Thứ Tư, 23 tháng 2, 2022
Khi về dưới bóng cây
Chương 1
Vy muốn đi về. Giờ này, ở nhà chắc mẹ đã lên đến nơi. Anh
Vĩnh và vợ con chắc đang sửa soạn để đi với nhau. Hẳn mẹ đang mong có mặt Vy. Một
tháng rồi, lâu quá! Vy muốn gặp mặt mẹ ngay. Nhưng để làm gì? Mẹ với con, có
chi lạ? Rồi cũng vòng quanh những chuyện nhà, chuyện vườn, chuyện anh Vĩnh và vợ
con của anh ấy, chuyện anh Đặng sắp lấy vợ, chuyện chị Hà ở xa, chuyện chị Loan
sắp ra trường, hay là chuyện anh Thiều lâu nay đi hành quân nơi nào mà không viết
thư cho mẹ, rồi chuyện ba khuất bóng mười sáu năm nay… Rồi mẹ khóc. Thế nào mẹ
cũng khóc.
Vy tưởng tượng đến một chuyến đi xa như mọi lần, ở một xóm
nghèo, hay một trại tạm cư nào. Thoại đáp thật cứng:
Vy nghĩ đến mẹ ngay, và thấy tội nghiệp mẹ. Đặng không còn nhớ
cái ngày anh đi thi Tú tài, anh Vĩnh đòi chở Đặng trên chiếc xe đạp cũ, đội áo
mưa qua cầu, qua phà Thủ Thiêm. Mẹ không chịu, sợ Đặng dầm mưa bị cảm, hết đi học.
Không còn một đồng bạc trong túi, mẹ bán phắt chiếc nhẫn vàng – vật đáng giá
còn lại của mẹ - để thuê cho anh một chiếc xích lô, đưa rước anh đi - về sáu bận.
Lại anh Trọng. Giống như anh Đặng cứ hỏi Vy nghĩ gì về chị
Thoa. Vy muốn trả lời rằng họ giống như nhau, từ hình vóc đến tư tưởng, không
có gì đặc sắc để cho Vy quan tâm. Ai cũng được cha mẹ nuôi nấng, cưng chiều từ
thuở nhỏ, học hành thi đâu đậu đấy, người giáo sư, người thương gia… ai cũng
vui vẻ và hãnh diện với những chiếc khăn quàng có mang nhãn hiệu mà xã hội đã
tròng vào cổ họ.
- Cậu Trọng xem! Cô ấy coi tiểu thuyết nhiều quá rồi đâm ra
giàu tưởng tượng. Đã bảo rằng chuột cắn đứt dây điện thoại là thường, cô ấy vẫn
cứ bảo là tôi không muốn cho cô ấy liên lạc với bạn bè. Tôi có bao giờ cấm cô ấy
chơi với Nga, Thủy hay Chi đâu.
Cánh cửa đóng kín như một ô hình chữ nhật màu xanh in trên bức
tường trắng. Vy đứng sững ở đó. Bên trong khung cửa sổ khép hờ là một căn phòng
im lặng. Thoại không có ở đây. Vân Cơ cũng không còn ở đây. Nhưng Vy biết đêm
nay Thoại sẽ trở về cùng với các bạn của anh. Bởi trên bàn viết còn để lại tập
giấy của Thoại và trong góc phòng còn một chiếc va-li.
- Tại Vy trách anh, nên anh mới phải nói. Những điều này thật
ra vô ích đối với Vy. Vy cứ nghĩ anh là một cục sắt, cục đá, hay là cỏ cây gì
cũng được. Còn nếu muốn hiểu anh thì hãy hiểu rằng – đứa con nào, dù nên dù hư,
dù sung sướng hay khổ cực, cũng có một góc trong tâm hồn dành để thương cha mẹ
của nó.
Bỗng nhiên Vy nghe như dưới sân có loáng thoáng tiếng người.
Giọng của hai người con trai trao đổi với nhau. Vy vùng dậy, chồm người ra cửa
sổ. Phía dưới, lờ mờ bóng của Thiều đứng gần cánh cổng. Và kế đó, là Thoại. Vy
run lên… Thoại lại đến tìm Vy. Thoại nói gì với anh Thiều? Chết rồi! Vy muốn
kêu to cho Thoại nghe thấy. Vy đè tay lên ngực, tự trấn an mình. Thoại khôn
ngoan lắm, chắc không nói gì đâu. Chắc anh Thiều sẽ mời Thoại vào nhà, rồi gọi
Vy xuống. Nhưng kìa, Thoại đã vội vã quay lưng đi. Cánh cổng được Thiều đóng lại
thật mạnh. Rầm!!!... Vy nghe như có một cái gì vỡ toang trong lòng.
Một luồng khí lạnh vô tình làm mọi người đứng hết dậy. Những
tiếng khóc im bặt. Sáu người đi trong hành lang vắng thoang thoảng mùi ê-te. Đến
cuối đường, người thiếu phụ mở nhẹ một cánh cửa. Bên trong, Vĩnh đang đứng sững
trước những dãy chai lọ đầy ắp trong các tủ kính. Vĩnh nghe tiếng động, quay lại.
Một ngày không gặp mặt, trước mắt Vy, Vĩnh trông xa lạ như một người đi đã lâu
năm mới về.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét