Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2023
Chuông chùa Bạch Vân
Có một quãng thời gian dài ngót hai chục năm, tôi rất
chăm chỉ đi bộ lên núi. Vừa để rèn luyện sức khỏe, vừa để thư giãn. Với tôi thì
mục đích sau quan trọng hơn. Trừ những hôm mưa to gió lớn, hay những ngày có
công có việc phải xa nhà, còn lại chiều nào cũng hăm hở xỏ giày, hôm đi cùng bạn,
hôm chỉ có một mình. Ở nơi tôi sống có những con đường lên núi rất đẹp. Đường
lúc xuyên qua rừng, lúc men sườn núi, một bên vách đá, một bên vực sâu trải dài
xuống mép biển. Mùa mưa, núi thay áo mới, xanh ngắt màu lá. Hè về hoa phượng rực
đỏ, bầy chim núi không biết tên rủ nhau họp chợ trên những ngọn tràm bông vàng.
Hơn một tiếng đồng hồ thong dong thả bộ trên con đường núi, nghĩ ngợi được khối
thứ… Chợt nhận ra mình cũng thuộc loại kiên nhẫn, bền bỉ. Không ít người đã giữa
chừng bỏ cuộc. Những người bắt đầu cùng, và cả những người bắt đầu sau, theo
nhau rơi rụng. Một hôm nào đó, phát hiện một em xinh tươi, mọi lần cứ đến gốc
cây đó, đầu dốc đó là gặp, là mỉm cười thay câu chào, nay bỗng dưng biến mất, tự
nhiên thấy trống vắng cả một quãng đường, trống vắng cả một buổi chiều. Đấy,
cái truyện Chuông chùa Bạch Vân đã manh nha từ những cơn cớ rất đỗi
giời ơi đất hỡi như vậy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Truyện ngắn Nguyễn Văn Thọ cô đọng, nhiều tầng nghĩa và đầy cảm xúc
Truyện ngắn Nguyễn Văn Thọ cô đọng, nhiều tầng nghĩa và đầy cảm xúc “Vườn mộng” thêm lần nữa, tôi có niềm xác tín hoàn hảo về Nguyễn Văn T...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét