Trên con đường về ngày hôm nay, tôi bất chợt thấy cảm thấy
lòng mình đau nhói khi nhìn thấy quán nước quen thuộc bên lề đường... nép dưới
tàn cây trứng cá. Hoa trứng cá trắng li ti,những chiếc ghế nhỏ, và những chiếc
đèn lồng nhiều màu vui mắt, và tất cả... vẫn như ngày nào. Nhớ lúc trước
sau giờ tan học, hai đứa nắm tay nhau ghé vào quán nước, uống có một chai nước mà
kêu đến hai ly đá, cô chủ quán chỉ tủm tỉm cười, vì cô hiểu rằng... hai đứa sinh
viên nghèo...không có tiền...mà cũng yêu một tán cây thơ mộng, nên cũng rộng rãi
cho mình... thật nhiều đá! Thế mà hai năm đã trôi qua, tôi vẫn phải sống...sống mà yêu
thương con người, sống mà đền đáp công ơn sinh thành của cha mẹ. Tôi nghe người ta nói, bây giờ cô ấy không còn ghé thăm quán
nước của chúng mình nữa, mà cô ấy chỉ đi những quán bar sang trọng, đi với những
người con trai sành điệu...nhiều tiền...chỉ uống rượu ngoại đắt tiền. Không...em
à... tôi bằng lòng với con đường mà mình đã chọn, em và tôi đều có một con đường
đi riêng của mình. Không...! Hôm nay tôi đau lòng không phải vì nỗi nhớ em,
mà vì một đoạn đường đã qua, một thời đã xa... một phần trái tim tôi đã để lại
nơi đây... nơi mà người con trai ấy... hạnh phúc nói tiếng yêu đầu đời...như máy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét