Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2022
Cha con hội ngộXXXXX
Lần cuối cùng tôi thấy cha tôi là ở Nhà Ga Trung tâm.
Lúc đó tôi đang đi từ nhà bà ngoại tôi ở Adirondacks đến một ngôi nhà
nhỏ ở Cape mà mẹ tôi đã thuê, và tôi viết cho cha tôi là tôi sẽ có
mặt ở New York vào khoảng một tiếng rưỡi giữa hai chuyến tàu, và tôi
hỏi cha tôi có thể đi ăn trưa cùng tôi không. Thư ký của ông viết cho
tôi rằng ông sẽ gặp tôi vào giữa trưa ở phòng điện thoại công cộng,
và đúng mười hai giờ tôi thấy ông đi xuyên qua đám đông bước đến. Trông
ông hơi lạ với tôi – mẹ tôi và cha tôi đã ly dị cách nay ba năm, và từ
hồi đó đến nay tôi không gặp lại ông - nhưng ngay khi gặp ông tôi có
cảm giác ngay rằng ông đúng là cha tôi, là máu thịt của tôi, là tương
lai là số phận của tôi. Tôi biết rằng khi tôi lớn lên tôi sẽ là một
người giống như ông, tôi sẽ phải đặt những kế hoạch của đời tôi trong
tầm ảnh hưởng của ông. Cha tôi là một người đàn ông to lớn, đẹp đẽ
và tôi vô cùng sung sướng được gặp lại ông. Ông vỗ vào lưng tôi và
bắt tay tôi. “Chào con, Charlie!” ông nói. “Chào con, ba định đưa con về
trụ sở của ba, nhưng bây giờ không còn là những năm sáu mươi, nên nếu
con muốn đi chuyến tàu sớm nhất, ba nghĩ ta sẽ kiếm ở quanh đây chỗ
nào để ăn trưa” Ông choàng tay qua người tôi, và tôi ngửi mùi cha tôi
theo cách mà mẹ tôi hít một bông hoa hồng. Đó là một hỗn hợp phong
phú của hơi wishky, hơi mỹ phẩm, bọt cạo râu, mùi xi đánh giày, mùi
len, một thứ mùi đậm đặc của người đàn ông trưởng thành. Tôi chỉ
mong có ai nhìn chúng tôi lúc này. Tôi ước gì cha con tôi được chụp
ảnh. Tôi muốn có một cái gì ghi lại thời khắc cha con chúng tôi bên
nhau.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung Chuyến tham quan, trải nghiệm thực tế Bắc Hà của đoàn văn nghệ sĩ Phú Thọ (Chi hội Lý luận phê bình...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét