Nằm đơn độc trong khu nghĩa địa vắng vẻ, im ắng, mà người đi
ngang thường ngộ nhận là lò nấu đường, lò bánh, lò gạch vì ống khói nó cao và
nhã khói hơi nhiều. Khi người ta biết đó là nhà thiêu xác chết, thì nó lại hàm
chứa sự chết và người ta càng ngại tiếp xúc. Những người làm công việc nầy, xã hội cũ gọi họ là
phu nhà táng, thuộc dạng thấp nhất trong chức bậc hạ lưu. Nó không có trong
danh mục nghề nghiệp. Gần đây do đất chôn cất trong các nghĩa địa chật cứng,
người ta đã chú ý tới họ, công việc thiêu người chết tương đối định hình, tên gọi
"công nhân hỏa táng" bắt đầu được hình thành. Còn cái nơi họ làm việc
thì có người gọi là nhà thiêu xác, nhà hỏa táng, ở đâu đó cao sang người ta gọi
lịch sự hơn là Hòan Vũ. Nhưng chuyện ở đây xảy ra ở nhà hỏa táng Bình Kiều . Trong căn nhà hỏa táng đó chỉ có ba con người,
ông lão, một cậu và một cô. Ong lão thuộc loại xứ nay hiếm, đầu tóc
bạc phơ, nhưng phong cách ung dung, khoẻ khoắn trên gương mặt không
một nếp nhăn, suốt ngày trầm ngâm ít nói. Không ai biết ở đã đây từ hồi nào .
Đã có nhiều người vào nhà táng nầy làm việc. Nhưng người làm lâu nhất cũng chỉ
được một tháng. Vì họ không đủ can đảm tiếp tục cái " nghề" nầy. Chỉ
có ba người nầy là ở lâu hết thảy. Một buổi trưa, ba cha con ông lão nhà táng đang thực
hiện công đoạn cuối cùng, lau chùi lại cái mặt một thi hài không thân nhân, mà
người ta vừa mang đến từ bệnh viên, để chuẩn bị hỏa thiêu, thì tiếng còi vang
lên inh ỏi. Một chiếc xe hơi bóng nhoáng loại đắc tiền, đổ ngoài cổng. Đoàn người
từ hai bên hông xe bước ra mỗi người xách tay một túi
xách, trông có sang trọng. Ba cha con ông lão nhà táng đưa mắt dọ xem, thì anh cán bộ Hội
chữ thập đỏ, người phụ trách nhà táng, tiến tới nói với ông lão : - Hôm nay có nhóm văn nghệ sỹ ở Trung ương đi thực
tế để tìm hiểu về công việc nhà hỏa táng... Họ cần gì, bác giúp đỡ họ... Đây là
giấy giới thiệu của Trung ương Hội... Ông lão hình như ít quan tâm đến những lời nói ấy, nháy mắt
ra hiệu cho các con đẩy chiếc xe đưa thi hài vào lò thiêu. - Khoan! khoan !... Xin cho được xem một chút ! Tiếng của ai đó trong nhóm bốn người khách lạ vừa bước vào. - Thưa bác hai người nầy là ai vậy ? Chỉ vào một
người đàn ông, anh tóc ngắn mang cặp kính cận hỏi: - Ong nầy nguyên là quan chức, bị đuổi việc . Ông
ta có tới 5 bà vợ, mắc bệnh SIDA không bà nào chăm sóc. Anh ta chết. Các bà vợ
nạnh nhau, không ai chịu chôn cất. Các con của ông đã đem vào đây nhờ hỏa táng. - Nhưng tại sao phải mang mặt nạ? - Con người nầy chúng tôi phải trang điểm làm mặt
gỉa cho y. Vì khi sống y là con người hai mặt. - Thế còn người kia ? - anh thanh niên trẻ nầy tôi chưa hề biết mặt,
nhưng được biết lúc còn sống bị bạc đãi. Nghe nói anh chàng này từng bị đi lao
động cải tạo, nhưng lần nầy cứu một em bé té sông . Anh ta biết lấy cái chết để
chứng minh gía trị cho mình. Anh ta vẫn còn sống.Và nếu chết con người nầy phải
được trân trọng, tôn vinh trang điểm cho đẹp... Anh nhà văn thân hình dong dõng cao tóc ngắn mang cặp kính trắng
lấy vội cuốn sổ ghi tốc ký lên trên đó . Anh mập mạp, bụng to, đeo kính râm là đạo diễn có tên là Doãn
Đơi. Nghe đâu anh ta có nhiều phim đạt giải . Hai cô gái là diễn viên, trong đó
có một cô mới ra trường đang cần sự giúp đỡ của đạo diễn. Họ đến đây tìm hiểu thực hiện bộ phim có tựa đề " Về cõi
vĩnh hằng" do hãng phim tư nhân người Đài Loan đặt hàng. Ông lão ra dấu cho hai đứa con chuyển thi hài vào lò thiêu. Mọi
người nhìn xem hồi hộp theo dõi. Sau một hồi có mùi khen khét, khó chịu, càng
lúc càng nồng nặc thêm. Hai cô diễn viên đưa tay bịt mũi, rồi chạy ra xe,quên cả
túi xách tay. Anh đạo diễn thấy vậy cũng chạy theo. Chỉ còn lại nhà văn và ba
cha con ông lão. . Anh nhà văn bảo đạo diễn và hai cô cứ về thành phố, còn
mình thì ở lại .cảm kích lòng trân trọng của khách ông lão đồng ý cho nhà văn ở
lại tại nhà hỏa táng. Vì theo ông đây cũng là chuyện lạ. Vì xưa nay chỉ có duy
nhất trường hợp nầy. Ong bảo thằng con trai dọn dẹp căn nhà dùng để
các thố đựng tro xương cho mình, nhường căn phòng mình cho khách. Ong khách từ
chối, chỉ xin được ở phòng chứa thố đựng tro xương. Đêm ấy trong căn phòng chật hẹp chỉ có cái giường con của ông
lão, hai người nói chuyện đến khuya. Đêm thanh vắng tiếng ồng lão trầm trầm. - Đời người thế nào cũng có lúc đến
đây. Đối xử tốt với người khác cũng tức là đối xử tốt với chính mình. Lúc còn sống
còn phân biệt vương hầu khanh tước, thằng ở đứa ăn xin. Nhưng hễ nhắm mắt lại
thì mọi người đều bình đẳng tất. Ở bên kia người ta không thích diệu võ giương
oai. Hoặc gỉa có người thân chết mà lòng chưa chết, còn muốn đè đầu đạp cổ người
khác, thì ở bện ấy cũng có những nhà cách mạng triệt tiêu họ... Chúng
tôi ở đây là biên giới giữa hai cuộc đời - sự sống và cái chết. - Có cuộc đời bên kia à ?! - Gỉa dụ vẫn tin bên kia có một thế giới thì bên nầy
tử tức bên kia sinh... - Duy tâm quá không ? nhà văn vặn lại. - Đương nhiên là duy tâm,rốt cuộc chẳng có địa ngục
, thiên đàng nào cả. Nhưng cân nhắc thật kỹ đối với người sống, sinh và tử
chính là một dấu hỏi thú vị làm cho người ta vừa sợ lại vừa thích thú ... Anh
có đọc tiểu thuyết " Khoãng giữa cuộc đời" - Ờ có... của tác gỉa Phương Anh Hậu Ky... - Phải đó... Anh thấy tác phẩm đó ra sao? - Rất hay!...Tuyệt vời !... Không thua gì Những
người khốn khổ của Vichtohuygo. - Anh nói quá đấy...Thế anh có biết tác gỉa đó là
ai không ?... - Dạ thưa không! Cháu tìm kiếm tác gỉa thăm hỏi
nhiều nơi mà không ai biết!... - Điều đó không quan trọng... - Ong ấy y như thật! - Ong ta viết thật về mình về công việc mình! - Tại nhà hỏa táng ?! Nhà văn hỏi - Chắc như vậy !Hớp một cốc nước trà,ông lão chậm
rãi tiếp : - Anh thấy không, sinh và tử là đề tài văn học viết
không cạn, nhưng xưa naykhông ai viết về những con người nầy . Những người biến
thân xác hữu hình thành đội danh dự vô hình, lại còn coi họ là người tục, việc
tục,anh xem có quái đản không?!... - Xin phép tò mò được hỏi bác điều nầy , có gì
không phải bác thông cảm bỏ qua cho?! - Anh cứ tự nhiên ! - Thế bác gái ... - Ong lão cười khẫy: - Trước đây tôi có yêu một cô gái xinh đẹp. Chúng
tôi yêu nhau tha thiết dự tính sẽ làm đám cưới... Thế rồi trong một lần cô ấy đến
đây thấy tôi làm công việc nầy, cô thở dài: " Sao anh không làm việc gì
khác, lại chọn cái nghề gớm ghiếc nầy!..." Tôi cố giải thích , nhưng cô
không nghe... Từ đó chúng tôi xa nhau, rồi cô có chồng!... Nhà văn thở dài: - Giống y như truyện khoảng giữa cuộc đời! ...Thế
còn hai người kia ? - Chúng là là con nuôi . Thằng con trai là đứa vô
gia cư, thấy nó run bần bật bên đường tôi dẫn về nuôi khi mới 5 tuổi. Còn đứa
gái theo xác của mẹ nó được người ta đến đây nhờ hỏa táng,lúc mới tuổi
13. Tôi thương chúng nó như con đẻ và chúng nó cũng thương tôi y như vậy. Chỉ
có hai đứa nầy mới chịu ở đây... Câu chuyện chưa hết thì đã nghe tiếng gà gáy sáng. Ong lão bảo
nhà văn nên nằm nghỉ kẻo mệt. Mỗi lần trò chuyện với ông lão, là nhà văn ghi chép thật lâu
vào cuốn sổ của mình. Không đầy nửa tháng nhà văn đã viết xong kịch bản Một đêm chuyện ông lão đi nằm sớm, anh ngồi nhờ
cái bàn đặt cạnh giường của ông để phân cảnh, hoàn thành công đoạn
cuối cùng một tác phẩm điện ảnh có tên " Khoảng giữa cuộc đời". Thực
ra thì tác phẩm cũng chỉ dựa vào tiều thuyết cùng tên, được kiểm nghiệm qua thực
tế .Vừa úp cuốn sổ lại, anh bỗng nghe bên kia tiếng thủ thỉ: - Em
yêu anh em lấy anh, để cho người đón sự sống làm vợ người tiển cái chết, để
chúng ta tổ chức một gia đình khoảng giữa đời người - Đừng nói bậy, ở chổ chúng mình sẽ là sự sống
vĩnh cửu, bởi vì ngày ngày anh đuổi cái chết đi rồi ..." Nhà văn kinh hải thi thầm : " không thể coi đây là sự chết,
mà nơi đây chính là nguồn cảm hứng của văn thơ " Ong lão nãy giờ chưa ngũ,nghe vậy, bật người ngồi dậy, hất
hàm gật gật đầu, miệng nhoẽn cười lấy làm thích chí, tự hào với khách. Ra dấu
cho người khách im lặng. Đọc xong kịch bản, Lý Anh- Đại gia xưởng phim Đài Loan Đại diện
phía đối tác hết sức hài lòng . Ong vội lấy bút phê trên góc trang bìa kịch bản
dòng. Đồng ý.Thực hiện đúng theo kịch bản. Ong để viết xuống bàn rồi bật
lửa mồi điếu thuốc hít một hơi thật dài, ngả đầu vào ghế dựa , ngẩng đầu lên trần
nhà, lim dim đôi mắt. Có vẻ ông quá sướng. Ong không thể ngờ rằng kịch bản hay
đến như vậy,với lượng thời gian quá ngắn như vậy. Ong ta lầm thầm "tài
năng nầy có thể sánh với Sếch-pi -a". Nhận kịch bản chưa đầy một tuần đạo diễn đã bố trí dàn dựng
quay phim. Thật trớ trêu thay vì cảnh nhà hoả táng,tác gỉa đã chú thích quay cảnh
thật tại nhà táng, thì anh ta lại mượn cái lò nung gạch. Anh ta giải thích vì
nơi nầy gần thành phố thuận tiện cho việc chuyên chở đạo cụ, mà chủ yếu là làm
theo yêu cầu của Mai Trinh - cô diễn viên xinh đẹp, nổi tiếng thủ vai
chính. Trong một thời gia ngắn, bộ phim đã
hoàn thành. Cực chẳng đã đạo diễn buộc phải mời tác gỉa xem băng nháp, vì trong
hợp đồng có ấn định rõ là phải được sự thống nhất của tác gỉa toàn bộ các cảnh
quay thể hiện nội dung. Mới vài cảnh đầu,Nhà văn đã cảm thấy hơi khó
chịu. Đến đoạn cảnh nhà hỏa táng. Nhà đã phải thốt lên " Hỏng hỏng hết
!?...Anh làm ăn thế nầy !...Trời ơi Không được đâu" - Sao ! vậy mà anh chê à ! Đạo diễn trợn mắt nói . - Không những chê mà tôi hoàn toàn bác bỏ. Chả ra
làm sao! Anh không biết gì hết ! - Anh nói sao!... Tôi là đạo diễn . Tôi chịu trách
nhiệm ! Tôi có quyền!... - Anh không thể hiện được nội dung tác phẩm. Ngược
lại anh đã phá vỡ tác phẩm của tôi!... Anh có quyền ! Nhưng anh nhớ cho ông ông
Đại anh đã hợp đồng với chúng ta là phải có sự thống của tôi toàn bộ nội dung
hình ảnh... - Rồi anh bẻ chĩa tôi ! làm khó tôi ?!... - Không phải vậy ! điều cơ bản là chúng ta phải có
trách nhiệm với khán gỉa, với đối tác, nhất là đối tác là xưởng phim nổi tiếng
nước ngoài... Anh phải làm lại, quay lại cảnh thật tại nhà hỏa thiêu, với những
nhân vật là những người làm việc tại đó ... - Sao ?!... À thì ra , trong những ngày ở nhà hỏa
táng anh đã "sốp" con nhỏ đó , rồi hứa hẹn với nó, cho nó đóng vai nầy
chứ gì - Anh câm miệng lại đi ! Nhà văn vừa nói xong, xách cặp da bỏ ra ngoài. Đạo diễn các diễn viên. Các diễn viên nữ nhìn chằm chập lại
anh ta như có ý dọ hỏi chuyện nầy giải quyết ra sao. Đúng ra anh ta hơi sượng ,
nhưng vì sĩ diện với các cô . hắn gống cổ ra oai : - Con nhỏ nhà táng dưới ấy "cúng" nó rồi
...Nó hứa cho con nhỏ ấy thủ vai chính . Không được nên kiếm chuyện...Chuyện nầy
có lạ gì tôi. Tôi là đạo diễn tôi có quyền...Tôi chịu trách nhiệm...Tác gỉa là
cái thớ gì!... bày đặt !....Phim đã làm xong! Không nói gì hết!....Ai làm xong
đợi lãnh tiền!... Đang thao thao thì một cô gái mặc Minirip, vai đeo túi xách
bước vào. Thoáng thấy cô ta anh đạo diễn biến sắc, nói lớn với mọi ngưới "
xin lỗi tôi có chuyện riêng một chút" Không để cho cô kịp nói gì đạo diễn
đứng dậy rồi nắm tay,nói nhỏ vừa đủ cô nghe"Ra ngoài nầy anh nói cho
nghe!...." Vừa bước ra khỏi phòng cô hỏi ngay: - Phim làm rồi phải hông?!...Đang trình chiếu đó
phải hông?!... Đạo diễn ấp úng : " Không! không ! Đây là phim...Khoảng
cách cuộc đời của Nhà văn Hoàng Hà!.... Anh nói với tôi làm sao?... - Bộ nó nói với em đó hả! Đúng là thằng đễu!... - Không ai nói hết! Chính anh mới là thằng đễu!
Tui biết hết rồi!... Anh trả cuộc đời con gái lại cho tôi!... Cô nói trong tức
tưởi, nghẹn ngào, cay đắng. - Ơ! ơ!... tại thằng cha Hoàng Hà không chịu cho
em đóng. Thằng chả tác gỉa thằng chả nói vậy, mình nễ nang y một chút!...Không
sao đâu! Anh mới hợp đồng làm bộ phim nhiều tập. Anh sẽ cho em đóng vai
chính... - Không cần ! Tui quá biết cái mặt của anh. Tui sẽ
vạch mặt anh trước pháp luật . Nói xong cô gái ngoe nguẫy bỏ đi. Cô ấy là diễn viên tốt nghiệp ra trường, là người đã đi cùng
anh ta xuống nhà hỏa táng và được anh hứa sẽ cho thủ một vai diễn trong bộ
phim. Nhà văn Hoàng
Hà ghé vào quán nhỏ bên đường, ngồi dưới cây cổ thụ, có đặt chiếc bàn nhỏ, nhắp
ly uống ly cà phê rồi hít một hơi thuốc thật mạnh .Anh cố gắng xua đuổi những
lo toan, nhưng trong đầu anh càng rối bời thêm . Anh lẫm nhẫm,lo sợ rồi đây
không biết ăn làm sao, nói làm sao với phía hợp đồng phim. Uy tín sáng tác của
sẽ bị mất. Điều đó không quan trọng. Năm tỷ đồng của 50% hợp đồng nhận trước của
người ta,đạo diễn đã chi sạch , điều nầy sẽ gay go. Nhưng cũng không quan trọng
bằng danh của một thằng cầm bút ,được đặt ngang hàng với một Dân tộc- Quốc
gia... Rồi sẽ ra sao đây!... Đạo diễn có biết không!....Trong giấy phút ấy anh
định tìm cái chết. Tin Lý Anh - Giám đốc hãng phim truyện
Đài Loan bị tai nạn giao thông chết đã làm đạo diễn như người chết đi sống lại.
Thế là huề, là xong. Bộ phim coi như đã thực hiện hoàn thành, trót lọt. Lý Anh
chết đi cũng có nghĩa là sẽ không còn ai hạch họe, khó dễ mình nửa, nhất là cha
tác gỉa Hoàng Hà. Dẫu là chỉ mới nhận 50% nhưng trị gía của nó cũng
gấp gần mười lần bộ phim khác. Doãn Đơi cười một mình, sướng người lên. Vài
ngày sau hắn ta đăng ký đài truyền hình cho trình chiếu bộ phim, mà không cần
phải chi trả một khoản thù lao nào. Dẫu say bí tỉ, nhưng Doãn Đơi chưa chịu nghỉ, ra lệnh cho cả
bọn kiếm quán khác mát mẻ hơn. An mừng bộ phim được trót lọt. Ra xe, hắn
giành chụp tay lái. Một gả đàn ông ,có lẽ là diễn viên trong bộ phim vừa rồi,
khuyên anh ta nên ngồi phía sau hoặc cho gọi Tắc-xi cho chắc ăn , nhưng anh ta
khoát tay,không nghe .Anh ta rồ máy và đâm đầu vào một chiếc xe đậu trước đó. Theo sáng kiến của ai đó,
thi hài của anh ta được đem đến nhà hỏa táng . Và tất nhiên nhà văn không thể
thiếu trong những người đưa đám táng. Linh cữu của anh ta được đưa rước long
trọng. Ong lão bảo những gương hòm nầy bên kia không cần, hãy đem xác anh ta ra
để ông"trang điểm" . Thi thể được đem ra ông bảo: " Giữ cái áo
khoát nầy đi, bên ấy không lạnh, cũng không chú ý ăn mặc lắm đâu. Còn đồng hồ
bút máy cũng giữ lại hết . Bên ấy không cần . tất cả tự động hết, báo giờ tự động,
viết lách bằng máy chữ ..." Khi chỉ cò lại cái thây trơ trụi ông
tiếp : "Anh đạo diễn nầy, lẽ ra nên chết từ lâu rồi, anh ta sống chẳng
khác xác chết là bao. Lúc ấy anh ta người coi thường ông lão, giờ nầy đang chờ
ông rửa ráy cho . Ong rửa sạch những dấu vết phóng đãng, sa đọa, trụy lạc , hè
hạ . Quay sang anh nhà văn ông bảo : " Còn
anh ... anh sống cũng như chết rồi ... Vì anh chưa tiêu diệt được cái ác !...
Nhìn vào lò thiêu đang xông khói, ông lão tiếp: " Con người và
xác chết không khác mấy, cũng chỉ là một thôi. Nhưng những kẻ còn sống mà hết
hơi thì vẫn đông hơn những xác chết còn hơi ..." Thằng con trai ông vẻ hân hoan từ ngoài chạy vào thốt:
"Ba ơi vợ con mới sinh thằng con trai" Ông mỉm cười lầm thầm: "Ta tiễn cái chết để đón tiếp sự
cống" Mọi người im lặng như mặc niệm, Họ cảm thấy cái chết và sự sống
như hòa quyện.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét