Cho một nụ hồng 1
Tập 1
Đang dán mắt nhìn những đồ lưu niệm xinh xắn được chưng bày
trong tủ kính, Đông An bỗng giật mình vì tiếng gọi của bà Phú Tường:
- Đông An....
Nhìn thấy gương mặt cau có của bà giám đốc khả kính, Đông An
vội vọt về nơi bà đang ngồi. Cô cười cầu tài :
- Dạ, bà gọi cháu.
Sửa lại cặp kính lão đang trễ xuống mũi, nhìn lom lom Đông An
từ đầu xuống chân bà Phú Tường nheo mũi :
- Cô làm gì đằng kia thế ?
Đông An lễ phép :
- Dạ, cháu đang xem mấy chiếc vòng làm bằng vỏ óc trong cửa
hàng lưu niệm.
Bà Phú Tường ngọt nhạt :
- Có đẹp không ?
Đông An hồn nhiên :
- Thưa bà, đẹp tuyệt vời. Đủ thứ sắc màu. Màu ô liu, màu tim
tím. Có cả màu san hô nữa.
Bà Phú Tường nheo mắt :
- Đẹp lắm sao ?
Đông An gật đầu :
- Vâng.
Bà Phú Tường dài giọng :
- Thế à ?
Đông An mỉm cười hiền hậu :
- Nếu bà nhìn thấy, có lẽ bà sẽ mua chỗi ốc màu san hô. Trong
các màu, màu san hô là đẹp nhất. Màu ô liu cũng đẹp, nhưng không có thể sánh với
màu san hô.
Bà Phú Tường nheo mũi :
- Ta mà đeo mấy chiếc vòng làm bằng vỏ ốc rẻ tiền đó ư ?
Đông An xuýt xoa :
- Nhưng nó đẹp lắm, thưa bà.
Bà Phú Tường đánh thượt thở dài một cái. Thế đấy. Ngày nào bà
cũng la rầy Đông An hết chuyện này đến chuyện khác chứ đâu phải dễ tính đâu mà
con bé vô tư này hay quên sợ. Hình như nó chỉ sợ bà một lát lúc bà la ầm ầm rồi
lại quên ngay. Như bây giờ chẳng hạn, lẽ ra nó phải hiểu là bà đang căng thẳng
như một sợi dây đàn. Thật không có gì khổ sở hơn là sự chờ đợi. Bà đang hồi hộp
chờ đơi gặp lại Vĩnh Kha , đứa cháu nội mà bà yêu quý nhất trên đời. Vậy mà còn
hơn một tiếng đồng hồ nữa chuyến bay mới hạ cánh.
Bà Phú Tường nhướng mày :
- Cô không có gì để quan tâm ngoài mấy chiếc vòng vỏ ốc nữa
sao ?
Đông An gãi đầu. Đúng là như thế thật, vì cô không biết phải
làm gì trong gian phòng đợi thật rộng lớn thênh thang này. Được ngắm nhìn những
chiếc vòng mỹ nghệ thật dễ thương dù sao cũng dễ chịu hơn nhiều.
Bà Phú Tường cao giọng :
- Sao cô lại im lặng, không trả lời câu hỏi của ta ?
Thấy Đông An im như thóc, bà Phú Tường thở dài :
- Thế cô có biết vì sao ta có mặt ở đây từ tờ mờ sớm không ?
Liếc nhanh gương mặt khó đăm đăm của vị giám đốc già ngót
nghét 60 tuổi, Đông An ỉu xìu :
- Dạ...
Bà Phú Tường hất hàm :
- Tất nhiên không phải ta và cô đến sân bay để ngắm xem thiên
hạ đưa tiễn nhau, phải không ?
Đông An chớp mi:
- Vâng.
Bà Phú Tường cao giọng :
- Thế thì cô nói đi. Vì sao ta và cô phải có mặt ở đây trong
lúc công việc ở công ty đang ngập đến tận cổ ? Hay cô lại quên mất lý do rồi ?
Đông An cụp mi nhìn xuống đất.
Trời ạ. Làm sao cô có thể quên một nhiệm vụ trọng đại đến thế.
Suốt một tháng nay, ngày nào bà Phú Tường cũng nhắc đi nhắc lại với cô chuyện tổ
chức đón Vĩnh Kha - - - người cháu nội duy nhất của bà.
Lẽ ra, theo dự định là một cuộc tiếp đón long trọng với những
người có chức vụ trong công ty nhưng giờ phút chót bà Phú Tường lại đổi ý vì muốn
có một không khí thật ấm cúng trong gia đình.
Cô cũng không hiểu vì sao bà lại chọn cô khi dưới đôi mắt của
bà, cô chỉ là một con bé hậu đậu luôn luôn làm sai ý của bà.
Bà Phú Tường giục :
- Sao cô không chịu trả lời câu hỏi của ta ?
Đông An lí nhí :
- Thưa, hôm nay cậu Kha từ Pháp trở về.... nên ... nên...
Như chỉ chờ có thể, bà Phú Tường lên giọng :
- Thế mà ta cứ ngỡ là cô quên mất là ta ra sân bay từ sáng sớm
để làm gì. Ta đưa cô tháp tùng để đón đứa cháu ruột yêu quý của ta, chứ đâu phải
để cô đi xem... vỏ ốc. Ta thì đang nôn nóng chờ đợi cháu ta từng giờ từng phút,
còn cô lại lông nhông với mớ đồ mỹ nghệ rẻ tiền. Côb làm ta phát bực rồi đó.
Thấy Đông An vẫn đứng xớ rớ chứ chưa chịu ngồi xuống, bà Phú
Tường khẽ gắt :
- Sao ? Hay là cô còn tiếc mấy chiếc vòng vỏ ốc đằng kia ? Ngồi
xuống đi.
Rón rén ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bà Phú Tường , Đông An
thở hắt nhè nhẹ. Giá như bà Phú Tường nhìn thấy những chiếc vòng xinh xinh ấy
nhỉ. Có lẽ bà cũng thông cảm cho cô thôi. Ai bảo là những đứa con gái lóc chóc
như cô mới thích những thứ đó. Lúc nãy, cũng có mấy bà lớn tuổi như bà Phú Tường
ghé vào cửa hàng lưu niệm mua những chiếc vòng vỏ ốc màu san hô. Đâu phải thứ
gì đắt tiền mới đẹp đâu. Nếu lúc nãy bà Phú Tường không gọi, có lẽ cô đã kịp
mua cho mình một chiếc vòng đeo tay xinh xắn rồi.
Chìa cho Đông An thanh kẹp Chewing Gum, bà Phú Tường hắng giọng
:
- Cô ăn đi.
Lắc đầu với vẻ mềm mỏng, Đông An lễ phép :
- Cám ơn bà.
Bà Phú Tường nhướng mày :
- Sao lại từ chối ?
Đông An ngắc ngứ :
- Dạ...
- Sao thế ?
Đông An cười gượng ngùng. Đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua,
không biết bà Phú Tường đã đưa cho cao bao nhiêu phong kẹo Chewing Gum và cô đã
nhai muốn ... sái cả quai hàm.
Vẻ mặt khó đăm đăm , bà Phú Tường không rời khỏi chiếc đồng hồ
lớn lớn treo trong đại sảnh.
Trông bà thật sang trọng và lạnh lùng trong chiếc áo dài bằng
vải gấm màu hổ phách, búi tóc được bói cao và duỗi hạt bằng ngọc. Bên cạnh bà
là một Đông An với mái tóc cắt ngắn ngang vai. Cô trạc 20 tuổi với đôi mắt nai
mở to thật hồn niên ngây thơ. Một vẻ hồn nhiên thật tươi tắn mà có ai đó có thể
lầm cô là một nữ sinh trung cấp kế toán toán và đang làm việc tại một công ty lớn
tại thành phố.
Đông An cắm móng tay nhìn mọi người đi lại trong phòng chờ. Một
tiếng đồng hồ nữ - - - đó không phải là một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhất là
khi bên cô là vị giám đốc cực kỳ khó tính luôn thích rầy la kẻ khac. Mà kẻ khác
ấy lại chính là.... cô
- Cô không bỏ được thói quen cắn móng tay sao ?
Khẽ giật mình , Đông An bối rối nở nụ cười cầu tài nhưng bà
Phú Tường đã mắng xối xả :
- Cô không biết là mình có nhiều tật xấu sao ? Hừ... Ta đã
nhiều lần bảo cô bỏ tật cắn móng tay rồi kia mà. Cô chẳng khác gì một con bé
đang học cấp một. Thật không ra làm sao cả.
Vội buông tay xuống , Đông An lí nhí :
- Vâng... Cháu đã nhớ....
Trước ánh mắt đầy uy quyền của bà giám đốc. Đông An vội cụp
mi nhìn xuống đất. Từ ngày cô vào làm việc ở công ty của bà, hầu như không có
ngày nào là Đông An không bị la mắng
Thật tình mà nói, cô cũng không biết làm như thế nào để vừa
lòng bà giám đốc. Càng bị mắng cô càng luống cuống lên, rốt cuộc không biết phải
làm như thế nào cho bà giám đốc vừa lòng
Chờ đợi mãi. Cuối cùng thì Đông An cũng như etrút gánh nặng
ngàn cân khi tiếng của cô phát thanh viên vang lên trong loa :
- Chuyến bay quốc tế Pháp - Việt còn 10 phút nữa là hạ
cánh...
Như bật ra khỏi ghế, bà Phú Tường ra lệnh :
- Nhanh lên... Nhanh lên. Cô không nghe người ta nói gì sao ?
Quýnh quáng, Đông An kêu lên :
- Ôi, cháu phải làm gì?
Bà Phú Tường quát :
- Làm gì hử ? Sao lại có một con bé ngốc nghếch đến như thế nữa
không biết. Đi theo ta, mau lên.
Đông An vội lót tót đi theo bà, không quên ôm luôn bó hoa nãy
giờ được đặt ở trên chiếc bàn gần đó. Đó là hai boá hoa rất đẹp. Cũng vì bó hoa
này mà sáng nay cô đã bị bà Phú Tường mắng tơi bời vì tội không làm theo đúng ý
của bà khi cố ý xen vào bó hồng nhung rực rỡ là cành Baby trắng. Những bông hoa
tí xíu màu trắng mới đẹp làm sao. Thế mà bà Phú Tường bảo nhìn chúng hệt như...
một mới cỏ rối.
Người già thường khó tính.
Đó là câu mà Đông An thường tự an ủi mình mỗi khi bị bà giám
đốc mắng mỏ. Chỉ cầm làm không đúng ý bà là cô đã bị la tơi bời.
Trước cửa đi ra, người đông không thể tả. Chẳng còn cách nào
hơn Đông An đành chen lấn thật hăng để... mở đường cho cô và bà Phú Tường.
- Ui da ...
Có tiếng ai đó kêu lên vì đau khi đôi sapo đè nặng đến... mấy
kilogam của Đông An đạp lên chân của họ. Mặc Đông An vẫn xông tới thật hăng.
Sau lưng cô là những tiếng la oa oái của.... những kẻ khốn khổ.
Bà Phú Tường bám theo Đông An như hình với bóng. Sự xông xáo,
của cô làm cho bà hài lòng. Có thế chứ. Nếu không coi bộ bà và Vĩnh Kha lại
nhau trong rừng người này quá.
Đông An kéo tay bà Phú Tường lách lên hàng người đầu tiên. Cô
thở hổn hển sau ... chiến công hiển hách của mình. Chợt nhìn lại bó hoa đang cầm
trên tay. Đông An giật thót cả người.
Trời ạ. Đi tiêu đâu mất mấy bông hồng rực rỡ , chỉ còn lại mấy
cành hoa Baby và một mới cành lá hồng cùng ... gai nhọn của nó.
Vội giấu bó hoa sau lưng thật nhanh, Đông An liếc bà Phú Tường
một cái. May cho cô. Bà đang hể hả vì chiến tích mà cô lập được. Vẻ mặt đầy phấn
chấn, bà Phú Tường phán :
- Cô rất giỏi. Vĩnh Kha sẽ nhận ra ta ngay khi nó đi ra cửa
kiểm soát. Nếu cô không chen lấn như thế, bà cháu ta lại nhau là cái chắc.
Đông An cười như mếu :
- Vâng.
Đưa tay nhìn đồng hồ, bà Phú Tường vui vẻ :
- Còn 5 phút nữa. Cô nhớ là tặng hoa cho Vĩnh Kha ngay khi
Vĩnh Kha tiến về phía ta đấy nhé.
Đông An gãi đầu :
- Vâng.
Bà Phú Tường sôi nổi :
- Thế cô có biết hoa hồng biểu tượng cho gì không ?
Đông An nhỏ nhẹ :
- Thưa, hoa hồng biểu tượng cho tình yêu.
Như đoán trước câu trả lời của cô, bà Phú Tường cười đắc ý :
- Ta biết. Cô và nhiều người chỉ hiểu được như thế. Hồng
không chỉ biểu tượng cho tình yêu mà còn biểu tượng cho sự hân hoan, cho sự
thành đạt và cho cả niềm hy vọng nữa đấy. Nói chung, hoa hồng biểu tượng cho hạnh
phúc viên mãn.
Vẫn giữ bó hoa tơi tả sau lưng, Đông An cười như mếu. Nếu bà
giám đốc khả kính của cô biết ... những niềm hạnh phúc... viên mãn của bà đang
bị những kẻ chen lấn sau lưng cô và bà đang ra sức giẫm đạp tơi bời thì cô
không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Coi bộ phen này cô chết với bà quá.
Giọng cô ngắc ngứ :
- Hoa Baby cũng có biểu tượng riêng của nó, thưa bà.
Bà Phú Tường cười nhạo :
- Baby. Những bông hoa nhỏ tí ti như ... cỏ dại ấy mà cũng có
biểu tượng sao?
Đông An cười hiền :
- Vâng. Dù nhỏ xíu như thế nhưng biểu tượng của Baby cũng ...
vĩ đại không kém gì hoa hồng.
Sự so sánh cua Đông An khiến bà Phú Tường không hài lòng. Bà
đã cười khan một tiếng :
- Một mớ cỏ dại ấy mà so sánh với hoa hồng, chúa tể của các
loài hoa được sao
Đông An nhỏ nhẹ :
- Baby tượng chưng cho sự hạnh phúc vững bền. Hoa rất lâu
tàn. Người ta mong cho hạnh phúc của con người cũng như thế. Không chỉ viên mãn
mà còn vững bền. Sự vững bền rất quan trọng. Đó là lý do vì sao người ta cần
Baby xen với những loài hoa khác.
Bà Phú Tường cười nhạo :
- Thế sao ?
Đông An đỏ bừng mặt :
- Đôi lúc người ta còn .. còn ... còn
Thấy Đông An bỗng im bặt, la lùng nhìn cô bà Phú Tường nhíu
mày :
- Sao ? Cô cứ nói đi, ta không mắng cô đâu.
Đông An hít một hơi thật dài :
- Thưa bà, đôi lúc người ta còn dùng Baby để ... thay cho
bông hồng nếu ... không tìm thấy bông hồng. Nói chung, hồng cũng được mà Baby
cũng được. Không nhất thiết phải có hoa hồng
Bà Phú Tường cười nhạt. Thế đấy. Bà không hiểu cô nhóc này
đào ra đâu những ý nghĩ lạ lùng. Nhưng đã hứa la sẽ không là Đông An nên bà Phú
Tường chỉ còn biết lắc đầu ngán ngẩm rồi quay lại nhìn chầm chầm vào lớp cửa
kính ngăn cách sân bay và bên ngoài.
Máy bay hạ cánh.
Giây phút mà bà Phú Tường nôn nóng chờ đợi cuối cùng cũng đến.
- Cháu của ta kìa, cô thấy không ?
Chỉ tay về anh chàng cao lớn đang tách khỏi đám đông đi nhanh
về phía cô bà Phú Tường , bà Phú Tường nghẹn ngào gọi :
- Vĩnh Kha ...
- Nội ...
Mở to mắt nhìn anh chàng cao lớn có khôn mặt thật điển trai
đang ôm choàng bà Phú Tường với khuôn mặt xúc động bồi hồi. Đông An chớp mi liền
mấy cái
Cô chợt nhớ đến nội của cô. Giá như cô cũng còn bà nội như
Vĩnh Kha thì hạnh phúc biết mấy.
Phút hội ngộ thật cảm động.
Thật lạ lùng, trước mặt cô không phải là một vị giám đốc khó
tính từng được nhiều nhân viên gọi là " thép ". Trên đôi má nhăn nheo
của bà Phú Tường là nhừng giọt nước mắt mừng mừng tủi tủi.
Vĩnh Kha lắc vai bà :
- Kìa nội ... Sao nội lại khóc ... ?
Bà Phú Tường khịt mũi :
- Cuối cùng thì con cũng đã về. Lần này ta tự thề với lòng
mình là từ nay không cho con đi đâu cả. Ta đã xa cách con đến 5 năm trời. Thật
là khủng khiếp ... 5 năm chờ đợi ...
Vĩnh Kha kêu lên :
- Nội gầy quá. Con không ngờ dạo này nội gầy đến thế.
Bà Phú Tường mỉm cười qua hàng nước mắt:
- Ta vẫn khỏe. Con đừng lo lắng cho ta. Nhìn thấy con vững
chãi khỏe mạnh như thế này là ta vui lắm rồi.
Vĩnh Kha trầm giọng :
- Con mong nội từ nay chú ý đến sức khỏe của mình hơn.
BÀ Phú Tường gật đầu :
- Từ nay có con bên cạnh ta, ta sẽ càng phấn chấn hơn bao giờ
hết. Không có gì có thể chi phối ta nữa. Ta sẽ khỏe mạnh và vui sống hơn bao giờ
hết.
Vĩnh Kha cảm động :
- Nếu biết trước sự ra đi của con làm nội buồn như thế này,
có lẽ con đã không đi du học.
Bà Phú Tường mỉm cười :
- Sao con lại nói như thế. Vĩnh Kha. Ta rất tự hào về con đấy.
Mãi nói chuyên với bà Phú Tường , giờ Vĩnh Kha mới chú ý đến
cô gái đứng cạnh bên nội anh. Một cô gái với đôi mắt màu nâu mở to như hai giọt
sương mai. Cô cứ vân ve những bông hoa Baby màu trắng với nụ cười bối rối rất đỗi
hiền lành.
Bà bắt gặp cái nhìn của Vĩnh Kha, bà Phú Tường chợt nhớ là
Đông An vẫn cầm mãi bó hoa trên taỵ Bà kêu lên :
- Đông An ... Cô không biết là mình phải làm gì sao ?
Bà bắt gặp cái nhìn của Vĩnh Kha, bà Phú Tường chợt nhớ là
Đông An vẫn cầm mãi bó hoa trên tay. Bà kêu lên :
- Đông An ... Cô không biết là mình phải làm gì sao ?
Đông An ngượng ngùng trao bó hoa cho Vĩnh Kha. Rõ là cô bị la
oan. Nãy giờ Vĩnh Kha và bà Phú Tường đã không để cô kịp... thi hành nhiệm vu.
Cô lí nhí :
- Chúc mừng anh đã trở về.
Vĩnh Kha mỉm cười :
- Cám ơn
Nhìn sững bó hoa tơi tả trên tay Vĩnh Kha , bà Phú Tường quay
phắt lại nhìn Đông An. Giọng bà giận dữ :
- Thế này là thế nào ?
Đông An hoảng hồn :
- Thưa bà , cháu ... cháu ...
Bà Phú Tường quát khẽ :
- Ta hiểu. Cô xem thường ta đến nước ấy là cùng.
Đông An vội nói :
- Không. Thưa bà, mọi chuyện xảy ra hoàn toàn ngoài ý muốn của
cháu.
Ngạc nhiên hết nhìn nội lại nhìn Đông An. Vĩnh Kha xen vào :
- Thưa nội, có chuyện gì thế ?
Bà Phú Tường giận dữ :
- Con hãy để mặc ta nói chuyện với cô gái này. Chỉ là một chuyện
nhỏ thôi nhưng ta không muốn ai qua mặt ta cả.
Đông An nói như khóc :
- Thưa bà, cháu không cố ý.
Bà Phú Tường nhướng mày :
- Cô có quyền thích Baby hay một mới cỏ dại nào đó tùy ý cô.
Nhưng cô phải biết tôn trọng ta. Cô không thể ngang nhiên ném những bông hồng đẹp
đẽ để thay vào một mới cỏ dại, cô hiểu không ?
Đông An nhỏ nhẹ :
- Thưa bà, cháu không hề ném những cành bông hồng như bà
nghĩ. Cháu biết là bà chỉ thích hoa hồng.
Bà Phú Tường giận dữ :
- Thế thì chúng đâu rồi , hở ?
Đông An giọng khổ sở :
- Lúc cháu chen lấn với mọi người, những bông hồng đã... rơi
rụng mất. Cháu không ngờ là như thế.
Trợn mắt nhìn Đông An , bà Phú Tường chỉ còn biết lắc đầu. Giờ
bà mới nhớ là không chỉ đôi sapo của Đông An nghiến lên chân thiên hạ. Hình như
lúc cô chen lấn, mọi người còn la oai oái vì bị gai hồng đâm vào người. Thế đấy,
hình như cô nhóc này chưa bao giờ làm được một điều gì thật trọn vẹn. Khen chưa
kịp xong thì lại đã thấy hối tiếc vì lời khen của mình.
Nhìn bó hoa trên tay Vĩnh Kha, bà Phú Tường giọng chán ngán :
- Con thông cảm cho ta. Ta đã chuẩn bị một bó hoa hồng thật đẹp
nhưng Đông An đã làm hỏng tất cả. Nó không nâng niu những đóa hồng và đã làm
rơi rụng khi chen lấn trong sân bay.
Nhìn xuống những bông hoa nhỏ xíu màu trắng thật dễ thương ,
Vĩnh Kha mỉm cười :
- Bó hoa rất đẹp, thưa nội.
Giọng bà Phú Tường đầy nghi hoặc :
- Thật không ?
Vĩnh Kha cười thành tiếng :
- Thế nội không thấy là chúng rất đẹp sao ? Người ta gọi hoa
là Baby cũng vì thế. Những bông hoa này đẹp và tươi tắn như tên gọi.
Bà Phú Tường băn khoăn :
- Có lẽ con nói thế để chỉ làm vui lòng ta đấy thôi.
Vĩnh Kha vui vẻ :
- Con thích Baby thật mà.
Quay sang Đông An, Vĩnh Kha lịch sự :
- Cám ơn cô nhé.
Bà Phú Tường giới thiệu :
- Đây là Đông An, nhân viên văn thư của ta. Sáng nay ta và Đông
An đến sân bay cách đây hai tiếng đồng hồ để đón con.
Vĩnh Kha ngạc nhiên :
- Chờ đợi đến hai tiếng đồng hồ ? Người ta đã thông báo với nội
sai giờ máy bay hạ cánh à ?
Bà Phú Tường mỉm cười :
- Người ta báo giờ hạ cánh chính xác từng phút một. Nhưng ta muốn
đến đây thật sớm vì nếu ở nhà ta sẽ không chịu nổi, ta rất sốt ruột mong đợi
con.
Vĩnh Kha vui vẻ :
- Nội làm con cảm động hết sức. Con cũng có cảm giác hệt như
nội. Ngồi trên máy con chỉ mong ma chóng đến nơi. Được gặp lại nội, thật không
có gì hạnh phúc hơn.
Bà Phú Tường mỉm cười sung sướng :
- Ta và con ra xe đi.
Vĩnh Kha vội nói :
- Nội chờ con một lát. Con phải đi lấy hành lý đây.
Bà Phú Tường khoát tay :
- Không ... Sẽ có Đông An lo cho con... Hóa đơn nhận hàng của
con đâu ?
Vẻ mảnh mai của Đông An khiến Vĩnh Kha ngần ngại. Anh băn
khoăn hỏi :
- Liệu cô ta có ... xách nổi hành lý của con không ?
Bà Phú Tường nhíu mày :
- Con khỏi bận tâm. Công việc đó là của Đông An , cô ta làm
được mà. Con cùng nội ra xe đi.
Tâm trạng bồi hồi, mãi hàn huyên bà Phú Tường và Vĩnh Kha
quên cả thời gian. Chỉ đến khi chợt nhìn lại không thấy Đông An đâu cả. Vĩnh
Kha mới xem lại đồng hồ. Anh thắc thỏm hỏi :
- Cái cô ... gì đó đến giờ này sao không thấy hả nội ? Nãy giờ
hơn nửa giờ rồi...
Sa sầm nét mặt , bà Phú Tường phán :
- Đông An bao giờ cũng thế. Nó làm ta bực mình quá đổi. Nó phải
biết là ta và con đang sốt ruột chờ nó chứ. Lạ thật, ta cũng không biết vì sao
nữa.
Vĩnh Kha hắng giọng :
- Nội đứng đây, để con vào trong đó xem sao.
Bà Phú Tường chưa kịp ngăn lại thì anh đã xăm xăm đi thẳng.
Vĩnh Kha tìm thấy Đông An bên cạnh mới hành lý của anh, cô
đang cãi gì đó với một nhân viên sân bay nhìn có vẻ hăng lắm.
Vừa nhìn thấy Vĩnh Kha, Đông An liền reo lên :
- May quá ... Anh đây rồi.
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Có chuyện gì thế ?
Đông An vội nói :
- Có một trục trặc nhỏ nhưng tôi đã giải quyết gọn. Có một
anh chàng lấy nhầm hành lý của anh và tôi đã kịp choanh ta một bài học nhớ đời.
Vĩnh Kha ngạc nhiên :
- Sao lại có thể nhầm được ?
Đông An chép miệng :
- Ai mà biết được. Tôi không biết hắn có cố ý hay không , chỉ
có một điều là cái samsonite của hắn giống hệt anh. Xui cho tôi, tôi vừ giật đứt
mảnh giấy đính trên hành lý của anh cho vào sọt rác thì hắn ở đâu nhảy ra , cầm
lấy chiếc samsonite của anh ... May mà tôi nhìn thấy kip....
Vĩnh Kha so vai :
- Cũng có thể là anh ta nhầm. Thôi, cô gọi người đẩy hành lý
ra xe cho tôi. Nội tôi chờ như thế là hơi lâu rồi đó. Bà không được hài lòng về
chuyện này đâu.
Đông An dẩu môi :
- Như anh thấy rồi đó, lỗi đâu phải do tôi. Nếu không có vụ
tên đàn ông đó lấy nhầm hành lý của anh thì tôi đã hoàn thành nhiệm vụ từ lâu.
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Thế tại sao cô lại vứt bỏ tờ phiếu đính trên hành lý của
tôi ?
Đông An chu môi :
- Anh không thấy là vướng víu sao ? Có đến 5 tờ giấy lủng lẳng
như thế trên đống hành lý của anh. Tôi thấy cần phải cho vào sọt rác cho tiện.
Vĩnh Kha so vai :
- Cô phải hỏi ý kiến tôi chứ ?
Đông An tròn xoe mắt :
- Về chuyện gì ?
Vĩnh Kha nhăn mặt :
- Còn chuyện gì nữa ? Cô không thể hiểu được tôi nói gì sao ?
Đông An bậm môi :
- Không lẽ chỉ mấy tờ giấy đáng cho vào sọt rác ấy mà tôi phải
phóng ra bãi đậu xe để.... xin ý kiến của anh.
Vĩnh Kha cao giọng :
- Thứ mà cô cho là nên quẳng vào sọt rác chính là phiếu kiểm
tra của hải quan đấy.
Đông An thở dài :
- Sao anh nói giống tên đàn ông định chôm chiếc samsonite của
anh quá chừng. Thật là rắc rối
Khẽ cau mày, giọng Vĩnh Kha lạnh nhạt :
- Rắc rối là do cô tự tạo ra. Tôi ra xe trước đây. Cô đừng để
nội tôi và tôi đợi nữa.
Quệt mồ hôi đang vã ra trên trán, Đông An nhìn theo dáng cao
lớn ngang tàng của Vĩnh Kha đang khuất dần. Tự dưng cô thấy hơi ấm ức. Coi bộ
anh chàng này cũng là bản sao của nội anh ta quá. Khó tính khủng khiếp. Mà
thôi, những kẻ làm công như cô lúc nào cũng quen với hai chữ phục tùng thì tốt
hơn. Cứ mất công nghĩ ngợi càng thêm tức.
Vừ nhìn thấy Đông An với mớ hành lý trên xe đây , bà Phú Tường
ngọt nhạt bảo :
- Sao lâu thế? Cô lại ... ghé đến hàng mỹ nghệ nữa à ?
Đông An nhún nhường :
- Thưa không....
Bà Phú Tường cau có :
- Cô có biết là ta bực mình vì tích chậm chạp như rùa của cô
không ?
Vội chỉ cho người phu khuân vác chất đồ đạc lên xe , Đông An
liền chui tọt ra băng ghế sau với vẻ mặt cam phận. Liếc Vĩnh Kha một cái thật
nhanh , cô cảm thấy lòng nặng nề hơn khi khuôn mặt của anh cũng đang khó đăm
đăm. Chừng như anh cũng đồng tình với nội của anh nhưng không nói ra.
Có vẻ chưa hả cơn giận, bà Phú Tường cao giọng :
- Ta sẵn sàng cho cô nghỉ việc ở công ty nếu tuyển được người
thay cô đấy, cô có biết không ?
Đông An khẽ cắn móng tay. Chợt nhớ bà Phú Tường rất ghét thói
quen này của cô. Đông An vội rụt tay lại và liếc nhanh bà một cái. Đây không phải
là lần đầu tiên bà Phú Tường dọa đuổi việc cô. Cô cũng không biết phải làm như
thế nào để bà hài lòng nữa.
Quay sang Vĩnh Kha, bà Phú Tường dịu giọng :
- Lâu lắm rồi con mới trở về thành phố, ta sợ là con quên đường
đó.
Vĩnh Kha cười lớn :
- Con giành với nội ngôi sau tay lái vì con muốn thỬ lại trí
nhớ của ,ình. Thành phố sau 5 năm thay đổi rất nhiều. Đẹp hơn và nhiều cây xanh
hơn.
Giọng bà Phú Tường quan tâm :
- Con còn nhớ đường chứ ? Nếu có quên , để nội cầm lái cho.
Vĩnh Kha vui vẻ :
- Nội đừng lo. Quên nữa ... Nội không có tài xế riêng hay sao
mà phải đích thân cầm lái.
Bà Phú Tường giọng sang sảng :
- Nội còn minh mẫn và khỏe mạnh mà con. Phó thác tất cả cho bọn
tài xế lái xe như ăn cướp ư, không đời nào.
Vĩnh Kha kêu lên :
- Kìa nội, đâu phải tài xế nào cũng lái xe ẩu đâu.
Bà Phú Tường lắc đầu :
- Nhưng tìm ra một tên tài xế đsàng hoàng không phải là chuyện
dễ dàng.
Vĩnh Kha mỉm cười. Hoài nghi. Đó cũng là một tính cách của nội
anh. Anh biết đó không phải là ưu điểm nhưng dù sao nội anh đã nội anh từ khi
nhỏ. Ba mẹ mất sớm, anh sống trong tình yêu thương của nối. Với anh, nội anh dường
như là tất cả.
Chợt nhìn vào kính chiếu hậu, Vĩnh Kha bắt gặt khuôn mặt cau
có của Đông An. Anh hơi mỉm cười. Một người có tính cách mạnh mẽ như nội của
anh mà tuyển dụng một cô gái vừa hậu đậu vừ lý sự như thế này cũng là chuyện lạ...
Chiếc xe dừng bánh trước một ngôi nhà sang trọng màu xanh da
trời. Đông An vội nhảy ra xe để đỡ bà Phú Tường xuống nhưng Vĩnh Kha đà nhanh
hơn cô nữa. Mở cửa cho bà, anh lễ phép :
- Mời nội...
Đường bệ bước xuống xe, bà Phú Tường nhìn Đông An ra lệnh :
- Cô xuống bếp xem bà quảng gia và chị bếp đã sẵn sàng cho bữa
ăn trưa nay chưa. Đừng để chậm trễ đấy nhé.
Đông An vừa dợm bước đi thì bà đã khoát tay nói tiếp :
- Khoan đã. Trước tiên là hãy cho người mang tất cả hành lý
lên phòng Vĩnh Kha và kiểm tra lại phòng ngủ đã tươm tất chưa. Ta muốn tất cả
phải hoàn hảo. Nhớ đấy nhé. Hoàn hảo.
Không một phút chậm trễ. Đông An làm theo lệnh của bà Phú Tường.
Cho dù trong lòng cô đang tự hỏi , cô là văn thư của công ty hay chỉ là một
nhân viên sai vặt. Nếu không vì sợ làm phật lòng luật sư Doãn - - người bảo trợ
và cũng là chỗ quen biết với bà Phú Tường , có lẽ cô đã rời khỏi ngôi nhà này từ
lâu.
Không muốn làm cho bà Phú Tường phật lòng, sau khi gọi người
mang hành lý lên phòng Vĩnh Kha, Đông An vội vọt lệ lên phòng của anh. ( Cho dù
cả một tháng nay, ngày nào bà Phú Tường cũng vào phòng kiểm tra từ màn gió treo
cửa cho đến thảm trên sàn, hệ thống nước nóng lạnh trong phòng tắm ... )
Ngầm nhìn căn phòng , Đông An tin rằng Vĩnh Kha sẽ hài lòng về
căn phòng mà cô đã mất nhiều công sức để chuẩn bị.
Rèm cửa màu lá mạ. Nệm giường màu xanh da trời. Thảm Ba Tư
màu gạch non. Cách bài trí torng căn phòng thật hài hoà và thanh nhã. Khép nhẹ
cửa phòng, Đông An cả thấy yên tâm.
Rồi cô đi vào bếp.
Ở đây, mọi người đang tất bật cho những món mà Vĩnh Kha đã từ
lâu không được ăn ở quên nhà. Cá lóc nấu canh chua, xà lách soong trộn với thịt
bò, thịt ba sợi kho tộ và cá bóng kho sặc. Mùi thơm trong bếp khiến Đông An thấy
cồn cào trong ruột.
Cô sực nhớ ra từ sáng đến giờ chưa cho thứ gì bụng vì bà Phú
Tường đã lôi cô ra sân bay để chờ Vĩnh Kha từ năm rưỡi sáng lúc mà mọi người
trong nhà đang còn say giấc.
Đói kinh khủng. Coi bộ giờ cô có khả năng... ăn thi với cả
tên đàn ông vừa được ghi vào sách Guiness về tài ăn nhiều nhất thế giới quá.
Chị Năm làm bếp giọng vui vẻ :
- Không ngờ cậu Vĩnh Kha đẹp trai ghê Đông An hả ?
Đông An ừ hứ trong cổ. Cô cũng đâu có thì giờ để quan tâm đến
chuyện đó. Nếu có ấn tượng thì đó là một anh chàng có vẻ phách lối không thua
gì nội của anh ta. ( Công bằng mà nói thì cái cách ăn mặc của anh ta cũng quyến
rũ không kém gì một tài tử thượng thặng. Quần kaki màu tro, áo pull màu rêu.
Khuôn mặt điển trai với hàng mày rậm. Coi bộ không ít cô gái đẹp đà từng rụng
tim vì anh ta )
Chị Năm vẫn giọng sôi nổi :
- Hình như đợt này bà giám đốc có ý định chọn vợ cho cậu Vĩnh
Kha đó. Không biết ai sẽ lọt vào mắt xanh của bà giám đốc đây.
Đông An tròn mắt :
- Tại sao lại phải lọt vào mắt xanh của bà giám đốc ?
Chị Năm cười hể hả :
- Khờ quá cưng ơi. Ai không biết là cưới vợ cho cậu Vĩnh Kha
thì phải do cậu Vĩnh Kha quyết định. Nhưng mỗi vườn mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.
Trong ngôi nhà này, mọi chuyện đều do bà giám đốc quyết định. Nếu cô nào được
bà giám đốc duyệt xem như đã đi hết nửa đường.
Đông An lắc đầu cười. Cô cũng đâu quan tâm chuyện của thiên hạ
làm gì. Chị biết là bụng cô đang réo biểu tình. Chuyện đó thiết thực hơn nhiều.
Xoa tay lên bụng, Đông An thở dài :
- Em đói bụng ghê. Từ sáng đến giờ chưa ăn gì cả.
Chị Năm tròn mắt :
- Sao không ăn ?
Đông An xụ mặt :
- Em đâu có thời gian.
Chị Năm mắng yêu :
- Công lên chuyện xuống gì mà không có thì giờ.
Đông An tả oán :
- Bộ chị quên là mới năm giờ sáng bà giám đốc đã cho người đập
cửa ầm ầm gọi em dậy sao ?
Chị Năm cười giòn giã:
- Ừ nhỉ, chị quên mất.
Đông An ca cẩm :
- Bà giám đốc hối đến mức thiếu đường em vắt giò lên cổ mà chạy
cũng không kịp.
Chị Năm vui vẻ :
- Chuyện đó thì ai cũng biết. Bà giám đốc khi nào cũng thế. Với
bà mọi chuyện đều quan trọng đến mức... nghiêm trọng rồi cuối cùng đến mức ...
trầm trọng.
Đông An cười :
- Chị nói thế mà không sợ bà giám đốc nghe sao ?
Chị Năm cười :
- Trước khi nói, người ta cũng chịu khó ngó tới ngó lui rồi
cưng ơi.
Đông An cười. Nhưng cười cũng không đỡ đói nên cô lại ỉu xìu.
Chị Năm trách yêu :
- Thế tại sao lúc ra sân bay, em không kiếm chi ăn cho đỡ
đói.
Đông An gãi đầu. Không phải cô vô tình với... bao tử của
mình. Ngặt một nỗi là bà Phú Tường không chịu đi ăm điểm tâm vì cứ sốt ruột
nóngg đợi cháu nội, sao cô dám ... qua mặt đi ăn một mình.
Chị Năm xởi lởi :
- Tội nghiệp Đông An ghê. Thôi thì có mấy cái bánh tráng nướng
sẵn , Đông An lấy đại một cái ăn đỡ đói đi.
Vẻ mặt sáng rỡ, Đông An tía lia :
- Báng tráng đâu chị ? Sao nãy giờ chị không nói ?
Chị Năm cười :
- Chờ chút , chị lấy cho.
Dúi hai chiếc bánh tráng đã được nướng giòn vào tay Đông An ,
chị Năm giọng đầy yêu thương :
- Ăn đi cưng , kẻo đói rồi xỉu đó.
Dù đang đói nhưng Đông An vẫn thích đùa :
- Có gì đâu. Nếu em xỉu thì chị gọi bà giám đốc giùm.
Nguýt yêu Đông An , chị Năm cười :
- Gọi chi vậy ?
Đông An lí lắc :
- Bắt đền.
Không kìm được , chị Năm phì cười. Chị dí tay lên chót mũi
Đông An :
- Cái con nhỏ này.
Ngồi bệt trên bậc cấp ngay cửa , Đông An cười thật tươi :
- Nếu có bánh ướt và thêm chén mắm nêm nữa thì tuyệt vời phải
không chị Năm ? Em thích nhất là ăn bánh tráng đập đó. Lâu rồi không ăn , nhắc
lại thấy nhớ nhớ.
Chị Năm vui vẻ :
- Chờ hôm nào lãnh lương , hai chị em mình đi ăn.
Đông An nheo mũi :
- Bánh tráng đập rẻ rề , cần gì phải đợi kỳ lương.
Chị Năm sôi nổi :
- Tại chị muốn đãi em thêm thứ khác nữa đó.
Đông An cười cười :
- Chị đừng làm mắc nghẹn vì mừng đấy nha.
Đông An mới nhai được khoảng nửa cái bánh và qua tạm cơn đói
thì có tiếng gọi :
- Đông An ... Cô ở đâu ...
Xuất hiện ở ngưỡng cửa bếp là bà quản gia.
Đông An vội lên tiếng :
- Có gì không dì ?
Bà quản gia vẻ mặt lo lắng :
- Cậu Vĩnh Kha nhờ tôi tìm cô. Hình như cậu ấy có điều gì
không hài lòng về cô thì phải.
Đông An buột miệng :
- Sao kỳ cục vậy ? Cháu đâu có liên quan gì đến anh ta.
Bà quản gia lúng túng :
- Thì tôi cũng đâu có biết chuyện gì. Tôi chỉ thấy cậu Vĩnh
Kha gương mặt hầm hầm , bảo tôi đi tìm cô gấp.
Đông An băn khoăn :
- Lạ quá ha. Hay dì nghe nhầm.
Bà quản gia hùng hồn :
- Bỏ ràng là cậu Vĩnh Kha bảo tôi đi tìm cô mà.
Chị Năm xen vào :
- Nãy giờ Đông An ngồi đây chơi với cháu mà. Con nhỏ có làm
gì cậu Vĩnh Kha đâu mà cậu ... hầm hầm.
Bà quản gia thở hắt một cái :
- Tôi cũng đâu có biết. Cậu Vĩnh Kha bảo sao , tôi làm vậy.
Vội chùi miệng. Đông An lẩm bẩm :
- Hành lý cháu mang về đầy đủ mà. Một chiếc samsonite và bốn
thùng hàng. Không lẽ "ổng" bị người ta moi lấy mất đồ rồi bây giờ ...
đổ thừa.
Chị Năm hối thúc :
- Cưng cứ đi gặp cậu Vĩnh Kha xem sao. Có lẽ chỉ là chuyện hiểu
lầm gì đó thôi.
Đông An thở dài. Cô khôNg khoái gặp Vĩnh Kha chút nào vì coi
bộ không phải là một chuyện vui vẻ.
Giọng cô xụi lơ :
- "Ổng" đang ở đâu ?
Bà quản gia phán :
- Trong phòng.
Đông An tròn mắt :
- Phòng nào ?
- Phòng riêng của cậu ấy.
Đông An ngớ ngẩn hỏi :
- Thế cháu phải vào phòng riêng của "ổng" sao ?
Một câu hỏi thật đơn giản nhưng cũng đủ làm bà quản gia lúng
túng. Giọng bà ngắc ngứ :
- Tôi chỉ biết là cậu ấy truyền lệnh gọi cô gấp. Tôi ... tôi
...
Chị Năm tham gia :
- Thì Đông An cứ lên lầu xem cậu Vĩnh Kha muốn tìm Đông An để
làm gì.
Đông An cắc cớ hỏi :
- Sao "ổng" không gặp em ở phòng khách mà lại gặp ở
phòng riêng ?
Chị Năm phát nhẹ vào vai cô :
- Nhóc ơi , em cứ hỏi hết câu này đến câu khác. Ai biết mà trả
lời.
Thở dài , Đông An đứng dậy. Cứ theo tính cách của Vĩnh Kha mà
cô đã từng biết và giờ đây bà quản gia cho cô hay là Vĩnh Kha đang giận thì cô
không hy vọng gì về chuyện anh sẽ cho cô ... kẹo chocolat. Coi bộ là một cơn thịnh
nộ. Mà thịnh nộ về chuyện gì thì may ra có ... trời mới biết.
Lò dò đi lên cầu thang , Đông An hít một hơi thật dài rồi mới
dám gõ nhẹ lên cánh cửa đang đóng im ỉm.
- Ai đó ?
Tiếng quát của Vĩnh Kha khiến Đông An giật mình. Cô ấp úng :
- Tôi ...
Chẳng cần đợi lâu , cánh cửa phòng của Vĩnh Kha được xô mạnh
ra.
Nhưng trời ạ. Trước mặt cô không phải là một anh chàng Vĩnh
Kha hết sức lịch sự với bộ áo quần như cô thấy sáng nay.
Áo Pull , quần short với một chiếc khăn tẩm vất lên vai. Anh
đang xuất hiện trước mặt cô một cách mát mẽ và ... tự nhiên. Không lẽ anh ta cho
rằng , đây là ... bể bơi chắc.
Đông An không có thì giờ để nghĩ ngợi lan man nữa vì Vĩnh Kha
hỏi như quát :
- Cô là người đã sắp xếp phòng ngủ và phòng làm việc của tôi
?
Đông An giọng tự tin :
- Vâng ...
Vĩnh Kha lắc đầu phán :
- Thật là kinh khủng.
Đông An tròn mắt :
- Sao cơ ?
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Cô không biết là tôi giận đến cỡ nào sao ?
Đông An bậm môi nhìn Vĩnh Kha. Cô không biết vì sao anh lại nổi
giận với cô. Nếu anh biết là cô cũng chẳng sung sướng gì khi được nội của anh
giao một trọng trách kèm theo những lời đe dọa mà không hề có sự tương thưởng
nào xứng đáng thì không biết anh sẽ nghĩ gì.
Giọng cô mềm mỏng :
- Phải chăng anh không hài lòng vì bàn làm việc đã đặt gần cửa
sổ ?
Vĩnh Kha nhăn mặt lại :
- Không.
Đông An gãi đầu :
- Tôi biết rồi. Có lẽ anh không thích chùm đèn ngủ màu tím mà
nội anh đã đặt mua ở Ý.
Chùm đèn ấy đắt tiền quá , trong lúc với giá tiền như thế người
ta có thể mua đến ... một trăm cái đèn.
Đèn sản xuất trong nước mà còn đẹp hơn nhiều.
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Cô không hiểu gì về cái đẹp cả. Chùm đèn ngủ ấy à , đó là
thứ duy nhất tôi có thể hài lòng trong căn phòng này.
Đông An kêu lên :
- Sao ? Anh không thích chùm đèn tím ấy thật à ? Anh không thấy
là nó được chế tạo mốt cách cầu kỳ sao ? Tôi đang tự hỏI là sau một thời gian sử
dụng , người ta sẽ lau chùi nó như thế nào khi để đèn cũng như loa đèn đều được
uốn cong một cách rối rắm như thế.
Vĩnh Kha so vai :
- Cô sẽ đào đâu ra bụi trong căn phòng được ngăn cách bằng mấy
lớp kính của tôi. Trong phòng ngủ và phòng làm việc của tôi , một con muỗi bay
không vào , một hạt bụi cũng không lọt.
Đông An tặc lưỡi :
- Không lẽ anh chẳng bao giờ mở cửa sổ ?
Vĩnh Kha nheo mắt nhìn Đông An. Trước khi anh đi du học ,
chưa có một nhân viên nào của công ty có cách nói chuyện với anh ngang ngang
như cô gái này. Không lẽ sau năm năm , mọi thứ đều thay đổi. Một cô nhân viên
văn thư xoàng xoàng cũng có quyền lý sự với anh.
Giọng anh cao ngạo :
- Cô có biết là cô đang nói chuyện với ai không ?
Đông An hít một hơi thật dài :
- Cháu của bà giám đốc và là ... giám đốc tương lai của công
ty.
Vĩnh Kha giận dữ phán :
- Tôi đang tự hỏi tôi hay cô , ai mới sẽ là giám đốc tương lai
của công ty. Tôi không bàn luận với cô về chùm đèn ấy nữa. Cô có biết vì sao
tôi cho gọi cô không ?
Đông An lắc đầu :
- Không , tôi không biết.
Vĩnh Kha quát :
- Thế thì hãy vào đây !
Đông An chưa kịp phản ứng thì cô đã bị Vĩnh Kha lôi tuột vào
phòng. Vẻ mặt giận dữ , anh chỉ vào màn cửa màu xanh lá mạ và nện giường màu
xanh lơ :
- Hãy nhìn đi. Cô không có ý định biến căn phòng của tôi
thành một rạp sân khấu cải lương đấy chứ ?
Đông An tròn xoe đôi mắt :
- Bộ anh không thích màu xanh lá mạ hả ?
Vĩnh Kha bực dọc :
- Cô không còn màu nào để chọn làm rèm cửa nữa sao ? Mà tôi
cũng không hiểu tại sao nội tôi lại nhờ cô sắp xếp phòng của tôi. Thật là bực
mình.
Đông An nheo mũi :
- Bộ anh tưởng tôi ... thích làm chuyện này lắm sao ?
Nén vào mặt Đông An một cái nhìn , Vĩnh Kha thở hắt một cái.
Đúng là một cô nhóc lý sự.
Anh quát khẽ :
- Cô có quyền từ chối mà.
Đông An rên rỉ :
- Làm sao tôi từ chối được. ChƯa có ai cãi lệnh bà giám đốc cả.
Tôi không phải là ngoại lệ.
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Chỉ cần một chút xíu thông minh và một chút xíu am hiểu mỹ
thuật , cô đã không biến phòng ngủ của tôi thành sân khấu.
Hàng mày thanh tú của Đông An khẽ nhướng lên :
- Sao anh cho là tôi không am hiểu gì về cái đẹp ?
Vĩnh Kha hừ nhẹ trong cổ. Đứng trước mặt anh là một cô gái
không có gì đặt biệt , nếu không muốn nói là hết sức tầm thường. Quần jean màu
nâu , áo sơ mi trắng may theo kiểu ... cổ điển. ( Một kiểu áo đã thịnh hành trước
đây ... hơn chục năm ). Anh không tin là cô có biết ... chút chút về cái đẹp.
Thế mà nội anh đã phó thác tất cả cho cô.
Giọng anh ngạo mạn :
- Tôi chưa bao giờ đưa ra một kết luận sai bao giờ.
Đông An nuốt cục tức xuống cổ. Nếu Vĩnh Kha không phải là
cháu nội bà Phú Tường , coi bộ cô có một trận khẩu chiến ra trò với anh ta quá.
Nói như cách nói của anh thì cô chỉ là một con bé ngốc nghếch không hơn không
kém.
Giọng cô ấm ức :
- Thế anh muốn thay rèm cửa màu gì ?
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Tôi không ... thích gì cả. Tốt hơn hết , cô hãy cho người
thay hết toàn bộ rèm cửa và cả drap giường. Nếu không , tôi sẽ ném tất cả qua cửa
sổ.
Đông An mở to mắt :
- Sao ?
Cuộc hành trình dài từ Pháp khiến Vĩnh Kha cảm thấy mệt mỏi.
Khi đặt chân bước vào căn phòng của mình , cảm giác đầu tiên của Vĩnh Kha là sự
bực bội. Rèm cửa xanh lá mạ. Nệm giường xanh lơ. Thảm Ba Tư gạch non. Căn phòng
thanh nhã hài hòa trước đây của anh đã bị biến tướng và sặc sỡ một cách đáng
ghét.
Giọng anh cau có :
- Ngay lập tức. Yêu cầu cô lột tất cả màn cửa và drap giường
, cùng với tấm thảm trên nền nhà nếu cô không muốn tôi nổi giận.
Đông An nhăn mặt :
- Tôi hiểu. Nhưng thay vào đó là gì ?
Vĩnh Kha quát :
- Là khoảng trống. Tôi không cần chúng nữa.
Đông An hét lên :
- Anh không thể vô lý như thế được. Anh phải biết là tôi mất
hết mấy tháng trời mới sắp xếp xong căn phòng của anh.
Vĩnh Kha lừ mắt :
- Tôi không có quyền đưa ra quyết định sao ?
Bậm môi lại. Đông An phán :
- Dĩ nhiên là anh có toàn quyền quyết định , nhưNg đó là một
quyết định hết sức ... mù quáng.
Vĩnh Kha trợn mắt :
- Sao ?
Đông An nhìn thẳng vào mặt Vĩnh Kha :
- Mong rằng anh sẽ cảm thụ được cái đẹp từ những gấm màu vui
tươi ấy thay vì cho đóng tất cả cửa sổ để bảo vệ chùm đèn mua từ Ý khỏi ... bị
bụi.
Giận không thể tả , Vĩnh Kha giật tung một màn rèm ném qua cửa
sổ. Hết cả hồn , Đông An đi giật lùi ra cửa rồi chạy nhanh xuống cầu thang.
Trời ạ. Không chừng cô còn đứng đó , Vĩnh Kha cũng không ngần
ngại ném cô qua cửa sổ quá.
- Đông An cô đi đâu ?
Trước mặt cô là bà Phú Tường với cái nhìn thật nghiêm khắc.
Đông An thở không muốn ra hơi :
- Cháu ... cháu ...
Bà Phú Tường đằng hắng giọng :
- Cô làm gì mà hớt ha hớt hãi thế ? Có phải cô từ phòng Vĩnh
Kha xuống đây không ?
Giọng Đông An ngắc ngứ :
- Thưa , không ...
Bà Phú Tường vẻ mặt quan tâm :
- Sao ta nghe chị Năm bảo là Vĩnh Kha cho gọi cô ?
Đông An lí nhí :
- Vâng ... Cháu quên. Lúc nãy anh Vĩnh Kha có gặp cháu.
Giọng bà sang sảng :
- Có chuyện gì à ?
Đông An đành nói dối :
- Thưa không.
Hàng mày bạc phơ hơi nhướng lên :
- Thế cháu nội ta gọi cô để làm gì ?
Đông An giọng khổ sở :
- Cháu không biết.
Nhìn cô chằm chằm , bà Phú Tường cao giọng :
- Ta hy vọng đó không phải là chuyện cô đã làm mất một số đồ
đạc trong hành lý của nó.
Đông An nhanh nhảu :
- Không bao giờ. Hành lý của anh Vĩnh Kha không hề suy suyễn.
Một chiếc samsonite , bốn thùng hàng trong đó có hai thùng là sách vở , một
thùng là hàng mỹ nghệ và một thùng nhỏ là thuốc tân dược.
Bà Phú Tường khen như mắng :
- Cô giỏi lắm , nhớ tất cả những gì cháu nội ta mang về. May
là không có thứ hàng nào thuộc ... hàng cấm. Nếu không , coi bộ ta cũng khổ vì
trí nhớ của cô.
Đông An bậm môi :
- Cháu không cố ý. Chỉ tại cứ sợ mất hành lý của anh Vĩnh Kha
nên phải bo bo giữ chúng từ lúc nhận hàng cho đến lúc đẩy ra xe. Nhất là thùng
thuốc tân dược , cháu không rời mắt lấy một phút.
Bỗng dưng bà Phú Tường chép miệng than :
- Ta có đau ốm gì đâu mà cháu nội ta mang về cho ta ngần ấy
thuốc bổ.
Thấy bà Phú Tường quên mất chuyện căn vặn cô vì sao Vĩnh Kha
gọi lên phòng , Đông An vội chuồn êm :
- Cháu xin phép bà ...
- Khoan đã ...
Vẻ mặt lạnh lùng , bà Phú Tường ngoắc tay bảo cô :
- Đi vào phòng của ta. Có công việc dành cho cô đấy.
Vừa dứt lời , bà Phú Tường liền quay gót. Không một phút chậm
trễ Đông An liền nối gót đi sau lưng bà. Cô đi thật nhẹ chân vì vẫn không quên
đã từng bị bà Phú Tường dũa cho một trận tơi bời vì tội khua dép khi đi ngang
qua phòng bà.
Giọng bà Phú Tường đột ngột vang lên :
- Cô làm gì mà đi rón rén giống ... mèo thế ?
Đông An bụm miệng suýt phì cưòi. Cũng may bà Phú Tường không
quay lại. Nếu không coi bộ cô lại bị la tiếp vì đã dám cười khi bà mắng quá.
Một căn phòng sang trọng. Hai cách cửa kính trong suốt dày đến
mười ly. Bên trong là những chậu hoa giả rực rỡ nhưng không vì thế mà làm mất
đi vẻ đẹp quý phái của hoa hồng. Hoa đẹp đến mức nhìn cứ ngỡ như nhữnmg cánh
nhung Đà Lạt thật đang xòe cánh khoe sắc thắm.
Đông An buột miệng :
- Hoa đẹp quá.
Bà Phú Tường giọng đầy đắc ý :
- Cô thấy không , cho dù là hoa giả nhưng vẫn đẹp vì nó là
hoa hồng.
Không muốn bị nhắc lại tội làm rơi rụng hoa lúc ở phi trường
, Đông An vẻ mặt xuôi xị :
- Vâng.
Bà Phú Tường cắc cớ hỏi :
- Cô thấy người ta làm hoa Baby giả bao giờ chưa ?
Đông An vội đáp :
- Dạ , chưa có hoa Baby giả trên thị trường.
Bà Phú Tường cao giọng :
- Thế đấy. Hoa Baby xấu tới mức chẳng ai thèm làm giả nó nữa.
Nếu đẹp , người ta mới mất công làm giả chứ.
Thấy Đông An im lặng , bà Phú Tường gặng hỏi :
- Ta nói có đúng không ?
Đông An định cãi với bà Phú Tường rằng vì Baby đẹp một cách
thuần khiết nên người ta không ... nỡ làm giả nó. Nhưng biết là sẽ bị bà Phú Tường
la tơi bời vì dám lý sự nên Đông An đành đáp :
- Vâng.
Phòng ngủ của bà Phú Tường là một dãy phòng rộng và đẹp ăn
thông với nhau. Đẩy cửa bước vào , bà Phú Tường phán :
- Công việc này coi bộ thích hợp với cô đấy.
Đông An mở to mắt nhìn bà. Cô không biết bà giám đốc yêu cầu
cô làm gì. Tốt nhất là im lặng và chờ đợi còn hơn là bị mắng mỏ một cách lãng xẹt.
Dắt Đông An đi vào một căn phòng ở gần cuối dãy lầu , chỉ vào
những bức tranh lụa và những món hàng mỹ nghệ đang bày ra trên bàn , bà Phú Tường
hắng giọng :
- Vĩnh Kha mang về ngần ấy thứ. Ta đến hoa cả mắt không biết
thứ nào để dùng , thứ nào đem biếu. Công việc của cô là chọn lựa. Ta có ý định
dùng làm quà tặng cho mấy công ty có mối quan hệ làm ăn với công ty của ta. Thế
là cô biết mình phải làm gì rồi chứ ? ... Hử ?
Đông An vội vàng đáp :
- Vâng ...
- Cô ở đây làm việc đi. Dùng cơm trưa xong , ta sẽ quay lại.
Cánh cửa phòng sập mạnh. Rồi sau đó. Đông An nghe tiếng chân
của bà Phú Tường vang lên trong hành lang.
Thở dài khe khẽ , Đông An ngồi xuống tràng kỷ. Cầm một chiếc
hộp bằng xà cừ chạm trỗ thật đẹp lên mở ra nhìn ngắm , cô chợt nhớ đến thân phận
của mình. Nội cô cũng có một chiếc hộp đẹp như thế này. Nhưng trong hộp không
chỉ là những chiếc vòng bằng xà cừ mà là những viên kim cương đắt giá. Trong ký
ức của một cô gái hai mươi tuổi vẫn còn lưu lại hình ảnh một con bé tóc ngắn
bum bê thích lượm hoa gạo bên dòng sông. Một ngôi nhà xinh đẹp dưới rặng dừa với
hai bà cháu. Mọi thứ đều đã quá xa xăm khi nội cô đã đi vào cõi vĩnh hằng ...
Có quá nhiều thứ để chọn lựa thành thử Đông An không biết nên
phân loại như thế nào. Cô cũng không biết là những thứ cô để lại không mang biếu
liệu bà Phú Tường có hài lòng không.
Cô không am hiểu về nghệ thuật lắm. Thành thử cũng không bức
tranh mình cho là đẹp có giá trị nghệ thuật không.
Một thiếu nữ có đôi mắt mở to thật ngây thơ với bó hoa dại
tung tẩy trên tay. Không hiểu sao Đông An lại thích bức tranh này. Rèm mi dài
và cong như một dấu ngã trên đôi mắt đẹp. Hình như đó là cái hồn của bức tranh.
Giật mình vì có tiếng mở cửa , Đông An xoay người lại.
Không phải là bà Phú Tường. Mà là Vĩnh Kha.
Anh cũng bất ngờ vì sự có mặt của cô trong phòng của nội anh.
Lại càng bất ngờ hơn nữa khi thùng hàng chứa những bức tranh lụa mà anh đã sưu
tập được ở Paris đã được khui ra.
Giọng anh gây hấn :
- Cô làm gì ở đây ?
Hất hất mái tóc ngắn ngang vai với cử chỉ thật hồn nhiên ,
Đông An bậm môi :
- Như anh thấy đó. Tôi đang chọn tranh.
Vĩnh Kha quát khẽ :
- Sao ?
Đông An tròn mắt :
- Bộ không được hả ?
Vĩnh Kha giận dữ :
- Ai cho phép cô khui thùng hàng này ra chứ ?
Đông An hếch chiếc mũi cao lên :
- Tôi có khui nó đâu.
Vĩnh Kha hất hàm :
- Thế thì ai ?
Đông An so vai :
- Có lẽ là nội của anh.
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Thế thì cô ở đây để làm gì ?
Đông An tỉnh tỉnh :
- Chọn tranh.
- Chọn tranh ? Để làm gì thế ?
Đông An nheo mũi :
- Chọn một số để trang trí trong nhà và còn lại thì tặng người
quen của bà giám đốc , nội của anh.
Trợn mắt nhìn Đông An , Vĩnh Kha kêu lên :
- Trời ạ. Không lẽ đây chính là quyết định của nội tôi ?
Đông An thở dài một cái :
- Bộ anh tưởng rằng tôi sung sướng lắm với công việc này sao
?
Vĩnh Kha hằm hè :
- Tôi không cần biết là cô sung sướng hay ... đau khổ. Tôi
không hiểu tại sao nội tôi lại nhờ cô làm chuyện này. Bộ hết người để nhờ rồi
sao ? Nội tôi phải biết là cô chẳng có thể làm cái gì ra hồn cả. Hết suýt làm mất
đồ ở sân bay đến biến phòng ngủ của tôi thành một rạp sân khấu , cô vẫn thấy
chưa đủ sao ?
Đông An háy Vĩnh Kha một cái. Cô biết , trong đôi mắt của anh
chàng này , coi bộ cô không đáng một xu.
Vụt đứng dậy , Đông An tuyên bố :
- Nếu anh không thích thì thôi. Lát nữa , nếu bà giám đốc la
rầy tôi sẽ nói là tại vì anh cản trở tôi , không cho tôi làm theo lệnh của bà.
Vĩnh Kha hằm hè :
- Cô muốn gì thì nói.
Đông An lẳng lặng đi ra khỏi phòng với một núi ấm ức. Thân phận
của một kẻ làm thuê và ăn nhờ ở đâu như cô thật quá khổ. Cô cố gắng làm vui
lòng người khác cũng không dễ gì làm được.
Chợt bụng đói cồn cào , Đông An mới sực nhớ ra là cô chưa
dùng cơm trưa. Chị Năm đợi cô ở bếp với ánh nhìn thật dịu dàng :
- Nãy giờ Đông An đi đâu. Chị và bà quản gia đợi cưng lâu quá
nên ăn trước rồi. Phần cơm của Đông An chị để trong chạn đấy.
Đông An nhỏ nhẹ :
- Cám ơn chị ...
Ngồi một mình trong căn bếp rộng thênh thang. Đông An chậm
rãi ăn cơm. Dù bụng đang đói nhưng Đông An không thấy ngon miệng. Được nữa chén
cơm , cô chống càm nhìn ra ngoài vườn. Nơi có bụi hồng tỉ muội thật dễ thương
đang rung rinh trước gió. Trưa nay hồng tỉ muội nở thật nhiều. Sắc thấm. Chợt cảm
thấy lòng nhẹ nhõm hơn và những gì không vui xảy ra từ sáng đến giờ bỗng thoáng
qua như một cơn gió ...
Đông An đang cặm cụi gõ phím máy vi tính. Đông An chợt giật
mình vì tiếng gọi đầy uy quyền của bà Phú Tường ở căn phòng ăn thông với phòng
làm việc của cô.
Không một phút chậm trễ , Đông An vội lao sang liền :
- Thưa , bà gọi cháu :
Bà Phú Tường gật đầu :
- Cô ngồi xuống ghế đi. Có việc cho cô đây.
Đông An hít một hơi thật dài. Cứ theo vẻ mặt quan trọng của
bà Phú Tường thì coi bộ sẽ lại là một chuyện húc vào đá.
- Vâng ...
Hơi ngã người trên ghế , bà Phú Tường nheo mắt nhìn Đông An
tuyên bố :
- Có lẽ ta cũng cần cho cô biết là ta đang chọn vợ cho Vĩnh
Kha.
Đông An tròn mắt nhìn bà Phú Tường. Đây là lần đầu tiên bà
giám đốc khả kính của cô trao đổi với cô về một vấn đề có tính cách riêng tư.
Vì thế , Đông An không khỏi bất ngờ.
Bà Phú Tường cao giọng :
- Có đến ba cô gái để ta chọn lựa. Nhưng cô nào ta thấy cô
nào cũng đẹp hết sức nên không biết phải giải quyết như thế nào.
Đẩy ba tấm ảnh về phía Đông An , bà Phú Tường nhướng mày :
- Cô nhìn thử xem. Nếu chọn người đẹp nhất , cô chọn ai ?
Đông An bối rối nhìn bà Phú Tường. Cô không hiểu bà cho cô
xem ảnh để làm gì. Nhưng vì đã quen với sự phục tùng lâu nay nên Đông An cầm lấy
mấy bức ảnh như một cái máy , trống ngực đánh lô tô. Cô đâu phải là ban giám khảo
cuộc thi sắc đẹp đâu mà bà giám đốc ... tín nhiệm. Không chừng những nhận xét
ngu ngơ của cô lại làm cho bà giám đốc khó tính nổi giận cũng nên.
Giọng bà Phú Tường sôi nổi :
- Không dễ gì tìm được những cô gái đẹp như thế này.
Đông An nhìn sững vào mấy tấm ảnh. Thật đúng như bà Phú Tường
đã nhận xét , Đông An thấy cô gái nào trong ảnh cũng đẹp không thua gì một hoa
hậu.
- Sao ?
- ...
Bà Phú Tường nôn nóng hỏi :
- Cô thấy sao ?
Đông An giật thót người. Cô lí nhí :
- Dạ , cháu thấy ... ai cũng đẹp.
Bà Phú Tường cười nhạo :
- Dĩ nhiên , điều đó ai mà chẳng biết. Nhưng ta muốn hỏi cô
là ai đẹp nhất trong họ.
Đông An buột miệng :
- Thưa bà , chọn vợ cho cậu Vĩnh Kha sao bà lại không hỏi ý
kiến cậu Vĩnh Kha mà lại hỏi ý kiến cháu ?
Trừng mắt nhìn Đông An , bà Phú Tường cười nhạt :
- Cô định dạy đời cho ta đấy sao ?
Hoảng hồn , Đông An vội đáp :
- Thưa không. Cháu không có ý đó.
Giọng bà Phú Tường giận dữ :
- Ta hỏi một đường , cô trả lời một nẻo là vì sao ?
Chớp mi , Đông An cố tránh ánh mắt giận bừng bừng của bà Phú
Tường. Chờ cho cơn bão qua đi ...
Bà Phú Tường thở hắt một cái :
- Thật là bực mình. Sao mà cô lại thích lý sự như thế nữa
không biết.
Đông An lí nhí :
- Cháu xin lỗi bà ...
Bà Phú Tường khẽ quát :
- Hỏi cô là để xem ý của ta có trùng với người khác không chứ
ta đã có sự chọn lựa của mình.
Đông An vội nói :
- Thế bà chọn ai ?
Nheo mũi nhìn Đông An , bà Phú Tường cười nhạt :
- Đó là bí mật của ta.
Đông An lại buột miệng :
- Chọn vợ cho anh Vĩnh Kha , chỉ dựa vào sắc đẹp thôi sao ?
Bà Phú Tường cười khan một tiếng :
- Cô lại muốn dạy khôn ta à ? hồn , Đông An vội nói :
- Thưa bà , cháu thật là đáng ghét. Cứ nghĩ gì nói nấy không
suy nghĩ.
Bà Phú Tường nhướng mày :
- Nhờ ... nghĩ gì nói nấy mà ta mới biết cô là một con bé ngốc
nghếch. Từ trước đến nay chẳng có một câu nói nào của cô làm ta mát lòng mát dạ
cả.
Tia mắt giận dữ của bà Phú Tường làm Đông An bối rối. Đông An
cụp mi nhìn xuống bàn. Trước mặt cô là mấy tấm ảnh của mấy người đẹp. Cô nào
cũng tươi cười như hoa tựa như đang nhạo báng cô , một con bé ngu ngơ không biết
làm vui lòng người khác bằng lời nói sáo rỗng giả dối của mình.
Chợt cô tự hỏi là các cô gái này như thế nào. Họ có khờ khạo
như cô không.
Bà Phú Tường cao giọng phán :
- Một cô gái đẹp tất nhiên có vô vàn ưu điểm mà một cô gái
như ... cô không có. Tài và sắc vẫn thường đi đôi với nhau.
Đông An im lặng nghe bà Phú Tường trút giận. Một lần nữa , cô
lại thầm trách tính bộp chộp của mình. Nếu biết có một kết cục như thế này ,
lúc nãy cô cứ chỉ đại một trong ba tấm ảnh là xong.
Xa xả mắng cho Đông An một hồi , bà Phú Tường tuyên bố :
- Cô đi làm việc của mình đi. Tối hôm nay , trong bữa tiệc
chiêu đãi của ta cô sẽ có dịp mở mắt ra.
Đông An dạ nhỏ rồi lui gót.
Buổi tối.
Đúng như lời bà Phú Tường nói lúc sáng. Đông An có dịp để ...
mở mắt ra.
Một đại tiệc mà khách mời dễ chừng đến vài trăm người. Những
chiếc xe hơi đời mới nối đuôi nhau đậu trong bãi. Khách mời đều thuộc giới thượng
lưu.
Đông An không chỉ được mở mắt mà còn được chạy mệt nghỉ. Nội
chỉ có việc đón tiếp quan khách không thôi cô cũng đã muốn xỉu.
Vừa mới định chuồn êm ra sau nhà , cô bỗng giật mình vì tiếng
gọi của bà Phú Tường :
- Đông An !
- Dạ ...
Khuôn mặt bà Phú Tường cau có :
- Nãy giờ cô biến đi đâu thế ? Cô có biết là ta bực mình lắm
không ?
Một vài người khách tò mò nhìn về phía hai người nên Đông An
bối rối cụp mi nhìn xuống đất. Đã quen chịu đựng những cơn thịnh nộ của bà Phú
Tường nhưng để bị xài xể ở chỗ đông người , đó không phải là một điều thú vị
chút nào. Nói chung cô cũng có tự ái của cô chứ.
Hất hàm về phía chiếc bàn gần cửa sổ , bà Phú Tường hằng giọng
:
- Phi Nhung đang ngồi đầu kia. Cô có nhiệm vụ tiếp đãi Phi
Nhung thật ân cần và không được để con bé phiền hà một điều gì đấy nhé.
Đông An ngạc nhiên hỏi :
- Phi Nhung là ai , thưa bà ? Có phải cô ấy là ca sĩ không ?
Trợn mắt nhìn Đông An như nhìn một vật thể từ cung trăng rớt
xuống , bà Phú Tường kêu lên :
- Cô đang nói quái quỷ gì thế ? Ca sĩ cái gì ở đây ?
Đông An chớp mi :
- Thế cô ấy không phải là ca sĩ sao ?
Bà Phú Tường nhăn mặt :
- Cô đào đâu ra ý nghĩ lạ đời như thế ? Cháu dâu tương lai của
ta mà là một ca sĩ à ?
Đông An hùng hồn :
- Ca sĩ thì lại càng tốt thôi , thưa bà.
Giận không thể tả , nhưng đây không phải là lúc tranh luận với
cô nhóc ... cà chớn này vè đề tài nghề nghiệp , bà Phú Tường chỉ còn biết thở hắt
một cái thật mạnh :
- Vì sao cô cho Phi Nhung là ca sĩ ?
Đông An mĩm cười thật hồn nhiên :
- Dạ , vì có rất nhiều ca sĩ tên từa tựa như thế.
Bà Phú Tường xẳng giọng :
- Một lần nữa , ta khẳng định với cô Phi Nhung không phải là
ca sĩ. Phi Nhung là một dược sĩ. Ta không muốn có một sơ xuất nhỏ nào để con bé
dễ thương sẽ là cháu dâu tương lai của ta phải phật lòng , vì thế ta mới gọi cô
căn dặn một số việc.
Đông An nhỏ nhẹ :
- Thưa bà , cháu phải làm gì ?
Bà Phú Tường giận dữ :
- Cô không biết mình phải làm gì thật sao ?
Đông An gãi đầu :
- Thưa , không.
Bà Phú Tường quát khẽ :
- Trời ạ. Hãy đi đến đấy đi , rồi sẽ tự biết là ta cần phải
làm gì. Không được để cho bàn tiệc của Phi Nhung thiếu thốn một món gì. Ta muốn
cô phục vụ Phi Nhung thật tốt.
Bắt gặp cái nhìn phản kháng của Đông An , bà Phú Tường tuôn một
hơi :
- Ta xem cô như người nhà nên mới nhờ đến cô. Cô đừng đứng đó
mà thi gan với ta nữa.
Không còn cách nào hơn , Đông An lẳng lặng đi đến gần cuối
phòng. Nơi ấy , có một cô gái tuyệt đẹp với mái tóc thả dài ngang lưng đang ngồi
đối diện với Vĩnh Kha. Dù tâm trạng không vui và thờ ơ với những gì đang diễn
ra chung quanh nhưng Đông An vẫn không thể không ngạc nhiên trước vẻ đẹp hết sức
ngọt ngào quyến rũ của Phi Nhung. Cô chợt nhận ra là cô đã thấy cô gái này
trong ảnh. Nhưng so với tấm ảnh hôm trước bà Phú Tường đưa cho cô xem thì Phi
Nhung ở bên ngoài đẹp hơn ảnh rất nhiều. Ngọt ngào như một thỏi chocolat và gợi
cảm như một minh tinh màn bạc. Chiếc váy ngắn màu cam tươi càng làm nổi bật làn
da trắng như sữa của Phi Nhung.
Mãi ngẩn người ngắm Phi Nhung , Đông An không nhận thấy ánh mắt
khó chịu của Vĩnh Kha dành cho cô.
Anh không hiểu cô từ đâu ... chui ra. Thật không có gì bực
mình hơn khi anh lại thấy Đông An tự động ngồi xuống chiếc ghế nhỏ gần lối ra
vào và mở to đôi mắt nhìn ... chòng chọc về phía anh và Phi Nhung. Và anh thiếu
điều kêu trời khi phát hiện Đông An không hề có ý định bỏ đi chỗ khác , bằng chứng
là cô đã tìm cách kéo chiếc ghế thật sát vào tường để khỏi cản trở những người
qua lại.
Yểu điệu cầm ly chanh Rhum lên , Phi Nhung chớp mắt thật điệu.
Thật là một buổi tối dễ chịu khi trước mặt cô là một người đàn ông quyến rũ.
Hàng mày rậm và đôi mắt thông minh của anh như ma lực cuốn hút cô. Đã từng nghe
bà Phú Tường ca tụng về Vĩnh Kha nhưNg Phi Nhung không nghĩ là anh có thể quyến
rũ như thế. Cách ăn mặc của anh cũng không thể nào chê được. Áo gilê xám , bên
trong là sơ mi màu kem nhạt. Anh ga lăng với cô hết chỗ chê. Chỉ những người
đàn ông sành điệu mới có được phong thái như anh.
- Phi Nhung uống nước đi.
Nở nụ cười duyên dáng. Phi Nhung nhỏ nhẹ :
- Dạ ...
Vĩnh Kha nghiêng đầu hỏi :
- Tôi nghe nội tôi bảo nội Phi Nhung là bạn nội tôi ?
Phi Nhung chớp mi :
- Vâng ...
Ngước mắt nhìn Vĩnh Kha , cô chúm chím nói tiếp :
- Nội của Phi Nhung thân với nội anh lắm đó. Mỗi thần tham
gia sinh hoạt câu lạc bộ những người trồng hoa , nội của Phi Nhung đều rủ nội của
anh cùng đi. Hai người cứ như hình với bóng.
Vĩnh Kha giọng vui vẻ :
- Vậy sao ?
Phi Nhung cong môi :
- Nội của Phi Nhung cũng có một vườn hồng hệt nội của anh đó.
Xoay nhẹ ly rượu trong tay , Vĩnh Kha mĩm cười :
- Người già thường có thú vui riêng.
Chớp mi liền mấy cái , Phi Nhung khẽ hỏi :
- Thế thú vui của anh là gì ?
Vĩnh Kha cười thành tiếng :
- Tôi chẳng có thú vui nào cả.
Phi Nhung dẩu môi :
- Phi Nhung chẳng tin đâu. Người ta bảo đàn ông có đến trăm
thú vui , mà toàn là những thú vui ở bên ngoài ngôi nhà của mình đó.
Vĩnh Kha vui vẻ :
- Nói như Phi Nhung là không công bằng với đàn ông chúng tôi.
Phi Nhung hất hất mái tóc dài một cách thật diệu dàng :
- Phi Nhung đâu có nói. Đó là nhận xét của mọi người đó thôi.
Vĩnh Kha nhìn cô không chớp mắt :
- Nhận xét đó là đúng hay sai , Phi Nhung ?
Phi Nhung khúc khích :
- Nếu Phi Nhung bảo đúng ?
Vĩnh Kha mĩm cười :
- Nếu Phi Nhung cho rằng đúng , có lẽ nó ... đúng.
Phi Nhung chúm chím :
- Thế là anh không chối cãi đấy nhé.
Vĩnh Kha vui vẻ :
- Vì tôi biết là không thể hơn Phi Nhung được.
Phi Nhung chớp chớp mắt liền mấy cái :
- Sao thế anh ?
Vĩnh Kha cười thật ấm :
- Người ta bảo chân lý luôn luôn thuộc về phái đẹp.
Phi Nhung nũng nịu :
- Người ta nói thế , còn anh ? Anh có nói thế không ?
Vĩnh Kha cười :
- Tất nhiên , tôi không thể khác đi được. Những gì thiên hạ
nói , coi bộ đúng.
Phi Nhung cười duyên dáng :
- Phi Nhung cám ơn anh nha.
Vĩnh Kha nhìn như hút vào đôi mắt đẹp :
- Cám ơn chuyện gì ?
Phi Nhung cười nho nhỏ :
- Về chuyện anh và Phi Nhung cũng giống thiên hạ.
Vĩnh Kha bật cười. Cách nói chuyện của Phi Nhung rất có duyên
, nó làm cho giữa anh và cô không hề có sự gượng gạo mà anh ngỡ là khó tránh khỏi
trong buổi đầu tiên gặp nhau.
Xoắn cong đuôi tóc trong những ngón tay thanh mảnh , Phi
Nhung cười nhẹ :
- Mà Phi Nhung hỏi thật nha , có thật là anh không có thú vui
nào không ?
Vĩnh Kha hắng giọng :
- Hình như tôi chỉ có một niềm đam mê duy nhất , đó là ...
Phi Nhung mở to mắt nhìn Vĩnh Kha. Trong phút giây cô cảm thấy
lònh mình xao xuyến một cách kỳ lạ. Cô như nuốt chững giọng nói ấm áp thật truyền
cảm của Vĩnh Kha :
- ... Đó là ... công việc. Hình như ngoài công việc , tôi
cũng không có thời giờ dành cho những việc khác.
Phi Nhung ý nhị :
- Có lẽ đó là lý do khiến nội anh phiền lòng khi ngoài ba
mươi tuổi mà anh chưa chịu lập gia đình ? Phi Nhung nghe nói anh say mê công việc
đến quên ăn quên ngủ.
Vĩnh Kha mĩm cười :
- Nội của tôi nói với Phi Nhung như thế hả ?
Phi Nhung chúm chím cười :
- Không.
- Thế Phi Nhung nghe ai nói ?
Chớp mắt thật điệu , Phi Nhung cong môi :
- Bí mật , Phi Nhung không nói cho anh nghe đâu.
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Phi Nhung còn biết gì về tôi nữa ?
Phi Nhung háy Vĩnh Kha một cái :
- Anh có rất nhiều bạn gái. Cô nào cũng đẹp.
Vĩnh Kha cười :
- Tôi không hiểu Phi Nhung lấy những thông tin ấy từ đâu ra.
Thế mà tôi lại rất mù mờ về Phi Nhung.
Phi Nhung cắn môi :
- Bộ nội anh không nói gì về Phi Nhung với anh hả ?
Vĩnh Kha lấp lửng :
- Nói ... sơ sơ ...
Phi Nhung tò mò :
- Nội anh nói gì thế ?
Bắt chước cách nói chuyện của cô , anh mĩm cười :
- Bí mật.
Phi Nhung xụ mặt :
- Phi Nhung nghĩ chơi với anh đó.
Vĩnh Kha cười khẽ :
Phi Nhung có muốn nghe nội tôi nói gì không ?
Hất hất mái tóc óng ả thật điệu , Phi Nhung cong môi :
- Anh biết là Phi Nhung đang nóng lòng muốn nghe mà.
Vĩnh Kha hắng giọng :
- Toàn là những lời tốt đẹp. Nội của tôi rất thích Phi Nhung.
Dù không ngạc nhiên về câu trả lời của anh , nhưng Phi Nhung
vẫn kêu lên thật điệu :
- Có thật không anh ?
Vĩnh Kha cười :
- Tôi đâu có nói dối.
Phi Nhung liếc anh một cái :
- Phi Nhung sợ anh cho Phi Nhung đi tàu bay giấy quá.
Vĩnh Kha trầm giọng :
- Tôi nghĩ là Phi Nhung rất xứng đáng với lời khen ngợi của nội
tôi.
Phi Nhung chớp chớp mắt liền mấy cái :
- Thế bà còn nói gì nữa không ?
Ngừng lại một lát anh nói tiếp :
- Nếu nội tôi không giới thiệu trước về Phi Nhung , thật khó
đoán Phi Nhung là một dược sĩ.
Phi Nhung mĩm cười :
- Vậy sao ? Anh thấy Phi Nhung không giống dược sĩ sao ?
Vĩnh Kha đùa :
- Phi Nhung nhìn giống một ca sĩ hơn.
Phi Nhung lý sự :
- Nãy giờ Phi Nhung đâu có ... hát ?
Vĩnh Kha cười thật ấm :
- Không cần hát. Cách trang phục dễ thương của Phi Nhung làm
người ta dễ lầm tưởng Phi Nhung là một ca sĩ.
Thú vị vì lời khen tặng của anh , Phi Nhung vẻ mặt điệu bộ :
- Cám ơn lời khen của anh , nhưng Phi Nhung hát dở lắm đó.
Vĩnh Kha vui vẻ :
- Tôi không tin.
Phi Nhung dài giọng :
- Sao Phi Nhung nói gì anh cũng không tin vậy ?
Vĩnh Kha đùa :
- Phụ nữ bảo không là có mà.
Phi Nhung cười nho nhỏ :
- Coi bộ Phi Nhung không đối đáp hơn được anh quá.
Vĩnh Kha mĩm cười :
- Phi Nhung ra trường lâu chưa ?
Phi Nhung nhỏ nhẹ :
- Dạ , cách đây vừa đúng một tháng.
Vĩnh Kha soi vào mắt cô :
- Phi Nhung yêu công việc của mình chứ ?
Cô nhìn trả lại anh :
- Nếu không yêu công việc , Phi Nhung đã không chọn nghề này.
Có gì cao quý hơn nghề thầy thuốc đâu anh.
Vĩnh Kha im lặng ngắm nhìn cô. Giờ thì có thể hiểu được vì
sao nội anh ca tụng Phi Nhung không tiếc lời. Không chỉ xinh đẹp , cô còn là một
cô gái đằm thắm thông minh.
- Mời anh chị dùng súp.
Một chiếc khay được đặt xuống trước mặt hai người. Và kẻ mang
chiếc khay ấy , không ai xa lạ. Chính là Đông An.
Mãi say sưa nói chuyện với Phi Nhung , Vĩnh Kha mới sực nhớ
ra là nãy giờ anh quên mất là Đông An ngồi ở gần đó quan sát hai người. Hình
như cô đã vùng dậy đi lấy thức ăn khi thấy cả Phi Nhung và anh đều ... im lặng
nhìn nhau , lắng nghe cảm xúc đang đến.
- Thật không có gì phiền toái hơn cô nhóc ... kỳ đà này.
Bưng chén súp còn nóng nghi ngút khói đặt lên bàn , Đông An
nhã nhặn :
- Mời chị.
Phi Nhung kiểu cách :
- Cám ơn.
Đông An bưng tiếp chén súp thứ hai. Chưa kịp mời Vĩnh Kha thì
bất chợt vẻ mặt lành lạnh của anh làm cô luống cuống.
- Ôi ...
Đông An hốt hoảng nhìn xuống chiếc váy đẹp màu cam của Phi
Nhung. Thật không ra làm sao cả. Cô đã vô ý làm đổ súp lên đó.
- Xin lỗi ... xin lỗi ...
Đông An rối rít xin lỗi. Chụp đại mớ khăn giấy trên bàn , cô
lau lia lịa cho Phi Nhung nhưng Vĩnh Kha đã kêu lên giận dữ :
- Cô làm ăn kiểu gì lạ thế ?
Vẻ mặt gần khóc , Phi Nhung cố nén giận :
- Không sao đâu anh.
Vĩnh Kha lo lắng :
- Phi Nhung không bị bỏng chứ ?
Phi Nhung lắc đầu :
- Dạ không ...
Đông An giọng đầy ân hận :
- Mong chị thứ lỗi cho tôi.
Nhìn xuống chiếc váy lấm lem , Phi Nhung so nhẹ vai :
- Dù sao cũng là chuyện đã rồi.
Đông An rụt rè hỏi :
- Tôi đưa chị vào phòng tắm nhé ?
Giận không thể tả , Vĩnh Kha nhướng mày :
- Để làm gì , cô Đông An ?
Đông An gãi đầu :
- Tôi ... tôi ... sẽ dùng nước để gội chỗ bẩn cho Phi Nhung.
Phi Nhung nhún vai chua chát :
- Không lẽ cô muốn tôi đứng dậy để trình diễn với tất cả mọi
người chiếc váy ... đẹp đẽ này. Cô đi được rồi đấy.
Đông An gãi đầu :
- Một lần nữa ... tôi xin lỗi cô ...
Vĩnh Kha lên tiếng cắt ngang :
- Thôi được rồi ... cô đi đi ...
Đông An lủi thủi về chiếc bàn gần đó. Cô đang tự trách mình.
Chỉ là thiện ý được làm vui lòng người khác. Thế mà cô lại làm cho người ta bực
mình.
Phi Nhung không còn hứng thú nói chuyện với Vĩnh Kha nữa. Câu
chuyện giữa anh và cô đột nhiên rời rạc. Mặc dù Vĩnh Kha rất chu đáo ân cần để
cho cô quên đi chuyện đã xảy ra nhưng thỉnh thoảng Phi Nhung lại liếc xuống dưới
đùi. Chiếc váy tuyệt đẹp đã bí ố bẩn. Đó là một điều hết sức tồi tệ. Không lẽ
lát nữa cô bước ra piste với chiếc váy này. Quan trọng nhất trong party tối nay
là phần khiêu vũ. Tất nhiên là cô sẽ khiêu vũ với Vĩnh Kha. Thế mà con bé khi
nãy lại làm hỏng tất cả. Xin lỗi ... xin lỗi ... Nếu không có sự hiện diện của
Vĩnh Kha , có lẽ cô sẽ không ngần ngại gì mà không tặng cho nó một cái tát.
Cuối cùng thì giờ phút mà Phi Nhung không mong đợi đã đến. Tất
cả quan khách được mời sang phòng bên cạnh để tham gia khiêu vũ.
Thật nhã nhặn , Vĩnh Kha mỉm cười nhìn Phi Nhung :
- Chún ta cùng đi chứ ?
Không giấu được vẻ thất vọng , Phi Nhung kêu lên :
- Phi Nhung sẽ khiêu vũ với chiếc váy bẩn này sao ? Không ,
Phi Nhung không muốn làm trò cười cho mọi người đâu.
Vĩnh Kha trầm giọng :
- Không ai chú ý đâu , Phi Nhung.
Phi Nhung lắc đầu :
- Không , Phi Nhung không khiêu vũ đâu anh.
Vĩnh Kha lịch sự :
- Nếu thế , tôi sẽ ngồi đây nói chuyện với Phi Nhung.
Giọng cô thiếu tự tin :
- Anh không khiêu vũ sao ?
Vĩnh Kha hắng giọng :
- Không.
Cô nghiêng đầu hỏi :
- Có phải vì Phi Nhung không ?
Vĩnh Kha lịch sự :
- Tôi sẽ chỉ khiêu vũ với Phi Nhung. Nếu Phi Nhung không hứng
thú , tôi cũng vậy.
Phi Nhung băn khoăn nhìn Vĩnh Kha. Tiếng nhạc từ phòng bên cạnh
vọng sang. Điệu Rumba lôi cuốn , cô rất muốn cùng Vĩnh Kha khiêu vũ. Nếu anh và
cô ngồi đây nói chuyện thì chán quá. Làm sao cô có thể thu ngắn khoảng cách giữa
hai người.
Cô chợt lên tiếng hỏi :
- Liệu Phi Nhung có làm trò cười cho mọi người khi ra sàn nhảy
không anh ?
Vĩnh Kha dịu dàng bảo :
- Trong phòng khiêu vũ chỉ dùng đèn mờ , Phi Nhung quên rồi
sao ? Không ai nhìn thấy vết ố trên áo của Phi Nhung cả. Mọi chuyện không
nghiêm trọng như Phi Nhung nghĩ.
Cô khẽ reo lên :
- Đúng là Phi Nhung quên mất điều đó.
Giọng Vĩnh Kha thật ấm :
- Chúng ta đi chứ ?
- Vâng ...
Đúng như Vĩnh Kha nói , Phi Nhung cảm thấy thật dễ chịu khi
bước vào một căn phòng rộng lớn với ánh đèn xoay mờ ảo. Nhạc đang dạo đầu ...
Như mọi buổi khiêu vũ. Sau bản Rumba bắt đầu cho một buổi tối
vui nhộn là bản Tanggo.
Vĩnh Kha và Phi Nhung trở thành trung tâm của mọi sự chú ý.
Không chỉ vì họ là đôi nhảy đẹp nhất mà còn là vì sự quyến rũ mạnh mẽ của Vĩnh
Kha và sự gợi cảm ngọt ngào của Phi Nhung.
Soi vào đôi mắt đẹp của Phi Nhung , Vĩnh Kha giọng ấm áp :
- Tối nay Phi Nhung cảm thấy vui chứ ?
Phi Nhung chớp mi :
- Vâng. Suýt chút nữa con nhỏ đầy tớ ấy đã làm hỏng một buổi
tối đáng nhớ của Phi Nhung.
Vĩnh Kha so vai :
- Không phải , Đông An là nhân viên văn thư của công ty.
Không giấu được ngạc nhiên , Phi Nhung tròn mắt :
- Vậy sao ? Thế thì tại sao cô ta lại xông vào bếp nhỉ ?
Vĩnh Kha tặc lưỡi :
- Chẳng hiểu sao nội tôi thích sai vặt Đông An. Khổ một nổi ,
cô ta thường gây cho người khác sự bực mình. Mong Phi Nhung thông cảm ...
Phi Nhung dẩu môi :
- Phi Nhung có dám trách móc gì nội với anh đâu.
Vĩnh Kha trầm giọng :
- Lát nữa chúng ta ra vườn ngắm trăng đi.
Đôi mắt Phi Nhung long lanh :
- Vâng ... Phi Nhung nghe nói là vườn hồng nhà anh đẹp lắm.
Nhạc vừa dứt , Phi Nhung cùng Vĩnh Kha sánh bước ra vườn.
Một vườn hồng trắng ngát hương dịu êm.
Ngước mắt nhìn bầu trời , Phi Nhung giọng dịu dàng :
- Trăng đẹp quá.
Ngắt một cành hồng vừa hé nụ. Vĩnh Kha nhã nhặn tặng cho Phi
Nhung.
Cô chớp chớp mi liền mấy cái :
- Cám ơn anh.
Cùng ngồi xuống băng ghế đá với Vĩnh Kha , Phi Nhung kiểu
cách :
- Phi Nhung sợ nội của Phi Nhung đi tìm Phi Nhung mà không thấy
quá.
Vĩnh Kha hắng giọng :
- Không sao đâu. Một lát nữa tôi sẽ đưa Phi Nhung vào nhà.
Xoay nhẹ cành hồng trên tay , Phi Nhung nhỏ nhẹ hỏi :
- Anh có thích hoa hồng không ?
Vĩnh Kha mỉm cười :
- Phi Nhung đoán thử xem.
Hếch cao chiếc mũi thanh tú lên , Phi Nhung khẳng định :
- Anh rất yêu hồng , đặc biệt là hồng trắng.
Vĩnh Kha thú vị :
- Sao Phi Nhung biết ?
Phi Nhung chu môi :
- Bí mật.
Vĩnh Kha cười :
- Tôi biết rồi. Có lẽ nội tôi nói với Phi Nhung chớ gì.
Phi Nhung hất hất mái tóc dài :
- Không phải. Phi Nhung chưa bao giờ nói chuyện với nội anh về
những sở thích của anh cả.
Vĩnh Kha tò mò :
- Thế thì tại sao Phi Nhung biết được là tôi chỉ thích hoa hồng
trắng ?
Phi Nhung nhí nhảnh :
- Phi Nhung đố anh đó ?
Vĩnh Kha bật cười :
- Nếu tôi biết được , tôi đã trả lời câu hỏi của Phi Nhung.
Giọng Phi Nhung kéo dài ra :
- Dễ thôi , Phi Nhung đoán anh yêu hồng trắng vì trong vườn
toàn là hồng trắng.
Vĩnh Kha mỉm cười :
- Có cả tường vy và cẩm chướng , có cả cúc nữa , nếu Phi
Nhung chịu khó quan sát thật kỹ chung quanh.
Phi Nhung cong môi :
- Nhưng ở đây hồng trắng được trồng thật là nhiều.
Vĩnh Kha nháy mắt :
- Tôi đâu có ... trồng. Phi Nhung quên là tôi mới từ Pháp về
sao ? Chuyện nội tôi thích trồng loài hoa gì đâu có liên quan đến tôi.
Phi Nhung nũng nịu :
- Phi Nhung nghĩ vậy vì nội anh biết rất rõ sở thích của anh.
Đúng không anh ?
Vĩnh Kha gật đầu :
- Đúng như Phi Nhung đoán , nội tôi rất thương tôi.
Phi Nhung buột miệng :
- Anh thật hạnh phúc.
Vĩnh Kha ý nhị :
- Phi Nhung cũng hạnh phúc như tôi.
Phi Nhung chu môi :
- Nhưng nội của Phi Nhung đâu có được tuyệt vời như nội của
anh. Nội của anh là số một đấy nha.
Vĩnh Kha mỉm cười. Đó là một điều hạnh phúc. Nhưng bên cạnh
niềm hạnh phúc ấy , anh cũng gặp những phiền toái nho nhỏ do sự quan tâm quá mức
của bà. Trong cái nhìn của nội anh , dường như anh vẫn còn là một cậu bé chứ
không phải là người đàn ông ba mươi tuổi đã thành đạt. Biết làm sao được. Anh
ít khi cãi lại bà vì anh cũng rất thương nội của anh.
Nghiêng người soi vào đôi mắt đẹp đang long lanh của Phi
Nhung , Vĩnh Kha dịu dàng hỏi :
- Thế Phi Nhung có thích hồng trắng như tôi không ?
Phi Nhung yểu điệu :
- Cùng như anh , Phi Nhung yêu nhất hoa hồng. Đặc biệt là hồng
bạch , có lẽ vì vẻ đẹp đài các thanh khiết của nó.
Vĩnh Kha trầm giọng :
- Tôi thấy Phi Nhung có cái gì đó tựa như hoa hồng trắng vậy.
Phi Nhung chớp chớp mắt liền mấy cái. Thật không uổng công cô
tỏ ra nhu mì hiền thục trước mặt Vĩnh Kha. Cũng vì muốn chiếm trọn tình cảm của
Vĩnh Kha mà cô phải dằn cục tức xuống khi Đông An làm đổ súp lên chiếc váy xinh
đẹp của cô. Mềm mỏng , dịu dàng. Đó là những gì cô đang cố sức thể hiện trước
Vĩnh Kha.
Một khoảng không gian im lặng bao trùm lấy hai người.
Phi Nhung cụp mi nhìn xuống đất. Cô đang run lên với ý nghĩ
Vĩnh Kha sẽ tỏ tình với cô. Có lẽ cũng như cô , anh đã bị tiếng sét tình yêu
ngay từ cái nhìn đầu tiên.
- Hừm ...
Tiếng đằng hắng của ai đó làm Vĩnh Kha và Phi Nhung đều giật
mình.
Vĩnh Kha quát khẽ :
- Ai đó ?
Đông An từ sau lùm cây bước ra. Vừa đập tay trên ống quần cô
vừa ca cẩm :
- Trời ạ. Không biết kiến đen ở đâu ra nhiều ghê. Nếu là kiến
đỏ chắc là mình tiêu luôn với nó quá.
Vĩnh Kha hỏi như quát :
- Cô làm gì vậy ?
Đông An gãi đầu :
- Tôi có ... làm gì đâu ?
Vĩnh Kha hỏi dồn :
- Nãy giờ cô nấp sau bụi tường vy hả ?
Đông An tròn mắt :
- Tôi đâu có nấp.
Phi Nhung lên tiếng :
- Rõ ràng là tôi thấy cô từ đó ... chui ra mà.
Đông An ngắc ngứ nhìn Phi Nhung. Chui ra. Đúng là không có
cách dùng từ nào độc đáo hơn nữa. So nhẹ vai , Đông An tuyên bố :
- Không phải như thế. Tôi không nấp , và cũng không ... chui
ra.
Vĩnh Kha lắc đầu với vẻ không hài lòng :
- Cô đã nói dối.
Đông An hồn nhiên :
- Anh và Phi Nhung nói oan cho tôi thì có.
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Thế sao ?
Đông An nói một hơi :
- Nếu nấp thì tôi phải đứng lom khom hay ngồi xuống. Đàng này
tôi đứng đó một cách quang minh chính đại. Tại hai người say sưa nói chuyện
không nhìn thấy tôi chứ đâu phải tôi nấp đâu.
Giận không thể tả , Phi Nhung nghiến mấy chiếc răng nhỏ xíu với
nhau. Cô không biết con nhỏ cà chớn này đứng đó từ lúc nào. Không chừng là từ
lúc cô nhận cành hồng trắng của Vĩnh Kha tặng và chớp mi liền mấy cái để làm điệu
với anh quá.
Vĩnh Kha vẻ mặt ngán ngẩm :
- Cô ra vườn để hái hoa à ?
Đông An lắc đầu :
- Không.
Vĩnh Kha châm chọc :
- Ngắm trăng ?
Đông An lắc đầu nguầy nguậy :
- Cũng không.
Vĩnh Kha quát khẽ :
- Thế cô ra vườn làm gì ?
Đông An gãi mũi :
- Nãy giờ tôi chờ anh và chị Phi Nhung nói chuyện , chờ mãi vẫn
không thấy hai người ... xong.
Phi Nhung kêu lên :
- Chờ tôi ? Trời đất.
Đông An gật đầu :
- Vâng ... Hai người nói chuyện gì mà lâu quá.
Vĩnh Kha cười hết nổi. Anh hỏi giọng châm chọc :
- Cô có bị ... điên không ?
Đông An tỉnh tỉnh :
- Không bao giờ.
Vĩnh Kha quát :
- Thế thì tôi và Phi Nhung liên quan gì đến cô , để cô ... phải
chờ.
Đông An dẩu môi :
- Bộ anh tưởng tôi sung sướng khi vừa đập muỗi vừa đợi anh và
Phi Nhung lắm sao. Rồi còn bị một lũ kiến tấn công. May là kiến đen , chứ nếu
là kiến đỏ coi như tiêu đời.
Vĩnh Kha lừ đừ mắt nhìn Đông An. Anh hết hiểu nổi cô nhóc này
nữa. Hết theo dõi anh và Phi Nhung trong phòng tiệc , ở ngoài vườn cô cũng chẳng
tha.
Giọng anh bực dọc :
- Cô đợi tôi và Phi Nhung để làm gì ?
Đông An tả oán :
- Bà giám đốc bảo tôi đi tìm hai người. Gần như xới tung cả
sàn nhảy và phòng tiệc tôi vẫn không tìm thấy. Cuối cùng , tôi nghĩ là có thể
anh và Phi Nhung đi ra vườn. Và đúng là như thế thật.
Vĩnh Kha nhăn mặt :
- Sao cô không lên tiếng gọi chúng tôi ngay mà lại ... nấp và
bụi tường vy ?
Đông An giọng khổ sở :
- Khổ ghê. Tôi có nấp đâu mà anh cứ nói thế.
Vĩnh Kha cau có :
- Cô đi ra vườn lúc nào vậy ?
Đông An tặc lưỡi :
- Cũng lâu lâu.
Vĩnh Kha nhướng mày :
- Nửa tiếng đồng hồ ?
Đông An hồn nhiên :
- Có thể hơn. Tôi không mang theo đồng hồ , nhưng chắc chắn
là hơn nửa tiếng đồng hồ.
Vĩnh Kha khẽ quát :
- Cô phải lên tiếng gọi chứ.
Đông An gãi đầu :
- Tôi thấy khó quá.
Vĩnh Kha bực dọc :
- Cô không biết mình phải xử sự như thế nào cho đúng sao ?
- Bộ tôi ... không đúng sao ?
Vĩnh Kha vẻ mặt ngán ngẩm :
- Cô tự tìm ra câu trả lời cho mình. Cần phải làm gì ... lịch
sự , để ... người khác không ...
Đông An vuốt đuôi :
- ... không giận. Phải không ?
Vĩnh Kha phán :
- Sao cô biết ?
Đông An tỉnh bơ :
- Nhìn anh và Phi Nhung , tôi đoán là hai người rất giận tôi.
Nhưng tôi chỉ là người tuân thủ lệnh của bà giám đốc thôi. Vừa bí muỗi đốt , bị
kiến cắn. Nay còn bị la , bị giận nữa.
Vĩnh Kha chỉ còn biết trợn mắt nhìn Đông An sau câu trả lời
thật vô tư của cô.
Phi Nhung cười nhạt. Cô không biết là con nhỏ văn thư nhà quê
này có nhìn rõ cảnh cô chớp mi liên tục làm điệu với Vĩnh Kha và chờ đợi anh tỏ
tình không. Chắc là có quá. Cứ nhìn nụ cười tủm tỉm của nó thì biết. Tự dưng thấy
vừa quê vừa tức.
Vĩnh Kha cằn nhằn :
- Không hiểu vì sao nội tôi lại khoái sai vặt cô. Thật là bực
mình.
Đông An so vai :
- Tôi cũng đâu khoái bị sai vặt.
Vĩnh Kha thở hắt một cái , anh khoát tay ra lệnh :
- Thôi được , cô trở vô nhà đi.
Đông An tròn mắt :
- Thế anh có vào không ?
Vĩnh Kha giọng ngán ngẩm :
- Đó là chuyện của tôi.
Đông An kêu lên :
- Không được. Đó không phải là chuyện riêng của anh. Chuyện
này còn liên quan đến tôi nữa. Lúc nãy bà giám đốc có bảo tôi là phải tìm cho kỳ
được hai người đó.
Phi Nhung xen vào :
- Cô cứ nói với bà là cô đã gặp tôi và anh Vĩnh Kha , đã nhắn
gởi xong. Vậy là hết nhiệm vụ của cô.
Đông An băn khoăn :
- Lỡ bà giám đốc la tôi thì sao ?
Vĩnh Kha nhăn mặt. Đúng là một cô nhóc Đông An sự. Không chừng
cô định ... áp giải anh và Phi Nhung vào nhà mới thôi.
Anh thở dài phán :
- Nếu nội tôi có la , tôi chịu. Cô không có lỗi.
Đông An hết nhìn Phi Nhung rồi quay sang nhìn Vĩnh Kha. Vẻ mặt
ai cũng cau có đầy thù địch hết chỗ chê. Đi vội vào nhà , cô không quên nhắn gởi
:
- Anh nói là phải giữ lời đấy nha.
Nhìn theo dáng đi thật quả quyết của Đông An , Phi Nhung thở
hắt một cái :
- Công ty của anh tuyển được một cô nhân viên hết chỗ chê.
Hay ghê.
Vĩnh Kha so vai :
- Anh cũng đến chết khổ vì cô ta.
Phi Nhung tò mò :
- Bộ cô ta hay ... rình rập anh như thế này lắm hả ?
Dù đang bực mình nhưng Vĩnh Kha cũng phải phì cười :
- Không. Làm gì có chuyện đó.
Phi Nhung nheo mũi :
- Thế thì là chuyện gì ?
Vĩnh Kha hắng giọng :
- Như Phi Nhung thấy đó. Hình như cô ta thích làm lộn tùng
phèo mọi chuyện lên. Chỉ là những chuyện vặt thôi nhưng cũng đủ làm tôi và nội
tôi điên đầu.
Phi Nhung sa sầm nét mặt. Chuyện Đông An làm hỏng chiếc váy
thật đẹp của cô tối nay không lẽ Vĩnh Kha cũng xem là chuyện nhỏ. Rồi chưa hết
, Đông An đã phá hỏng giây phút thần tiên dễ gì có được giữa cô và Vĩnh Kha. Nếu
không có con nhỏ ngô nghê ấy , biết đâu Vĩnh Kha đã tỏ tình với cô.
Giọng Phi Nhung chán ngán :
- Lẽ ra anh không nên tuyển dụng một người như thế mới phải.
Vĩnh Kha phân trần :
- Nội của tôi phụ trách khâu nhân sự mà Phi Nhung , tôi có muốn
thay đổi cũng đâu có được.
Phi Nhung nhìn sững Vĩnh Kha. Vẻ mặt của anh chân thành đến mức
cô không thể nghĩ là anh nói dối cô. Rồi cô tự hỏi tại sao Vĩnh Kha lại có thể
dửng dưng trước một cô gái đẹp cuốn hút như thế. Lúc Đông An đổ súp vào chiếc
váy của cô , cô không kịp nhận ra vẻ đẹp chết người ấy. Nhưng lúc nãy , dưới
ánh trăng vàng mơ , khi đứng đối diện với Đông An trong một khoảng cách thật gần
cô chợt khám phá là Đông An có một vẻ đẹp thật hồn nhiên , tươi tắn.
Vĩnh Kha có chú ý đến Đông An không ?
Một nỗi lo sợ mơ hồ thoáng qua. Phi Nhung chớp chớp mi liền mấy
cái để làm điệu với anh nhưng vẻ mặt trầm ngâm của Vĩnh Kha khiến cô hiểu rằng
anh cũng chẳng còn hứng thú để tỏ tình với cô nữa. Sự xuất hiện ... lãng xẹt của
Đông An đã làm anh bực mình.
Ném nhẹ cành hồng xuống đất , Phi Nhung giọng muộn phiền :
- Mình vào nhà đi anh. Có lẽ nội đang chờ.
Vĩnh Kha gật đầu :
- Tôi cũng không biết là nội tôi tìm tôi có chuyện gì.
Bà Phú Tường đã đợi sẵn hai người ở ngưỡng cửa với nụ cười rạng
rỡ :
- Vào đây đi các con. Ta đang nóng lòng đợi các con nãy giờ.
Phi Nhung lễ phép hỏi :
- Nội của cháu đâu rồi , thưa bà ?
Bà Phú Tường vui vẻ :
- Bà bạn của ta đã về cách đây nữa tiếng đồng hồ. Tài xế đã
đánh xe về trước , định lát nữa quay lại đón cháu nhưng ta đã bảo là Vĩnh Kha sẽ
đưa cháu về tận nơi. Ta hứa như thế bà mới an lòng đấy.
Liếc Vĩnh Kha một cái thật nhanh , khuôn mặt của Phi Nhung ửng
hồng. Cô biết là nội anh cũng như nội cô luôn luôn tạo điều kiện để anh và cô
được có những giây phút bên nhau.
An vị trên chiếc ghế tràng kỷ , Vĩnh Kha băn khoăn hỏi :
- Nội gọi con có chuyện gì không ?
Bà Phú Tường vui vẻ :
- Lúc nãy nội của Phi Nhung và ta có bàn chuyện tổ chức một
chuyến đi chơi ở Đà Lạt , ta muốn hỏi ý kiến của các con vì nếu chỉ hai bà già
này thì làm sao mà vui được.
Quay lại nhìn Phi Nhung , bà Phú Tường mỉm cười :
- Sao cháu ?
Liếc Vĩnh Kha một cái thật ý nghĩa , Phi Nhung nhỏ nhẹ :
- Cháu sao cũng được.
Vĩnh Kha lên tiếng :
- Nội quên là công ty đang bề bộn à ?
Bà Phú Tường phẩy tay :
- Chỉ một tuần lễ thôi mà Vĩnh Kha. Tất cả sẽ đâu vào đấy.
Vĩnh Kha kêu lên :
- Thế còn hợp đồng chuẩn bị ký với khách hàng ở Nha Trang vào
ngày kia , nội quên rồi sao ?
Bà Phú Tường thản nhiên phán :
- Ta sẽ gọi điện báo với họ là dời lại vào tuần sau. Cuộc sống
mà Vĩnh Kha. Ta và con khônmg thể làm việc quần quật mà không nghĩ đến chuyện
vui chơi giải trí được. Lâu lâu ta cũng muốn thư giãn một chút chứ khi nào cũng
công việc coi bộ cả ta và con điên đầu mất.
Vĩnh Kha ngập ngừng :
- Có thể chuyển chuyến du lịch này vào cuối tháng không nội ?
Bà Phú Tường giọng dứt khoát :
- Ta đã quyết định rồi , không bàn tới bàn lui nữa ...
Vĩnh Kha lắc đầu cười. Nội anh là thế. Những quyết định của
bà có lúc thật độc đoán nhưng thuyết phục để cho bà thay đổi ý kiến không phải
là chuyện dễ dàng.
Quay sang Phi Nhung , anh mỉm cười tìm đồng minh :
- Tôi biết là Phi Nhung cũng rất bận nhưng không tiện nói ra
, phải không ?
Phi Nhung vội kêu lên :
- Đâu có , Phi Nhung có thể thu xếp được mà anh.
Bà Phú Tường nhìn Vĩnh Kha cười đắc ý :
- Con thấy chưa. Phi Nhung cũng tán thành ý kiến của hai bà
già này. Không lẽ con định làm cho ta phải thất vọng.
Vĩnh Kha đành đáp :
- Nếu nội muốn , con cũng không phản đối.
Bà Phú Tường cười sảng khoái :
- Cháu thấy chưa Phi Nhung ? Vĩnh Kha không muốn làm ta buồn
chút nào.
Phi Nhung chúm chím :
- Dạ ...
Vĩnh Kha liền đứng dậy :
- Con xin phép nội đưa Phi Nhung về nhà.
Bà Phú Tường vui vẻ :
- Được rồi , hai con đi đi.
Lễ phép chào bà Phú Tường , Phi Nhung giọng ngọt như đường :
- Chúc bà ngủ ngon.
Bà Phú Tường xởi lời :
- Cám ơn cháu. Ta cũng chúc cháu ngon giấc.
Cùng Vĩnh Kha đi ra xe , Phi Nhung nũng nịu hỏi :
- Bộ anh không muốn đi Đà Lạt cùng Phi Nhung sao ?
Vĩnh Kha mỉm cười :
- Phi Nhung biết rồi đó , nhiều công việc chưa giải quyết được.
Đi chơi mà lúc nào cũng như đang trên miệng núi lửa , đâu có vui sướng gì.
Phi Nhung liếc Vĩnh Kha một cái :
- Chứ không phải anh ... ghét Phi Nhung sao ?
Vĩnh Kha bật cười :
- Phi Nhung nghĩ như thế à ?
Phi Nhung ngúng nguẩy :
- Chứ còn gì nữa.
Vĩnh Kha cười thật ấm :
- Sao có thể ghét một cô gái đáng yêu như Phi Nhung.
Mở cánh cửa chiếc Toyota màu trắng sang trọng. Vĩnh Kha lịch
sự :
- Mời Phi Nhung.
Yểu điệu ngồi vào ghế , cô nở một nụ cười thật xinh :
- Phi Nhung làm phiền anh ghê.
Vĩnh Kha mỉm cười :
- Không sao đâu Phi Nhung , Phi Nhung đừng bận tâm.
Cô nũng nịu hỏi :
- Nếu không đưa Phi Nhung về , có lẽ anh đã đi ngủ rồi , phải
không ?
Vĩnh Kha mỉm cười :
- Không. Giờ này vẫn còn sớm mà Phi Nhung ... Vả lại được đưa
Phi Nhung về tận nhà là một hân hạnh cho bất cứ một người đàn ông nào.
Phi Nhung cong môi :
- Anh nói thật không đó ?
Vĩnh Kha cười thành tiếng :
- Tôi rất ít khi nói dối.
Phi Nhung khúc khích :
- Rất ít , vậy cũng có nghĩa là anh vẫn có lúc nói dối.
Vĩnh Kha vui vẻ :
- Có thể là một lời nói dối vô hại.
Liếc Vĩnh Kha một cái , Phi Nhung tò mò :
- Với phụ nữ ?
Vĩnh Kha đùa :
- Cũng có thể.
Phi Nhung nguýt dài :
- Những anh chàng như anh thường đào hoa đó.
Vĩnh Kha thú vị :
- Như tôi có nghĩa là như thế nào ?
Hất hất mái tóc mềm suông với vẻ dịu dàng , Phi Nhung dài giọng
:
- Phi Nhung đâu có biết.
Xoay nhẹ vô lăng , Vĩnh Kha nhã nhặn :
- Tối nay Phi Nhung cảm thấy vui chứ ?
Phi Nhung cười nho nhỏ :
- Vâng. Nếu nội anh không tuyên bố kết thúc buổi tiệc coi bộ
mọi người khiêu vũ đến sáng quá.
Vĩnh Kha mỉm cười :
- Tôi cũng nghĩ như thế.
Vuốt nhẹ chiếc váy đang ôm khít đôi chân thuôn dài tuyệt đẹp
, Phi Nhung buông lời nhận xét :
- Anh có thấy là nhiều đôi nhảy ... quá bết không ?
Vĩnh Kha mỉm cười. Nhìn vào kính chiếu hậu anh chợt thấy
khuôn mặt xinh đẹp của Phi Nhung thoáng đanh lại. Điều đó khiến anh cảm thấy
hơi ngạc nhiên. Anh không hề nghĩ điều cô vừa nói là quan trọng đến mức làm cho
cô phải giận.
Nụ cưòi anh bao dung :
- Tôi không chú ý đến họ lắm.
Phi Nhung giọng kiêu hãnh :
- Nếu Phi Nhung là họ , sẽ không bao giờ Phi Nhung ra sàn nhảy.
Vĩnh Kha đùa :
- Nghiêm trọng đến sao ?
Phi Nhung sôi nổi :
- Khiêu vũ cũng là một nghệ thuật chứ anh.
Anh nhã nhặn khen :
- Phi Nhung khiêu vũ rất đẹp.
Cô mỉm cười sung sướng :
- Từ hồi sinh viên , Phi Nhung cũng hay tham gia câu lạc bộ
khiêu vũ đó.
Vĩnh Kha vui vẻ :
- Sinh viên có hay khiêu vũ không ?
Phi Nhung khúc khích :
- Không nhiều lắm , chỉ khi nào có lễ hội. Nhưng mỗi lần
khiêu vũ là rất tưng bừng và vui. Chủ yếu là điệu Chachacha.
Vĩnh Kha cười :
- Tôi có thể hình dung ra không khí nhộn nhạo ấy.
Phi Nhung cong môi :
- Vì anh cũng từng là sinh viên , phải không anh.
Chợt nhớ ra , cô nghiêng đầu hỏi :
- Thời gian du học bên Pháp có lẽ anh cũng có một cô bạn nhảy
tâm đầu ý hợp ?
Vĩnh Kha cười. Không xác nhận nhưng cũng không phủ định.
Phi Nhung tuyên bố :
- Phi Nhung biết mà.
Vĩnh Kha nhìn cô :
- Phi Nhung thử đoán xem.
Giọng cô hờn ghen :
- Làm sao Phi Nhung biết được trái tim của anh có mấy ngăn.
Vĩnh Kha cười thành tiếng :
- Bộ tôi ... yêu nhiều lắm sao ?
Đong đưa mắt , cô dài giọng :
- Phi Nhung không biết là một anh chàng như anh đã có bao
nhiêu cô bồ.
Vĩnh Kha đùa :
- Coi bộ trong cái nhìn của Phi Nhung tôi là một người thật
... kinh khủng.
Ngã người trên nệm xe , Phi Nhung khép nhẹ mắt. Kinh khủng ?
Không. Quyến rũ. Một người đàn ông thật quyến rũ. Đó là ấn tượng mà anh đã để lại
cho cô trong lần gặp đầu tiên.
Gió đêm phả nhẹ qua cửa kính. Những sợi tóc ngát thơm của Phi
Nhung tung lên.
Vĩnh Kha lặng ngắm Phi Nhung. Một vẻ đẹp thật dịu dàng nhưng
đầy gợi cảm.
Trong một thoáng , trái tim của Vĩnh Kha chợt mềm lại. Anh mỉm
cười một mình khi nghĩ đến nội của anh. Biết đâu sự chọn lựa của bà sẽ đem đến
cho anh một cô gái thật hiền dịu dễ thương và anh sẽ dừng bước chân lãng tử bên
cô gái ấy.
oOo
Đang dùng kéo cắt mấy chiếc là sau bụi hồng trắng. Chợt nghe
tiếng còi xe Đông An liền chạy ra cổng.
Từ trên tắc xi bước xuống , bà Phú Tường gọi rối rít :
- Đông An ... Nhanh lên , cô giúp ta một tay nào.
Nhấc hai chiếc xách du lịch lên. Vĩnh Kha phán :
- Thôi khỏi nội à. Con tự xách được mà. Không cần đến Đông An
đâu.
Đông An sốt sắng giành :
- Anh để tôi xách cho.
Nhìn Đông An bằng ánh mắt giễu cợt. Vĩnh Kha nhún vai :
- Liệu cô có thể xách cả ... hai chiếc xách cồng kềnh này
không ?
Nhìn hai chiếc xách to đùng. Đông An ngắc ngứ :
- Cả ... hai ?
Vĩnh Kha tỉnh tỉnh :
- Chứ không lẽ một.
Trước nụ cười châm chọc của Vĩnh Kha. Đông An cảm thấy nổi
nóng. Cô hùng hồn phán :
- Sao lại không được chứ ? Hai cái hay ... ba , bốn chiếc tôi
cũng xách được hết.
Vĩnh Kha cười nhạo :
- Có thật không đó.
Đông An tuyên bố :
- Sao lại không thật. Chuyện nhỏ.
Đúng là một cô nhóc thích làm tàng. Vĩnh Kha thách đố :
- Thế thì cô chịu khó mang cả hai chiếc xách này lên trên tầng
ba giùm tôi nhé. Còn tôi , đi tay không cho ... khỏe.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét