Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2022
Em tôi, ngày vềXXXX
Ba mẹ chia tay nhau, anh ở với ba, em theo mẹ. Mẹ đưa em đi
xa tít sang bên kia bờ đại dương, nơi mẹ đang sinh sống, làm việc. Hồi đó, hai
anh em còn nhỏ quá nên không biết vì sao ba mẹ chia tay, chỉ nhớ buổi sáng đưa
em ra sân bay là vào một ngày đầu tháng tám, giữa mùa hè nhưng không dưng có
mưa lất phất. Trong mớ ký ức mù mờ còn sót lại của anh, em là con bé chín tuổi
gầy gò, rụt rè, líu ríu níu áo mẹ đi vào phòng cách ly sân bay, đôi mắt ngoái lại
nhìn anh, mọng nước. Anh thương em đến thắt ruột, không nghĩ đó là một chuyến
đi biền biệt của mẹ và em mà mốc thời gian gặp lại chỉ tính được bằng cả hàng
chục năm. Anh cố không khóc, cố làm một ông anh trai vững chải, nhưng sao nước
mắt cứ chạy xuống môi, mặn chát... Năm đó, anh tròn mười hai tuổi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung Chuyến tham quan, trải nghiệm thực tế Bắc Hà của đoàn văn nghệ sĩ Phú Thọ (Chi hội Lý luận phê bình...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét