Thứ Năm, 29 tháng 12, 2022
Vùng đồi ký ức
Có một chuyện đã xảy ra cách đây 17 năm, à không, nói chính
xác hơn là đến mùa thu này nữa mới tròn 17 năm, cho dù tôi đã cố gắng dìm nó xuống
đến tận cùng sâu thẳm nhất của khối trầm tích ký ức nhưng nó vẫn trào ngược một
cách mạnh mẽ, sống động và tươi rói như vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Giá như
tôi có thể nói ra điều này với Van thì tôi sẽ nhẹ lòng biết chừng nào. Dù bây
giờ ngoài anh ấy ra tôi không còn một người thân nào cả, tôi lại càng không dám
thổ lộ với bạn bè, với bất kì ai, nói thẳng ra là “Đôi tay nhân gian chưa từng
độ lượng”. Do vậy, tôi vẫn ôm ấp niềm đau của riêng mình nhiều ngày nhiều đêm
và nhiều năm trôi qua, từ khi tôi còn là một cô bé 7 tuổi cho đến tận bây giờ –
người đàn bà tuyệt vọng vừa trườn qua dốc nửa đời người.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung Chuyến tham quan, trải nghiệm thực tế Bắc Hà của đoàn văn nghệ sĩ Phú Thọ (Chi hội Lý luận phê bình...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét