Thứ Ba, 22 tháng 2, 2022
Mưa nguồn
Chương 1
Luật sư Bình đã đem xe ra cổng, bấm còi giục. Phúc chào mẹ,
lên xe ngồi bên cha. Xe chạy ra ngoài thành phố, luật sư Bình băn khoăn bảo:
Cử chỉ điềm đạm của Phúc làm Thái bối rối. Tuy vậy anh vẫn bướng
bỉnh quát:
Mai hết nhìn Thái tới Phúc. Cả hai như chưa hề thân thiện được
với nhau, nhưng giọng nói của đôi bên đã bớt gây gỗ. Cô bé mỉm cười ranh mãnh.
- Ai mà biết được? Mình cứ hỏi thử họ xem. Còn tớ, chắc chắn
là tớ cùng phe với cậu rồi.
- Thọ này, cậu nó rõ cho bọn này hiểu thêm đi. Chứ cậu mù mờ
thế bố ai hiểu nổi.
- Nhưng không phải bất cứ việc gì cũng làm. Có việc nên làm
và có việc không nên làm.
Êm nhẹ như một bóng thú, Thái bám theo những cành cây thấp,
đu từ mỏm đất này sang mỏm đất khác rồi lẩn nhanh vào bờ rào sau nhà Mai. Gai
nhọn và cỏ dại sắc bén không làm Thái ngừng bước. Anh tiến sâu vào trong vườn.
Từ trong gian nhà bếp, ánh đèn chiếu qua khung cửa sổ hắt sáng một vệt dài ra
ngoài sân. Bên trong vang rộn tiếng cười nói, ca hát.
- Chưa. Nói thật với anh, tôi không có quê, hoặc không biết
quê mình ở đâu mà về. Những người khác, như Thọ hay Đông chẳng hạn, họ có bà
con ruột thịt ở nhà quê nên thỉnh thoảng họ còn về thăm, chứ tôi thì
Miên nhìn căn nhà mái thấp, nhỏ bé, kiểu cổ ngày xưa, tường
mái đã mọc rêu nhưng trải qua bao cơn mưa gió vẫn còn đứng vững, đương đầu với
thời gian. Cánh cửa đóng kín còn nguyên vẹn, mặc dầu gai hoang cỏ dại mọc lấn tới
thềm.
Ba ông nhà báo không từ chối. Họ vui vẻ ngồi xuống ghế, tự
nhiên như ở nhà họ. Rồi rút sổ tay, khéo léo gợi chuyện để Huân nói. Được thể
thằng bé kể chuyện huyên thuyên, hãnh diện thấy lời nói của mình được ghi chép
trên giấy.
- Không nên trách mấy ông nhà báo cu Huân ạ. Có nhiều biến cố
còn quan trọng hơn số phận của thôn trang hẻo lánh này. Biết bao nhà cửa, quận
lỵ bị tàn phá vì chiến tranh, hỏa hoạn và nhiều tai họa khác! Nếu các ông ấy phải
tường thuật hết, e không có đủ chỗ để đăng!
- Tôi chỉ ngại không đủ phương tiện …. Vả lại với học lực kém
cỏi của tôi, chẳng biết có theo đuổi nổi không? Hay mình chỉ xin vô tập sự thôi
anh nhỉ?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét