Những nàng tiên múa hát
Vừa bước vào đã nghe Lão Mập la lớn: “Nè ông! Ông chuẩn bị
giật cái tít thật kêu cho cái “show” này nghen”. Tiếng Lão Mập to, vượt lên những
âm thanh ồn ào của mớ nhạc cụ điện tử ầm ầm náo động cả khán phòng. Phòng trà
ban ngày là nơi các ca sĩ tập dượt để chuẩn bị cho một chương trình mới. Ngó trần
trụi không có ánh đèn màu, không có những khuôn mặt được make up kỹ càng, không
quần là áo lượt… bộ mặt phòng trà xem chừng khá nhợt nhạt,vô duyên. Những
khuôn mặt các cô gái tuy đã dặm lên một lớp phấn vẫn không dấu nổi giấc ngủ kéo
dài từ khuya hôm trước đến trưa trật hôm nay.
Tuấn mỉm cười khi nghĩ đến hình ảnh Lão Mập sẽ nhảy dựng lên
và chửi thề vì khoái trá khi anh sẽ gằn giọng đọc cho lão nghe cái tít của
chương trình lần này. Lão Mập thiệt là thằng lắm chiêu. Từ những ngày đầu tiên
lôi mấy em ca sĩ nổi tiếng ở phương bắc vào cái thành phố nắng nóng này gây nhiều
tò mò cho đám dân chơi mới nổi, đến chuyện vẽ ra cái vụ nhạc 60-70 dụ mấy khứa
lão ăn chơi hoài niệm thời hip pi,hip piếc…và chiêu nào bày ra cũng chật ních
khán giả. Nhớ tháng trước Lão Mập kêu ra quán café máy lạnh ở trung tâm thành
phố, không để Tuấn kịp khuấy ly café lão đã vào đề: “Đù, kỳ này tui làm chương
trình “độc” chưa từng thấy ở Việt Nam cho ông coi !”.Không đè nén nỗi cảm xúc
lão phun luôn: “Tui kéo mấy con nhỏ hoa hậu, á hậu, mấy con diễn viên, mấy
em người mẫu…và cho tụi nó hát. Đù, tui đảm bảo mấy khứa chết chắc!”.Tuấn thắc
mắc: “Mấy con đó hát hỏng gì?”. Lão Mập cười hô hố: “Ối xời,ông khờ bỏ mẹ.Lip
sync, lip sync hết.Hát con khỉ gì! Rồi tui moi “đạn” từ mấy thằng bồ tụi
nó,gọi là tài trợ đó. Ông hiểu chưa?”
Lần này chiêu của Lão Mập đúng “độc” thiệt! Sơ sơ ba thằng bồ
xin tự nguyện “ tài trợ” ba ngàn ngon ơ.Dĩ nhiên Lão Mập hứa hẹn với từng thằng:
ẻm sẽ là cây đinh của chương trình! Sau khi khoe cái vụ tiền “tài trợ” Lão Mập
ngó quanh đám nhạc công rồi lên giọng với Tuấn: “ Tui chịu cái tựa quảng cáo của
ông đó. Đù, Những Nàng Tiên Múa Hát. Đúng “độc”, ông hơn thằng thi sĩ V. Ròm
nhiều!”. Lão Mập khoái Tuấn từ lúc lão “phát hiện” ra anh có chút năng khiếu về
văn chương,chữ nghĩa thông qua việc Tuấn chấp bút viết mấy câu quảng cáo cho mấy
chương trình ca nhạc,tỉ như thay vì viết : “Trân trọng kính mời quí vị
khán giả đón xem chương trình ca nhạc đặc sắc với sự tham gia….” Tuấn dài
dòng văn hoa trích dẫn: “ Tôi là con chim lạ bay đến bên đời ngứa cổ hót
chơi.Xin giới thiệu giọng hát trẻ Mỹ Trâm” hoặc : “Các bạn hãy nhắm mắt lắng
nghe dòng sông mùa thu chảy chậm…(ý là giới thiệu ca sĩ Thu Hà)”.Cái vụ văn vẻ
này thì Lão Mập “nhường” hẳn cho Tuấn. “Để tui còn điều hành đám nhạc công,mấy
con ca sĩ chứng chướng này chứ tụi nó, đù…dễ ngươi lắm!”.
Ngày đã quá trưa,có thêm các cô gái lần lượt bước vô khán
phòng. Bữa nay là ngày tổng dượt quan trọng để chạy chương trình y như thiệt.
Đám nhạc công hào hứng thấy rõ. Thằng xếp ban nhạc đang nghiêm trọng dặn dò mấy
em ca-sĩ-người-mẫu,chủ yếu là diễn chứ còn cái vụ hát thì ráng nhép miệng cho
ngon là được rồi. Vậy mà sáng giờ nó cũng vã mồ hôi bắt mấy em hát đi hát lại
vì trật nhịp hoài. Lão Mập đang rù rì với A.,hoa hậu năm rồi. Khuôn mặt đẹp rực
rỡ của A. sáng trưng khi nghe Lão Mập đoan chắc nàng sẽ tỏa hào quang trong đêm
diễn. Nhưng nàng vẫn ngần ngừ: “Em thấy mặt con Tr. tuy buồn nhưng nó dại
dại sao ấy, mà mấy ông anh bảo là nó có nét liêu giai!”. Dấu ánh nhìn trong cặp
mắt kiếng đen,ngồi ở góc phòng Tr. nhìn thấy hoa hậu A. đang to nhỏ với Lão Mập,
thỉnh thoảng hất hất cái đầu về phía mình. Làm ra vẻ không quan tâm, đuôi con mắt
vẫn nhìn Lão Mập nhưng khuôn mặt Tr. quay lên sân khấu tuồng như đang xem mấy
em người mẫu loi choi tập luyện. Nàng vẫn tự tin cái danh hiệu quốc tế đạt được
cách đây hai năm, mà lúc ấy cũng được 10 tờ báo phỏng vấn chứ ít ỏi gì !Thêm nữa
nàng còn vớ được một thằng vũ công ở Mỹ về, nó copy một điệu nhảy ở Broadway hẳn
hòi, tập dượt suốt một tuần nay. Rồi còn bộ trang phục giả một tay chơi
Hollywood giá cả 5,000 đô chớ bèo sao !Thoạt đầu nghe ngóng hoa hậu A. sẽ diễn
vở Cô Bé Lọ Lem,Tr.nhủ thầm: “Con này dại!Ngu đi chọn vai Lọ Lem !”.Nhưng khi
biết A. sẽ đóng vai cô tiên thì nàng đâm lo vì nghe đâu cái vương miện mà cô
tiên A.đội trên đầu giá chót cũng 20,000 đô !Một cảm giác gai gai khắp người
nàng khi Tr. tưởng tượng nụ cười liên tục sáng chói của A. khi nhận những tràng
vỗ tay của đám nhà giàu bên dưới.
Buổi chiều, không khí ngoài đường chẳng dịu đi chút nào. Tuấn
mệt mỏi ngồi xem các tiết mục đang diễn ra trên sân khấu, tai ù đi cơ hồ đang
xem một cuốn phim câm. Dĩa cơm sườn trưa nay dường như được tiêu hóa
nhanh chóng. Phần dưới bụng nằng nặng, anh chậm chạp bước vào toa let… nghe bên
phòng toa let nữ rõ mồn một tiếng hoa hậu A. gọi cho thằng bồ: “Anh à,lấy
sẵn cho em cái đầm dạ hội mầu xanh ấy nhá… Ở cái tủ cao số bốn ấy… Có
chưa, anh?”. Yên lặng một lúc, tiếng A. có vẻ nóng nảy: “Sao, không thấy à? Ôi giời, thì
cái màu xanh ấy. Sao mày… đần thế? Bà… chán mày lắm rồi!”. Như người bị trúng
gió, khuôn mặt xanh lét và với một nụ cười khó tả, Tuấn lảo đảo bước ra khỏi
toa let. Anh nôn thốc tháo những nước và nước ngay trên bậc tam cấp gỗ được
đóng bên cạnh cánh gà sân khấu…
7/4/2012 Nhã Nguyên
7/4/2012


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét