Thứ Hai, 7 tháng 2, 2022
Sương mù và mưa bụi
Cái nhấm nhắc bí bách đã thay ngọn gió xuân phớt phát chút
đông muộn và kéo theo những hơi ẩm từ biển hay từ miền xa đâu đó về làm tầm
nhìn thu hẹp, bàu trời xám xịt đang cố kéo xuân về, đong đưa vài hạt mưa khiến
con đường đất trộn đá thời hiện đại qua một đêm trở nên nhớt nhát. Đường thành
phố mà chẳng khác gì đường làng vì những bãi phân chó rải rác. Tự dưng muốn thở
dài cái thượt để cái buồn xâm chiếm rồi lại nhếch môi cười với những “nếp sống
văn minh, gia đình văn hóa” ở đất ngàn năm văn vật. Cái nét rất văn hóa đó như
chẳng được ai quan tâm.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét