Thứ Năm, 29 tháng 12, 2022
Vùng đồi ký ức
Có một chuyện đã xảy ra cách đây 17 năm, à không, nói chính
xác hơn là đến mùa thu này nữa mới tròn 17 năm, cho dù tôi đã cố gắng dìm nó xuống
đến tận cùng sâu thẳm nhất của khối trầm tích ký ức nhưng nó vẫn trào ngược một
cách mạnh mẽ, sống động và tươi rói như vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Giá như
tôi có thể nói ra điều này với Van thì tôi sẽ nhẹ lòng biết chừng nào. Dù bây
giờ ngoài anh ấy ra tôi không còn một người thân nào cả, tôi lại càng không dám
thổ lộ với bạn bè, với bất kì ai, nói thẳng ra là “Đôi tay nhân gian chưa từng
độ lượng”. Do vậy, tôi vẫn ôm ấp niềm đau của riêng mình nhiều ngày nhiều đêm
và nhiều năm trôi qua, từ khi tôi còn là một cô bé 7 tuổi cho đến tận bây giờ –
người đàn bà tuyệt vọng vừa trườn qua dốc nửa đời người.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét