chọc ghẹo gì thì đừng
có lôi biệt danh tui ra quãng cáo à nha... - Đâu cần tui quãng cáo, chính Thanh Ngân thừa nhận sự thật
mà.Ai biểu ông nhiều chuyện? - Tui chỉ làm bộ vậy thôi chớ có khi nào bà thấy tui mách
"lẻo" với thầy cô trong giờ kiểm tra chưa? Giỡn chơi có chút xíu mà
bà cũng kiếm chuyện... Văn Long cười tủm tỉm: - Phải rồi! Các cậu đừng đổ oan cho Quốc Bảo. Thường thì có
ai hỏi cậu ấy mới nói, không hỏi thì thôi. Nhưng nếu chờ lâu quá không thấy ai
hỏi thì Quốc Bảo sẽ tự nói, giữ trong long bí mật của người khác Quốc Bảo không
thể chịu nổi đâu... Quốc Bảo trợn mắt: - Trời đất ơi, Văn Long, hôm nay cậu dám bán đứng tớ trước mặt
bọn "nữ tặc lưu manh" à? Cậu đúng là "trọng sắc khinh bạn"
tớ nhất định sẽ dạy cậu một bài học mới được... Quốc Bảo giơ nắm đấm lên... Văn Long thót lên xe đạp ráo riết
ra cổng... Quốc Bảo chạy marathông đuổi theo mặc cho Diễm Linh giậm chân tại chỗ
chửi đổng: - Nè, ngon đứng lại đi, đồ mắc dịch. Cậu bảo ai là nữ tặc lưu
manh hả? Quốc Bảo! Đồ mắc gió! Đứng lại chưa??? Diễm Linh còn đang bô bô cái miệng thì một chiếc xe đạp từ
ngoại chạy thẳng vào trong sân,khi thấy Diễm Linh, người cầm lái bóp thắng
nhưng thật là xui xẻo thắng không ăn nên chiếc xe cứ thế mà lao tới đụng vào
chân Diễm Linh khiến cô ngã lăn tròn ra sân... Diễm Linh la oai oái: - Ôi, trời ơi! Ai chạy xe mà nhắm mắt nhắm mũi thế kia? Trời
ơi, chắc là chân tui gãy mất rồi, thành phế nhân rồi,... Ôi... đau quá! Thanh Ngân trợn mắt nhìn Anh Khoa: - Cậu chạy xe kiểu gì vậy cậu? Hổng biết đỡ người ta lên ư?
Là bạn học của Bạch Tuyết đó! Mau xem người ta có sao hông. Anh Khoa lật đật quăng đại xe đạp ngã cái rầm,chạy đến bên Diễm
Linh ríu rít xin lỗi: - Cô bé, có sao không? Cho anh xin lỗi nhé. Tại vì anh không
biết em đang đứng sát cổng vào,với lại thắng không ăn nên anh không thể nào
tránh kịp. Chân em có sao không? Nghe cách xưng hô của Anh Khoa? Diễm Linh thoáng rùng mình.
Cô ngước lên định "khè" cho đối tượng sợ hết hồn chơi nhưng khi vừa
chạm mặt Anh Khoa, Diễm Linh ngớ người ra... vì bất ngờ: - Ủa... ra là anh hả? Anh Khoa cũng reo lên: - Diễm Linh! Thì ra là em sao? Thanh Ngân thấy vậy không tránh khỏi ngạc nhiên,hết nhìn Diễm
Linh rồi nhìn cậu: - Ủa? Bộ hai người... có quen hả? Anh Khoa nhướng mày: - Quá quen đi chứ! Anh hai của Diễm Linh là bạn thời trung học
của cậu mà. Hồi ấy cậu thường đến chơi và hay trèo cây trứng cá hái trái dùm cô
bé... Sau này khu đất đó giải toả, bạn cậu thay đổi nơi ở mới mà không liên lạc
nên cậu cũng chẳng biết ở đâu... Định "ăn vạ" không dè gặp người quen Diễm Linh đứng
lên ngaỵ Nó đưa tay phủi đất làm lấm lem quần áo. Anh Khoa ái ngại nói: - Xin lỗi nhé... anh làm quần áo em dơ hết cả rồi, coi có bị
trầy xước chỗ nào không Linh? - Chắc là trầy đầu gối nhưng cũng không đau lắm đâu anh. Thanh Ngân hỏi cắc cớ: - Ủa, lúc nãy mình nghe Diễm Linh kêu là gãy chân mà, sao bây
giờ lại đứng lên tỉnh rụi như vậy hả? Diễm Linh cười tủm tỉm: - Tưởng ai lạ, định "hù dọa" để bắt đền ai dè quen
biết quá nên thôi. Bộ Anh Khoa là cậu Thanh Ngân hở? - Ừ. Anh là em trai của mẹ Thanh Ngân. Diễm Linh học cùng lớp
với Bạch Tuyết hả? - Da... Bạch Tuyết tự nãy giờ ngồi im, giờ nghe nhắc đến tên mình nên
lên tiếng: - Vậy là Anh Khoa quen với bạn của em.Hai người đã lâu không
gặp rồi, giờ tao ngộ chắc là có nhiều điều để nói... Anh Khoa vào nhà đị.U?a?
Mà em quên hỏi anh đến đây tìm em hay là tìm Thanh Ngân? Anh Khoa nhún vai: - Tui không tìm ai hết mà là cố ý đến đây ăn chè có được
hông? Bạch Tuyết chặc lưỡi: - Vậy hả? Chậc... chèn ơi!Tiếc ghê đi! Nồi chè quá ngon nên tụi
em làm láng hết rồi. Nếu dọn rửa thì có phần anh đấy. Anh tới đúng lúc mà. Diễm Linh bô bô: - Hỏng dám đâu! Mi đừng có xạo nha! Nồi chè còn đến bốn, năm
chén nữa chứ làm sao hết được. Bạch Tuyết nghe vậy liền kéo tay Thanh Ngân: - Đó, thấy chưa! Tao nói có sai đâu. Miệng từ chối hổng có gì
mà hễ đụng đến "thần tượng" của người ta ra miệng liền hà... Thiệt là
ngộ ghê! Nồi chè đó là do tui nấu,tui nói còn là còn,hết là hết, có thành ý mời
thêm Đăng Khoa không là chuyện chủ nhà mắc mớ gì mà mi nóng ruột. Diễm Linh hơi đỏ mặt nhưng rồi cũng bình tĩnh đối phó lại được
ngay: - Tối rồi ăn nhiều chè sẽ đau bụng đó. Thà là chia ra ăn để mỗi
người đau một chút,chớ hỏng lẽ mi dành đau bụng hết một mình hay sao? Nghe vậy Bạch Tuyết đột nhiên ôm lấy bụng rên rỉ: - Ôi tự nãy giờ ta cũng đang trong cơn đau "oằn oại",
đau đến mức không thể đứng lên... vừa rồi cơn đau có dịu đi nghe mi nhắc bây giờ
lại đau nữa nè... Thanh Ngân... làm ơn giúp đỡ đi... Như chỉ chờ có thế, Thanh Ngân khom người kéo Bạch Tuyết đứng
lên rồi ôm vai bạn như che chở, vừa dìu vừa đẩy Bạch Tuyết vào nhà trong, Diễm
Linh định chạy theo nhưng Anh Khoa đã gọi: - Linh à, em có về thì anh cho quá giang... Diễm Linh quay qua nhìn Anh Khoa bằng ánh mắt khó hiểu: - Anh muốn gặp riêng nhỏ Tuyết nên đuổi khéo em về đó hả? Anh Khoa lắc đầu: - Đâu có. Em nghĩ gì lạ vậy? Tại anh thấy các bạn em đã về
nên anh muốn đưa em về nhà thôi. Anh cũng muốn biết chỗ ở của em để sau này còn
nối lại liên lạc chứ?!!Em có nghĩ vậy không? - À... Anh muốn đến thăm anh Bình em có phải không? Giờ này
thì ảnh đang ở nhà ôn bài đó. Anh đợi em từ giã Bạch Tuyết và Thanh Ngân cái
đã... Diễm Linh vừa dứt lời thì Thanh Ngân từ trong nhà Bạch Tuyết
bước ra và nói: - Nhỏ Tuyết hơi "khó ở", long thể bất an nên nhờ
tui nói với cậu chín và Diễm Linh cứ tự nhiên trò chuyện, khi nào muốn về thì về
khỏi cần phải chào... Diễm Linh tỏ vẻ quan tâm: - Bạch Tuyết bị làm sao? - Ăn khó tiêu nên đầy hơi thôi, cũng không có vấn đề gì
nghiêm trọng. Chuyện này thì chắc cậu chín biết là... hihi... bệnh cũ tái phát
đó mà... Anh Khoa thoáng cau mày rồi chợt như hiểu ra anh cười nắc nẻ.
Thái độ đó càng làm cho Diễm Linh hoang mang: - Sao lạ vậy? Bạch Tuyết phát bịnh gì? Sao anh ta lại cười
người ta thế? Anh Khoa chưa kịp trả lời thì Thanh Ngân đã hắng giọng trả lời
thay cho cậu. - Không có gì... con nhỏ đó háu ăn nên... làm mệt vậy thôi.
Diễm Linh này bạn định về hay ở lại thêm một lát? - Chà, hai cậu cháu này có vẻ hơi lạ đấy,dường như ai cũng muốn
tui về. Được rồi, về thì về. Tôi đi bộ về được chứ không cần ai đưa... Anh Khoa vội dắt xe theo Diễm Linh: - Trời tối rồi, lại sắp mưa nữa đấy. Diễm Linh lên xe anh chở
về. Đừng hiểu lầm ý tốt của anh. Gặp lại Linh, anh vui lắm. Anh cũng muốn gặp
Quang Bình xem cậu ấy thế nào... Thanh Ngân cũng góp lời vào: - Phải đấy Diễm Linh à. Xem ra cậu của tui cũng mong được gặp
lại người cần gặp. Linh cứ để cậu ấy đưa Linh về đi. Phần tôi lo dọn dẹp và
chăm sóc cho nhỏ Tuyết... - Ờ... bạn nói nghe có lý. Vậy thôi mình về nhạ Cho mình gởi
lời chào Bạch Tuyết. Nói đoạn Diễm Linh leo lên sau xe Anh Khoa. Hai người vừa đi
khuất thì Bạch Tuyết ào ra chụp vai Thanh Ngân cười nắc nẻ: - Đi hết rồi hả? Trời ơi, thật nhẹ nhõm cả người.Vừa rồi tưởng
đâu phải ngồi liệt dưới đất luôn rồi. Thiệt xấu hổ muốn trốn luôn vậy đó. Thanh Ngân quay qua cốc đầu bạn: - Con nhỏ này... thật đúng là... đánh chết cái nết không chừa.
Tại sao không biết kiềm chế chứ. - Bộ mày tưởng tao muốn vậy hay sao? Vừa rồi tưởng đứng tim
vì sợ. Mày biết rõ tật xấu của tao mà. Hễ mỗi lần gặp chuyện hốt hoảng thì.. vậy
đó! - Cũng may là không ai nhìn thấy,nếu không thì cho mày độn thổ
luôn.Mai mốt đi bệnh viện khám đi, hổng lẽ để vậy hoài coi sao được! Bạch Tuyết trợn mắt: - Mày điên quá!Bác sĩ nào mà chữa bệnh đái dầm của người lớn?
Mày bảo tao khai bệnh làm sao đây? Thanh Ngân bụm miệng cười: - Đó không phải là "tè dầm" mà là "tè bậy",
và đặc biệt chỉ xảy ra khi hoảng sợ mà thôi. Cũng phải có cách nào đó để điều trị
chớ. Để mai mốt lấy chồng... Thanh Ngân chưa kịp nói hết câu Bạch Tuyết đã xô nó chúi nhủi: - Mày bôi bác vừa thôi! Bệnh đâu mà bệnh, chỉ là thói quen
thôi, chỉ cần tao tập dạn dĩ hơn một chút là được. Nhất định là sẽ sửa được mà. Thanh Ngân cười hì hì: - Thì nãy giờ tao chỉ đùa thôi chứ đâu có ép mày đâu mà sợ. Bạch Tuyết hỏi lảng sang chuyện khác: - Cậu mày đưa nhỏ bạn tao về phải không? Thanh Ngân gật đầu: - Ừ, coi bộ họ thân nhau lắm. Hình như là gặp lại "cố
nhân". Bộ cậu tao là bạn của anh hai Diễm Linh à? - Chuyện đó thì làm sao tao biết được. Tao có gặp anh nó lần
nào đâu. Nhưng lúc nãy, tao thấy ánh mắt cậu chín mày nhìn Diễm Linh lạ lắm.Dường
như là vui sướng bất ngờ. - Ừa, tao cũng thấy vậy, nhưng đó là chuyện của ngày xưa.Bây
giờ cậu chín thích người khác... - Biết rồi là cái bà Tám chằn Hồng Phấn chớ gì? Mày ủng hộ họ
hả? Tai thì không đâu. Cậu mày quen bạn tao còn hay hơn. - Ý mày nói Diễm Linh đó hả? Cậu chín chỉ là bạn của anh nó
mà thôi. Diễm Linh không phải đối tượng của cậu ấy. - Sao mày biết? - Ừ, tao đoán vậy mà. Tuy tao không ủng hộ bà chằn Hồng Phấn
nhưng tao không hy vọng người thay thế là Diễm Linh đâu. - Sao vậy? Diễm Linh tốt bụng lắm đó mày. Thanh Ngân nhìn Bạch Tuyết: - Hỏi thật nhé. Mày có quan tâm gì đến cậu tao không? Bạch Tuyết trợn mắt: - Mày điên quá! Tao còn thiếu gì chuyện quan tâm, sao lại
quan tâm ông ấy chớ? Mày không thấy tao còn nặng nợ sách đèn sao? - Dĩ nhiên là tao hổng có đui... nhưng ý của tao là... - Hiểu... tao hiểu mà... Mày khỏi thắc thõm lo âu. Chuyện
tương lai còn dài, hông ai biết trước được câu duyên số nhưng mà... Thú thật là
tao chỉ muốn giữ tình bạn với mày thế này thôi,mãi mãi không thay đổi quan
hê... - Vậy còn Văn Long? - Thì Văn Long vẫn là một người bạn tốt của tao. Tao vẫn mong
sẽ học chung cậu ấy suốt những năm còn lại,ngay cả lúc thi vào đại học... - Mày thật sự quý mến Văn Long? Cậu ta có cảm tình đặc biệt với
mày, mày biết chứ? Bạch Tuyết nở nụ cười rạng rỡ: - Dĩ nhiên là chuyện đó tao nhạy cảm hơn mày, nhưng... tụi
tao còn nhỏ mà. Giờ chỉ nên giữ tình bạn để tập trung vào việc học. Tao không
muốn thành người lớn sớm, cứ để tuổi học trò như thế này, trong sáng và vô
tư... Thanh Ngân nhìn Bạch Tuyết và cảm nhận được câu trả lời tế nhị
của bạn. Như thế có nghĩa là trái tim nhỏ bé của công chúa Bạch Tuyết không có
chỗ cho cậu chín,nhưng chắc chắn sẽ có một góc riêng dành cho người bạn học Văn
Long... Rồi đây Thanh Ngân sẽ nói khéo cho cậu hiểu... Thanh Ngân không cần phải nói gì với Anh Khoa thì chính cậu
đã tự mình thổ lộ niềm tâm sự. Từ khi gặp lại cô bạn nhỏ Diễm Linh, Anh Khoa đã
có riêng một định hướng cho mình: Nối lại tình bạn từ lâu đã xa cách với anh
trai của Diễm Linh và bắt đầu nuôi dưỡng tình cảm của mình với cô em của bạn. Khi Thanh Ngân hỏi về Hồng Phấn, Anh Khoa khẽ lắc đầu: - Đã tìm hiểu theo yêu cầu của gia đình nhưng xem ra không thể
dung hòa được khi tính cách của hai người quá khác nhau. Hồng Phấn tỏ ra chiều
chuộng cậu nhưng cô ấy lại quản lý mọi sinh hoạt và giờ giấc của cậu như là vật
sở hữu riêng, trái ý là nổi nóng... Cậu thì không thể chiều theo những giận hờn
vô cớ cho nên đành chia tay. Vậy mà cô ta cũng không dễ bỏ qua được cháu ạ. Hôm
nọ gặp cậu chạy xe song song trò chuyện với Diễm Linh, Hồng Phấn đã chận ngang
đầu xe cậu kiếm cớ gây sự rồi mắng luôn Diễm Linh một hơi rồi bỏ đi, báo hại cậu
năn nỉ người ta muốn gãy lưỡi. Nhưng cũng từ hôm đó, cậu chắc rằng mọi việc đã
dứt khoát rõ ràng, và không lo Hồng Phấn làm phiền cậu nữa... Thanh Ngân gật gù: - Đó, cậu thấy đó, vậy mà bà ngoại đi tin lời thầy bói, nói
hai tuổi hạp nhau. Người cộc cằn như chị Phấn khó mà ai hợp nổi, cậu mà tin dị
đoan là tự mua dây trói đời mình. Cũng may ông trời còn thương cậu... Anh Khoa cười, đưa tay búng nhẹ vào mũi Thanh Ngân: - Cháu ở đó đừng lo nghĩ đến người ta, phải nghĩ đến bản thân
mình chứ. Cháu cũng đã thành thiếu nữ rồi, nếu không thể đi hết đường học vấn
thì cũng nên chọn lấy một nghề để học,sau này còn lo cho tương lai... - Chuyện này cậu khỏi lọ Cháu đã đến trung tâm dạy nghề đăng
ký học may rồi. Bác Hai cháu có cửa tiệm rất lớn ở Pháp. Rồi cháu sẽ sang đó với
hình thức xuất khẩu lao động. Khi kiếm được nhiều tiền, cháu sẽ lập một tiệm
may nho nhỏ cho mình. Biết đâu số của cháu lấy chồng xa xứ? - Đừng dệt mộng kiểu đấy Ngân ạ!Cậu thật lòng nói cho cháu biết.
Không có nơi đâu bằng mảnh đất quê hương. Gì chứ sống bên cạnh người thân luôn
luôn là điều hạnh phúc... Thanh Ngân cười: - Cậu nói chuyện giống hệt Bạch Tuyết. Nó cũng nặng lòng yêu
quê hương. Hai người lẽ ra phải là một đôi mới đúng. - Đừng có nói tầm bậy. Cậu đâu dám tranh giành với Văn Long.
Cậu học trò giỏi giang đó dường như đã dọn sẵn đường cho cô bạn học... À, lúc
trước cậu nghe nói... có cậu bạn nào tên Quốc Bảo cũng mến cháu lắm mà... cháu
không thích người ta sao hả? Nghe nhắc đến Quốc Bảo, Thanh Ngân ửng hồng đôi má: - Thôi đi cậu, "hắn" cứ muốn cháu đi học bổ túc,
còn cháu thì thích đi học nghề hơn.Có lẽ không cùng chung chí hướng. - Cháu có thể vừa học nghề vừa học bổ túc thêm được mà. Tưởng
gì... chứ yêu cầu đó hoàn toàn chính đáng. Ở đời không có việc gì khó, chỉ sợ
mình không có quyết tâm mà thôi. Cậu cũng cho rằng ước muốn của Quốc Bảo là
đúng đấy... - Nhưng cháu lớn thế này đi học lại coi sao được chứ? - Sao lại không được? Cháu không đọc báo nên không biết, sự học
hỏi của con người là vô tận, không giới hạn bởi tuổi tác đâu. Có những ông cụ,
bà cụ Ở tuổi "cổ lai hy" còn lều chõng đi thi đại học đấy... Về chuyện
này, cháu cũng nên suy nghĩ lại đi. Thanh Ngân nhìn cậu, vẻ mặt đăm chiêu "Cũng có thể cậu
và Quốc Bảo đúng. Thôi thì mình cứ thử một lần xem sao. Vừa học chữ, vừa học
nghề cũng hay đấy chứ." Nghĩ là làm, ngay trong ngày hôm đó, Thanh Ngân đến
ngay trung tâm văn hoá Quận đăng ký học bổ túc vào ban đêm... Đúng như mong ước của cô nàng Bạch Tuyết hai năm sau đó dù
danh sách lớp có thay đổi, xáo trộn thế nào thì cô cũng được xếp vào cùng lớp với
Văn Long và được cậu kèm cặp rất kỹ trong năm học cuối. Nhờ vậy Bạch Tuyết đã
làm bài rất tốt trong kỳ thi tốt nghiệp phổ thông. Cô yên tâm chờ đợi ngày công
bố kết quả. Sáng thứ hai, Văn Long đến tìm Bạch Tuyết khi cô vừa chuẩn bị
dùng điểm tâm. Bạch Tuyết ngước lên nhìn tờ lịch treo tường, thoáng ngạc nhiên: - Cậu hẹn tớ sáng thứ tư mới đi xem kết quả thi mà. Chẳng lẽ
hôm nay đã công bố rồi hả? Văn Long chậm rãi đáp: - Chưa công bố chính thức nhưng tớ đã hỏi tổng đài 108600. Tớ đọc cho họ mã số và số báo danh của hai đứa nhưng... Bạch Tuyết hồi hộp: - Thế nào? Đừng nói với tớ là chúng mình không có đủ điểm nhạ
Tớ làm bài còn dư thời gian đấy. Văn Long buồn buồn: - Làm bài nhanh chưa chắc là đã đúng. Có lẽ là cậu đã chủ
quan không coi kỹ lại bài... - Cậu nói vậy là sao? - Tớ đã hỏi kết quả rồi. Tớ thì đủ điểm đậu còn cậu thì
không... Bạch Tuyết rụng rời đánh rơi cả quả trứng trong tay mà cô dự
định sẽ chiên ôpla để ăn sáng. Mặt cô tái hẳn đi, giọng lắp bắp: - Cậu... cậu không đùa... đấy chứ? Tớ..tớ thi trượt rồi sao? Văn Long khẽ thở dài: - Tớ thế này mà cũng chỉ vừa đủ điểm để đạt loại giỏi. Còn cậu... Không đợi Văn Long nói hết câu, Bạch Tuyết oà lên khóc. Cô khóc lớn đến nỗi bà Ba đang vớt nồi khoai nóng phải bỏ dở
chạy lên nhà. - Chuyện gì vậy, Bạch Tuyết? Văn Long, Bạch Tuyết làm sao mà
tức tưởi thế kia hả cháu? Văn Long tươi cười đáp: - Dạ không có gì đâu ạ! Cháu đến báo cho bạn ấy biết bạn ấy
đã đậu tốt nghiệp với số điểm thủ khoa. Có lẽ niềm vui chợt đến quá bất ngờ nên
bạn ấy không sao ngăn được dòng nước mắt. Bà Ba lộ vẻ mừng: - Thật vậy ư? Văn Long, cháu bảo con gái bác đậu tốt nghiệp
loại giỏi??? - Dạ, không phải giỏi mà là xuất sắc ạ! Bạn ấy là một trong bốn
thủ khoa của Quận trong kỳ thi tốt nghiệp này... Bà Ba vui mừng ôm lấy Bạch Tuyết siết vai cô thật chặt: - Con gái mẹ tuyệt lắm! Để mẹ đi bán về rồi sẽ có quà đặc biệt
thưởng cho con... Văn Long, ở chơi nha cháu, bác còn phải lo buôn bán nữa... - Vâng... bác cứ để tụi cháu trò chuyện được rồi... Nhác thấy bóng mẹ vừa khuất sau cánh cửa, Bạch Tuyết đã nhào
tới dùng tay cú thật mạnh vào vai Văn Long. Như còn chưa hả giận, cô chuyển qua
chiêu "nhéo". Cô nhéo lia lịa vào hông Văn Long khiến cho cậu ta nhảy
chổm vì đau mà hổng dám la to (vì sợ mẹ cô nghe thấy lại chạy lên).Bạch Tuyết
vừa đánh,vừa nhéo, vừa đay nghiến: - Quỷ tha ma bắt cậu đi, đồ mắc dịch. Nãy giờ làm người ta buồn
muốn chết luôn. Ai cho cậu bày trò quỷ yêu này vậy hả?? - Ui da... trời ơi! Đừng nhéo nữa. Bầm dập thân thể người ta
hết còn gì. Cậu thật là tàn nhẫn. Đối với tớ mà cũng không nương tay chút nào
sao? - Cho đáng đời! Ai biểu gạt người tạ Có ác mấy cũng đâu bằng
cậu... - Tớ không cố ý đâu. Tại cậu nghe không rõ chứ bộ. Tớ định
nói tớ chỉ vừa đủ điểm xếp vào loại giỏi, còn cậu thì đạt điểm thủ khoa. Chưa kịp
nói thì cậu đã khóc. Lại một cái nhéo thật mạnh vào hông Văn Long: - Ui da! - Còn dám nói nữa hả? Thế không phải cậu bảo tớ chủ quan
không coi kỹ bài làm, làm bài nhanh chưa chắc gì đã đúng... - Thì tớ phải nói vậy để cho cậu lo chớ bộ. Đùa chút xíu
không được sao? Người gì đâu mau nước mắt quá chừng! Bạch Tuyết quệt nước mắt nhìn xuống đất: - Trứng bể rồi, làm sao ăn được đây? Bắt đền cậu đấy! Ai biểu... - Được rồi! Được rồi! Tớ sẽ đãi cậu ăn sáng. Dù gì hôm nay
cũng là một ngày vui, đáng để mình ăn mừng đấy chứ! Nào đi thôi! Vừa nói Văn Long vừa kéo tay Bạch Tuyết đi một mạch ra xe. Đến
lúc này cô mới để ý thấy Văn Long đi chiếc xe WaveAlpha mới cáu. Thấy Bạch Tuyết
tròn mắt ngạc nhiên. Văn Long cười tủm tỉm: - Xe mượn đó. Không phải của tớ đâu. Chị Phụng bảo nhân dịp tớ
thi đậu tốt nghiệp loại giỏi, chị cho mượn xe để đi chơi, nhưng nếu tớ thi đậu
đại học thì tớ sẽ được làm chủ nó đấy. - Vậy à? Cậu nhắm đậu nổi không? Văn Long trả lời đầy tự tin: - Sao lại không? Với sức học của tụi mình thì chuyện đậu đại
học không có gì khó cả. Bạch Tuyết cũng thế, chúng ta sẽ còn gặp nhau ở ngưỡng
cửa đại học kia mà! Cậu thi vào đại học ngoại thương, có đúng không? Tớ cũng chọn
trường đó. Tớ đã nói là sẽ đi với cậu đến cùng mà... - Nhưng tớ vẫn thấy lo lo làm sao. Nhỡ khi... Văn Long chặn ngang lời Bạch Tuyết: - Đừng có lo lắng, nhất định chúng mình sẽ được vào đại học
thôi. Phải lạc quan lên chứ, cậu không nên thiếu tự tin như thế. Mười hai năm
mài sắt, có lẽ nào lại chẳng nên kim? Bạch Tuyết khẽ gật đầu "Ừ, biết đâu! Văn Long đoán đúng.
Mình nắm vững kiến thức và làm bài thi tốt lắm mà, nhất định mình sẽ thành công
thôi" Tự nhiên cô nghe lòng rộn rã hẳn lên. Nếu trở thành sinh viên cô sẽ
không bị xem là "con nít" nữa. Cô sẽ sống trung thực với lòng mình.
Tình bạn giữa cô và Văn Long rồi đây sẽ tiến xa hơn... Bạch Tuyết cười tủm tỉm
một mình. Cô thầm cảm ơn người bạn học luôn gắn bó với mình. Giờ đây cả hai đều
hiểu rõ lòng nhau. Rồi đây họ sẽ cùng nổ lực để chắp cánh cho ước mơ bay cao, để
rồi chỉ dừng lại ở chân trời sáng lạn...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét