Chủ Nhật, 6 tháng 2, 2022
Khúc hát đồng quê
Ông bà cha mẹ tôi đều là nông dân. Tôi sinh ra và lớn lên ở
làng. Tôi ra đi cũng từ làng. Ba năm quân ngũ tôi đóng quân ở thành phố. ở cái
nơi mà ánh sáng ban ngày, ánh điện ban đêm đều như nhau cả. Tôi không hòa nhập
được với cuộc sống thị thành. Muốn học theo một cái gì đó lại thấy mình như thằng
bé hớn hở đuổi theo bao điều phù du không có thật. Chỉ một vầng trăng mười bốn
cũng làm tôi thèm đến quay quắt cả người. Một đêm đứng gác cổng doanh trại tôi
hỏi thằng bạn. "Mày biết bây giờ tao thích cái gì nhất?". "Một
con gà quay và mấy cốc Tiger". "Sai bét. Được chạy dưới trăng, ngửa mặt
nhìn trời, hít căng lồng ngực". Nó cười và cho tôi là "vẽ chuyện".Bây
giờ thì tôi đã về với làng. Làng tôi như nửa vành trăng nằm trong khúc vòng
cung của con đê ngăn nước lũ. Ngước mặt lên là nhìn thấy núi, núi cao vời vợi.
Cúi xuống thấp hơn là gặp được sông, sông trôi lờ lững. Quay phải, quay trái đồng
ruộng trải dài.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét