Thứ Hai, 7 tháng 2, 2022
Chút miên man giữa trời rộng mênh mông
Chút miên man giữa
Từ trên lầu nhìn xuống con đường Lý Thường Kiệt sáng nay, người
ta miệt mài, triền miên ngược xuôi như trên một tấm thảm dài, không ngắt đoạn,
như những tháng, năm, chỉ liên tục ngày và đêm luân chuyển không dừng. Trời hừng
sáng, người ta tạt vào lối rẽ cơ quan, ghé hàng ăn, trời tối thì đi chơi rồi tạt
vào giường ngủ. Những hoạt động như thế làm nên những đường dệt nền. Thỉnh thoảng,
những biến cố rơi xuống trên mặt thảm: bệnh tật, nhặt được tiền, có người xéo
lên thảm của mình, tạo những hoa văn đặc biệt, nhưng dù sao cũng vẫn chỉ là những
hoa văn "ngẫu nhiên". Muốn có những hoa văn cổ quái, màu sắc cực kỳ
tăm tối hay vô cùng rực rỡ thì phải dấn thân mà tự dệt, mũi kim của ý chí và
tâm huyết của tình yêu đẹp sẽ dệt nên tấm thảm phù hợp nhất cho mỗi người. Tự
nhiên, lại thấy thú vị khi suy nghĩ về tình yêu trong cuộc sống muôn màu
này...mượn một ly cà phê, một làn khói thuốc miên man tâm sự, theo tiếng hát
trong trẻo của ai đó khi hừng đông về trên phố nhỏ:
"Từ bao lâu không thể nhớ em đã không nói yêu thương một
ai
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét