Thứ Năm, 29 tháng 12, 2022
Vùng đồi ký ức
Có một chuyện đã xảy ra cách đây 17 năm, à không, nói chính
xác hơn là đến mùa thu này nữa mới tròn 17 năm, cho dù tôi đã cố gắng dìm nó xuống
đến tận cùng sâu thẳm nhất của khối trầm tích ký ức nhưng nó vẫn trào ngược một
cách mạnh mẽ, sống động và tươi rói như vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Giá như
tôi có thể nói ra điều này với Van thì tôi sẽ nhẹ lòng biết chừng nào. Dù bây
giờ ngoài anh ấy ra tôi không còn một người thân nào cả, tôi lại càng không dám
thổ lộ với bạn bè, với bất kì ai, nói thẳng ra là “Đôi tay nhân gian chưa từng
độ lượng”. Do vậy, tôi vẫn ôm ấp niềm đau của riêng mình nhiều ngày nhiều đêm
và nhiều năm trôi qua, từ khi tôi còn là một cô bé 7 tuổi cho đến tận bây giờ –
người đàn bà tuyệt vọng vừa trườn qua dốc nửa đời người.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét